Web Novel - 172-Trông giống tội phạm, mà chẳng phải là tội phạm sao

172-Trông giống tội phạm, mà chẳng phải là tội phạm sao

Trông giống tội phạm, mà chẳng phải là tội phạm sao?

Nghe như tội ác, mà đúng là tội ác thật nhỉ?

Bạn đang thầm thương trộm nhớ ai đó ư?

Bạn đang băn khoăn không biết phải làm sao?

Vật phẩm dành riêng cho bạn đây!

-Bùa yêu~!

Chỉ cần dán cái này lên, đối phương sẽ trở thành nô lệ của tình yêu!

Tái bút: Là nô lệ đúng nghĩa đen luôn đấy.

"Uaa!"

"Yêu tinh ơi, tiến độ nhanh quá đi nà!"

Mấy thứ này phải để dành cho một Pastel đang tuyệt vọng, sau khi dốc hết sức bình sinh quyến rũ Ngài Ác ma nhưng nhận ra mình không bao giờ vượt qua được hình bóng người mẹ quá cố, để rồi đôi mắt trở nên vô hồn chứ!

Bé còn chưa kịp làm gì mà người đã đưa rồi, làm Pastel chẳng biết phải tính sao luôn nà......!

"Yêu tinh ơiii! Bé vẫn chưa đến mức 'tím lịm' đâu nà!"

Pastel run rẩy bần bật.

Lá bùa trên tay Yêu tinh cũng run rẩy theo. Thiết kế trái tim bay phấp phới cứ thế rung rinh.

-Hử? "Tím lịm" là ý gì thế?

"Là tà ác! Là xấu xa! Là tham lam! Toàn những thứ tồi tệ bủa vây! Cảm giác tội lỗi bùng nổ luôn đó!"

Bàn tay run rẩy chỉ vào lá bùa.

"Mấy trò tà ác và phạm pháp như điều khiển tâm trí ấy, một tâm hồn 'hồng phấn' không thể nào làm nổi đâu nà!"

Đôi mắt Yêu tinh mở to.

-Ra là vậy! Đúng là cái này có vẻ xấu thật! Không phải việc của một Yêu tinh rồi! Ta chỉ muốn tìm đường tắt cho nhanh thôi, chưa nghĩ sâu xa đến thế!

"Đúng rồi! Đúng rồi đó nà! Đây không phải việc mà Yêu tinh nên dùng điều ước để thực hiện đâu! Khả năng bị lạm dụng rất cao, lại còn gây ra vấn đề xã hội nghiêm trọng nữa!"

Cực kỳ, cực kỳ nghiêm trọng luôn!

-Uổng công ta vừa mới chế tạo nó cho hợp với năng khiếu của nhóc xong.......

Bàn tay Yêu tinh mân mê khiến lá bùa phát ra tiếng sột soạt.

-Chỉ cần dán cái này lên là mọi lo lắng yêu đương sẽ tan biến trong một nốt nhạc mà.......

Yêu tinh tỏ vẻ tiếc nuối.

Nhưng rồi người gạt bỏ sự tiếc rẻ đó và nở nụ cười rạng rỡ.

-Dù sao thì đúng là việc xấu thật nà! Một Yêu tinh lương thiện như ta vốn dĩ không làm mấy thứ tồi tệ này đâu nhỉ? Chắc là ta nhất thời quên mất nên mới lỡ tay làm ra rồi! Thứ nguy hiểm thế này, ta sẽ ăn luôn để tiêu hủy nhé!

"Đúng rồi! Đúng rồi đó nà! Người mau tiêu hủy nó đi!"

"Vật phẩm tà ác cần phải biến mất khỏi thế gian này!"

-Ta biết rồi! Aaa~!

Yêu tinh há cái miệng nhỏ xíu ra.

Lá bùa đang tiến về phía miệng thì bỗng khựng lại.

-Hử?

Ngón tay của cô bé đã nắm chặt lấy mép lá bùa từ lúc nào.

Yêu tinh nhìn về phía Pastel. Cô bé đang quay ngoắt đầu đi, nhắm nghiền mắt lại như thể không muốn nhìn thấy vật phẩm tà ác và kinh khủng đó thêm một giây nào nữa.

Yêu tinh kéo lá bùa lại.

Nhưng những ngón tay vẫn bám trụ, quyết bảo vệ lá bùa đến cùng. Vì dùng lực quá mạnh nên lá bùa đã nhăn nhúm cả lại.

