104-Tôi thích pizza hơn
Tôi thích pizza hơn"Bạn ma thạch không phải để dùng làm thuốc nổ đâu nà!"
Pastel cầm viên ma thạch đen lên. Ngón tay bé xoa nhẹ lên bề mặt nhẵn nhụi của nó.
"Ngài nhìn làn da mịn màng này xem! Đây là một người bạn vốn dĩ sinh ra đã cao quý rồi đó! Làm mấy việc thô bạo thế này thì tội nghiệp bạn ấy lắm!"
『Cái đó là do được mài giũa nên mới nhẵn nhụi như thế thôi.』
"Uaa! Hiện thực tàn khốc quá...!"
Hóa ra chẳng có nguồn gốc cao quý nào ở đây cả.
Pastel run rẩy đôi tay, nhìn xuống viên ma thạch.
Một sắc đen lung linh.
Nó trông giống như đá hắc diệu thạch, thú thật là bé chẳng thấy có gì khác biệt mấy. Cái vẻ ngoài này rất dễ khiến người ta lầm tưởng mà nhặt lên bỏ vào mồm, để rồi phải chạy khắp nơi kêu gào: "Uaa! Răng của bé! Ngài Ác ma ơi! Ngài Ác ma ơi!".
Nhưng chính vì thế mà người bạn này mới xinh đẹp.
"Nhưng giờ bạn lại biến thành thuốc nổ mất rồi!"
Cơ thể bé run bần bật tuyệt đối không phải vì xót xa cái giá đắt đỏ của nó đâu. Đó là sự suy sụp của một người nổi tiếng đang tuyệt vọng trước hiện thực tàn nhẫn khi phải cho nổ tung người bạn của mình.
"Tiền của bé...!"
Nghĩ đến tương lai mỗi lần chiến đấu là lại phải đốt tiền như đốt vàng thế này!
Uaa!
『Hữu dụng và tiện lợi đấy chứ. Chi phí đúng là một vấn đề, nhưng việc có thể dùng tiền để bù đắp hỏa lực tầm xa là điều mà kẻ khác dù có muốn cũng chẳng làm được đâu.』
Hức.
"Ngài Ác ma! Sao ngài có thể nói những lời tàn nhẫn như thế với bạn của bé chứ!"
Với lại! Với lại!
"Bé làm gì có tiền đâu!"
Pastel mếu máo bỏ viên ma thạch vào miệng. Viên đá quý màu đen vỡ vụn khi bé nhai ngấu nghiến.
"Trước khi đến đây ngài đã xem qua tình hình tài chính của thương đoàn Craft rồi mà. Giờ đang trên bờ vực phá sản rồi đó!"
Kể từ sau cuộc đảo chính tại học viện, vì phải duy trì đội tư binh liên tục nên chi phí bắt đầu vượt quá khả năng chi trả.
Theo kế hoạch ban đầu, sau khi dẹp loạn khủng bố, bé sẽ nhanh chóng huy động họ vào việc buôn lậu đúng như mục đích thuê mướn. Thế nhưng bên kỵ sĩ đoàn lại hành động kỳ quặc, khiến đội tư binh bị kẹt lại mà chẳng kiếm ra được đồng nào.
"Thương đoàn Craft giờ toàn là nợ nần thôi."
Ngay trước khi đột nhập vào thánh địa này, chủ thương đoàn Grace đã vội vã tìm đến bé.
Thưa đại nhân, giờ thực sự quá sức rồi. Chúng ta phải rút quân thôi.
Một chút thôi! Ráng chịu đựng thêm một chút xíu nữa thôi nà!
Cứ đà này, trước khi phá sản, bé phải rút đội tư binh về để họ đi kiếm tiền mới được. Bé thuê họ cũng vì mục đích đó mà.
"Bạn ma thạch ơi. Nhà mình mà có thêm miệng ăn như bạn nữa là gay go lắm luôn đó."
Sau khi ăn xong, Pastel lấy một viên ma thạch mới từ túi quà vặt bỏ vào miệng. Vị ngọt lan tỏa. Vẻ mặt bé giãn ra đôi chút.
