Kho Báu Của Nanana

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 12 - Chương kết: Thế rồi năm cũ trôi qua, học kỳ ba cuối cùng sắp bắt đầu

Chương kết: Thế rồi năm cũ trôi qua, học kỳ ba cuối cùng sắp bắt đầu

~*~

Năm mà mọi chân tướng được phơi bày đã trôi qua, một năm mới lại đến.

Vào ngày mùng Một Tết hàng năm, cuộc họp GREAT7 sẽ được tổ chức. Dù đang chịu án phạt cấm túc, Kurosu Sansa cũng không phải ngoại lệ, cô vẫn có nghĩa vụ phải vác mặt đến dự cuộc họp vào ngày này.

Vì vậy, ngay ngày đầu tiên của năm mới, Sansa cùng với cấp dưới của mình, một thành viên của GENERATION6 - Kannagi Ruri, đã đến tòa nhà Thứ Bảy.

Sansa bước vào trong tòa nhà, không gặp bất kỳ sự cản trở nào từ nhân viên an ninh. Cô đi thẳng đến thang máy, và tại đó, đôi mắt cô nheo lại theo phản xạ.

"Sao cái mặt cô lại ở đây hả, Shiki?"

Người trước mặt cô là Mahoro Shiki. Nonomiya Himeko, một thành viên của GENERATION6, cũng đang đi theo sau.

"Sáng nay tôi mới được thả. Hình như là để trông chừng cô đấy."

Shiki đáp lời, trên tay vẫn cầm lon bia uống dở như mọi khi.

Bốn người cứ thế im lặng bước vào thang máy, một bầu không khí nặng nề bao trùm không gian chật hẹp. Sansa đương nhiên chẳng thèm bắt chuyện với Shiki, và Shiki cũng chẳng buồn mở lời.

Khi đến tầng mục tiêu, vừa bước ra khỏi thang máy, họ đã chạm mặt một nhóm người quen.

Futaba Sento, Mutsumi Koma, Kagami Gotsuki.

"Tụ tập gì ở cái chốn này thế?"

"Tình cờ gặp nhau nên chào hỏi trước thôi."

Gotsuki diện một bộ Kimono đậm chất tân niên, cất lời chào Sansa, và cô cũng đáp lại cho có lệ. Đúng lúc đó, cửa của một chiếc thang máy khác mở ra.

Bước ra từ đó là Ikkaku Shunjuu và người đứng đầu GENERATION6, Hitotsubashi Yuuya.

"Hiếm hoi thật đấy. Không ngờ lại đông đủ ở một nơi thế này."

"Này, Ikkaku. Sao ông lại thả Shiki ra?"

Sansa trừng mắt nhìn Ikkaku, nhưng ông chỉ bình thản đáp:

"Shiki không giống như cô, cô ấy không phạm tội."

"Nhưng mà..."

"Sansa, chuyện đó qua rồi."

Tất cả mọi người đều không nói nên lời. Chỉ một câu ngắn gọn đó đã gói ghém tất cả.

Dù không thể chấp nhận, nhưng chuyện về Nanana đã thực sự kết thúc. Sự thật của 10 năm trước đã được phơi bày.

Tất cả mọi người đều mang theo ngọn lửa bức bối không thể giải tỏa đối với chân tướng ấy, bước dọc hành lang và mở cánh cửa phòng họp.

Và rồi khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong, tất cả đều chết lặng.

"Chúc mừng năm mới."

Bởi lẽ, chiếc ghế bên cửa sổ của cái bàn tròn—vị trí vốn bỏ trống suốt 10 năm nay—đã có người ngồi.

Một hồn ma đang ngự ở đó. Và lại là trong hình dáng của Ryugajou Nanana 10 năm về trước.

Thiếu nữ vong linh đã thoát khỏi phòng 202 Hạnh Phúc Trang nở nụ cười, vẫy tay chào nhóm Sansa. Nhưng ngồi ở đó không chỉ có mỗi mình Nanana.

"Kanata, tại sao cậu lại ở đây?"

