189-Lời hứa là lời hứa
Lời hứa là lời hứaPastel lườm cha mình cháy mặt.
Lườm cháy mặt.
Xèo xèo.
Như thịt ba chỉ nướng.
Ối!
Sực nhớ ra, Pastel vẫn còn việc phải làm khi gặp lại cha. Bé chỉ tay về phía cha rồi quay ngoắt sang nhìn Ngài Ác ma.
"Ngài Ác ma xuất kích! Đấm ông ta một cú thật mạnh đi ạ!"
Người cha vốn là học giả yếu ớt mà ăn một cú đấm siêu cấp của Ngài Ác ma thì chắc là sống dở chết dở, nhưng chẳng phải ông ta đáng bị thế sao?
Đấm đi! Đấm đi!
Bá đạo vào!
『Hửm?』
Thế nhưng, Ngài Ác ma, người vốn đã hứa trước đó, lại tỏ ra bối rối. Đôi đồng tử đỏ rực quan sát người cha.
『Ta có quen biết kẻ nội chính đó sao? Nếu nhóc muốn thì ta có thể làm, nhưng hành động như vậy trước mặt người khác thì không hay cho lắm. Nhìn cách hắn trò chuyện, có vẻ hắn cũng có chút uy tín đấy. Dù ta đoán cái uy tín đó là dùng tiền mua.』
Hả?
Ngài nói gì vậy.
Pastel đã bảo Ngài đấm cha một cái như lời hứa, vậy mà Ngài lại nói lệch đi đâu thế này.
"Không phải thế ạ. Cha ở đằng kia kìa. Vì bé đang giận nên mới bảo Ngài đấm ông ta một cái đấy chứ."
Ngài Ác ma tỏ vẻ nghi hoặc. Ngài nhìn lại người cha rồi khẽ nghiêng đầu.
『Hắn ta không béo như thế này. Quan trọng nhất là ngoại hình khác hẳn. Nhóc con Craft, nếu mệt thì hôm nay nhóc nên nghỉ ngơi đi.』
Hả?
Gì cơ?
Pastel hạ ngón tay đang chỉ trỏ xuống. Bé chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
Khi bình tĩnh lại để trấn tĩnh trái tim đang sục sôi, bé mới bắt đầu nhận ra những điểm mà nãy giờ mình đã bỏ sót.
Trên vai người cha có một yêu tinh nào đó đang ngồi. Một yêu tinh nhỏ bé tỏa ra luồng khí đen kịt.
Sinh vật đó trông giống hệt như Yêu tinh của bé.
Ôi chao.
Có vẻ như ngồi lâu quá nên chán, con yêu tinh đó ngáp dài một cái. Tên thương nhân đang trò chuyện với cha thấy cảnh đó thì mỉm cười rồi nói lời chúc tụng.
Pastel vểnh đôi tai có thính lực vượt xa người thường lên để nghe ngóng.
― Con vẹt đáng yêu quá. Nó có biết nói chuyện không ạ?
Con yêu tinh lườm tên thương nhân cháy mặt.
― Nhìn cái gì hả lão già. Mồm thối quá, tránh xa ra coi?
― Ồ! Biết nói chuyện thật kìa!
Tên thương nhân thốt lên đầy cảm thán.
Yêu tinh rõ ràng mang hình dáng con người, nghe những lời đó chắc chắn sẽ thấy khó chịu, nhưng phản ứng của ông ta cứ như thể vừa phát hiện ra một con vẹt biết chửi bậy đầy thú vị vậy.
Hả hả hả?
Chẳng lẽ ông ta có sở thích nghe người khác chửi mình?
Không đời nào.
Dù nhìn thế nào thì ông ta cũng đang nhìn một con vẹt. Nhầm lẫn yêu tinh với vẹt sao?
Chẳng lẽ đó là năng lực của con yêu tinh kia?
Cả việc cha bị nhận nhầm thành một người xa lạ khác nữa?
Yêu tinh nhà mình còn làm được cả "Bùa yêu~!" thì chuyện này cũng có vẻ khả thi đấy.
Bảo sao bé cứ thấy lạ lạ. Ngay từ lúc cha dám ngang nhiên mặc áo choàng đen của Giáo hội là đã thấy kỳ quặc rồi. Dù Giáo hội có mua chuộc được các nhân vật chủ chốt đi chăng nữa, thì việc phô trương ở nơi công cộng thế này cũng hơi quá đà.
Mùi này... hoàn toàn là mùi của một vụ án rồi.
― Chán quá đi. Ta đi lấp đầy cái bụng đây, khi nào có việc thì gọi nhé.
Con yêu tinh bay vút khỏi vai cha rồi hướng về phía sảnh nghỉ ngơi. Trông nó thật sự quá đỗi ngang ngược. Vậy mà chẳng một ai thấy lạ, cứ như thể họ chỉ đang nhìn thấy một con vẹt vậy.
