Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

43 477

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

55 147

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

98 2341

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

39 200

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

91 406

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

233 1346

Tập 02 - Chương 53: “Tiên Nhân” Chúc Phúc

Chương 53: “Tiên Nhân” Chúc Phúc

Dường như là để tăng thêm một phần tuyệt vọng cho khung cảnh này.

Một giọt nước mưa lạnh lẽo đột ngột rơi xuống từ không trung.

Sau đó là giọt thứ hai, giọt thứ ba......

Cơn mưa dày đặc như kim châm cuối cùng cũng xé toạc màn đêm xám trắng, hối hả trút xuống.

Chúng gõ vào những thanh cốt thép rỉ sét, gõ vào những vũng nước đọng bẩn thỉu, và gõ cả vào khuôn mặt không chút biểu cảm của La Thiếu Thiên.

Khoảnh khắc sau, thực thể hợp thành từ máu thịt và sắt thép trước mặt anh cử động.

Không báo trước, không gầm thét.

Thân hình đồ sộ của Ngô Kiến Quốc đột ngột hạ thấp.

Đôi chân máy phát ra một tràng âm thanh “két két” đầy uy lực.

Dưới lớp vỏ bọc thép ở các khớp nối thậm chí còn bắn ra vài tia lửa nóng bỏng do quá tải.

Ngay sau đó, gã giống như một tảng đá khổng lồ bị máy bắn đá phóng ra, lao thẳng về phía trước!

“Vút ——”

La Thiếu Thiên phản ứng cực nhanh.

Không hề chống đỡ trực diện.

Bản năng chiến đấu được tôi luyện qua ngàn lần thử thách lập tức được kích hoạt trong tích tắc này.

Nghiêng người, hạ vai, dậm chân phát lực!

Cơ thể anh lách vào trong một cách đầy hiểm hóc, để mặc nắm đấm sắt mang theo phong áp kinh người rít gào lướt qua bên tai.

“Oanh!”

Một tiếng vang lớn phát ra từ cây cột xi măng phía sau.

Đá vụn văng tung tóe, từng vết nứt như mạng nhện điên cuồng lan rộng trên bề mặt!

“Thân thủ nhanh thật!”

“Thằng nhãi này...... tránh được sao?”

Đám du côn xung quanh phát ra những tiếng trầm trồ.

Bọn chúng rõ ràng không ngờ rằng dưới đòn tấn công của Lão Sư Phó, gã này lại có thể đưa ra phản ứng nhanh nhẹn đến thế.

Chỉ có một tên lưu manh đứng gần nhất, thấy La Thiếu Thiên vì né tránh mà lộ sơ hở, trong mắt lóe lên một tia hung quang tham lam.

Hắn tưởng rằng đây là cơ hội ngàn năm có một, bèn dồn chút sức tàn cuối cùng, giơ cao thanh ống thép trong tay, nhắm thẳng gáy La Thiếu Thiên mà quất xuống!

“Đi chết đi!”

Thế nhưng, ống thép của hắn còn chưa kịp rơi xuống, đợt tấn công tiếp theo của Ngô Kiến Quốc đã phát động.

Gã không hề có chút thương hại nào đối với tên “bia đỡ đạn” định trục lợi này.

Thậm chí chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái.

Dẫu sao, tên lưu manh cản đường đó trong mắt gã cũng chẳng khác gì một tảng đá chắn lối.

Gã đuổi theo bóng dáng La Thiếu Thiên, vung cánh tay máy vừa cắm vào tường ra theo một quỹ đạo quét ngang còn cuồng bạo hơn trước!

“Bình ——!!!!”

Một tiếng động nặng nề đến rợn người.

Tên lưu manh định đánh lén kia thậm chí không kịp phát ra một tiếng hét thảm đã bị cánh tay máy quét ngang trúng mạng sườn.

Cơ thể tội nghiệp của hắn như một mảnh giẻ rách bay ngược ra ngoài, “bịch” một tiếng đâm mạnh vào tấm tôn vây quanh, rồi trượt xuống đất như một đống bùn nhão, co giật hai cái rồi im lìm hẳn.

“Mẹ...... Mẹ ơi!!!”

không biết là ai đã phát ra tiếng thét hãi hùng lạc giọng đầu tiên.

Âm thanh này giống như một mồi lửa châm vào thùng thuốc nổ.

“Quái vật ——!!!”

“Chạy! Chạy mau!”

Tuyến phòng thủ tâm lý của tất cả đám du côn đã hoàn toàn sụp đổ vào lúc này.

Bọn chúng cuối cùng đã nhận ra mình đang bị cuốn vào không phải một vụ trả thù đường phố thông thường, mà là một cuộc tử chiến giữa những con quái vật thực sự!