Hitotsubashi Yuuya không kìm được mà cất tiếng hỏi. Đúng như anh nói, Ichijou Kanata đang đứng ngay sau lưng Nanana.

"Karuma bị nhốt trong ngục, nên tôi đưa cô ấy ra thôi."

"Không thể nào, lẽ ra ả ta phải do Ikusaba canh giữ mới đúng."

Nanana trả lời vẻ mặt bối rối của Yuuya:

"À, cậu nói Hiiyo hả? Tôi đập cậu ta một trận rồi, giờ chắc đang nằm đo sàn ở đâu đó đấy. Cùng với cả Chronos nữa."

Nanana cười vui vẻ.

Ngoài Karuma đang chiếm giữ cơ thể Kanata, còn có hai người nữa. Một là Kacho Hinako. Cô bé vẫn che chiếc dù màu đen ngay trong phòng họp, ôm trong lòng con thú nhồi bông hình thỏ có chứa yêu tinh may mắn mà Sansa đã tặng. Và người còn lại là một thanh niên da ngăm đen mặc trang phục quản gia đang túc trực phía sau Hinako.

"Đừng đứng ngây ra ở cửa nữa, mọi người mau ngồi đi."

Sau lời thúc giục của Nanana, trong khi tất cả đều đang do dự, chỉ có Ikkaku đi đến chỗ của mình và ngồi xuống. Thấy vậy, các thành viên khác cũng lần lượt vào chỗ.

Thấy mọi người đã yên vị, Nanana nở một nụ cười rạng rỡ:

"Xin tự giới thiệu chính thức một lần nữa, tôi là Ryugajou Nanana hàng giả."

Thiếu nữ dùng cách đó để định danh chính mình.

"Cô đến đây làm gì?"

Ikkaku Shunjuu thay mặt tất cả những người có mặt đặt câu hỏi.

"Thực ra, tôi có chuyện muốn bàn bạc với mọi người."

Câu nói này của bóng ma khiến nhóm Sansa tắt hẳn nụ cười. Bởi đó chính là câu mở đầu quen thuộc mỗi khi Nanana lúc sinh thời tìm nhóm Sansa để thảo luận chuyện gì đó.

"Đảo Nanae giờ đã trở thành một nơi tuyệt vời nhỉ. Tất cả mọi người đều có thể theo đuổi ước mơ, đều có thể thách thức giới hạn của bản thân, một miền đất hứa tràn ngập hy vọng... Thế nhưng, bây giờ chúng ta chẳng thể nghĩ thế được nữa. Vì tất cả sự phồn thịnh trước mắt này đều là nhờ cái ơn của con nhỏ Ryugajou Nanana đáng hận đó."

Hồn ma cười ngạo nghễ, rồi nói tiếp:

"Trong 10 năm sau cái chết của Ryugajou Nanana, sáu vị ngồi đây sở dĩ có được thành tựu như ngày hôm nay, tất cả đều không thể tách rời ân huệ mà cô ta để lại. Chẳng qua cũng chỉ là hưởng sái hào quang của Ryugajou Nanana mà thôi. Cho dù các vị cứ ngỡ rằng đó là những chiến công hiển hách do chính đôi tay mình vun đắp sau khi vượt qua cái chết của cô ta, thì rốt cuộc công lao cũng hoàn toàn quy về Ryugajou Nanana. Không chỉ vậy, tình trạng này sẽ còn tiếp diễn mãi về sau. Các vị dù có làm gì đi nữa, cuối cùng cũng đều là nhờ ân huệ của Ryugajou Nanana. Hòn đảo này sau này cũng sẽ tiếp tục phát triển phồn thịnh dưới sự che chở của cô ta."

Bóng ma thì thầm như đang khều nhẹ vào những cảm xúc sâu kín và đen tối nhất trong lòng nhóm Sansa. Sau đó, cô ta đưa ra đề nghị:

"Thế nên là, cái hòn đảo như thế này phá quách đi cho rồi."