Ngon quá nà.
Hức.
Trong tình cảnh này mà lại thấy ngon là không được rồi!
Bé áp hai tay vào má.
"Bé phải bàn bạc với giáo sư Horace, à không, với tiền bối mới được. Tài sản hiện vật của giáo đoàn đã được thu hồi về học viện, nên nếu mình dùng phương thức xoay vòng tín dụng thì..."
Ư ê ê.
Bé ôm đầu.
"Rõ ràng là mình định bụng sau khi quay về sẽ bắt đầu yêu đương cơ mà, sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?!"
『Ở tuổi đó thì nhóc chẳng cần phải bận tâm đến chuyện yêu đương làm gì đâu.』
Ác ma có vẻ khá hài lòng.
『Lao động ở lứa tuổi này cũng chẳng tốt lành gì, nhưng trong hoàn cảnh này thì đành chịu thôi.』
Sao lại thế chứ.
Nghe cứ như lời của một người giám hộ đang quản lý giờ giới nghiêm vậy.
Tinh thần phản kháng trong bé lại trỗi dậy hừng hực.
Bé nắm chặt nắm đấm.
"Bé nhất định sẽ dành ra thời gian bằng mọi giá cho xem!"
Cả nhóm quay trở về học viện.
Dù cần phải ở lại thánh địa để điều tra xem giáo đoàn đã làm những gì, nhưng vì đó là lĩnh vực chuyên môn nên bé đã giao lại cho nhóm chuyên gia rồi rời đi.
Thật ra Pastel cũng muốn tham quan thánh địa lắm. Nhưng đáng tiếc là không gian này lại gợi lên những ký ức không vui liên quan đến biến cố gia đình, nên bé đành từ bỏ.
Cha tệ lắm.
Tệ ơi là tệ.
Hức, xem cái nhịp điệu này xem.
Số chữ cũng bằng nhau luôn nà!
Đúng là cặp bài trùng hoàn hảo!
Tuy nhiên, trên đường về, bé đã phát hiện ra một vấn đề.
Không phải là bé làm mất con dao ma thạch hay gì đâu. Con dao rơi trên bãi cỏ đã được tìm thấy ngay lập tức.
Bé cũng đã nhắm mắt, chọc nhẹ vào xác của những tên giáo đoàn và chuẩn kỵ sĩ mà bạn hormone đã giết để "măm măm" đẳng cấp tồn tại của chúng. Dù hiện tại bé không thể tạo ra bạn Trái Đất trong thế giới nội tâm không phải là do thiếu đẳng cấp.
Trong khoang phi công trình đang trở về, Ác ma nhìn thanh ma kiếm với vẻ mặt đầy lúng túng.
『Ta không rõ nữa.』
"Sao ngài lại không biết chứ? Ngài với ma kiếm là đôi bạn cùng sinh cùng tử mà. Bạn thân nhất luôn! Đúng nghĩa là một cặp bài trùng luôn đó!"
『Ta không có người bạn nào như thế này cả.』
"Hức! Bạn ma kiếm ơi! Đừng đau lòng nhé! Chắc ngài ấy không có ý xấu đâu!"
Ác ma không thể quay trở lại bên trong ma kiếm được. Chuyện này vốn dĩ không có vấn đề gì, nhưng nếu xét kỹ thì cũng là một vấn đề lớn.
Ngài Ác ma và thanh ma kiếm vốn đang yên ổn bỗng dưng lại bất hòa.
Đến mức không thể "hợp thể~!" được nữa.
Rốt cuộc là quan hệ của họ đã tệ đến mức nào rồi chứ.
"Có phải do linh khí thần thánh của thánh địa tác động không nhỉ?"
Chẳng hạn như linh khí của Thần đã tác động một cách thần thánh, làm suy yếu phong ấn của ngài Ác ma.
Tác động thần thánh mà phong ấn của ngài Ác ma lại...?
Nếu vậy thì.
"Hoặc là nó đã tác động một cách không-thần-thánh!"