Cả hai người này đều không phải hạng mà bọn chúng có thể đắc tội!

Sợ hãi lấn át tất cả.

Bọn chúng vứt bỏ vũ khí trong tay, phát ra những tiếng kêu cứu hốt hoảng rồi tháo chạy thục mạng.

Chỉ trong mười mấy giây, chiến trường này chỉ còn lại tiếng mưa rơi và hai “con quái vật” đang lặng lẽ đối đầu.

Sân khấu đã được dọn sạch.

Nhưng mưa lại càng lúc càng nặng hạt.

Những giọt nước lạnh lẽo gõ vào mặt La Thiếu Thiên, trượt dài theo đường xương hàm rõ rệt của anh.

“Bọn chúng...... không phải người của ông?”

“Hừ......”

Dưới lớp mặt nạ hô hấp của Ngô Kiến Quốc phát ra một tiếng hừ lạnh đầy khinh miệt.

“Chỉ là một lũ phế vật ồn ào thôi.”

“Để bọn chúng ở lại đây chỉ tổ vướng chân vướng tay!”

Gã chậm rãi nhấc cánh tay máy dữ tợn lên, những ngón tay máy lấp lánh ánh kim loại khép mở từ từ, như thể đang hồi tưởng lại cảm giác nghiền nát xương cốt vừa rồi.

“Đừng nói là một đứa, dù có giết sạch bọn chúng thì đã sao?”

“—— Bất cứ kẻ nào cản trở ta báo thù đều phải chết!”

Giây phút này, La Thiếu Thiên bỗng hiểu ra.

Kẻ trước mặt không còn là người có thể dùng đạo lý để nói chuyện nữa.

Anh đang đối mặt với một con dã thú chỉ tồn tại vì báo thù và giết chóc!

Và ngay trong khoảnh khắc tinh thần anh tập trung cao độ, thân hình đồ sộ của Ngô Kiến Quốc lại cử động.

Lần này còn nhanh hơn! Mạnh hơn!

La Thiếu Thiên lại né sang bên cạnh, nhưng lần này anh đã chậm nửa nhịp.

“Bình ——!”

Một sức mạnh khổng lồ không thể kháng cự đâm mạnh vào xương bả vai trái của anh!

“Hự ——”

Anh nghe thấy rõ ràng tiếng xương cốt của chính mình phát ra tiếng “rắc” trầm đục.

Cơn đau thấu xương ngay lập tức xuyên thấu dây thần kinh!

Toàn bộ cảm giác ở cánh tay trái đã bị nỗi đau nuốt chửng hoàn toàn trong khoảnh khắc đó!

Anh loạng choạng lùi lại bảy tám bước, mới miễn cưỡng tựa vào cột xi măng phía sau để ổn định thân hình.

“Oẹ ——”

Dư lực cực lớn đâm vào cột xi măng đó nện mạnh lên nội tạng của anh.

La Thiếu Thiên chỉ thấy cổ họng ngọt đắng, một ngụm máu vị rỉ sắt trào ra, kéo theo một sợi máu đỏ tươi chói mắt trong màn mưa.

Tầm nhìn bắt đầu mờ mờ.

Bên tai, tiếng mưa, tiếng gió, tiếng thở dốc đều như đang lùi xa khỏi anh.

( Ha ha...... Ha ha ha ha ha ha!)

Nhưng một giọng nói lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong thế giới đang dần hỗn loạn này.

( Nhỏ yếu......)

Giọng nói đó thì thầm trong đầu anh, mang theo một sự dịu dàng gần như là vuốt ve.

( Nhìn đi, đây chính là kết quả sau khi ngươi cố gắng kìm nén ta.)

( Ngươi lại biến trở về thành cái loại phế vật bất lực đó rồi......)

“Câm miệng......”

La Thiếu Thiên rặn ra hai chữ từ kẽ răng, anh định dùng cánh tay còn lành lặn chống vào tường để đứng thẳng dậy.

Nhưng cơn đau dữ dội truyền tới từ vai trái lại khiến anh loạng choạng một lần nữa, suýt chút nữa thì quỳ rạp xuống đất.

( Tại sao phải câm miệng? Ta đang giúp ngươi mà, La Thiếu Thiên.)

( Ngươi căm ghét cảm giác này, chẳng phải sao?)

( Cảm giác bất lực khi trơ mắt nhìn tội ác gào thét trước mặt mà mình ngay cả đánh trả cũng không làm được...... Chẳng phải đó chính là ngươi trước đây sao?)

Giọng nói đó đầy mê hoặc, giống như một con dao găm nung đỏ, đâm chính xác vào nội tâm anh.

“Ta......”

( Giải phóng đi......)

