004-Khi không biết thì cứ học là xong
Khi không biết thì cứ học là xongPastel ôm chặt thanh trường kiếm, xoay vòng vòng trong phòng. Chiếc váy mùa đông đung đưa theo nhịp bước.
"Bạn của bé ơi~."
Cô bé ngân nga.
"Nếu là bạn, chắc bé có thể đứng ra bảo lãnh nợ luôn đấy~."
Căn phòng mới cũng trống trơn, nhưng Pastel chẳng thấy phiền lòng. Cảm giác bí bách trong lòng bấy lâu nay đã được giải tỏa.
Cô bé đã khao khát một vũ khí tử tế biết bao nhiêu. Dù lưỡi kiếm có sứt mẻ, nhưng đây vẫn là một món vũ khí thực thụ.
Xin lỗi chân bàn vì đã nỗ lực giúp bé lúc khó khăn nhé. Nhưng bé vẫn thích thanh trường kiếm sứt mẻ này hơn.
Pastel nắm chặt thanh kiếm giữa phòng. Cô bé say sưa ngắm nhìn lưỡi kiếm.
Sự sắc bén này!
Sức mạnh có thể xé toạc cả da lẫn thịt này!
Pastel của ngày xưa, kẻ phải làm đủ mọi trò để dồn trọng lượng vào đòn tấn công, giờ đã không còn nữa. Chỉ còn lại một Pastel coi lũ quái vật là món tráng miệng trước bữa ăn mà thôi.
Cô bé vừa bước đi vừa xoay người.
"Vút!"
Thanh kiếm vung lên theo vòng xoay.
"Xoẹt!"
Nhát chém chiếm trọn một khoảng không gian rộng lớn.
Lồng ngực Pastel phập phồng vì phấn khích.
Giờ thì bé có thể hạ gục bất cứ thứ gì. Cứ nhào vô đi. Với kiếm thuật siêu đẳng này, bé sẽ thái lát các ngươi như thái hạt lựu luôn.
Pastel hiên ngang tiến về phía nơi có vẻ là sảnh chính. Cô bé cẩn thận đưa gương ra để quan sát các góc khuất.
Đây là tầng ba.
Một cầu thang lớn dẫn qua tầng hai xuống sảnh chính.
Trên chiếu nghỉ tầng hai, một bóng hình mang theo khí tức đen ngòm hiện ra.
Hừm hừm, chẳng sợ tí nào nhé.
Sinh vật ngu ngốc nào sẽ trở thành món tráng miệng đây?
Một kẻ không phải người, đứng thẳng bằng hai chân.
Trông vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc.
Thứ được mệnh danh là cỗ xe tăng thời trung cổ.
Hiệp sĩ.
Trên tay kẻ đó là một thanh trường kiếm đen kịt. Bộ giáp tấm phủ kín toàn thân một màu đen tuyền.
Pastel bỗng chốc đờ người ra.
Pastel nằm bò xuống sàn. Cô bé bò qua sảnh để không lọt vào tầm mắt của Hiệp sĩ.
Mình là con sâu.
Một con sâu nhỏ.
Đến được hành lang phía đối diện, cô bé mới đứng dậy. Pastel rùng mình vì lạnh, phủi phủi chiếc váy mùa đông.
Bé nghĩ giáp tấm thực sự không ổn chút nào đâu. Thanh trường kiếm đó trông cũng xịn hơn đồ sứt mẻ của bé nữa. Đã là sinh vật nguy hiểm dã man thì không nên dùng thành tựu văn minh chứ nhỉ?
Pastel vừa lầm bầm vừa lục soát các căn phòng. Dù có cầu thang xuống tầng dưới, nhưng cô bé không muốn mạo hiểm để lọt vào tầm mắt của Hiệp sĩ.
Ở góc hành lang có một con sói. Pastel cho nó nếm mùi vị của người bạn mới.
