118-Đó là phong cách thời trang cảm nhận được lòng tốt và tâm hồn
Đó là phong cách thời trang cảm nhận được lòng tốt và tâm hồnMột phong cách thời trang toát lên tâm hồn và tấm lòng thiện lương.
Được tôn sùng thật là thích.
Dù là sự tôn sùng mua bằng tiền thì cũng có chút đáng tiếc, nhưng nếu là tiền của người khác thì cảm giác lại cực kỳ phấn khích.
Giống như lúc này, khi vừa bước chân vào biệt thự của Bá tước Maecenas, Pastel đã nhận được lời chào đồng thanh đầy quy củ từ hàng dài hầu gái.
- Chào mừng ngài, thưa Hầu tước các hạ!
"Ư hì."
Pastel run rẩy, khóe môi không tự chủ được mà giãn ra. Bé vòng hai tay ôm lấy thân mình, uốn éo một hồi rồi đôi chân bỗng trở nên mềm nhũn, mất hết lực.
"A! Sức mạnh của đồng tiền mà bé vẫn chưa thể chạm tới. Nếu một đối thủ như vậy lại đối đãi với mình thế này... thì Pastel, Pastel sẽ..."
Bé loạng choạng rồi khẽ tựa đầu vào người Ngài Ác ma.
"Cảm giác như đang say trong quyền lực vậy nà."
Ác ma lộ vẻ lúng túng, đưa tay đỡ lấy cơ thể bé.
『Đừng có say sưa mấy thứ kỳ quặc đó. Dạo này sao trông nhóc cứ càng ngày càng lạ thế hả.』
"Bé đang dần trở nên tím lịm đây này."
Hoàn toàn sa ngã thành ác ma luôn.
Phải chăng đây là cái giá của việc giải ấn cho Đại Ác ma?
"Đáng sợ quá đi nà."
Cùng với lời nói đùa tinh nghịch, Pastel dụi má vào bộ âu phục của hắn.
Cứ đà này bé sẽ hóa tím lịm mất thôi.
Ác ma khẽ nhíu mày.
『Thế thì đi mà pha thêm màu hồng vào.』
"Phụt!"
Cái gì cơ?
Pastel ngước nhìn Ác ma. Đôi mắt hồng híp lại thành hình vòng cung.
"Ngô nghê quá! Ngài Ác ma! Giữ phẩm giá đi chứ! Mặc vest mà nói mấy lời đó thì 'pù pù' lắm đó nha~!"
Ác ma tỏ vẻ không hài lòng. Gương mặt hắn hiện rõ vẻ tự ái bị tổn thương.
『Ta đã hạ mình xuống cùng đẳng cấp với nhóc mà nhóc còn than vãn à. Mà ngay từ đầu 'pù pù' là cái quái gì chứ. Hãy giao tiếp bằng ngôn ngữ tử tế đi. Đối thoại là phải tôn trọng lẫn nhau.』
Ư ê ê.
"Nếu ngài không hiểu nghĩa của từ 'pù pù' thì chứng tỏ ngài đâu có hạ mình xuống cùng đẳng cấp với bé đâu! Ngài ngô nghê gấp đôi luôn! Ngài Ác ma nói mấy lời ngô nghê khi chưa đạt tới đẳng cấp của Pastel thì đúng là ngô nghê của ngô nghê luôn!"
Pastel tỏ vẻ không còn cách nào khác, bé đẩy nhẹ như muốn thoát khỏi vòng tay của Ác ma.
"Thật tình. Đẳng cấp của Ngài Ác ma thì chỉ có bé mới theo kịp thôi nà."
Bé lắc đầu lia lịa.
『Nhóc đang tự tin nói cái gì thế hả. Là ta đang chiều theo nhóc đấy chứ.』
"Tạch tạch tạch!"
Pastel đưa ngón trỏ lắc qua lắc lại trước mặt vị Ác ma đang ngơ ngác. Bé liếc nhìn hắn bằng đôi mắt hồng rực rỡ.
"Bởi vậy nên ngài mới bị mẹ đá đấy."
『Không phải.』
Vẻ mặt Ác ma biến đổi như thể có rất nhiều điều muốn nói. Nhưng rồi hắn khẽ thở dài, vuốt ngược phần tóc mái lên với gương mặt kiểu 'chấp gì đứa trẻ con'.
Đó chính là biểu cảm của một kẻ thất tình khi yêu đơn phương sao?
Pù pù~.
Thật tình mà nói.
Đẳng cấp của Ngài Ác ma thì chỉ có bé mới theo kịp thôi nà.
"He he."
Đây chính là lòng bao dung vĩ đại của Pastel các hạ, người có thể khiến ngay cả Đại Ác ma cũng phải hối cải!