Hức.
Thật là một cuộc đời khác biệt một trời một vực với Yêu tinh nhà mình, kẻ lúc nào cũng phải sống chui lủi né tránh ánh mắt người đời.
"Ngài Ác ma! Ngài giám sát kẻ nội chính đó một lát nhé!"
『Đừng đi quá xa. Nếu cảm thấy có gì nguy hiểm thì phải gọi ta ngay lập tức đấy.』
"Vâng ạ!"
Pastel lật đật đuổi theo.
Sảnh nghỉ ngơi nằm ở góc phòng dành cho khách dự tiệc, có thể vào được thông qua một cánh cửa cách âm.
Bé hé cửa nhìn vào bên trong, thấy có bàn ghế và sofa. Vì buổi tiệc vừa mới bắt đầu nên chưa có ai vào nghỉ. Con yêu tinh kia đang tìm chỗ ngồi tốt nhất, rồi đáp xuống một chiếc bàn.
Pastel không đi vào mà nấp bên cạnh tấm rèm cửa sổ gần đó.
Bé nhìn quanh quất xem có ai không rồi thì thầm nhỏ xíu.
"Yêu tinh ơi, Yêu tinh ơi."
― Ta đợi mãi nà!
Yêu tinh của bé ló đầu ra từ sau tấm rèm.
"Yêu tinh ơi Yêu tinh ơi! Chuyện này hoàn toàn là...?"
Đôi mắt Pastel sáng rực lên.
Yêu tinh gật đầu lia lịa.
― Ta đã bảo rồi mà? Giáo hội chuyên bắt bọn ta về làm nô lệ.
Ngón tay nhỏ xíu của Yêu tinh chỉ về phía sảnh nghỉ.
― Đứa bé đó chắc chắn là một nạn nhân đáng thương! Nhóc đã được một Yêu tinh tốt bụng như ta chọn trúng, nên nhóc có nghĩa vụ phải giải phóng tất cả yêu tinh đấy!
Quả nhiên!
Pastel cảm thấy như mình vừa nhận ra định mệnh.
Người cha sau khi mất mẹ thì tinh thần đã quay cuồng 360 độ, cuối cùng nảy sinh cả cái sở thích đáng thương là chạy nhảy cùng yêu tinh trên đồng cỏ.
Cùng với Yêu tinh tốt bụng giải phóng thế giới yêu tinh, rồi tìm vợ mới cho người cha tà ác, đó chính là vận mệnh của mình!
Cứu rỗi thế giới yêu tinh và hòa bình gia đình!
Đúng là một tương lai màu hồng phấn.
Pastel cảm thấy một tinh thần sứ mệnh dâng trào.
"Yêu tinh mau đi giải thích tình hình cho người bạn yêu tinh đáng thương đó đi! Bảo là Vị cứu tinh của thế giới yêu tinh, Ngài Tổng đốc Pastel Ultimate vĩ đại đã đến rồi!"
― Danh xưng nghe hơi khoa trương nhưng ta hiểu rồi!
Yêu tinh bay vào sảnh nghỉ.
Pastel hồi hộp quan sát.
Con yêu tinh của Giáo hội mở một cái túi nhỏ ra rồi bốc ma thạch ăn ngấu nghiến. Có vẻ Giáo hội nuôi nó khá tốt, nó cứ thế tống những viên ma thạch đắt như vàng vào mồm không chút tiếc rẻ.
Yêu tinh của bé đáp xuống trước mặt nó. Con yêu tinh kia tròn mắt ngạc nhiên.
Hừm hừm, ta đến cứu ngươi đây~.
Yêu tinh của bé bắt đầu bài diễn văn cứu rỗi.
― Ngươi! Đưa cái đó cho ta mau!
Kèm theo đó là một cái chỉ tay đanh thép.
Hức.
Con yêu tinh kia vội vàng nhai rôm rốp số ma thạch trong miệng. Tiếng ma thạch trôi xuống cổ họng nghe cái ực.
Nó lườm Yêu tinh của bé.
― Ngươi là cái thá gì mà dám ra lệnh cho ta hả.
Hức.
Thế giới yêu tinh xem ra có cách ăn nói khá là hung dữ. Chắc chắn Yêu tinh của bé không phải yêu tinh xấu, nên đây hẳn là sự khác biệt về văn hóa rồi.
Đôi mắt con yêu tinh kia lóe lên tia sáng lạ.
― À chờ đã, ngươi là đồ bán thành phẩm đúng không? Cái loại không có sở trường gì nên bị Giáo hội vứt bỏ chứ gì?
Một tiếng cười nhạo vang lên.