Hồn ma nhếch mép cười, khiến tất cả mọi người đều nín thở kinh ngạc. Tiếp đó, cô nàng tươi cười giơ tay lên:

"Được rồi, vậy thì tiến hành biểu quyết theo đa số nhé. Ai cảm thấy không cần hòn đảo như thế này thì giơ tay."

"Dừng lại đi."

Ikkaku ngăn Nanana lại.

"Đừng nói nữa, lập tức cút ra ngoài cho ta."

Nghe những lời gay gắt của Ikkaku, bóng ma nhún vai:

"Vậy thì đành chịu thôi. Hãy để chúng ta quyết định xem nên làm thế nào bằng một trận đấu nhé."

Nghe vậy, cơ mặt Ikkaku giật nhẹ.

"Trận đấu?"

"Nói trước những lời khó nghe nhé, nếu tôi thắng tôi sẽ phá hủy 'La bàn Phong thủy Thiên Địa Âm Dương', khiến ân huệ của Ryugajou Nanana hoàn toàn biến mất."

Sansa buột miệng phản ứng:

"Mày đừng có giỡn mặt! Nếu làm thế thì..."

"Đúng vậy. Bé Yui chắc chắn sẽ chết. Hơn nữa còn có rất nhiều những đứa trẻ khác đã đạt được ước mơ trên đảo Nanae cũng sẽ mất đi những thứ vốn dĩ đã có được."

"Mày đã biết vậy, tại sao còn..."

"Nhưng mà, những thứ đó vốn dĩ là những thứ không thể có được, không phải sao? Ryugajou Nanana đã chết quả thực đã trao cơ hội cho rất nhiều học sinh. Nhưng nếu thiếu đi ân huệ của cô ta, những ước mơ đó vốn dĩ đều không thể nắm bắt được. Đã như vậy, việc nhận được ân huệ và việc đạt được ước mơ thì có gì khác biệt đâu..."

"Điều này không đúng."

Người lên tiếng phủ nhận là Ikkaku Shunjuu. Ông nói tiếp:

"Bất kể là ai, nếu cho rằng chỉ dựa vào bản thân mình là có thể thực hiện được ước mơ, thì đó chắc chắn là sự kiêu ngạo. Ước mơ là thứ do bản thân mình làm chủ, đồng thời cũng là thứ được ban tặng."

"Ông nói là có được nhờ ân huệ sao?"

"Quan trọng là sau khi có được thì làm gì. Là trân trọng nó như báu vật hay là coi thường nó để rồi đánh mất."

Nghe câu nói đó, Hitotsubashi Yuuya đang đứng sau Ikkaku lặng lẽ siết chặt nắm tay. Nghe xong, hồn ma mỉm cười:

"Ồ? Suy nghĩ của Shunjuu đã trở nên trưởng thành hơn nhiều rồi nhỉ."

"Ngược lại là cô đấy, đừng có lôi những chuyện mà cô chưa từng nghĩ tới ra để khiêu khích một cách vô nghĩa nữa, lãng phí thời gian lắm."

"Ông nghĩ là tôi chưa từng nghĩ tới sao?"

Ikkaku không đáp. Và Sansa có thể hiểu được lý do.

Ikkaku không cho rằng với phong cách của Nanana thì cô sẽ không nghĩ như vậy, cũng không cho rằng Nanana sẽ không nói như vậy. Điều này có nghĩa là, giờ phút này ông đang coi hồn ma trước mặt là Nanana thật, coi những lời cô nói là ý chí của Nanana.

Hồn ma trước mắt là hàng giả. Nhưng việc thốt ra những lời lẽ như thế, lại chỉ khiến người ta cảm thấy cô ấy chính là bản thể, chính là Ryugajou Nanana độc nhất vô nhị.

Sansa cũng có cảm giác tương tự, nhưng cô không thể thừa nhận chuyện này, cũng không định thừa nhận.

"Tôi biết ông có ý định khai chiến với chúng tôi rồi."