Pastel uốn éo người.
Bé đúng là vĩ đại quá đi mà!
"Thưa Hầu tước Craft các hạ."
Ôi chao.
Quay đầu lại, bé thấy người quản gia mà mình đã lỡ quên mất sự hiện diện đang khẽ tiến lại gần. Thấy Pastel mải mê chìm đắm trong thế giới của hai người, rồi lại tự mình lạc vào thế giới riêng, ông ta đành mạo muội lên tiếng cắt ngang.
"Tôi xin phép mời ngài đến phòng khách."
"Uaa! Bé xin lỗi ạ!"
Pastel chắp hai tay lại, cúi đầu thật thấp. Mái tóc hồng khẽ đung đưa theo nhịp.
Không chỉ quản gia mà cả những hầu gái vẫn đang đứng xếp hàng quan sát cũng thở phào nhẹ nhõm.
Uaaa.
Bé đã đón nhận nghi lễ ngoại giao một cách quá đỗi hiển nhiên rồi.
Đây chính là tác dụng phụ của quyền lực sao?
Quyền lực tuyệt đối dẫn đến sự tha hóa tuyệt đối.
Hộc.
Bỗng nhiên bé lại nghĩ ra một câu danh ngôn khiến lương tâm cắn rứt quá đi.
Pastel cứ thế được dẫn vào phòng khách.
"Bá tước sẽ đến ngay ạ."
"Vâng nà."
Quản gia cúi chào rồi lui ra ngoài.
Gương mặt Pastel trở nên nghiêm trọng. Bé ngồi trên chiếc sofa thêu chỉ vàng, bắt chéo chân theo tư thế mà Ngài Ác ma thường làm.
"Ngài Ác ma. Phải làm sao đây? Cuộc đời này vui quá đi mất."
Vui đến mức bé sắp quên sạch quá khứ khổ sở vì người cha của mình rồi.
Ôi chao.
Đây chẳng phải là trốn chạy vào quyền lực sao?
Vì quá bối rối trước sự thản nhiên của người cha đã bỏ rơi con cái với tuyên bố tình yêu là vĩ đại, nên bé đã từ bỏ việc suy nghĩ...?
Nhưng mà nà.
Để hiểu thấu cái thứ gọi là tình yêu đó là gì, bé đã định bắt đầu hẹn hò, vậy mà Ngài Ác ma - người vốn chẳng hiểu nổi động cơ cụ thể - lại phản đối kịch liệt.
Hộc.
Tự dưng bé lại muốn hẹn hò gấp đôi luôn.
Nhưng nhờ sự phản đối kịch liệt đó mà bé đã lấy lại được chút lý trí. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, bé nhận ra việc một người nổi tiếng như Pastel bắt đầu hẹn hò không phải là một lựa chọn tốt cho lắm.
Đáng tiếc là có quá nhiều kẻ không phân biệt nổi giữa cảm giác yêu đương và cảm giác thân thiết.
Thấy Pastel chủ động tiếp cận thân mật thế này, chắc hẳn ai cũng sẽ nghĩ: "Có khi nào cô ấy thích mình không?".
Chẳng phải bé cũng đã nhận được vài lời tỏ tình ngay lập tức đó sao.
- Xin lỗi nhé! Tớ không hẹn hò với bạn bè đâu! Một khi tớ đã gọi là bạn thì có nghĩa là tớ không coi cậu là đối tượng hẹn hò đâu nà! Quan hệ bạn bè không thể chuyển thành quan hệ yêu đương được! Đây là nguyên tắc của người nổi tiếng đó! Nếu hoa anh đào để ngắm mà biến thành hoa anh đào để ngắm (không phải) thì mọi chuyện sẽ loạn cào cào lên mất!
Bạn kiến bỗng nhiên xuất hiện.
- Á! Nhìn đây này! Chào bạn kiến nhé! Miếng bánh mì trông ngon lành quá nhỉ! Có phải bạn cũng yêu tớ không? Quả nhiên! Bạn cũng vậy sao! Chuyện này cũng chẳng có gì đặc biệt cả nà! Ừ ừ!
Một chiếc giày giẫm xuống. Tách.
- Uaaa! Bạn kiến ơi! Sao cậu lại dám giẫm chết bạn kiến chăm chỉ hả! Cậu là đồ xấu xa! Xấu xa cực kỳ luôn!
Thêm vào danh sách đen ngay.
Dù sao thì.
Việc định đính hôn chỉ vì muốn tìm hiểu về tình yêu thông qua bức chân dung của một người lạ mặt, đúng như lời Ngài Ác ma nói, cũng có gì đó không ổn.
Sau một hồi bồn chồn, cuối cùng bé cũng kết luận.