Cô bé né cú vồ của con sói rồi vung kiếm chém. Dù cảm nhận được sự kháng cự gay gắt nhưng lưỡi kiếm vẫn lướt qua.
Lớp da bị xẻ toạc, con sói rỉ ra khí tức đen ngòm. Pastel lao đến đâm một nhát vào con sói đang lảo đảo, dễ dàng kết liễu nó.
"Nhẹ nhàng quá đi! Ngươi chỉ là món tráng miệng thôi!"
Pastel ngân nga. Cảm giác chém ngọt thế này khiến cô bé thấy mình như mạnh lên vậy. Không biết có phải do ảo giác không nhỉ?
Sau khi măm măm món pudding thịt, cô bé tiếp tục lục soát những căn phòng còn lại.
Toàn bộ tầng ba không còn con quái vật nào.
Hoàn toàn thu hồi.
Nhờ vậy, Pastel có thể thỏa thích run rẩy khi nhìn những căn phòng bị vét sạch gia sản.
"Cha ơi...!"
Nếu người mẹ hiền hậu và xinh đẹp của bé còn sống, gia đình đã không đến nông nỗi này.
Món đồ nội thất duy nhất cô bé tìm thấy là một chiếc kệ sách lớn chiếm trọn một mặt tường. Ngoài kệ sách ra, căn phòng này cũng trống không.
Pastel quan sát những vết hằn của đồ nội thất chưa bị bạc màu trên sàn nhà. Suy đoán thì đây có vẻ là Văn phòng gia chủ.
"Oa, là văn phòng của bé sao?"
Bàn ghế làm việc đáng lẽ phải có thì chẳng thấy đâu nhỉ? Bé biết ngay mà.
Pastel đảo mắt nhìn qua các đầu sách.
Lịch sử, truyền thống, tập quán và chỉ dẫn của gia tộc Craft.
Những tiêu đề bao quát nhiều lĩnh vực, đôi khi lại đi sâu vào chi tiết.
Cô bé rút cuốn sách chỉ dẫn dành cho Gia chủ ra và lướt qua đại khái.
"Ồ, Đế vương học à?"
Cách đâm sau lưng các gia tộc đồng minh được viết chình ình ngay trong này luôn.
"Phản bội thì khâu xử lý hậu quả còn quan trọng hơn cả thành công. Sau khi đạt được mục đích, hãy kích động nội bộ phân tranh. Sau đó, hãy đứng về một phía và đề nghị liên minh trở lại."
U uôi.
Pastel kinh ngạc rồi chuyển sang phần chỉ dẫn thực hành. Những trải nghiệm và bí quyết của các đời Gia chủ được tổng hợp lại cùng với các ví dụ thực tế.
"Một phương pháp hiệu quả là Gia chủ đương nhiệm phản bội, còn Gia chủ đời sau sẽ chân thành xin lỗi và đề nghị tái liên minh. Hãy cùng với người kế vị cuối cùng còn sống sót lập ra một mưu lược xuyên thế hệ. Đối phương sẽ không kịp trở tay đâu."
Sao nội dung sách toàn dạy làm việc xấu thế này nhỉ. Xem kỹ thêm chút nữa thì đúng là không phải nhầm lẫn rồi.
Ồ, gia tộc mình trông gian ác thật đấy.
Sở thích là chia rẽ và phản bội sao?
Sao cái trò chơi truyền thống này trông chẳng khớp với vẻ ngoài chút nào vậy? Cách xa cái sự hồng phấn cả triệu năm ánh sáng luôn ấy.
Hay là vì vẻ ngoài như thế này nên mới dễ hành động nhỉ?
Trời đất ơi.
Chẳng phù hợp với tấm lòng lương thiện và tích cực của bé chút nào.
Pastel cắm cuốn sách trở lại kệ.
Cô bé đã đi xem hết các phòng rồi.
Giờ phải làm sao đây.
"Có nên chiến với bộ giáp tấm kia không nhỉ?"
