Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tobenai Chou to Sora no Shachi

(Đang ra)

Tobenai Chou to Sora no Shachi

Teshima Fuminori

Tác giả Teshima Fuminori, người nổi tiếng và được đánh giá cao qua series "Quản Gia Bóng Đêm Marc", sẽ dệt nên một câu chuyện phiêu lưu kỳ ảo "bay lượn" tuyệt vời và sảng khoái nhất!

4 163

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1175 4288

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

487 25469

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

211 1027

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

3 16

Vol 1 - Chương 10: Bước Vào Cuộc Chiến

Chương 10: Bước Vào Cuộc Chiến

Những chiếc lá xoay múa trong cơn lốc nhỏ xíu.

Chúng lượn vòng, cuộn tròn, bị nhốt trong một cột gió xoáy đang quay ngay trên lòng bàn tay.

Tốc độ xoay khi thì tăng vọt, khi lại chậm dần.

Theo đà gió cuộn lên cao, đám lá bị nhấc bổng, suýt chạm tới mái hiên.

Rồi luồng gió đột ngột đổi chiều, xoay ngược lại, hạ thấp dần xuống.

Ba con chồn ngồi quanh chiếc bàn thấp, chăm chú quan sát Minato đang điều khiển gió một cách tự do.

Cậu thay đổi tốc độ của cơn lốc đầy kịch tính, và những chiếc lá vẫn tiếp tục quay tít.

Utsugi ngồi sát bên Minato, mắt dán chặt theo từng chuyển động, đến mức ánh nhìn cũng xoay mòng mòng theo.

Với nụ cười bất đắc dĩ, Minato dừng gió.

Cậu gom những chiếc lá lại giữa không trung, rồi nhẹ nhàng hạ xuống bàn, xếp thành một chồng ngay ngắn.

Tất cả đều được thực hiện bằng năng lực điều khiển gió, không chạm tay vào lá dù chỉ một lần.

Seri, ngồi đối diện, nhẹ nhàng đặt chiếc lá xanh mình đang cầm lên trên cùng chồng lá.

“Cậu đúng là thích gọn gàng nhỉ, Minato?”

“Thì… bày bừa ra là người dọn cũng là mình thôi.”

“Cũng đúng.”

Utsugi gật đầu lia lịa, mắt vẫn còn xoay xoay, thân người lảo đảo, phải dựa vào Torika bên cạnh.

“Cậu kiểm soát sức mạnh gió hoàn toàn rồi đấy.”

Minato xua tay.

“Tôi còn lâu mới dám so với Phong Thần Fujin. Nhưng ít nhất thì cũng đã quen tay, đủ để không bị mất kiểm soát nữa. Có vẻ tôi hợp dùng nó cho những việc tinh tế hơn là mấy thứ hoành tráng.”

Mỉm cười hài lòng, Minato bắt đầu dọn lại mặt bàn.

Ngay khoảnh khắc cả ba con chồn cùng lúc đưa tay với lấy bánh quy trên đĩa, động tác của chúng đồng loạt khựng lại giữa không trung.

Ngay cả Minato cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Có khách.

Cậu cất nghiên mực vừa dùng xong.

Cùng lúc đó, Utsugi nhanh như chớp nhét liền 5 cái bánh vào miệng.

Ba con chồn, kể cả Utsugi đang sặc bánh nhanh chóng leo thẳng lên mái nhà.

Ngay bên dưới, Saiga với vẻ mặt u ám, và Minato đang cúi đầu xin lỗi, ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn thấp.

Saiga trông còn tiều tụy hơn lần trước, lần đã ngủ gục ngoài hiên.

Chỉ nghĩ đến khả năng mình khiến vị onmyoji vốn đã quá tải này thêm mệt mỏi, Minato đã thấy tội lỗi nặng trĩu trong lòng.

Yamagami ngồi chễm chệ giữa hai người, toát ra khí thế “dù có chuyện gì cũng không rời bàn”.

Cái đuôi trắng to lớn của nó quét qua quét lại với tốc độ cao, phản ánh tâm trạng cực kỳ phấn khởi của vị thần thú.

Lý do rất đơn giản.

Quà hôm nay… quá mức hậu hĩnh.

Bên cạnh wagashi truyền thống, chiếc bàn thấp gần như bị phủ kín bởi bánh kẹo phương Tây, rượu sake và cả rượu vang.