Thấy Ikkaku cố tình né tránh câu hỏi trước đó để tiếp tục chủ đề, hồn ma nhún vai:

"Bởi vì, đó là cách đơn giản nhất mà."

"Thú vị đấy. Chẳng lẽ cô nghĩ rằng chiến đấu với sáu người chúng ta mà cô có cơ hội thắng sao?"

Sáu ánh mắt găm thẳng vào hồn ma.

"Chiến thì có chiến đấy, nhưng tôi đâu có nói là một đấu sáu. Như thế thì chán chết. Cho nên, hãy để tất cả mọi người đều trở thành kẻ thù của nhau đi."

"? Ý gì đây?"

"Rất đơn giản thôi."

Rồi, thiếu nữ thốt ra những lời động trời:

"Chúng ta hãy cùng phân thắng bại nhé. Xem trong bảy người chúng ta ai là người xuất sắc nhất, ai là vị vua duy nhất thống trị hòn đảo Nanae này."

Tất cả mọi người trong phòng họp đều kinh ngạc mở to mắt. Thiếu nữ tiếp tục:

"Nói tóm gọn lại, chính là một trận đại hỗn chiến - Battle Royale. Ai thắng đến cuối cùng, người đó có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với hòn đảo này. Nếu Shunjuu thắng thì hoàn toàn có thể duy trì hiện trạng. Nếu Sansa thắng cũng có thể chiếm hòn đảo này làm của riêng. Còn nếu tôi thắng, tôi sẽ phá hủy hoàn toàn hòn đảo này."

"Cô nghĩ chúng tôi sẽ chấp nhận điều kiện này sao?"

Nghe câu nói đó của Ikkaku, Nanana cười:

"Shunjuu à, ông có nhầm lẫn gì không đấy? Hôm nay tôi không phải đến để đề nghị, mà là đến để ra lệnh đấy nhé."

Nanana vừa dứt lời, đột nhiên bên ngoài cửa sổ tối sầm lại. Nguyên nhân là do một vật thể khổng lồ vừa lướt qua bên ngoài cửa sổ phòng họp nằm trên tầng 27 này.

Đó là một con Hắc Long đen tuyền.

Nhìn thấy hình bóng tựa như quái vật trong phim ảnh đó, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Lúc này, hồn ma thản nhiên nói tiếp:

"Tôi thì sao cũng được, nếu chỉ đơn thuần là phá hoại thì tôi có thể làm bất cứ lúc nào, nhưng như vậy thì chán lắm. Cho nên tôi mới đề nghị, mọi người cùng chơi đi."

Trước con Hắc Long đang lượn lờ ngoài cửa sổ, hồn ma ngồi trên ghế cười ngạo nghễ:

"Tôi cũng thấy chán lắm rồi. Bị người ta tự tiện tạo ra, tự tiện bị coi là hàng thật rồi trở thành địa phược linh, đến khi chân tướng rõ ràng thì lại bị coi là hàng giả... Điều này thực sự khiến tôi rất bực mình. Bởi vì, tôi là hàng thật mà. Chẳng phải là bản sao hay vật thay thế của Ryugajou Nanana, mà là tôi, một bản thể chân chính và duy nhất."

Hồn ma nói ra tiếng lòng của mình, quét mắt nhìn sáu người đang ngồi đó, tuyên bố:

"Vì vậy, tôi muốn chứng minh điều đó một cách rõ ràng nhất. Bằng cách đoạt lấy hòn đảo Nanae này."

Lúc này có một cánh tay giơ lên. Người đó là Mahoro Shiki.

"Tôi tham gia."

"Shiki, cô..."

"Thế chẳng phải thú vị lắm sao, Sansa? Hơn nữa tôi cũng muốn tung hết bản lĩnh đánh nhau với Nanana một trận đấy."

Lại có người giơ tay lên. Là Futaba Sento.

"Cơ hội để tung hết bản lĩnh chơi đùa cùng Nanana, e rằng đây thực sự là lần cuối cùng rồi nhỉ."