- Bé không biết đâu! Dù có nghĩ thế nào thì cha cũng thật kỳ lạ! Nếu yêu mẹ thì cũng phải yêu cả đứa con giống mẹ chứ nà!
Dù ngoại hình của con gái có giống đến thế nào đi chăng nữa, thì cũng đừng có dùng cái đầu lạnh của một học giả để phân biệt rạch ròi giữa vợ và con gái như thế chứ!
Mà nếu không phân biệt được thì chuyện đó lại thành tội ác mất rồi!
Pastel đang khao khát tình yêu.
Vì vậy, thay vì tình yêu, bé quyết định sẽ "măm măm" quyền lực.
Măm măm quyền lực.
Hộc.
Ngon hơn bé tưởng nhiều luôn.
Cuộc đời bỗng chốc trở nên vui vẻ hẳn nà!
Vị quyền lực giả vĩ đại Pastel các hạ khẽ rên rỉ.
"Vui quá đi mất thôi. Cứ đà này có khi bé sẽ hóa tím thật mất."
Lúc nãy bé chỉ nói đùa thôi, nhưng đó quả là một tương lai đầy phấn khích.
Ơ kìa.
Hình như dùng từ bổ nghĩa có gì đó sai sai?
『Vốn dĩ nhóc đã hay nói mấy chuyện kiểu hạ khắc thượng này nọ rồi, nhưng dạo này đúng là càng lúc càng nặng đấy. Tự nhận thức được thì cũng coi như là may.』
Ác ma xoa cằm.
『Theo ta thấy, đó là do lễ nghĩa và sự tôn trọng đã sụp đổ. Lễ nghĩa với thầy, sự tôn trọng với người bảo hộ. Tốt nhất là nhóc nên bắt đầu giữ gìn trật tự tôn ti đi.』
Pastel ngừng rên rỉ. Bé suy nghĩ mông lung một hồi rồi khóe môi khẽ nhếch lên.
"Đó chẳng phải là mong muốn của riêng Ngài Ác ma sao?"
Ác ma nhún vai.
『Nhóc muốn nghĩ sao thì tùy. Tuy nhiên, nhóc cần phải biết rằng trên đời này, những thứ tưởng chừng như không cần thiết lại luôn có lý do để tồn tại. Trật tự tôn ti chính là như vậy.』
Pastel khoanh tay, ra vẻ suy nghĩ như một học sinh gương mẫu.
Rồi bé nở nụ cười rạng rỡ.
"Bé không thích nà!"
Ác ma lộ vẻ không hài lòng.
『Nhóc có thực sự muốn giải quyết vấn đề không đấy?』
He he.
"Vì Ngài Ác ma phản ứng như vậy nên tự dưng bé lại thấy không muốn làm nữa."
『Hà...』
Ác ma đưa tay lên trán.
『Nhóc muốn ta phải làm sao đây.』
Bé không biết đâu nà~.
Nguyên nhân là tại Ngài Ác ma nên sau này ngài phải chịu trách nhiệm đấy nhé.
Pastel cùng Bá tước Maecenas rảo bước dọc hành lang.
Dù Bá tước không mặc âu phục, nhưng phong cách dát đầy phụ kiện vàng ròng của ông ta vẫn giữ nguyên. Ngược lại, vì không mặc vest nên trông ông ta giống như một thương nhân cực kỳ giàu có, trông rất hài hòa.
Pastel không khỏi trầm trồ thán phục.
"Phong cách lúc đó vẫn chưa phải là bản hoàn chỉnh nà. Bé cảm thấy như được mở mang tầm mắt vậy."
"Vậy sao? Một số quý tộc vì quá câu nệ vào hủ tục nên thường hay gièm pha, nhưng Hầu tước đúng là người biết thưởng thức đồ hiệu đấy."
Bá tước Maecenas mân mê chiếc vòng tay vàng. Đó là một món đồ chú trọng vào sự xa hoa hơn là tính thực dụng.
"Đây là chiếc vòng tay nghi lễ được cho là do các tế sư thời cổ đại sử dụng. Quan trọng là thiết kế của nó vô cùng tinh tế, dù đeo ở thời đại này cũng không hề thấy lạc quẻ. Đây là một món đồ hiệu cấp đặc biệt, hội tụ cả giá trị lịch sử lẫn giá trị thực dụng."
"Ua aa!"
Trông đắt tiền khủng khiếp luôn!
Thay vì vẻ ngoài của chiếc vòng, trái tim Pastel lại đập thình thịch trước cái giá treo trên đó.
Thình thịch, thình thịch.
Bá tước Maecenas nở nụ cười hài lòng. Ông ta tháo chiếc vòng vàng ra rồi đưa cho bé.
"Ngài có muốn đeo thử không?"