Minato nhìn mà tái mặt, có cảm giác Saiga đã mua hết tất cả những thứ từng được nhắc tới trên đợt bùa chú trước.

Cậu chợt nhận ra, với nỗi áy náy dâng trào, rằng mình có lẽ đã… đi hơi quá tay.

Chi phí chắc chắn không hề nhỏ.

Đây không còn là “quà biếu” nữa, nói là hối lộ cũng chẳng sai.

Nhưng tại sao lại nhiều đến vậy?

Minato chỉ ghi tên cửa hàng trên có hai lá bùa như mọi khi…

À phải rồi.

Là vì mấy món đó nổi tiếng đến mức chẳng cần ghi tên cửa hàng cũng biết.

Nhất là cái tên Romanée-Conti, đỉnh cao của rượu vang, cậu chỉ ghi ra trong một thoáng bốc đồng.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Minato.

Saiga mở lời, giọng cứng nhắc:

“…Tôi có một thỉnh cầu lớn.”

“Nếu nằm trong khả năng của tôi, tôi sẵn sàng giúp.”

Minato đáp ngay, không do dự.

Sau từng ấy công sức, không, sau từng ấy phiền phức cậu đã khiến Saiga phải gánh, việc từ chối là không thể.

Cậu ngồi thẳng lưng, nét mặt nghiêm túc.

Chỉ có điều—

Âm thanh hít hà hít hà phát ra từ chiếc mõm đang rà soát đống bánh dưới bàn, to như máy hút bụi, đã phá tan bầu không khí căng thẳng.

“…Hừm… Đậu đỏ mịn thế này, mùi thật lạ. Shiomame daifuku chăng? Hay no-fu manju? Hoặc là—”

Yamagami lẩm bẩm không dứt.

Minato nghiến răng, nắm chặt tay đặt trên đầu gối, cố sống cố chết kìm cơn cười.

Rồi thần thú liếc mắt sang phía cậu, ánh nhìn đầy ý cười.

“Ở đây… còn có ngải cứu nữa.”

Minato chỉ biết cầu xin trong lòng:

Xin ngài tha cho con…

Saiga, hoàn toàn ý thức được sự hiện diện áp đảo ấy, bắt đầu kể rõ sự tình cho Minato.

Một nơi bị onryo ám, nguy hiểm đến mức nhiều onmyoji hợp sức cũng không thể xử lý.

Saiga đến đây để nhờ Minato trực tiếp tiến vào đó, tự tay thanh tẩy không gian.

Onryo ấy… cực kỳ hung hiểm.

Minato sững sờ.

“Vậy thì tôi đi cũng được. Nhưng… tại sao lại là tôi?”

“Nơi đó không thuộc thế giới của chúng ta.

Nó là một thế giới riêng biệt… tương tự như nơi này. Và cậu là người được phép tồn tại tại đây.”

“…Cũng phải. Chỗ này vốn đã chẳng bình thường rồi.”

Minato liếc Yamagami.

Thần thú đang lầm bầm trách móc gói bánh Echigoya, nhưng tai vẫn hướng về phía Saiga.

Saiga chỉnh lại tư thế, tiếp tục.

“Mọi chuyện bắt đầu từ một con búp bê được mang đến chùa để thanh tẩy. Vị sư có khả năng trừ tà đã qua đời, nghi thức không thể thực hiện. Đến khi người ta nhận ra thì búp bê đã biến thành onryo. Giờ tà khí mạnh đến mức không ai dám lại gần.”

“…Chúng tôi nghi ngờ onryo ấy vốn là một vị thần.

Và thế giới nơi nó trú ngụ chính là lãnh địa bị tha hóa của thần đó. Thông thường chỉ người được mời mới có thể vào, nhưng cậu thì có lẽ—”

“Ngươi dám lợi dụng sức mạnh của ta?”

Tiếng gầm trầm lạnh cắt ngang lời Saiga.

Không phải hét lên.

Nhưng dư chấn thần lực khiến cả Minato cũng run rẩy.

Saiga tái mét, như bị dội thẳng một cơn bão thần uy.

Yamagami ngẩng đầu.

Thần lực trào ra, cái lạnh mùa đông ập xuống trong chớp mắt.

Ánh nhìn nghiêm khắc của thần thú đè nặng lên Saiga, khiến hắn không thể cử động.

Ngay lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, ba con chồn thò đầu ra từ mái hiên, mặt mày cau có.

“Ngài quá đáng rồi đó, Yamagami.”

