Không Được Tước Bỏ Nhân Quyền Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15085

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

[201-300] - Chương 287: Sức Hút Với Loài Vật Của Range

Chương 287: Sức Hút Với Loài Vật Của Range

Khi cánh cửa gỗ sồi khổng lồ được nhẹ nhàng đẩy ra, chiếc vòng cửa màu vàng sẫm phát ra tiếng kêu cót két yếu ớt.

Trước mắt là một căn phòng rộng hàng trăm mét vuông, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, cứ như bước vào một thế giới khác.

Các loại thực vật kỳ lạ quấn quanh các bức tường, xanh tươi um tùm. Giữa những dây leo treo lủng lẳng những chiếc đèn ma thuật lấp lánh, phát ra ánh sáng dịu nhẹ và yếu ớt, chiếu rọi mọi góc trong không gian.

Range và Zestira nhìn sâu vào bên trong căn phòng. Đúng như khoa Nuôi Dưỡng Ma Thú đã nói, quả thực có rất nhiều Ma thú.

Ngoài một bên phòng học chất đầy các loại lọ kín, đạo cụ và nguyên liệu, còn có một đống cam thảo và lá hoa chất cao như núi.

Ở đằng xa, những Ma thú với hình dáng khác nhau không hề bị nhùm lồng hay xiềng xích, mà tự do và yên tĩnh ở một góc sâu nhất. Có con có bộ lông mềm mượt, cao quý và thanh lịch; có con có lông vũ rực lửa, đôi cánh dang rộng như một điệu nhảy của lửa; có con được bao phủ bởi lớp vảy dày; lại có con mọc sừng nhọn và móng vuốt sắc bén.

Ngay cả Zestira, người đã từng học qua, cũng không thể gọi hết tên của những Ma thú này ngay lập tức.

Và người duy nhất trong phòng học là một giáo viên lớn tuổi, tóc bạc trắng.

Thầy đang đứng ở trung tâm căn phòng, lưng hơi còng, thân mật tự lẩm bẩm với một con Ma thú có đôi mắt xanh băng giá.

Ông lão nhẹ nhàng vuốt ve Ma thú, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương sâu sắc.

Mặc dù những Ma thú này trông hung dữ và nguy hiểm, nhưng dưới sự chăm sóc của ông lão, chúng đều tỏ ra rất ngoan ngoãn và thân thiện.

Ở cạnh cửa, bước chân của Zestira hơi lảo đảo.

Nhìn những sinh vật vừa to lớn vừa nguy hiểm ở đằng xa, lòng cô bé tràn ngập bất an và kinh hãi.

Đối với cô bé cấp hai, bất kỳ con Ma thú nào ở đây cũng dường như là cấp hai trở lên.

Thân hình cô bé rụt lại, dường như muốn tìm một góc khuất để ẩn nấp, rồi trốn sau lưng Range.

Mặc dù cô bé vẫn luôn coi thầy giáo là một người có khả năng chiến đấu rất yếu, nhưng thực tế vào thời khắc quan trọng, cậu ta luôn bình tĩnh và vững vàng như vậy, khiến cô bé vô thức coi cậu ta là chỗ dựa vững chắc có thể tin cậy.

“Ồ? Có học sinh đến sớm vậy sao?”

Giáo viên từ xa chú ý đến hai người.

Ông lão nheo mắt lại, thấy hai học sinh trẻ tuổi sẵn lòng bước vào lĩnh vực bị hầu hết mọi người lãng quên này, giọng nói vừa có vẻ an ủi vừa xen lẫn chút bất ngờ.

Thầy nhẹ nhàng đặt con Ma thú nhỏ trong tay xuống.

Con Ma thú rất hiểu hành động của ông lão, nó nhẹ nhàng nhảy xuống, lặng lẽ đi đến một góc bên cạnh.

“Chào mừng các cháu đã đến, các con.”

Ông lão chầm chậm bước về phía hai người, giọng nói già nua và chậm rãi, nhưng ấm áp như ánh mặt trời cuối thu.

Thái độ của thầy dường như đã trấn an Zestira.

Cô bé nhẹ nhàng buông lỏng hai bàn tay đang nắm chặt, khẽ ngẩng đầu lên.

Mặc dù trong mắt cô bé vẫn còn một chút sợ hãi, nhưng thấy giáo viên trong phòng học là một ông lão không hề có ác ý, cô bé cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút.

Một ông lão có thể đối xử tốt với Ma thú như vậy, tâm cảnh đã như giếng nước cổ, nhìn thấu rất nhiều chuyện.

Ngay cả Ma thú còn có thể chăm sóc tận tình, thì đối với Ma tộc hiện nay, thầy cũng đã không còn thù địch gì nữa.

“Chào ông, chúng cháu muốn tham gia kỳ kiểm tra của khoa Nuôi Dưỡng Ma Thú lát nữa.”

Range cung kính cúi chào ông lão, Zestira cũng thoát khỏi trạng thái ngây người, nhanh chóng làm theo.