Hộc.
Pastel đón lấy chiếc vòng bằng đôi tay run rẩy. Khi lồng vào cổ tay mảnh khẻ của bé, chiếc vòng trở nên rộng thênh thang, nhưng bé vẫn cảm nhận rõ mồn một sức nặng của nó.
Sức nặng này.
Nó đang mách bảo bé rằng cái giá của nó cực kỳ xứng hợp với bé.
Nếu được khoác những thứ như thế này lên khắp người thì cảm giác sẽ tuyệt vời biết bao!
Phải chăng việc bé nghĩ vòng vàng không hợp với tông màu hồng trắng của mình chỉ là ảo giác?
Chẳng phải việc đón nhận người bạn này mới là làm tròn bổn phận của một người nổi tiếng sao?
Bá tước Maecenas tỏ vẻ tiếc nuối.
"Tiếc quá. Nó không hợp với ngoại hình của Hầu tước rồi. Thật là đáng tiếc."
Làm sao có thể như vậy được chứ.
Pastel ỉu xìu trả lại chiếc vòng vàng.
Khi đi đến cuối hành lang, họ đã tới một không gian riêng biệt, nơi lưu trữ bộ sưu tập vàng ròng.
Khắp nơi đều được bài trí dày đặc những món đồ trang trí bằng vàng đủ loại.
Từ những rương kho báu đầy ắp tiền vàng, mô hình phi không thuyền nhỏ bằng vàng ròng, cho đến cả bản đồ thế giới dát vàng đều hiện diện tại đây.
Pastel há hốc mồm kinh ngạc.
Dù đến đây để bàn chuyện kinh doanh và dàn xếp đấu giá, nhưng bé cảm giác như tâm trí mình sắp bay đi đâu mất rồi.
Ánh mắt bé lang thang rồi dừng lại khi phát hiện ra một kệ sách. Trên đó xếp đầy những cuốn sách bọc da.
Ôi chao.
Một bộ sưu tập đầy trí thức nổi bật giữa không gian này.
"Ngài có muốn đọc thử một cuốn không?"
Pastel làm ra vẻ thông thái, khẽ rút một cuốn sách ra.
Bé cảm nhận được chất liệu da cứng cáp đã được thuộc mỏng. Khi mở ra, những dòng chữ viết bằng vàng nóng chảy hiện lên dày đặc.
Ua aa.
Cuốn sách thật xứng tầm với một người thông minh như bé nà.
Bá tước Maecenas rút một cuốn sách khác ra.
"Đây là cuốn sách làm từ da của ma tộc đấy."
Da của ma tộc.
"Đó là bộ sưu tập được tạo ra trong thời kỳ chiến tranh. Mỗi cuốn sách tương ứng với một ma tộc, ghi chép lại từ cuộc đời cho đến tận lúc kết thúc của kẻ đó."
Ông ta đưa tay chỉ về phía kệ sách.
"Dù hiện tại giá thị trường có giảm đôi chút, nhưng giá trị tương lai là rất tiềm năng. Gần đây, các khoản tài trợ cho sử học đang tăng lên và số lượng bảo tàng cũng nhiều hơn, nên xét về giá trị tư liệu, về lâu dài giá của chúng chắc chắn sẽ tăng vọt."
Da của ma tộc.
Đôi tay Pastel run bần bật.
Cuốn sách rơi xuống.
Bá tước Maecenas nhanh chóng chộp lấy. Đôi mắt đầy vẻ thắc mắc của ông ta nhìn về phía Pastel.
"Hầu tước? Ngài sao vậy?"
Pastel rùng mình, đôi tay vẫn không ngừng run rẩy. Bé nhìn kệ sách bằng đôi mắt dao động dữ dội, rồi quay sang nhìn vị Bá tước đang thực sự tỏ ra khó hiểu kia.
Ánh mắt hai người chạm nhau, một khoảng lặng bao trùm không gian.
"Ngài... ghét ma tộc sao?"
Bá tước Maecenas càng thêm thắc mắc.
"Thời đại nào rồi chứ. Ta chẳng có tư thù gì với ma tộc cả."
Pastel nuốt nước bọt khan.
"Vậy tại sao ngài lại làm chuyện này?"
Bá tước Maecenas ngẩn người ra một lúc rồi chìm vào suy tư. Trông ông ta có vẻ đang cân nhắc kỹ lưỡng như thể vừa nhận được một câu hỏi lớn của cuộc đời vậy.
Rồi như đã có kết luận, ông ta dang rộng hai tay.
"Bởi vì ta yêu chúng."
Ông ta chỉ về phía bộ sưu tập vàng ròng đang bao quanh khắp lượt.
"Yêu tất cả những thứ này."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