Seri nói nghiêm khắc.

“Dọa người ta thế đủ rồi.”

“Ăn bánh của người ta mà còn làm bộ làm tịch.”

“Với lại… ngài to thế rồi còn nhỏ nhen gì nữa.”

“Im đi!”

Yamagami gầm khẽ.

Rồi khí thế dịu xuống.

Cái đuôi trắng lại quẫy nhịp quen thuộc.

Minato thở phào.

Saiga dựa người lên bàn, thở dốc, toàn thân còn run nhẹ.

“…Được rồi. Ta sẽ giúp. Xem như bù cho việc ta lỡ dọa ngươi quá tay.”

Minato quay sang.

“…Vậy sức mạnh của ngài có thể đưa tôi vào đó?”

“Dĩ nhiên. Ta là Yamagami.”

Rồi ánh mắt nó dán chặt vào chiếc hộp wagashi buộc ruy băng bạc.

“…Ankoro mochi của Suruga?”

Ánh sao băng lóe lên trong mắt vàng của thần thú.

Minato bật cười thầm.

Vừa chứng kiến thần uy kinh khủng, lại vừa thấy Yamagami rung động vì bánh ngọt, cảnh tượng ấy, chỉ có ở đây.

Sáu ngày sau, sáng sớm.

Minato đứng lặng trước bàn ăn, kiểm tra lại từng món đồ chuẩn bị cho chuyến đi.

Bùa chú.

Bút mực.

Giấy washi.

Tất cả đã sẵn sàng.

“Được rồi.”

Cậu khóa cửa, đi ra cổng vườn sau.

“Nhờ trông nhà nhé, Yamagami.”

“Ngươi cũng phải cẩn thận.”

Minato quay lưng đi.

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Một chiếc lá long não rơi xuống, mắc vào mũ áo của cậu.

Như một lời tiễn đưa.

Chỉ có các vị thần, lặng lẽ dõi theo, mới nhìn thấy khoảnh khắc ấy.

Minato mở cánh cổng sau.

Ngay khi bước ra ngoài, không khí lạnh buốt lập tức bao trùm lấy cậu.

Mỗi hơi thở phả ra đều hóa thành làn khói trắng, lạnh thấu tận phổi.

Thế giới bên ngoài đang chìm sâu trong mùa đông giá rét.

Đứng chờ trong gió lạnh, xếp thành một hàng ngay ngắn, là ba con chồn sẽ hộ tống Minato đến địa điểm đã hẹn.

Đích đến của họ nằm ở một tỉnh khác.

Ngôi chùa tọa lạc dưới chân một ngọn núi thấp, trong phạm vi của một thị trấn nào đó.

Yamagami là thần núi, bình thường không rời khỏi lãnh địa của mình.

Thay vào đó, ba con chồn được lệnh xuất hành, mang theo thành quả tu luyện của bản thân.

Nhìn vẻ mặt của chúng lúc này, ai cũng có thể thấy chúng trông vô cùng đáng tin và dũng cảm.

Minato bật cười khẽ, đặt tay lên quai túi đeo chéo.

“Xin lỗi để mọi người đợi. Đi được chưa?”

“Cậu không quên gì chứ? Nhất là bánh kẹo đó?”

“Utsugi!”

Tiếng rít nhắc nhở của Torika kèm theo một cú thúc nhẹ vào sườn.

Seri đặt một chân lên trán như thể đau đầu.

Bên phải, qua lớp kính dày là tiệm bánh Tây.

Bên trong tủ trưng bày, bánh kem phủ đầy lớp kem trắng mịn, bánh chocolate nâu sẫm cắt lát dày, tart trái cây rực rỡ sắc màu.

Mùi bơ béo ngậy như đang vẫy gọi.

Bên trái, qua mặt tiền cửa kính là tiệm bánh mì.

Những ổ bánh mặn phồng căng nhân, bánh ngọt nhồi chocolate hay mứt đầy ắp, những cuộn bánh bơ óng ánh xếp cao trong giỏ mây… tất cả đều tỏa ra sức quyến rũ chết người.

Ực.

Đứng chết trân giữa phố, Utsugi nuốt nước bọt cái ực thật to.

Chỉ cần lơ là một chút thôi là nước dãi sẽ chảy ra mất.

Bên trái là tiệm bánh ngọt mê hoặc.

Bên phải là tiệm bánh mì quyến rũ.