Yêu tinh của bé nhăn mặt.
― Ai là bán thành phẩm hả! Ngươi tưởng ta là hạng ngu ngốc đi khai báo sở trường cho bọn chúng như các ngươi chắc?! Ta là Yêu tinh tốt bụng Ultimate vĩ đại đấy nhé!
Yêu tinh của bé học hỏi nhanh thật.
Con yêu tinh kia che miệng nhịn cười.
― Tự nhận là Yêu tinh tốt bụng cơ đấy! Thế thì ta là Yêu tinh xấu xa Ultimate vĩ đại chắc? Ngươi đọc truyện cổ tích ở đâu ra-
Một cú đấm giáng thẳng vào bụng con yêu tinh kia. Cú va chạm khiến nó bay bổng lên rồi ngã nhào xuống đất.
Yêu tinh của bé nhanh tay cướp lấy túi ma thạch.
― Đồ yếu đuối!
Túi ma thạch được giơ cao đầy kiêu hãnh.
― Chiến thắng thuộc về ta!
Những viên ma thạch đen lấp lánh.
Oa.
Yêu tinh của bé thắng rồi!
Yêu tinh giỏi quá đi...!
Tuyệt vời!
Đôi má Pastel ửng hồng. Bé nhiệt liệt vỗ tay nhưng không phát ra tiếng động.
Thế rồi bé chợt khựng lại vì cảm thấy mình hình như quên mất điều gì đó.
Đôi đồng tử hồng phấn đảo quanh.
Bé nhận ra điều gì đó và mắt tròn xoe.
Hức.
Chúng ta đến đây để cứu người bạn yêu tinh đó, chứ không phải đến để cướp túi ma thạch người ta đang ăn ngon lành!
Ôi chao ôi chao.
Đôi mắt hồng phấn lại đảo liên tục.
Nhưng biết đâu ở thế giới yêu tinh, đây lại là chuyện bình thường? Ở một nền văn hóa có cách ăn nói hung dữ thì có lẽ việc "nói chuyện bằng tay chân" phải được ưu tiên hàng đầu.
Chắc chắn là vậy rồi!
Mình đúng là thông minh quá đi!
Oa.
― Ngươi...!
Con yêu tinh kia bật dậy.
― Ngươi làm cái trò gì thế hả! Dám vung nắm đấm vào một người đồng nghiệp lương thiện đang nỗ lực vì sự diệt vong của nhân loại sao?! Ngươi mà cũng xứng gọi là đồng nghiệp à?!
Giọng nó đầy phẫn nộ.
Ôi chao.
Diệt vong nhân loại?
Yêu tinh của bé có vẻ cũng bàng hoàng trước cụm từ kinh khủng đó nên lặng thinh một hồi. Nó đổ mồ hôi hột, liếc nhìn Pastel rồi đảo mắt liên tục.
Sau đó, nó trừng mắt nhìn con yêu tinh kia.
― Ngươi nói cái gì?! Sao ngươi dám lập ra cái kế hoạch không tưởng đó hả! Là một Yêu tinh tốt bụng, ta tuyệt đối không thể dung thứ!
― Cái gì?
Con yêu tinh kia ngơ ngác.
Yêu tinh của bé tiếp tục chỉ tay mắng mỏ.
― Ngươi bị Giáo hội giam cầm nên tha hóa rồi đúng không! Dám thản nhiên nói ra những lời mà một yêu tinh tốt bụng không bao giờ nói! Chắc chắn ngươi đã trở thành một Yêu tinh tha hóa rồi!
Hức.
Yêu tinh tha hóa!
Chỉ nghe thôi đã liên tưởng đến thứ gì đó thật kinh khủng.
Như là pizza dứa chẳng hạn!
Hức.
Nhưng pizza dứa ngon mà, nên ví dụ này có vẻ sai sai!
Con yêu tinh kia lúng túng.
― Ngươi nói gì thế! Rõ ràng chúng ta đã lén lút thề với nhau sau lưng Giáo hội-
― Đồ Yêu tinh tha hóa! Nhận lấy cú đấm của ta đây!
Nắm đấm nhỏ xíu lại vung lên.
― Cú đấm của Yêu tinh tốt bụng!
Cú đấm trúng đích. Con yêu tinh kia lại ngã nhào.
Đã là Yêu tinh tha hóa sao!
Một mình Yêu tinh của bé có lẽ sẽ khó lòng chống đỡ nổi!
"Bé cũng sẽ giúp một tay!"
Pastel đóng cửa phòng lại rồi bước vào.
Con yêu tinh kia lảo đảo đứng dậy. Luồng khí đen bao quanh nó tỏa ra nồng nặc.
― Hừ. Cái quái gì thế này? Ta hiểu rõ là cái đồ bán thành phẩm như ngươi bị điên rồi! Nhưng cũng tốt, ta đang muốn nâng cao đẳng cấp của mình đây!