Ánh mắt ngỡ ngàng đổ dồn về phía cô bé. Pastel vừa run cầm cập vừa khó khăn mở lời.

"Yêu tinh ơi, người tiêu hủy nó chưa...?"

Yêu tinh nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang giữ chặt lấy lá bùa.

Rồi chợt lộ vẻ ngạc nhiên.

-Nghĩ lại thì, ta mà ăn giấy thì có bị đau bụng không nhỉ?!

Đôi mắt hồng phấn của Pastel tròn xoe, cô bé quay lại nhìn.

"Hả, đúng rồi! Chắc chắn là vậy rồi nà!"

Sự thật gây sốc của ngày hôm nay.

Ăn giấy sẽ bị đau bụng!

"Hơn nữa! Hơn nữa nà! Nếu cố tiêu hủy lá bùa chứa sức mạnh tà ác mà không chuẩn bị trước, chẳng phải sẽ xảy ra vấn đề lớn sao?! Bùm bùm! Đoàng đoàng! Chíu chíu! Ít nhất thì nó cũng gây hại cho sức khỏe của Yêu tinh đó nà!"

Hả, nghe cũng có lý đấy chứ!

-Sức khỏe của ta á?! Thế thì không được rồi! Nó còn quan trọng hơn cả toàn nhân loại này cơ mà!

Yêu tinh hốt hoảng che miệng.

"Phải hủy hoại sức khỏe của Yêu tinh mới tiêu hủy được vật phẩm tà ác sao! Kiểu lựa chọn một mất một còn đó không dành cho một tổ đội chính nghĩa như chúng ta đâu nà!"

Vẻ mặt Pastel trở nên đầy chính nghĩa, đúng chuẩn màu sắc của nhân vật chính.

"Bé nghĩ là lá bùa tà ác này cứ tạm thời để bé phong ấn cẩn thận trong túi áo là được rồi nà!"

Một giải pháp thiên tài mà không ai phải đau khổ!

"Lá bùa tà ác này!"

Lá bùa đầy tim hồng được giơ cao.

"Ta sẽ phong ấn ngươi......!"

Hàaa-ấp!

Cùng với tiếng hét đầy khí thế, lá bùa lọt thỏm vào trong túi áo.

Trong bầu không khí căng thẳng tột độ, những ngón tay tinh tế nhanh chóng đóng túi lại.

Phong ấn hoàn tất.

"Phù."

Tìm ra được lựa chọn thứ ba trong tình thế lưỡng nan phải hy sinh ai đó.

"Thật là một chuyến phiêu lưu gian khổ nhưng đầy tự hào nà."

Cô bé vờ quẹt mồ hôi trên trán.

Có lẽ vì vừa đổ mồ hôi xong nên Pastel cảm thấy mình giống như một nhân viên văn phòng bỗng dưng trúng số độc đắc, tài khoản bỗng chốc đầy ắp vậy.

Khóe môi cô bé dần nhếch lên.

Thật là vững tâm nà~!

Trang sách đồng thoại được lật qua.

"Thế là, mụ phù thủy lạm dụng thuốc yêu đã lộ ra bản chất xấu xa và chết trong đau đớn. Ruột gan đứt đoạn, tay chân gãy lìa, mụ bị nấu chín trong vạc dầu."

Dưới ánh đèn ấm áp, Melissa trong trang phục thoải mái đang đọc truyện cổ tích.

"Tình yêu chân thành cùng lòng tốt và sự chính nghĩa cuối cùng đã chiến thắng. Bởi đó là những giá trị trân quý không bao giờ bị lay chuyển bởi thuốc yêu."

Cuốn sách đóng lại.

"Câu chuyện đến đây là hết rồi. Đọc cùng bạn bè đúng là rất vui. Sau này chúng ta lại dành thời gian như thế này nhé, Pastel?"

Pastel thì đang khóc nóc thảm thiết.

"Mụ phù thủy đáng thương quá đi nà!"

Oa oa!

Melissa bối rối.

"Sao bạn lại đồng cảm với mụ phù thủy chứ? Rõ ràng là vai phản diện mà."

"Mụ phù thủy cũng có nỗi khổ riêng chứ nà!"

"Ai mà chẳng có nỗi khổ riêng. Tội là tội, phạt là phạt, và con người vẫn là con người thôi. Dù mụ phù thủy này đã bị lược bỏ những phần có thể gây đồng cảm, chỉ còn lại những khía cạnh xấu xa thôi."