Tiếp đó lại có người giơ tay, là Mutsumi Koma. Ánh mắt đó như đang thách thức Sansa: "Tới luôn đi".

"...Các người từng đứa một đều điên cả rồi sao?"

"Đằng nào cũng chỉ có thể làm vậy thôi. Hơn nữa đã có 4 phiếu đa số thông qua rồi."

Sansa nghe Shiki cười nói vậy liền chửi thề:

"Đừng có tính con hàng giả đó vào."

Hồn ma thấy Sansa như vậy, cười ranh mãnh:

"Sansa, cậu sợ rồi à?"

"Hả?"

"Bởi vì, cậu đâu có lý do gì để từ chối đâu cơ chứ. Cậu có lý do gì để trơ mắt nhìn cơ hội lật kèo hiếm có như vậy trôi qua trước mắt? Chắc chắn là vì cậu sợ tôi và Shunjuu rồi. Đằng nào đánh thật thì cũng sẽ thua, nên định tìm đại một lý do nào đó để trốn tránh, tôi nói không sai chứ?"

"Này, con hàng giả kia bớt nói hươu nói vượn với tao đi. Tao có gì mà phải sợ."

"Vậy thì tới đi."

"Đã bảo là..."

"Tới đi, Sansa. Chắc chắn cậu cũng có điều muốn nói, có cảm xúc muốn giải tỏa đúng không. Đã vậy, thì hãy chiến đấu với tôi đi."

Sansa nhìn vào đôi mắt đó—đôi mắt thẳng thắn đang nhìn lại cô với sự nghiêm túc, như muốn nói "hãy kết thúc mọi chuyện đi". Thiếu nữ vong linh đang dùng tư cách của Ryugajou Nanana 10 năm trước, thách thức bọn họ của hiện tại.

Chính vì cảm giác đó, chính vì cảm nhận mãnh liệt điều đó, nên Sansa đã đồng ý.

"Mày thấy ổn chứ?"

"? Ý cậu là gì?"

"Hiện tại là mày đang dẫn trước. Tao đang hỏi mày đấy, mày khó khăn lắm mới chết đi và trốn thoát êm đẹp, giờ lại mặt dày mày dạn vác xác ra đây, thế này chẳng khác nào trao cho tao cơ hội lội ngược dòng ngàn năm có một. Mày cảm thấy không vấn đề gì sao? Nói trước những lời khó nghe nhé, tao khác với mày lúc đã chết ngắc, trong 10 năm này tao đã mạnh hơn rồi. Khả năng mày thắng ngay cả một phần vạn cũng không có đâu."

Giờ phút này, Sansa nói những lời đó là vì cô đang coi thiếu nữ trước mặt là Ryugajou Nanana quá cố. Chính vì Sansa hiểu được ý đồ của thiếu nữ vong linh, nên cô mới nói như vậy.

"Có thể đánh bại Sansa đã trở nên mạnh mẽ hơn, chắc chắn sẽ rất thú vị."

"Mạnh miệng đấy, Nanana. Xem tao có đấm bay mày không nhé."

Kurosu Sansa giơ tay lên.

Nanana bật cười, nhìn về phía mỹ nhân mặc Kimono đang ngồi im lặng trên ghế không nói một lời.

"Gotsuki, ý cậu thế nào?"

"Tôi muốn xác nhận một việc, mệnh lệnh của người trở thành Vua đứng đầu là tuyệt đối phải tuân theo đúng không?"

"Không sai, vì là Vua của hòn đảo này mà. Muốn ra lệnh gì cũng được, có thể tùy ý ra lệnh cho những người khác trở thành thuộc hạ."

Nghe câu nói đó, tuyệt thế mỹ nhân mỉm cười:

"Tốt lắm. Nếu anh Haru tham gia, tôi cũng tham gia."

Gotsuki nhẹ nhàng giơ tay lên, nhìn về phía người đàn ông ngồi đối diện và hồn ma.