Nó nhe hàm răng sắc nhọn.
― Ta sẽ ăn thịt ngươi!
Không khí rung chuyển. Bát đĩa trên bàn rung lên bần bật phát ra tiếng kêu lạch cạch. Một bình hoa rơi xuống vỡ tan. Luồng gió từ cửa sổ ùa vào làm tung bay mái tóc hồng.
Ơ kìa?
Ơ kìa kìa?
Cảm giác này... hình như có gì đó không ổn!
― Ơ? Tầm ảnh hưởng thuần túy cỡ này sao? Không thể nào mạnh thế này được.
Yêu tinh của bé cũng cảm nhận được nên cuống cuồng bối rối, vội vàng chắp hai tay lại.
― Thần linh ơi! Xin hãy ban cho con sức mạnh tình yêu để vượt qua tất cả!
Yêu tinh của bé đang thi triển Chú ngữ giao hàng Bùa yêu.
Chỉ cần dán bùa lên, dù là đối thủ bướng bỉnh đến đâu cũng sẽ trở thành nô lệ của bạn!
Làm ơn hãy giao hàng hỏa tốc đi mà~!
Thế nhưng, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Ôi chao.
Chắc là công ty vận chuyển nghỉ lễ rồi.
― Thần linh ơi?!
Con yêu tinh kia cười nhạo.
― Điều ước của ngươi đã bị ý chí của ta triệt tiêu rồi! Cái loại bán thành phẩm chưa từng nếm mùi săn đuổi đồng nghiệp như ngươi thì làm sao biết cách vận dụng đẳng cấp chứ!
Uaaa!
Đúng là Yêu tinh tha hóa rồi!
― Ta vẫn còn thiếu sót nên chưa thể tự mình ước nguyện, nhưng ăn thịt loại như ngươi thì chẳng cần điều ước cũng dư sức!
Những mảnh vỡ của bình hoa bay lơ lửng. Những mảnh sắc nhọn chĩa thẳng về phía Yêu tinh của bé.
Uaaa!
"Yêu tinh ơi bé sẽ giúp cậu!"
Pastel nắm chặt lấy thanh kiếm bên hông.
Yêu tinh của bé dù đang đổ mồ hôi hột nhưng vẫn vội vàng hét lên.
― Đứng yên đó! Để nâng cao đẳng cấp, ta phải tự mình ăn và thanh tẩy nó mà không cần nhóc giúp!
"Thế thì ít nhất cũng dùng bùa đi chứ!"
― Nó thuộc về nhóc rồi còn đâu!
Hả hả?!
Thế à?!
Vậy thì phải làm sao đây?!
Dù nhìn thế nào thì với năng lực yếu ớt ngay cả niệm động lực cũng không dùng nổi của Yêu tinh nhà mình, việc giành chiến thắng dường như là không thể.
Con yêu tinh kia phẩy tay.
― Chết đi, đồ bán thành phẩm!
Những mảnh vỡ bình hoa lao tới. Yêu tinh của bé bay lên né tránh, nhưng chúng vẫn lượn vòng đuổi theo sát nút.
Uaaak!
"Yêu tinh ơiiii...!"
Yêu tinh của bé vừa bay vừa né, rồi đột nhiên lao thẳng về phía Pastel. Những mảnh vỡ cũng lao theo.
Hả?
Yêu tinh của bé nhanh chóng nấp sau lưng Pastel.
― Khiên chắn tình thân!
Ôi chao.
Những mảnh vỡ bình hoa đang lao tới bỗng dừng khựng lại.
Con yêu tinh kia ngơ ngác nhìn.
― Chẳng phải các ngươi cùng phe-
― Sơ hở nhé!
Yêu tinh của bé đột ngột giật lấy hai tấm bùa dính đầy keo từ kẽ áo sau lưng Pastel. Rồi nó lao thẳng về phía đối thủ.
― Ơ? Sao nó lại ở đó.
Tấm bùa trái tim bay lượn. Con yêu tinh kia vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đôi mắt đã trợn trừng khi những tấm bùa ập đến.
Luồng khí đen bùng nổ. Một tiếng thét vang lên. Con yêu tinh bị dán bùa rơi xuống cùng với làn khói mịt mù.
― Đồ yếu đuối!
Yêu tinh của bé giơ cao một nắm đấm.
― Chiến thắng thuộc về Yêu tinh tốt bụng!
Oa.
Yêu tinh tha hóa đã thất bại trước Yêu tinh tốt bụng.
Chính nghĩa đã chiến thắng rồi~!
"Ua oa!"
Pastel nhiệt liệt vỗ tay.
Yêu tinh của bé giỏi quá đi...!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
