211-Cậu tưởng tượng quá đà rồi đấy bạn ơi
Cậu tưởng tượng quá đà rồi đấy bạn ơiDãy núi Baekseol nằm ở rìa Ma giới, đúng như cái tên của mình, nơi đây nổi tiếng là vùng đất tuyết rơi quanh năm suốt tháng.
Dù được dự đoán là có trữ lượng khoáng sản khổng lồ đúng chất một dãy núi lớn, nhưng với kỹ thuật khai khoáng hiện tại thì chi phí bỏ ra không đáng so với lợi nhuận, nên nơi này vẫn bị bỏ hoang.
Khi sự phát triển của thủ đô Ma giới đạt đến mức bão hòa, vùng nông thôn ngập tràn tuyết trắng này chắc chắn sẽ biến thành khu du lịch cho những cư dân giàu có. Việc khai khoáng không thịnh hành có lẽ lại là một định mệnh tốt đẹp giúp nơi đây giữ vững giá trị của một điểm tham quan.
Thế nhưng, khí hậu núi tuyết vốn đẹp đẽ trong mắt khách du lịch lại chỉ là một vật cản khắc nghiệt đối với nhóm của Pastel khi ghé thăm vào mùa đông.
"Hwaaa!"
Pastel quấn khăn len kín cổ, thét lên một tiếng đầy hơi lạnh. Bé ôm chặt lấy cơ thể đang run cầm cập, nhưng cái lạnh này không phải kiểu chỉ cần rung rinh da thịt là tan biến được.
Cơn gió lẫn trong tuyết tát thẳng vào mặt. Đôi gò má bé đỏ ửng lên như vừa bị ai đánh.
"Hwa! Hwa! Bé nghĩ Giáo đoàn nên xây nơi ẩn náu ở chỗ nào ấm áp cho đội thảo phạt dễ tìm đến chứ nà...!"
Bé hoàn toàn đồng ý với điều đó nà.
『Trong câu trả lời của nhóc đã có sẵn đáp án rồi đấy.』
Ngài Ác ma vừa quan sát xung quanh vừa đưa tay giữ lấy cánh tay đang lảo đảo của Pastel.
Ngọn núi phủ đầy tuyết trắng xóa. Những cái cây khô héo không một chiếc lá lấp đầy sườn núi như những vật trang trí. Chỉ có dấu chân của những vị khách duy nhất kéo dài băng qua giữa không gian ấy. Ngay cả những dấu chân đó rồi cũng sẽ sớm biến mất dưới màn tuyết rơi của tự nhiên.
Nơi ẩn náu, có lẽ là trụ sở chính của Giáo đoàn, nằm trong một tòa lâu đài cổ đâu đó ở cuối dãy núi.
Vào thời đại mà sức mạnh là tất cả, các thế lực Ma tộc lúc bấy giờ từng có cuộc chạy đua xây dựng những tòa lâu đài hùng vĩ hơn người khác để phô trương quyền lực.
Tòa lâu đài ở đây cũng là một trong số đó. Dù được xây ở nơi khó khăn đến mức nào, họ vẫn dựng lên những tòa lâu đài đồ sộ nhưng vô dụng chỉ để khoe khoang bản thân sở hữu sức mạnh và quyền thế to lớn đến nhường nào.
"Thật là dã maaan!"
Cơn giận của một nhà cầm quyền chân chính, người chưa bao giờ coi quyền lực là của riêng, bắt đầu bùng cháy.
"Bé nghĩ gia tộc Priestley nên bị trừng phạt nà! Quá khứ thì bóc lột cấp dưới để xây mấy thứ này, giờ thì định cư ở thủ đô rồi yếu đuối lượn lờ quanh mấy sòng bạc nà...!"
Dù không có oán hận gì với Nathaniel, người chỉ vì mải mê cờ bạc mà mãi sau này mới nhận ra nơi ẩn náu của Giáo đoàn nằm trong danh sách tài sản bị bỏ hoang của mình, nhưng đột nhiên bé lại thấy có oán hận với cái dòng máu đó quá đi nà.