Nhìn bên nào bây giờ?

Cái đầu lông xù của Utsugi quay qua quay lại không biết nên dừng ở đâu.

Mình muốn ăn… Muốn ăn hết tất cả.

Utsugi chỉ muốn lao thẳng vào đó, càn quét sạch mọi thứ trên kệ.

Nhưng…

Cậu siết chặt hai bàn chân trước, đứng vững xuống đất.

Không.

Đây không phải chuyến du lịch tham quan.

Họ đến đây để giúp Minato.

Họ đã đi rất xa, rất xa, để hoàn thành nhiệm vụ mà Yamagami giao phó.

Không được.

Tuyệt đối không.

Cám dỗ này phải bị đánh bại.

Utsugi nhắm chặt mắt, tự cắt đứt tầm nhìn.

Nhưng đáng tiếc, cái mũi của chồn thì vẫn run run hít hít.

Sau một hành trình khá suôn sẻ, Minato và đồng đội lại bị mắc kẹt, không phải trong hũ mật, mà là hũ bơ.

Họ chỉ còn cách điểm đến khoảng 15 phút đi bộ.

Utsugi run rẩy, ôm chặt lấy ống quần cargo của Minato.

Nhìn xuống cuộc chiến nội tâm dữ dội của chồn nhỏ, Minato thấy áy náy vô cùng.

Và không chỉ có Utsugi.

Hai con chồn còn lại cũng bám chặt lấy chân kia của cậu, cái mũi đảo qua đảo lại, hít ngửi cả hai phía.

Trái tim chúng hoàn toàn bị cướp mất.

Cũng phải thôi.

Đây là lần đầu tiên trong đời chúng nhìn thấy nhiều bánh ngọt và bánh mì đến mức… dù có ăn cả ngày cũng không xuể.

Sáng sớm rời khỏi nhà Kusunoki, bốn người đã đi taxi, shinkansen, rồi tàu nhanh, cuối cùng mới đến được thị trấn cổ kính này.

Dựa theo chỉ đường của ứng dụng, họ ra khỏi ga và thấy trước mắt là một con đường gạch dài thẳng tắp, hai bên là những cửa tiệm cổ xưa.

Đã gần 2 giờ chiều.

Mây mỏng che kín, ánh nắng yếu ớt khiến không khí càng thêm lạnh.

Một con chim lớn bay ngang qua đầu, kêu lên một tiếng sắc lạnh.

Cờ phướn trước cửa hàng phần phật trong gió rét.

Minato khoanh tay, lạnh đến mức không nhúc nhích nổi.

Minato vốn là người ở nhà.

Mỗi lần ra ngoài, cái lạnh luôn là kẻ thù không đội trời chung.

Chưa kể lần này họ còn đi lên phía Bắc lạnh hơn hẳn so với chỗ ở cũ.

Cái lạnh ngấm vào tận xương.

Có người thích ra ngoài.

Minato thì thích tụ họp ấm áp trong nhà hơn.

Vì thế, dù đây là lần đầu cậu đến thành phố du lịch nổi tiếng này, cậu chẳng có chút hứng thú nào.

Càng không phải lúc này.

Cậu chỉ muốn xử lý xong onryo, rồi về nhà càng sớm càng tốt.

Nhưng ba con chồn thì… bất động như núi.

Đúng là họ hàng của thần núi có khác.

Dù vừa ăn xong hộp cơm tàu riêng, ba con chồn vẫn không chịu nổi.

Kami không biết đói, nhưng họ hàng của kami thì có, ít nhất là một chút.

Yamagami từng nói:

Chúng được tạo ra dựa theo hình dạng động vật bình thường.

Chúng không thể bị người thường nhìn thấy.

Nếu ăn trong khoang thường, hộp cơm của chúng trông như tự bốc hơi, cảnh tượng hẳn sẽ rất kinh dị.

May mà Saiga đã chu đáo đặt khoang riêng.

Không biết khi nào mới quay về.

Có khi còn phải qua đêm.

Nhưng Minato vẫn quyết tâm:

Tốt nhất là xong việc trong ngày.

Chỉ là… hiện tại cậu không nhúc nhích nổi.

Minato đứng giữa đường, mặt vô cảm.

Cậu quyết định không cười, vì ụ cười ngớ ngẩn lúc này trông sẽ rất đáng ngờ.

Ánh mắt vô hồn, lạc lõng.