Dù thế nào thì đó cũng là hành động tự sát mà phải không?
Hay là đi đường vòng? Chắc đi đường vòng là đúng đắn nhất rồi.
Bé đâu có bị món pudding thịt làm mờ mắt đâu chứ.
Vừa nghĩ đến pudding thịt, tuyến nước bọt của Pastel đã nhói lên. Đầu óc cô bé trở nên mụ mẫm.
Pastel vội vàng lắc đầu xua tan ý nghĩ đó.
Không được, không được.
Bé không có nghiện món tráng miệng kỳ lạ đó đâu. Chỉ là, vì nó ngon và có ích nên bé mới ăn thôi.
Bỏ qua tầng hai đi. Cứ theo cầu thang mà xuống thẳng luôn. Chắc là nhà bếp ở tầng một nhỉ.
Pastel xoa cái bụng đói meo.
Thể lực thì vẫn ổn nhưng...
Cảm giác linh hồn cứ trống rỗng sao ấy.
Cứ như có ai đó vừa hút sạch linh hồn bé rồi bỏ chạy vậy.
Tình trạng cơ thể kỳ quái thật đấy. Phải ăn cái gì đó tử tế mới được.
Vừa mở cửa định quay đi, Pastel bỗng khựng lại. Một bóng đen hiện ra ở cuối hành lang.
Hiệp sĩ giáp tấm vừa cúi đầu quan sát sàn nhà vừa tiến lại gần. Trông như hắn đang lần theo dấu vết vậy.
Thực ra trên sàn chẳng có dấu vết gì cả. Hay là, dưới góc độ khoa học thì trông như không có gì nhỉ?
Pastel chợt nhớ đến món pudding thịt.
Khí tức đen ngòm tỏa ra nghi ngút.
A, hỏng bét rồi.
Hiệp sĩ chậm rãi ngẩng đầu lên, nhanh chóng quét qua những dấu vết ở đằng xa. Và rồi, hắn phát hiện ra Pastel đang đứng ở cuối con đường đó.
Ánh sáng đỏ rực lóe lên từ khe hở của chiếc mũ giáp.
Hiệp sĩ đen lao đến. Sức nặng khủng khiếp tạo ra những tiếng động rầm rập.
Uaa...!
Pastel nhanh chóng đóng sầm cửa lại. Cô bé cuống quýt gài chốt cửa. Ngay sau đó, cánh cửa bị đá mạnh. Chốt cửa rung lên bần bật. Tiếng gỗ nứt vỡ khe khẽ vang lên.
Cửa gỗ không trụ được lâu đâu.
Pastel chạy về phía cửa sổ. Cô bé nhìn xuống mặt đất đầy rẫy quái vật.
Leo tường với đấu với Hiệp sĩ, cái nào ít nguy hiểm hơn nhỉ?
Một sinh vật không phải người ném một hòn đá về phía cửa sổ. Hòn đá bay chệch hướng nhưng tiếng va chạm trầm đục khiến tóc gáy Pastel dựng đứng cả lên.
Cả hai đều là tự sát cả mà.
Cánh cửa lại bị đá. Tiếng gỗ vỡ toác vang lên rõ mồn một, chắc là mặt ngoài đã hỏng một phần rồi.
Oa oa oa oa.
Pastel cuống cuồng quan sát khắp phòng. Đây là Văn phòng gia chủ mà. Chắc chắn phải có sự chuẩn bị cho trường hợp khẩn cấp chứ. Như là lối thoát hiểm chẳng hạn.
Lối thoát hiểm?
Ánh mắt cô bé dừng lại ở kệ sách. Trong tình cảnh đồ đạc bị bán sạch sành sanh, kệ sách này vẫn được bảo tồn nguyên vẹn.
Chắc là vì sách vở liên quan đến bí mật gia tộc nên không bán được. Còn kệ sách thì sao? Hay là nó được gắn liền với tòa nhà nhỉ?