“Đây là một kỳ kiểm tra độ khó ba, các cháu đã xem rõ chưa? Vị tiểu thư quý tộc này chắc vẫn là học sinh dự bị, nhưng nếu cháu là tùy tùng, cũng có thể thay cô ấy hoàn thành kỳ kiểm tra.”

Ông lão đánh giá hai người một lượt, nhìn trang phục đã hiểu rõ thân phận của họ.

“Vâng, chúng cháu biết.”

Range xác nhận.

Mặc dù nếu cả hai đều hoàn thành kỳ kiểm tra thì sẽ có phần thưởng gấp đôi học phần, nhưng sự ưu đãi của quý tộc sinh là cho phép tùy tùng trực tiếp hoàn thành kỳ kiểm tra thay ở một số môn học.

Thấy vậy, ông lão gật đầu. Thầy trầm ngâm một lát. Ngay cả khi không cần xem giờ, thầy cũng biết bây giờ là khoảng mấy giờ, còn vài phút nữa là kỳ kiểm tra chính thức bắt đầu.

“Kỳ kiểm tra này không cần dùng đến vũ lực, nên nếu các cháu đã sẵn sàng, ta có thể nói trước cho các cháu nghe quy tắc.”

Ông lão nhìn hai người và nói.

Mỗi khi đến Ngày Kiểm Tra Hàng Tháng, thầy đều không đợi được mấy học sinh sẵn lòng đến phòng học này tham gia kiểm tra, đặc biệt là trong tiết kiểm tra đầu tiên.

Vì vậy, về cơ bản có thể coi như chỉ có hai học sinh này tham gia.

“Chúng cháu xin lắng nghe.”

Range gần như trở thành người đại diện cho Zestira.

Zestira cũng không ngại giao toàn quyền cho thầy giáo giúp cô bé xử lý công việc.

“Các cháu chỉ cần đi ra sau, tìm đứa trẻ mà mình yêu thích, nhận được sự công nhận của chúng, chơi đùa và cho chúng ăn. Cuối cùng, hoàn thành câu hỏi kiểm tra của ta trước khi hết giờ. Đại khái là cần làm cho những đứa trẻ đó tự nguyện hợp tác với các cháu để hoàn thành một số công việc.”

Lời nói của ông lão nhẹ nhàng, quy tắc đơn giản và rõ ràng.

Đối với người huấn luyện thú, đây là một khả năng cực kỳ quan trọng, chỉ là nghề này hiện tại không còn phổ biến nữa. Các Ma thú lớn, mạnh mẽ hầu như đã biến mất, và chúng không tiện lợi bằng vật triệu hồi từ thẻ bài ma thuật để mang theo và điều khiển.

Tuy nhiên, theo quan điểm của ông lão, Ma thú không nhất thiết phải dùng để chiến đấu, chúng cũng có thể bầu bạn như người thân. Chúng đều rất thông minh.

Nhưng rất nhanh, ánh mắt của Zestira lướt qua những sinh vật nguy hiểm, xa lạ này, trên mặt lộ rõ sự bất an sâu sắc.

Nghe thì không khó, nhưng trên thực tế, muốn xây dựng mối quan hệ tốt với một con Ma thú mạnh mẽ trong khoảng thời gian ngắn như vậy là một việc không thể bắt tay vào làm, và cực kỳ nguy hiểm!

Các Ma thú dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng và sợ hãi của cô bé vào lúc này. Ánh mắt chúng trở nên sắc bén và cảnh giác. Một số Ma thú bắt đầu khuấy động ma lực cảnh báo quanh người, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp trong lồng ngực, giống như tiếng vọng từ vực sâu.

Zestira ngay lập tức cảm thấy mình đang đứng trên một đồng cỏ sắp bốc cháy. Mỗi nhịp tim của cô bé đều làm tăng thêm bầu không khí nguy hiểm đối đầu lẫn nhau.

“Đừng sợ, Zestira.”

Giọng Range trầm và ổn định, như mặt hồ không chút gợn sóng.

Ở trung tâm của cơn bão này, Range không hề thay đổi sắc mặt, vẫn giữ nụ cười bình thản và ấm áp. Trong mắt cậu tràn đầy sự thấu hiểu và chấp nhận, như thể có thể nhìn xuyên thấu sự dịu dàng và cô đơn ẩn giấu đằng sau những sinh vật này.

Ngay sau đó, cậu bước thẳng về phía những Ma thú hung dữ và mạnh mẽ mà không hề có bất kỳ sự cảnh giác nào.

Ông lão giáo viên ban đầu hơi lo lắng muốn nhắc nhở Range chú ý an toàn, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của chàng trai trẻ lúc này, bàn tay vừa từ từ nâng lên lại dừng lại, không nói thêm lời nào.

Bây giờ vẫn chưa đến thời gian kỳ kiểm tra chính thức bắt đầu.

Nhưng ở đây cũng không cấm tiếp xúc với Ma thú ngoài giờ học.

Và đối với những học sinh sẵn lòng đến phòng học này tham gia kiểm tra, thầy đều rất khoan dung, hy vọng họ có thể vượt qua. Chỉ cần không có nguy cơ mất an toàn, thầy không ngại để học sinh tiếp xúc với Ma thú.