Người qua đường tránh xa cậu, ai cũng liếc nhìn với ánh mắt đầy nghi vấn:

Thằng này đứng chắn đường làm gì vậy?

Hoàn toàn khác với lúc cậu ra ngoài cùng Yamagami, đúng là khác biệt về “đẳng cấp”.

Minato cúi xuống.

Seri và Torika cũng đang vật lộn với bản năng không kém.

Chúng chưa từng rời núi.

Từ nhà ra ga chỉ đi taxi, nên thứ đầu tiên thực sự “đập vào mặt” chúng… chính là tiệm bánh.

Mùi bánh mì nướng thoang thoảng trong không khí, một cái bẫy chết người khác.

Mũi của chồn nhạy hơn con người gấp nhiều lần.

Không đói cũng bị kích thích thèm ăn.

Seri và Torika ôm chặt ống chân Minato.

Giờ thì cả hai chân đều bị khóa cứng.

Tiêu rồi.

Đáng lẽ cậu nên mua cho chúng chút tráng miệng từ trước.

Ví dụ như kem đông cứng bán trên tàu, ăn bằng thìa đặc biệt.

Nhưng lúc đó… lạnh quá.

Dù sao thì cậu muốn xong việc và về nhà.

“Lát về… chúng ta mua bánh nhé.”

Minato thì thầm.

“Thật hả?! Được luôn hả?!”

Ba đôi mắt sáng rực nhìn lên cậu.

Minato cười khổ.

Seri và Torika cũng vui hẳn ra.

Chút bánh kẹo đổi lấy động lực này, quá hời.

Đang nghĩ xem nên mua gì làm quà cho Yamagami, Minato kéo cả bọn đi tiếp.

Ngay khoảnh khắc đó—

Leng keng, leng keng.

Chuông rung.

Ác quỷ xuất hiện.

Một nhân viên tiệm bánh mở toang cửa gỗ, bước ra, tay rung chuông.

Trong bộ đồ đầu bếp trắng tinh, anh ta cất giọng vui vẻ như đang hát:

“Bánh táo mới ra lò đây! Anh có muốn một chiếc bánh táo nóng hổi không?”

Một luồng không khí mang đầy mùi bánh táo nướng tạt thẳng vào mặt.

Vị chua nhẹ của táo.

Hương quế đặc trưng.

Và cú chí mạng, mùi bơ béo ngậy.

Ba con chồn run bắn, lông dựng đứng, bám chặt lấy ống chân Minato.

Bị ba cục lông khóa chặt ngay trước cửa tiệm, Minato nhìn nhân viên bánh.

Còn lựa chọn nào khác sao?

Chịu thua trước ánh mắt mong đợi dữ dội ép sát kính, Minato mua ba chiếc bánh táo mới nướng.

Vừa bước ra khỏi tiệm—

Lũ dã thú lập tức lao vào.

“Khoan đã, phải tìm chỗ nào tiện—”

Minato ôm túi giấy vào ngực, nhìn quanh.

Ngay lúc đó, quạ quạ.

Cậu ngẩng đầu.

Một con quạ nhỏ, đen tuyền, đậu trên mái ngói, nhìn xuống.

Nó kêu dài một tiếng.

Utsugi kéo nhẹ ống quần Minato.

Con quạ ngoái đầu lại.

Theo ta.

Minato không cần ai phiên dịch.

Con quạ bay thấp dẫn đường, đưa họ rẽ vào con hẻm nhỏ.

Cuối hẻm là một công viên nhỏ, hàng rào cao, vắng vẻ.

Hoàn hảo.

Ba con chồn chạy ngay vào dưới cầu trượt.

Minato đưa bánh.

Chúng ngồi thành vòng tròn, ăn ngấu nghiến.

Minato ngồi chắn phía ngoài, che tầm nhìn.

“Táo… giòn quá…”

“Bánh pie lúc nào cũng giòn thế này hả?!”

“Mrfgl grmfl!”

“Đừng nói khi đang nhai, Utsugi.”

“Tham ăn quá nên mới thế đó.”

Minato đưa chai nước ra sau lưng.

Ba con chồn chộp lấy, uống cạn.

Cậu liếc nhìn cột đá cổng công viên.

Con quạ đang đậu đó.

Không kêu.

Không động.

Đang chờ.

Ăn xong, ba con chồn bước ra.

“Xin lỗi nha, Minato.”

“Bọn tôi không cố ý đâu.”