Bé chắc chắn rằng Giáo đoàn đã cố tình tiếp cận Nathaniel để hợp pháp hóa nơi ẩn náu thông qua một vụ lừa đảo cờ bạc.
Hèn chi! Hèn chi!
Bé cứ thấy lạ là tại sao điểm tiếp xúc của phe Diều hâu và Giáo đoàn lại cùng nằm ở một sòng bạc!
Vì Nathaniel bị mê hoặc bởi các hoạt động của phe Diều hâu nên cứ lảng vảng ở đó, và Giáo đoàn chắc chắn đã lén lút lập điểm tiếp xúc tại cùng một địa điểm để tiếp cận anh ta!
Tất cả là để lừa gạt Nathaniel Priestley và hợp pháp hóa nơi ẩn náu!
Pú pù! Pú pù!
Nhưng mà biết sao giờ nà!
Ngài Tổng đốc Pastel vĩ đại còn biết tạo ra cả sảnh rồng (Royal Straight Flush), trong khi Giáo đoàn lại không làm được nên quyền sở hữu nơi ẩn náu vẫn thuộc về Nathaniel đó nha!
Bé nghĩ Giáo đoàn, những kẻ còn không thắng nổi Nathaniel trong trò cờ bạc, nên ngoan ngoãn vào tù vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp khi Ngài Tổng đốc Pastel vĩ đại đến đòi nhà nà!
Vì trong Giáo đoàn có cả cha nên bé không dẫn người của gia tộc Priestley theo, nhưng bé đã mang theo chìa khóa cổng thành. Bản thân Pastel chính là chủ nhà đường đường chính chính.
Có điều, vị chủ nhà này đang đứng trước nguy cơ chết còng queo vì không tìm thấy nhà.
"Hwaaa!"
Pastel khụ khụ ho. Luồng không khí buốt giá tràn vào theo hơi thở đang tàn phá cơ thể bé.
"Hwa."
Cảm giác như nước mũi sắp chảy ra, nhưng vì mũi chẳng còn cảm giác gì nên bé cũng không biết nó có chảy hay không nữa. Chỉ biết là hiện tại mũi bé không chỉ đỏ ửng mà còn sắp thành bạn thân với tuần lộc Rudolph luôn rồi.
"Lạnh quá đi nà...!"
Bé, bé rõ ràng đang ở trạng thái không phải con người sử dụng ma thạch làm năng lượng, vậy mà cái lạnh này lại chân thực đến mức quá đáng nà.
Bé nghĩ đáng lẽ mình phải được miễn dịch với cái lạnh mới đúng chứ!
Tất nhiên như vậy thì hơi quá phạm vi của sinh vật sống, nhưng cứ nghĩ đến những bạn khí độc đáng thương đang bị miễn dịch một mình thì bé thấy thế mới công bằng nà!
Bạn khí độc: Đồng ý nà! Cơ thể không cần thở thì không thấy lạnh mới là công bằng!
Ôi chao.
Nghĩ lại thì bé đâu cần thở.
Dù sao thì cơ thể bé cũng vận hành bằng năng lượng ma thạch mà.
Chẳng có lý do gì để phổi phải hấp thụ không khí lạnh lẽo bên ngoài rồi làm giảm thân nhiệt cả!
Oa.
Pastel ngừng việc hít thở vốn đã thành thói quen. Làn khói trắng mờ ảo phả ra từ miệng lập tức biến mất. Các cơ quan nội tạng vốn đang đau đớn vì hít thở nhanh chóng trở nên ấm áp.
Dù không phải thân nhiệt bình thường, nhưng cũng đủ để đạt đến trạng thái bảo ôn hoàn toàn giống như vừa đóng cánh cửa sổ duy nhất mở toang giữa mùa đông vậy.
Hức, hiệu quả cực kỳ luôn nà.