Cánh cửa lại bị đá. Tiếng gỗ nứt vỡ vang vọng đinh tai.
Tóc gáy Pastel dựng đứng hết cả lên.
Cô bé lao về phía kệ sách. Pastel định xô đổ nó nhưng không thể, thế là cô bé dùng hai tay gạt sách xuống một cách thô bạo. Hết ngăn này đến ngăn khác bị dọn trống.
Cô bé phát hiện ra một cuốn sách không thể rút ra được.
Cái gì đây.
Cuốn sách được gắn cố định vào kệ.
Khi Pastel dùng hết sức ấn vào trong, đầu ngón tay cô bé bỗng thấy đau nhói. Ái? Một giọt máu dính vào cuốn sách, và có tiếng gì đó vừa "cạch" một cái.
Tiếng bánh răng chuyển động liên hồi vang lên từ phía sau kệ sách. Kệ sách bị đẩy ra, để lộ một lối đi tối tăm.
Đó là một cầu thang xoắn ốc dẫn xuống dưới.
Oa.
Pastel vội vàng thu dọn kiếm và khiên. Cô bé lao mình vào cầu thang xoắn ốc. Tiếng cửa bị phá tan tành vang lên. Kệ sách đóng sầm lại.
Cầu thang xoắn ốc dốc đứng như thể dẫn thẳng xuống theo chiều dọc. Vì không gian tối tăm nên cô bé phải dựa vào lớp sơn phát quang.
Pastel cắm đầu chạy xuống cầu thang. Mãi sau cô bé mới nhận ra không có tiếng đuổi theo.
"Hà, sống rồi..."
Cô bé điều hòa lại nhịp thở. Một mùi không khí ẩm mốc xộc vào mũi. Đến lúc này, không gian tối tăm mới thực sự lọt vào tâm trí cô bé.
Mà đây là đâu nhỉ? Có thực sự là lối thoát hiểm không? Nếu được thì dẫn ra ngoài dinh thự thì tốt quá. Không thì dẫn đến nhà bếp cũng được.
Sau khi đi xuống một hồi lâu, một căn hầm hiện ra. Những ngọn nến trên tường tự động thắp sáng, soi rõ bên trong.
"Oa."
Một mặt tường được lấp đầy bởi kệ sách. Phía trước đó là một bộ bàn ghế giản dị.
Trời đất ơi.
Đồ đạc vẫn còn nguyên vẹn này...!
Pastel bỗng thấy cảm động vì một điều không đáng để cảm động chút nào.
Một chiếc túi da đặt trên kệ sách thu hút sự chú ý của cô bé.
Ơ, cái đó là?
Pastel lạch bạch chạy đến mở ra, bên trong lấp lánh đá quý và tiền tệ.
Những viên đá quý không rõ tên, tiền vàng, tiền bạc.
"Hộc."
Thế này thì mua được bao nhiêu thanh trường kiếm nhỉ?
Thật là sốc quá đi.
Bé không phải là kẻ nghèo kiết xác.
Pastel cầm chiếc túi lên và tận hưởng sức nặng của nó. Có vẻ là tiền dự phòng nên lượng tiền nhẹ hơn cô bé tưởng.
Dù vậy, ít nhất thì trong thời gian tới bé sẽ không phải nhịn đói. Dù không thể duy trì phẩm giá của một quý tộc.
Cô bé trân trọng đặt chiếc túi xuống.
Phía đối diện kệ sách có một cái lồng sắt. Một thanh kiếm đang cắm bên trong ngục tối đó.
Pastel liếc nhìn, so sánh thanh trường kiếm của mình với thanh kiếm trong ngục.
Nó xịn hơn hẳn người bạn bé mới quen hôm nay luôn ấy?
Cô bé muốn so sánh trực tiếp nhưng không thể. Bởi vì lồng sắt không có cửa. Cái gì thế này. Đồ trang trí à.