"Bạn nói theo cái mạch truyện chỉ mình bạn biết thì chẳng có sức thuyết phục gì cả nà!"

Pastel dùng mu bàn tay quẹt đi những giọt nước mắt lã chã.

"Ngay từ đầu! Ngay từ đầu nà! Tại sao truyện cổ tích mà lại dã man thế chứ! Nội dung cho trẻ con xem thì phải bỏ mấy đoạn tàn nhẫn như nấu trong vạc dầu đi chứ nà!"

Melissa ngẩn người.

"Chẳng phải bình thường đều thế sao? Hầu hết truyện cổ tích đều vậy mà. Nếu nội dung cứ như vườn hoa rực rỡ thì lại mất hay, chẳng ai thèm đọc đâu."

Cuốn sách vội vàng được mở ra lần nữa.

"Tôi có lược bớt một chút, nhưng cũng có nội dung mà chắc chắn Pastel sẽ thích đấy."

Ngón tay chỉ vào một dòng chữ.

"Sau khi kết thúc chuyến phiêu lưu và trở về, Anh hùng Thỏ và Thánh nữ đã sống hạnh phúc bên nhau trọn đời và sinh được 700 đứa con."

700 đứa.

Vì là thỏ mà.

"Chuyện đó cũng kỳ cục quá đi......!"

Pastel ôm lấy đầu. Hai bím tóc hồng phấn vung vẩy loạn xạ.

Melissa ngả người ra sau, điêu luyện né tránh mái tóc đang bay tới. Cuốn sách lại đóng lại.

Cô nàng pháp sư nghiêng đầu hỏi.

"Bạn có chuyện gì lo lắng sao? Tự dưng bạn lại nhắc đến chủ đề yêu đương. Buổi hẹn hò hôm qua không tốt lắm à?"

"Hả? Lộ liễu thế sao nà? Không phải tại Nathaniel đâu, nhưng đúng là bé đang rất đau đầu không biết phải làm sao đây nà."

Pastel xoa xoa hai má.

Melissa dẹp cuốn sách sang một bên. Đôi tay thanh tú đặt lên trước ngực.

"Nếu có điểm nào không hài lòng thì cứ tâm sự với tôi. Tôi nghe nói buổi hẹn hò đầu tiên rất khó để tự phân biệt giữa cảm giác rung động và sự khó chịu. Trong một mối quan hệ, việc định ra ranh giới ngay từ đầu là rất quan trọng."

"Không phải chuyện đó nà. Nathaniel thì sao cũng được rồi. Quan trọng hơn là, hình như bé có người trong mộng rồi nà."

He he.

Pastel xoắn xuýt cả người, đôi má ửng hồng.

Gương mặt Melissa đầy rẫy những dấu hỏi chấm. Phải mất một nhịp cô mới hiểu ra vấn đề, sắc mặt lập tức thay đổi.

Đó là ánh mắt nhìn cô bạn hết thuốc chữa, hôm qua vừa bảo có người thích rồi đi hẹn hò, hôm nay đã bảo thích người khác.

Hả, hoàn toàn không phải vậy nhưng mà cũng đúng thật nà.

Uaa!

Pastel bỗng thấy oan ức quá đi.

Đúng là vậy! Đúng là vậy thật nhưng mà nà!

Dù sao thì cũng không phải thế đâu......!

"Tình yêu của người nổi tiếng vốn dĩ hay thay đổi mà nà!"

"Lời bào chữa của bạn trông thảm hại lắm."

Hự.

Pastel gục đầu xuống.

"Lời bào chữa vừa rồi đúng là hơi thảm hại thật nà......."

"Phải."

Melissa rất dứt khoát.

Pù.

"Nhưng dù sao cũng chẳng ai bị tổn hại gì, nên chắc là không sao đâu nà."

"Cũng đúng là như vậy."

"Vâng nà!"

Pastel ngẩng mặt lên với vẻ rạng rỡ. Đôi mắt hồng phấn lấp lánh.

"Dù sao thì, bé đang định tung 'đại chiêu tỏ tình' với Ngài Ác ma đây, bạn thấy cách nào thì tốt nà?!"

"Cái gì cơ?! Đối tượng là Đại Ác ma sao?!"

Melissa thực sự giật nảy mình.

"Á, lỡ miệng nói ra mất rồi nà."

Bé định giữ bí mật cho đến tận lúc tung chiêu cơ.

Nhưng mà là Melissa chứ không phải Ellie - người không biết diễn kịch, nên chắc là không sao nhỉ?