Giọng nói đó từng bước dẫn dắt, tựa như một bài thánh ca của quỷ dữ.

( Đừng kháng cự nữa.)

( Ngươi từ lâu đã không còn là gã cảnh sát phải tuân thủ quy tắc nữa rồi.)

( Ngươi là người mà ta đã chọn.)

( Hãy nghĩ về cảm giác khoái lạc khi bẻ gãy từng đoạn xương của lũ cặn bã, nghĩ về dáng vẻ đám tội phạm quỳ lạy khóc lóc trước mặt ngươi đi......)

( Đó mới là chính nghĩa thực sự! Mới là con người thật của ngươi!)

( Chấp nhận ta đi, La Thiếu Thiên.)

( Chấp nhận thứ sức mạnh có thể khiến ngươi tự tay thực thi chính nghĩa này......)

“Hù......”

Cuối cùng, La Thiếu Thiên thở hắt ra một hơi dài.

Hơi thở đó mang đi hơi ấm cuối cùng thuộc về “con người” trong cơ thể anh.

“Rắc...... Rắc......”

Một tràng âm thanh ma sát xương cốt quỷ dị truyền ra từ cánh tay trái vốn đã trật khớp của anh.

Phần xương bả vai bị gãy đang cưỡng ép khép lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường!

“Hả?”

Giọng nói dưới mặt nạ của Ngô Kiến Quốc lần đầu tiên mang theo vẻ kinh nghi.

Còn La Thiếu Thiên thì bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đó không còn là ánh mắt của nhân loại nữa.

Một màu đen kinh khủng đã nuốt chửng hoàn toàn con ngươi và tròng trắng của anh.

“...... A......”

Anh phát ra một tiếng thở dài đầy thỏa mãn,

“...... Hóa ra là cảm giác này sao.”

( Đúng...... Chính là như vậy......)

( Đây mới là...... chính ngươi!)

“Ha...... Ha ha ha ha ha ha ——!!!”

Tiếng cười điên cuồng bùng phát từ sâu trong cổ họng La Thiếu Thiên, át hẳn cả tiếng mưa gió!

Anh cử động!

Không né tránh, không đỡ đòn!

Anh giống như một con dã thú đã thoát khỏi mọi xiềng xích, lao thẳng diện vào đối phương!

“Bình ——!!!”

Lần này là sự va chạm trực diện giữa máu thịt và sắt thép!

Nắm đấm sắt đủ để đập vỡ xi măng của Ngô Kiến Quốc nện chắc nịch vào ngực La Thiếu Thiên!

Nhưng cảnh tượng xương cốt vỡ vụn, bị bay ngược ra ngoài như dự đoán đã không xảy ra.

La Thiếu Thiên chỉ lùi lại nửa bước, lớp áo trước ngực nổ tung ngay lập tức, lộ ra một mảng máu thịt be bét trên da.

Nhưng anh không những không ngã xuống, mà còn mượn chính lực xung kích đó để áp sát.

Tay phải như một ngọn giáo đâm mạnh vào mặt Ngô Kiến Quốc!

Ngô Kiến Quốc vô thức dùng cánh tay còn lại để đỡ.

“Phập ——!!!”

Máu tươi bắn tung tóe!

Năm ngón tay của La Thiếu Thiên lại đâm xuyên qua cánh tay bằng máu thịt của Ngô Kiến Quốc một cách thô bạo!

Đầu ngón tay thậm chí còn xuyên qua phía bên kia, kéo theo vài sợi gân cơ và dây thần kinh nát bấy!

“Gầm ——!”

Ngô Kiến Quốc đau đớn gầm lên như dã thú!

Nhưng gã còn chưa kịp phản kích, trên khuôn mặt đầy máu của La Thiếu Thiên đã lộ ra một nụ cười còn dữ tợn hơn!

Anh bỗng há miệng, hung hăng cắn một miếng vào vai Ngô Kiến Quốc!

“Xoẹt ——!!!!!”

Kèm theo một tiếng xé rách khiến người ta tê dại da đầu, một mảng da thịt lớn cùng vài sợi ống dẫn bị đứt đoạn đã bị xé toạc khỏi bả vai gã!

Dầu máy màu đen hòa lẫn với máu đỏ tươi phun trào ra ngoài!

“Điên rồi...... Ngươi đúng là đồ điên!”

Ngô Kiến Quốc hoàn toàn bị chọc giận bởi cách đánh chưa từng nghe thấy này!

Gã gầm lên, điều khiển đôi chân máy tung một cú đá cực mạnh vào bụng La Thiếu Thiên!

La Thiếu Thiên bị sức mạnh khổng lồ đó đá bay đi, lăn lộn mấy vòng trên mặt đất đầy bùn nước mới dừng lại.