Pastel thử rung lắc những thanh sắt dày đặc nhưng rồi cũng bỏ cuộc. Cô bé tặc lưỡi đầy tiếc nuối.
Pastel quan sát nốt phần còn lại của căn hầm.
Mặt tường còn lại chỉ là tường bình thường.
Ừm.
Cô bé gật đầu rồi bỗng khựng lại.
"Ơ?"
Pastel nhanh chóng quét mắt qua căn hầm một lượt.
Dù nhìn thế nào thì đây cũng là một không gian kín.
Muốn ra ngoài thì phải leo ngược lên cầu thang xoắn ốc.
Tóc gáy cô bé dựng đứng.
Hình ảnh ánh sáng đỏ rực từ chiếc mũ giáp hiện lên trong đầu.
Chẳng lẽ mình...
Lại rơi vào cảnh cá chậu chim lồng sao?
"Uaa."
Hèn chi tên bé là Pastel Love Craft. Nhìn cái tên là thấy số phận rồi. Dù bé đã tự trấn an bản thân nhưng đúng là kỳ lạ thật mà.
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đúng như cái tên của bé.
"Đời bé đúng là một vở kịch kinh dị mà, hức."
Sau này dù có ai gọi nhầm bé là Pastel Lovecraft thì bé cũng chẳng còn lý do gì để phản bác nữa. Dù chẳng còn ai để mà gọi bé như thế.
Thế nhưng, dường như có một "ai đó" đang hiện diện ở nơi này.
Trong căn hầm vốn chỉ có một mình, một giọng nói trầm thấp vang lên.
『Một tiểu tử nhà Craft có việc gì ở đây thế này?』
Tại vị trí thanh kiếm trong ngục lúc nãy, một người đàn ông đã đứng đó từ lúc nào. Hắn mặc một bộ vest rộng không thắt cà vạt, tay đút túi quần, nhìn cô bé với ánh mắt lệch lạc.
Pastel há hốc mồm.
N-người kìa.
Tóc đen, mắt đỏ.
Là người thật này!
"Oa."
Đây chính là cảm giác gặp được đồng hương ở nước ngoài sao?
Pastel vội vàng chạy đến bên lồng sắt.
"Tên của ngài là gì thế ạ?!"
『Tên? Này.』
Người đàn ông nhíu mày. Hắn tiến lại gần lồng sắt và đưa tay ra. Khi tay hắn chạm vào thanh sắt, những tia chớp lóe lên. Lớp da thịt bị nổ toác ra.
Máu bắn lên má Pastel.
Bàn tay người đàn ông phớt lờ sự phản kháng, nắm chặt lấy thanh sắt. Những tia chớp nổ ra dữ dội. Máu chảy dọc theo thanh sắt.
『Tiểu tử nhà Craft, ngươi cũng định chế nhạo ta sao.』
Đôi mắt đỏ rực lườm cô bé.
『Ta là Đại Ác ma Demoneus. Là kẻ bị lũ người các ngươi phản bội và phong ấn vào thanh kiếm này. Ta là một con quỷ báo thù lâu đời, kẻ chỉ chờ ngày phá giải phong ấn để tìm ra tất cả lũ người nhà Craft và xé xác từng đứa một.』
Ác ma thở hắt ra một hơi như đang kìm nén cảm xúc.
Sau đó, hắn buông tay khỏi thanh sắt. Những tia chớp ngừng lại. Vết thương tan biến như làn khói và được chữa lành.
『Thế nên về bú sữa mẹ thêm đi. Đừng có xăm xăm vào những nơi nguy hiểm nữa.』
Ác ma đi trở lại vị trí cũ.
Không gian chìm vào tĩnh lặng.
Pastel dùng ngón tay quệt giọt máu bắn trên má. Ngón tay cô bé nhuốm một màu đỏ thẫm.