“Ngon quá! Bánh mới nướng đúng là khác hẳn!”

“Không sao. Mà… con quạ kia nói gì không?”

Seri ngẩng lên.

“Không rõ chi tiết. Nhưng hình như nó đang dẫn đường.”

“Thông tin không rõ lắm nhỉ?”

“Động vật không thông minh như người. Thông điệp truyền qua cảm xúc mạnh thôi.”

Con quạ cất cánh, bay theo hướng khác.

Minato và ba con chồn nhìn nhau, gật đầu, rồi đi theo bóng đen thấp thoáng.

Chẳng mấy chốc, chim chóc từ khắp nơi kéo đến.

Quạ, bồ câu, sẻ, đậu kín trên tường cao hai bên.

Chúng đang chỉ đường.

Minato và ba con chồn tiếp tục đi theo con đường phía trước, không hề dừng lại.

Trên những sợi dây điện bắc ngang đầu họ, chim bồ câu và quạ đen cũng đậu thành hàng.

Vô số ánh mắt dõi theo từng bước chân, tiếng cánh vỗ phành phạch thúc giục họ tiến lên.

Không một con chim nào cất tiếng kêu.

Chúng chỉ im lặng ngồi chờ Minato và ba con chồn đi qua.

Cảnh tượng ấy vừa quái dị, vừa khiến người ta cảm nhận rõ ràng áp lực và kỳ vọng đang đè nặng lên vai họ.

Dần dần, vẻ mặt của ba con chồn chạy phía trước Minato trở nên căng thẳng hơn hẳn.

“…Tệ thật.”

“Ô uế nặng đến mức người thường cũng không thể sống nổi ở đây nữa.”

“Ghê quá… Mùi thối kinh khủng.”

Những ngôi nhà xung quanh cũng mang dáng vẻ bất thường.

Giữa ban ngày ban mặt, rèm cửa nhà nào cũng kéo kín.

Cây cối trong sân mọc hoang không ai tỉa.

Những tấm bảng BÁN NHÀ xuất hiện khắp nơi, để lộ một khu dân cư đã bị khoét rỗng, phủ đầy cảm giác tiêu điều và u ám.

Khung cảnh hoang vắng ấy Minato nhìn thấy rất rõ, nhưng ngoài ra, cậu lại chẳng cảm nhận được gì khác.

Cậu hít sâu một hơi, không ngửi thấy mùi lạ nào.

Nheo mắt nhìn kỹ, cũng chẳng thấy dấu hiệu ô uế hay tà khí nào bằng mắt thường.

Càng đi sâu, bước chân của ba con chồn càng chậm lại.

Không cảm nhận được luồng khí đục dày lên bằng 5 giác quan của mình, Minato khẽ nhíu mày.

“Mọi người ổn chứ? Có quá sức không?”

“Không sao đâu. Chúng tôi chịu được.”

“Vẫn ổn.”

“Không vấn đề!”

“…Để tôi đi trước.”

Ba con chồn đồng loạt đáp lại, Minato bước lên phía trước.

Cả nhóm nhanh chóng đổi đội hình:

Minato đi đầu, như một bộ lọc không khí sống, ba con chồn theo sát phía sau.

Từ họ toát ra một cảm giác nhẹ nhõm rõ rệt.

Dù đã được huấn luyện để tăng sức đề kháng với ô uế, nhưng mức độ nhiễm bẩn nơi này vẫn gần như vượt quá giới hạn chịu đựng của chúng.

Tầm nhìn trở nên tệ hại.

Mùi hôi thối cũng vậy.

Mặt trời vẫn còn treo cao trên bầu trời, dù bị mây che bớt, thế nhưng từng đợt tà khí dày đặc từ phía trước cuồn cuộn tràn tới, khiến cả khu vực chìm trong một thứ bóng tối chẳng khác gì ban đêm.

Minato tiến lên giữa màn u ám ấy, xung quanh cậu là một lớp màng ánh sáng xanh ngọc hình cầu.

Tà khí và những linh hồn oán độc lao tới đều tan biến ngay khi chạm vào ánh sáng đó.

Minato mở lối cho cả nhóm, một cột ánh sáng xanh ngọc cao quý xé toạc màn đen sền sệt trước mặt.

Cảnh vật bỗng nhiên sáng hẳn lên, đến mức khiến người ta muốn bật cười vì quá sảng khoái.