Nhưng anh gần như không hề khựng lại, lập tức lao tới một lần nữa!

“Rào rào......”

Mưa càng lúc càng lớn, gột rửa sắc huyết đang không ngừng lan rộng trên mặt đất.

“Bình! Bình! Bình!”

Tiếng va chạm giữa sắt thép và máu thịt không ngớt bên tai.

Ngô Kiến Quốc dựa vào sức mạnh tuyệt đối từ cải tạo máy móc, hết lần này đến lần khác đánh bay La Thiếu Thiên.

Nhưng mỗi một lần, chỉ một giây sau, La Thiếu Thiên lại có thể lao tới với tư thế cuồng bạo hơn, để lại vết thương mới trên người gã.

Điều khiến gã cảm thấy rùng mình hơn là những vết thương trên người La Thiếu Thiên đang khép lại với tốc độ nghịch lý!

Lồng ngực bị nắm đấm sắt đánh cho máu thịt be bét lúc này đã cầm máu, những mầm thịt mới đang điên cuồng sinh sôi!

Những đốt xương ngón tay bị xé nát lại phát ra tiếng “rắc” giòn giã trong từng lần va chạm, gãy đoạn rồi lại bị một sức mạnh nào đó cưỡng ép tái tạo ngay giây sau, trở nên cứng cáp hơn!

“Ngươi cái thằng này......”

Sau khi lại một lần nữa đá văng La Thiếu Thiên, Ngô Kiến Quốc thở hồng hộc, tiếng luồng khí trong máy thở hỗn loạn vô cùng.

Gã nhìn “con quái vật” đang chậm rãi bò dậy từ vũng bùn cách đó không xa.

Trái tim vốn đã bị sắt thép và thù hận lấp đầy của gã, lần đầu tiên nảy sinh một tia cảm xúc mang tên “sợ hãi”.

Đây không phải là khả năng phục hồi mà “con người” có thể có!

Ngay cả những kẻ trong hàng ngũ Lão Sư Phó cắn “tiên trần” đến mức phát điên cũng tuyệt đối không thể làm được đến mức này!

“...... Thứ tiên trần của ngươi......”

Ngô Kiến Quốc khàn giọng lên tiếng, giọng nói run rẩy vì kinh hãi,

“...... Liều lượng của ngươi...... rốt cuộc là bao nhiêu?!”

La Thiếu Thiên nghiêng đầu một chút, trong đôi mắt đen kịt thoáng qua một tia ngây ngô như trẻ con.

“...... Tiên trần?”

Anh liếm vệt máu nơi khóe miệng, giọng nói khàn đục và đầy trêu ngươi,

“...... Loại rác rưởi đó...... Ta chưa bao giờ chạm vào.”

“...... Cái gì?”

Ngô Kiến Quốc hoàn toàn ngẩn người.

Chưa từng chạm vào?

Điều đó là không thể!

Nếu không có lượng lớn “tiên trần” hỗ trợ, một nhân loại bình thường làm sao có thể sở hữu sức mạnh như vậy?!

Trừ khi......

Trừ khi......

Một ý nghĩ hão huyền đến mức chính gã cũng không dám tin hiện lên trong đầu.

Gã nhớ lại truyền thuyết lưu truyền trong bang phái.

“...... Tiên nhân chúc phúc?”

Ngô Kiến Quốc thất thần tự lẩm bẩm.

Chỉ có trường hợp đó mới có thể đạt được sức mạnh to lớn mà không cần hấp thụ lượng lớn tiên trần.

Thế nhưng......

Thế nhưng......

Dựa vào cái gì chứ?!

Dựa vào cái gì mà ta phải trả cái giá thảm khốc như vậy để có được sức mạnh!

Còn cái thằng nhãi ngươi......

Cái loại phế vật vốn nên giống như ta, bị “trật tự” phản bội......

Dựa vào cái gì mà có thể nhận được sự ban ơn của “tiên nhân” dễ dàng như vậy?!

“—— Dựa vào cái gì!!!!”

Một tiếng gầm gừ chứa đựng sự oán độc vô tận vang lên từ sâu trong cổ họng Ngô Kiến Quốc!

“A a a a ——!!!!!”

Gã thét lên, giơ cao cánh tay máy còn lành lặn, tất cả các van an toàn bên trong cánh tay bị gã cưỡng ép giải trừ ngay lúc này!

“Xẹt xẹt ——!!!”

Những luồng điện màu đỏ thẫm nhảy múa điên cuồng giữa các khe hở của lớp bọc thép, hơi nước áp suất cao phun ra từ các khớp nối!

“—— Trời đất của ta ơi a a a a a a a a!!!!!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!