Tên Ác ma mặc vest phẩy tay ra hiệu cho cô bé mau biến đi. Trông hắn có vẻ mệt mỏi như một nhân viên văn phòng bị vắt kiệt sức lực vậy.
Pastel nở một nụ cười rạng rỡ.
Oa.
Là người tốt với trẻ con này.
Cô bé bám chặt lấy thanh sắt dính máu.
"Ngài Ác ma ơi! Ngài Ác ma ơi! Ngài có biết cách nào bị kiếm đâm mà không chết không? Hay là cách chém đứt bộ giáp chỉ bằng một nhát kiếm ấy? Cách dùng tay không xé nát thép cũng được luôn!"
Chắc chắn phải có một giải pháp tuyệt vời và kỳ diệu nào đó chứ nhỉ?
Ác ma ngẩn người vì kinh ngạc.
『Ngươi coi lời ta nói là gió thoảng mây bay đấy à?』
"A! Bé chưa giới thiệu bản thân nhỉ! Bé tên là Pastel Love Craft. Ngài cứ gọi bé là Pastel nhé!"
Vẻ mặt Ác ma nhăn nhó lại.
『Pastel?』
Ác ma hùng hổ tiến lại gần và lườm cô bé.
Đó là một sự thù địch rõ rệt, khác hẳn lúc nãy.
『Một kẻ kế vị biết rõ mọi chuyện mà lại đến tận đây làm cái trò gì thế này? Lần này cuộc chiến sinh tử giành quyền kế vị của nhà Craft dễ dàng thế sao? Mà cũng phải, ngay từ mẹ ngươi đã thấy phát tởm rồi. Thế mà bà ta vẫn trở thành kẻ chiến thắng, nhìn vào là biết cái huyết thống ghê tởm của ngươi rồi.』
Đôi mắt Pastel tròn xoe.
"Ngài biết mẹ bé ạ?"
『Biết rõ là đằng khác.』
Ác ma cười đầy khoái trá.
『Ta biết chắc chắn đó là kẻ đầu tiên ta sẽ xé xác. Ngay trước mắt ngươi luôn.』
Ồ, ồ?
Pastel đang ngơ ngác bỗng đính chính lại một sự thật.
"Mẹ bé mất rồi ạ."
Ác ma đang cười bỗng khựng lại.
『Cái... cái gì cơ?』
Ác ma bối rối nhìn sang chỗ khác. Một lúc sau, hắn quay lại nhìn cô bé.
『Thế thì ta sẽ giết cha ngươi ngay trước mặt ngươi. Chắc gã công tử bột đó đang quyền nhiếp chính gia chủ nhỉ?』
"Cha bé bán sạch gia sản lấy một mớ rồi lặn mất tăm rồi ạ. Chắc là ôm tiền bỏ trốn rồi."
Đúng là đồ lừa đảo hôn nhân mà.
『Ờ...』
Pastel bám chặt lấy thanh sắt.
"Ngài có biết cách nào bị kiếm đâm mà không chết không? Hay là cách chém đứt bộ giáp chỉ bằng một nhát kiếm ấy? Cách dùng tay không xé nát thép cũng được luôn!"
Đôi mắt Ác ma dao động.
Đến lúc này, đôi mắt đỏ rực mới quan sát kỹ vẻ ngoài nhem nhuốc của cô bé.
Mái tóc rối bù và bộ quần áo nhăn nhúm.
『Ngươi... ngươi bao nhiêu tuổi rồi?』
"13 tuổi ạ!"
『Không thể nào.』
Ác ma nghẹn lời.
Tèn tén ten.
Ác ma đã có thể trò chuyện một cách chân thành rồi!
Da hú.
"Là khế ước với Ác ma sao ạ?!"
Cuối cùng thì bí kíp gian lận của cuộc đời cũng xuất hiện rồi sao?
『Thế gian này không phải là truyện cổ tích đâu. Ta sẽ dạy kiếm thuật cho ngươi. Hãy tự mình nỗ lực đi.』
À.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