Bé đúng là thông minh tuyệt đỉnh mà.
『Hừm.』
Ác ma quan sát thanh ma kiếm. Dù có thể thay đổi hình dạng của kiếm, nhưng hiện tại nó đang mang một vẻ ngoài bình thường và hiện đại.
『Ta không hiểu được ý đồ của Thần. Lúc nào cũng vậy.』
"Điều đó có xấu không ngài?"
『Cũng không hẳn. So với thanh kiếm thì trạng thái của con người tốt hơn. Có vẻ như từ giờ ta sẽ cần một nơi ở riêng rồi.』
Đôi mắt hồng của Pastel tròn xòe ra.
"Oa! Oa!"
Bé nhảy cẫng lên.
Ngài Ác ma! Ngài Ác ma!
"Bé sẽ làm bánh kem chúc mừng ngài nhé!"
Phải làm thật đẹp mới được!
『Hô? Vậy làm thử xem nào.』
"Ngài đợi bé một chút nhé!"
Pastel chạy biến vào bếp của phi công trình. Thấy Ác ma thản nhiên đi theo, bé vội dừng lại rồi xòe tay ra.
"Ngài đừng đi theo! Nhân vật chính của buổi tiệc không được xem bánh kem trước khi hoàn thành đâu!"
Nếu không thì còn gì là bất ngờ nữa chứ!
Ác ma thoáng chút bối rối.
『Ta chỉ định xem quá trình thôi. Xem nhóc làm thế nào.』
"Không được! Không được đâu!"
Bé đẩy Ác ma ra ngoài. Ác ma ngơ ngác bị đẩy lui. Phản ứng của ngài ấy cứ như một bà nội trợ bị đuổi ra khỏi bếp vậy.
『Nhóc biết làm không đấy?』
Pastel dõng dạc trả lời.
"Bé không biết!"
『Cái gì cơ...?』
Ác ma ngẩn người.
Thì giống như ngài Ác ma đã dạy bé thôi, ai mà chẳng có lần đầu tiên chứ!
Pastel đuổi thẳng cổ ngài Ác ma, người cứ lởn vởn quanh bếp, ra ngoài hẳn.
Bé bước vào bếp với vẻ mặt đắc thắng. Bé xắn tay áo lên, rồi khoác tạp dề vào.
Bé giơ cao hai tay.
"Nấu ăn! Nấu ăn!"
À, cái này gọi là làm bánh nhỉ?
Đôi mắt hồng đảo qua đảo lại.
Rồi bé lại giơ cao hai tay lần nữa.
"Làm bánh! Làm bánh!"
Bánh kem! Bánh kem!
Ngon lắm! Ngon lắm!
Có tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.
Hết hồn.
"Ngài Ác ma! Ngài mà vào nữa là bé giận đó!"
Sao ngài ấy lại không tin tưởng bé đến mức đó chứ!
Dù trông thế này nhưng bé đã có kinh nghiệm bao nhiêu lần đứng nhìn ngài Ác ma nấu nướng rồi đấy nhé!
"Dạ?"
Một thiếu nữ trong bộ áo choàng pháp sư chỉnh tề bước vào bếp.
"A! Melissa!"
"Ngài Ác ma là ai vậy?"
Melissa thắc mắc.
"Bạn cứ coi như không nghe thấy gì đi nà!"
Lỗi của bé rồi~.
"Tôi hiểu rồi."
Melissa tiến lại gần.
"Bạn định làm gì đó à?"
"Bánh kem! Chắc là bánh kem dâu tây? Melissa có biết cách làm bánh kem không?"
"Vâng, tôi biết."
Ôi chao.
Bé cứ ngỡ là bạn ấy sẽ không biết cơ?
"Tôi từng làm tặng bố mẹ nhân kỷ niệm ngày cưới của họ rồi. Lúc đó tôi có nhờ người hầu giúp đỡ và đã học được."
Melissa khẽ xoắn lọn tóc với vẻ ngượng ngùng.