Hóa ra việc hít thở chính là nguồn cơn của mọi tội lỗi trong việc duy trì thân nhiệt con người nà!
Oa oa.
Một phát hiện hoàn toàn vĩ đại!
Pastel phấn khích quay lại nhìn Ngài Ác ma. Bé mở miệng định nói về giải pháp siêu cấp vô địch tuyệt vời này. Nhưng miệng cứ há ra ngậm vào mà chẳng có âm thanh nào phát ra cả.
Ôi chao.
Nghĩ lại thì muốn nói chuyện thì phải thở. Mà giờ Pastel không thở nên không thể nói chuyện được.
Bé không thích bị câm đâu nà!
Pastel quyết định hít thở lại. Không khí lạnh lẽo ngay lập tức xâm chiếm phổi bé.
"Hộc!"
Vừa đóng cửa sổ xong lại mở ra nên cảm giác chênh lệch quá lớn.
"Cứu bé với nà...!"
Mở cửa sổ vào mùa đông đúng là một hành động tội lỗi nà!
『Nếu lạnh thì bớt nói lại đi.』
Ngài Ác ma cạn lời, đưa tay che mắt trước cơn gió tuyết.
Ngài Ác ma đang ở trạng thái hoàn toàn bình thường. Đúng nghĩa là hoàn toàn bình thường luôn. Tuyết bám trên lông mày trắng xóa, làn da trông cũng lạnh lẽo, nhưng biểu cảm lại vô cùng bình thản.
『Đằng kia có tảng đá kìa. Nên nghỉ một lát ở đó rồi đi tiếp.』
"Ở đâu cơ nà?! Ở đâu cơ nà?!"
『Chỗ đó đấy.』
Đâu đâu?
Pastel dáo dác nhìn quanh. Chỗ nào cũng là núi phủ tuyết nên bé chẳng phân biệt được gì. Cảm giác của những người leo núi bị lạc trên núi tuyết chắc cũng giống thế này nhỉ.
Ngài Ác ma không nói thêm gì mà cử động cánh tay. Ngài bế xốc Pastel đang trong trạng thái lờ đờ lên rồi bắt đầu bước về phía tảng đá.
Oa.
Pastel ngừng suy nghĩ vì cảm giác ngồi trên xe quá ổn định.
Một hàng dấu chân lạo xạo dẫm lên tuyết để lại dấu vết. Khi đến nơi có những cái cây khô bao quanh và tảng đá lớn che chắn gió, dấu chân đã trở thành hai hàng. Cô bé được đặt xuống.
Ngài Ác ma đưa tay chỉnh lại khăn quàng cổ cho bé.
『Đốt một đống lửa nhỏ lên là sẽ ổn thôi.』
Pastel mân mê chiếc khăn quàng cổ một lát. Bé khẽ cười he he.
"Nhưng nếu vẫn lạnh thì sao nà?"
『Thì cho thêm củi vào thôi.』
Hề hề.
Hề hề hề.
Pastel nở một nụ cười kỳ lạ rồi liếc nhìn Ngài Ác ma. Ngài Ác ma không nhận ra, bắt đầu bẻ những cành cây gần đó.
Pastel cứ liếc nhìn với nụ cười kỳ lạ đó, rồi đột nhiên bé giật mình khi tự nhận thức được dáng vẻ của mình một cách khách quan.
Hức.
Vừa nãy có lẽ bé đã lỡ nảy ra một suy nghĩ xấu xa không hề phù hợp với hình tượng hồng phấn chút nào nà!
Nhưng đó có lẽ là lỗi của Ngài Ác ma nà!
Tuy nhiên, Pastel ngoan ngoãn sẽ không nói mấy lời đùa cợt xấu xa mà chỉ ngồi yên một chỗ thôi. Bé nghĩ việc phá vỡ hình ảnh Pastel ngoan ngoãn trong lòng Ngài Ác ma là điều không nên nà.