"Hôm qua bé mới nhận ra, Ngài Ác ma ngày nào cũng nấu cơm, giặt giũ cho bé đúng là tuyệt nhất nà!"

Tuyệt đến mức bé muốn ngài ấy làm cho bé cả đời luôn nà!

Uầy.

"Đó quả là một lý do đáng buồn khi nói với Đại Ác ma đấy."

Melissa cạn lời.

"Dù một kẻ mới chỉ là người thừa kế như tôi mà đưa ra lời khuyên cho Gia chủ của một gia tộc thì hơi thất lễ, nhưng tôi nghĩ chăn màn buổi sáng thì nên tự mình gấp thì hơn."

Pastel giả vờ như không nghe thấy.

Thay vào đó, cô bé đan tay vào nhau đặt lên bàn. Rồi tạo dáng như một kẻ đứng sau màn ảnh, tiện tay chỉnh cho ma pháp đăng tối đi một chút để tăng thêm phần huyền bí, đoạn lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

"Bé sẽ chuẩn bị một đại kế hoạch khiến Ngài Ác ma phải đổ gục ngay lập tức nà."

Tuyệt đối không phải vì bé đã có kinh nghiệm "0 lần tỏ tình, 1 lần bị từ chối" nên mới thấy áp lực khi định tiến tới đâu nà.

"Một người nổi tiếng như Pastel không phải hạng nghiệp dư để cảm xúc chi phối rồi đi hỏi mấy câu kiểu như hình mẫu lý tưởng đâu nà!"

"Nghe cụ thể quá nhỉ. Bạn đã hỏi về hình mẫu lý tưởng rồi à?"

Pastel khựng lại, im lặng một hồi. Rồi khẽ thêm vào.

"Ngài Ác ma bảo ngài ấy thích tóc vàng nà. Nhưng tóc hồng hình như cũng nằm trong tiêu chuẩn thì phải?!"

"Chúc mừng bạn nhé."

Melissa mỉm cười, khẽ vỗ tay.

"Đúng thế nà! Đúng thế nà!"

Pastel bật dậy, vừa đi loanh quanh vừa ngân nga.

"Bé đây nà~! Bé có mái tóc hồng nà~!"

Mái tóc hồng bồng bềnh (được Ngài Ác ma vừa ngáp vừa chải cho cả ngày lẫn đêm).

Điểm cộng thứ nhất!

"Hay là giờ tỏ tình luôn nhỉ?! Một người nổi tiếng 1 triệu điểm như Pastel mà có thêm 1 điểm cộng nữa thì tỷ lệ thành công chẳng phải là 100% sao nà?!"

Phải làm ngay mới được!

"Ngài Ác ma ơiii!"

Pastel bật dậy.

Định lao ra ngoài thì Melissa hốt hoảng lên tiếng ngăn lại.

"Giờ ngài ấy không có ở đây đâu. Dạo này tầm giờ này ngài ấy hay ghé qua hoàng cung lắm."

Hả?

"Đi gặp ai cơ nà?"

Chẳng lẽ là một mái tóc vàng óng ả?

Hự.

"Là phụ nữ sao nà?"

"Đúng là phụ nữ thật......? Ellie đang báo cáo chính sách-"

"Hựaaa!"

Ellie ơiii!

Pastel hét lên thảm thiết.

"Không thể nào nà!"

Ngài Ác ma không thể nào bỗng dưng lại chuyển sang thích tóc đen được!

Bé phải tận mắt xác nhận mới được!

"Uaa!"

Pastel lao thẳng ra ban công hướng về phía hoàng cung.

Định nhảy xuống đất nhưng thấy tầng cao quá, chóng mặt nên cô bé khựng lại.

Đôi mắt hồng phấn đảo quanh.

Bé rút con dao ma thạch ra, nhưng chợt nhớ ra dạo này không cho "bạn dao" ăn ma thạch đắt tiền nên năng lượng sắp cạn kiệt, thế là bé vỗ vỗ nó rồi lại cất vào.

Pastel lẳng lặng quay người rời khỏi ban công. Cô bé mở cửa phòng và đi xuống cầu thang khách sạn một cách an toàn.

Lạch bạch, lạch bạch.

Đang xuống cầu thang nà.

Vừa ra khỏi khách sạn, cô bé lại chạy thục mạng về phía hoàng cung.

"Uaa! Ngài Ác ma ơiii!"

Không thể nào là thích tóc đen được đâu nà......!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!