"Vì tôi cũng muốn tham gia vào khoảng thời gian của hai người họ."
Hề hề.
"Bé cũng đang định làm bánh kem chúc mừng đây, giống nhau thật đó!"
"Đúng vậy. Giống thật đấy. Pastel, chắc bạn cũng từng làm bánh kem rồi nhỉ?"
"Chưa!"
Melissa khựng lại.
"Bánh kem~! Bánh bánh kem kem~!"
Pastel vừa ngân nga vừa mở bao bột mì. Bé dùng cốc múc vài lần rồi đổ vào một chiếc đĩa tròn.
"Tôi giúp bạn nhé?"
Vẻ mặt Melissa trở nên lo lắng.
"Không sao đâu nà!"
Pastel tươi cười đáp lại.
"Melissa cứ làm việc của Melissa đi!"
Vẻ mặt Melissa càng lo lắng hơn. Bạn ấy ngập ngừng ngó nghiêng rồi quan sát xung quanh.
"Bạn viết công thức bánh kem ở đâu vậy?"
Công thức á?
"Bé sẽ viết ngay bây giờ đây!"
"Dạ?"
Melissa hơi há hốc mồm.
Nghĩ lại thì bé chưa mang theo giấy và bút lông chim rồi.
"Cảm ơn Melissa nhé! Nhờ bạn mà bé mới nhớ ra là mình quên mất tiêu!"
Đã nấu ăn mà lại quên ghi chép công thức, để rồi lần sau không làm lại được y hệt thì phí lắm!
Bé tìm kiếm kỹ thì thấy trong bếp đã có sẵn giấy và bút lông chim. Có lẽ chúng được để sẵn để ghi công thức.
Soạt soạt, soạt soạt.
Bé viết những chữ thật lớn.
- Công thức bánh kem dành cho ngài Ác ma!
Trong công thức thì việc định lượng là vô cùng quan trọng.
Pastel cẩn thận kiểm tra lại lượng bột mì bằng cách múc ngược lại vào cốc. Rồi bé viết loạch xoạch.
- Năm cốc bột mì!
Melissa đứng bên cạnh quan sát với vẻ mặt đầy khổ sở. Bạn ấy ngập ngừng đi tới đi lui trong bếp rồi lại tiến đến gần.
"Lượng bột mì như vậy không phải là quá nhiều sao? Đáng lẽ lượng trứng phải nhiều hơn bột mì chứ."
"Hóa ra là vậy! Cảm ơn lời khuyên của bạn nhé!"
Pastel suy nghĩ một chút.
Rồi bé tươi tỉnh nói.
"Vậy thì bé sẽ làm một chiếc bánh kem có hàm lượng bột mì cao!"
Vì đây là bánh kem tặng ngài Ác ma, nên bé muốn tặng ngài ấy một chiếc bánh mà ngài ấy chưa từng làm bao giờ!
Bé giơ một tay lên cao.
"Thử thách nào~!"
Melissa ngẩn người.
Rồi bạn ấy bắt đầu bồn chồn không yên, đi lấy trứng, đường và mật ong tới.
"Nếu không phiền, tôi có thể giúp bạn được không?"
"Không sao đâu! Bé ghi nhận tấm lòng của bạn nà!"
Vì bé muốn tặng món quà do chính tay mình làm ra, nên nếu được giúp đỡ nhiều quá thì cũng hơi ngại ngại.
Pastel đập trứng vào bát. Những lòng đỏ trứng nổi lềnh bềnh.
Bé đổ thêm vài cốc đường vào đó.
Melissa giật mình.
"Tôi thấy hình như hơi nhiều đường rồi đó."
Thế à?
Những tinh thể trắng xóa đã chất thành đống.
Pastel suy nghĩ một chút.
Rồi bé múc thêm một cốc đường nữa.
"Bé thích đồ ngọt lắm nà!"
Đúng rồi, đúng rồi!
Đường lại được đổ thêm vào.
Melissa đứng nhìn trân trối. Rồi bạn ấy vô thức lẩm bẩm.
"Mẹ ơi..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