Bé dùng tay gạt tuyết ở chỗ tảng đá che gió. Nhưng vì lạnh tay quá nên bé dùng thanh kiếm của Hoàng đế quơ quơ để gạt tuyết đi.
Bé ngồi xuống một cách ngoan ngoãn. Ngài Ác ma xếp cành cây lại rồi phẩy tay một cái, ngọn lửa bùng lên. Tuyết xung quanh đống lửa tan ra tạo thành những vệt nước ẩm ướt. Mặt đá lộ ra.
"Oa."
Bé đưa hai tay ra, cảm giác ấm áp vô cùng. Đôi bàn tay lạnh giá dần ấm lại, thậm chí hơi tê rần một chút.
Ấm áp quá nà.
Tê tê quá nà.
『Nếu đường đi gian nan thế này thì chắc thành viên Giáo đoàn trong nơi ẩn náu sẽ không nhiều đâu.』
"Tại sao nà?"
『Vì càng đông người thì chi phí vận chuyển lương thực và nhu yếu phẩm định kỳ càng lớn. Không kinh tế chút nào.』
"Thế nếu họ chọn nơi này chỉ vì tòa lâu đài phủ tuyết trông ngầu thì sao nà?"
Ngài Ác ma khẽ mỉm cười. Ngài quay đầu lục lọi túi hành lý rồi lấy ra một miếng thịt bò khô đặc chế. Đó là loại thịt bò khô có pha thêm ma thạch do đích thân Ngài Ác ma chế biến.
『Thịt bò khô nướng trên đống lửa đúng là một cực phẩm đấy.』
"Oa."
Pastel nhận lấy miếng thịt bò khô.
Thịt bò khô nướng đống lửa nà.
Chắc cũng giống như khoai lang nướng nhỉ.
Bé bắt đầu chảy nước miếng.
"Bạn thịt bò khô ơi!"
Bé giơ miếng thịt lên.
"Bạn có tư cách để trở thành thịt nướng như khoai lang mật đấy! Bạn ngon hơn khoai tây nướng nhiều! Cố lên nà!"
Bé vút một cái, ném miếng thịt vào đống lửa. Ngọn lửa gặp mỡ bùng lên một cái rồi dịu xuống.
Mùi thơm nức mũi lan tỏa. Tiếng xèo xèo vang lên.
Oa oa.
Đúng như lời Ngài Ác ma nói, chắc chắn là ngon lắm nà.
Pastel dán chặt mắt vào bạn thịt bò khô rồi quẹt miệng. Trái tim bé đập thình thịch.
Ngài Ác ma đang gọt cành cây để làm xiên thì bỗng dừng lại. Ngài ngơ ngác nhìn xuống miếng thịt bò khô trong đống lửa.
Miếng thịt vẫn đang kêu xèo xèo.
Miệng Ngài Ác ma mấp máy một lát. Cảm xúc không thể thốt thành lời cứ vương vấn mãi. Rồi Ngài dừng lại, lặng lẽ tiếp tục gọt cành cây.
Ngài Ác ma đã hoàn thành chiếc xiên gỗ. Một miếng thịt bò khô khác được xiên vào. Chiếc xiên thịt được hơ gần đống lửa. Miếng thịt bắt đầu chín và tỏa mùi thơm phức.
Ôi chao.
Mắt Pastel tròn xoe.
Bé nhìn xuống bạn thịt bò khô của mình, giờ nó đã biến thành một thứ gì đó lẫn lộn giữa than củi và tro tàn.
"Ôi chao?!"
Bé bật dậy.
"Thịt bò khô của bé...!"
Miếng thịt bò khô trong đống lửa nằm rũ ra như một xác chết.
Thịt bò khô: Vĩnh biệt...
"Bạn thịt bò khô ơi nà!"
Hwaaa!
Ngài Ác ma vẫn thản nhiên nướng thịt.
『Thịt bò khô không phải là bạn.』
"Hwaaa!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