Những linh hồn tà ác từng là người, từng là thú gào thét không ngừng, oán hận xen lẫn tiếng kêu tuyệt vọng sau cùng.

Con cháu của Sơn Thần thầm nghĩ:

Có lẽ Minato thật sự là một người may mắn, vì cậu không thể nghe thấy những âm thanh đó.

Cuối cùng, một ngọn đồi thấp hiện ra trước mắt.

Trên sườn đồi thoai thoải là một tòa kiến trúc mái ngói lớn, gần như bị vùi lấp trong những tán cây cổ thụ um tùm xung quanh.

Phía trước là một con suối hẹp, bắc qua là cây cầu sơn son đỏ thẫm.

Đến đây, đàn chim dừng lại.

Bước qua cầu, Minato quay đầu nhìn lại.

Trong nền trời phủ mây mỏng, cậu thấy một đàn chim khổng lồ chiếm kín mọi khoảng trống:

Trên dây điện, trên mái nhà, trên tường rào các khu vườn.

Đối diện Minato đang được bao phủ trong thứ ánh sáng xanh ngọc rực rỡ, tất cả chim chóc đồng loạt cất tiếng kêu.

Cảm xúc và hy vọng của chúng dồn cả vào tiếng thét ấy, mạnh đến mức khiến không khí rung lên từng nhịp.

Minato leo tiếp con đường dẫn lên sườn đồi cho đến khi cổng hai tầng hiện ra trước mắt.

Phía sau cánh cổng mái ngói kiểu irimoya là một ngôi chùa nghiêm trang.

Minato và ba con chồn dừng lại trước cổng lớn, tấm biển đề tên bị một lớp sương đen che phủ, không thể đọc rõ.

Hạ thấp ánh mắt, Minato nhìn thấy hai tượng Kim Cương Lực Sĩ đứng hai bên cổng.

Tư thế oai vệ, biểu cảm dũng mãnh của họ giờ đây chỉ còn mờ mờ trong màn tà khí.

Đến lúc này, Minato cuối cùng cũng nhìn thấy được ô uế.

Điều đó chỉ có thể có nghĩa:

Đây là một nơi đã bị nhiễm bẩn cực sâu.

Ngôi chùa từng là thắng địa linh thiêng, khách hành hương tấp nập.

Thế nhưng, trụ trì và những người sống trong chùa lần lượt gặp tai họa, tín đồ dần dần không còn lui tới.

Giờ đây, nơi này đã hoàn toàn bị bỏ hoang.

Không một bóng người trong không gian tĩnh lặng đến rợn ngợp.

Hơi thở trở nên nông hơn, Minato rút điện thoại từ túi đeo chéo ra.

Cậu bấm số, áp lên tai.

Sau ba hồi chuông, đầu dây bên kia bắt máy.

“…Tôi là Minato Kusunoki. Vâng, tôi vừa tới nơi. Anh Harima đang ở đâu?”

“Ở cổng sau. Cậu đang ở phía trước à?”

“Chắc vậy. Cổng có hai tượng Kim Cương Lực Sĩ.”

“Đúng là cổng chính rồi. Nhưng bọn tôi không thể lại gần được.”

“…Vâng.”

Minato không nỡ nói rằng mình và ba con chồn đã đến đây gần như không gặp trở ngại gì.

Cậu cúi đầu, thấy ba con chồn đang bám sát chân mình, ánh mắt dán chặt vào phía sau cổng.

Vẻ mặt nặng nề của chúng đủ để nói lên rằng phía trước tuyệt đối không thể xem nhẹ.

“Vậy tôi vào trong nhé?”

“…Tôi là người nhờ cậu đến, nhưng nhớ rõ giới hạn của mình. Nếu tình hình xấu đi, hãy lập tức rút lui.”

“Tôi sẽ cố hết sức.”

Minato cúp máy, quay người đối diện cổng chùa.

Con đường dài dẫn vào chùa bắt đầu từ đây, ranh giới giữa hai thế giới kéo sâu vào trong khuôn viên âm u.

Ở tận cùng quảng trường tối tăm, cậu nhìn thấy chính điện mái tranh.

Minato cùng con cháu của Sơn Thần chậm rãi bước lên những bậc đá thấp.

Mây trên trời dày dần, che khuất ánh mặt trời.

Những cây cổ thụ quanh chùa rên rỉ trong cơn gió đông gào thét, cành lá rung lên dữ dội như thể đang bài xích kẻ xâm nhập.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!