"Tôi cũng có thứ mình muốn, vẫn luôn hằng đêm mong nhớ muốn có được. Mặc dù dùng cách này có lẽ hơi hèn hạ, nhưng thứ mình muốn quả nhiên vẫn phải dựa vào chính mình để giành lấy. Hơn nữa đây cũng là cơ hội tốt để cho cái vong linh chết không thành kia biết ai lợi hại hơn."

Cứ như vậy, sáu người đã giơ tay. Nanana quay sang hỏi người đàn ông ngồi bên cạnh:

"Không thành vấn đề chứ, Shunjuu?"

Ikkaku không trả lời ngay. Ông im lặng suy nghĩ.

"Shunjuu, tật xấu của ông là suy nghĩ quá nhiều đấy nhé."

"...Đừng dùng khuôn mặt đó nói với ta những lời như vậy."

"Có gì mà không được, tôi chính là Ryugajou Nanana mà lị."

Nhìn thấy nụ cười đó, Ikkaku mỉm cười:

"Được thôi."

Thế là Ikkaku Shunjuu giơ tay lên.

"Vậy là chốt nhé."

——Đây chính là đề nghị hoang đường vô căn cứ mà vong linh đột nhiên xuất hiện đưa ra.

Nhưng sáu người thống trị hòn đảo này đã dễ dàng chấp nhận đề nghị đó.

Là để có thể hoàn toàn thoát khỏi quá khứ ngang ngược vô lý vốn dĩ không thể chấp nhận được.

Là để chiến đấu với thiếu nữ đã tự tiện biến mất 10 năm trước.

Cũng là để bộc lộ cảm xúc của chính mình.

"Quả nhiên lợi hại thật đấy, Nanana."

Lúc này, từ bên ngoài phòng họp truyền đến một giọng nói.

Sự việc diễn ra quá đột ngột, mọi người đều tưởng lại là trò đùa của Nanana, nên ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Tuy nhiên trái với dự đoán, ngay cả Nanana cũng nhíu mày.

Sau đó, cửa mở ra. Một nam một nữ bước vào.

Nanana nhìn thấy người phụ nữ đi đầu, không kìm được mà đứng bật dậy.

"Chẳng lẽ là... Kasumi!"

"Nanana, đã lâu không gặp."

Người bước vào phòng họp, là Konjou Kasumi.

Và phía sau Konjou Kasumi, là Yama Juugo.

~*~

1

Hôm nay là mùng Một Tết. Tôi, chị Konjou, cùng với chị Sanada Fumiaki và chị Yukihime hỗ trợ trong bóng tối, bốn người chúng tôi đã xâm nhập trái phép vào tòa nhà Thứ Bảy.

Mục đích của việc này là xuất hiện trước mặt Nanana, cho cô ấy một sự bất ngờ.

Thời gian quay ngược lại cuối năm ngoái. Vào buổi sáng ngày Giáng sinh, sau khi tôi được nhóm chị Konjou bảo lãnh, cho đến hôm nay tôi vẫn luôn hành động cùng họ. Việc chúng tôi cần làm là truy tìm Nanana—người đã xóa bỏ tung tích—và dự đoán hành động tiếp theo của cô ấy.

"Có sự hỗ trợ của Fumiaki thì có thể điều tra được động thái của Nanana. Nhưng chỉ dựa vào những thứ đó chắc chắn vẫn sẽ có những phần thiếu sót."

Dự đoán của chị Konjou đã ứng nghiệm. Chúng tôi đã nắm được tung tích của Nanana, và biết cô ấy đang toan tính điều gì đó. Mục tiêu là GREAT7, ngày thực hiện là mùng Một Tết.

Nhân tiện nói thêm, chúng tôi có khả năng thu thập thông tin của chị Fumiaki để đảm bảo nguồn tin, còn có sự "mách lẻo" từ chủ nhân của tòa dinh thự lớn nơi Nanana đang ẩn náu—một tiểu thư nào đó. Nanana vừa trả lại món Bộ sưu tập Nanana 'Humpty Dumpty' đã mượn, đồng thời mang theo một món Bộ sưu tập có thể giúp cô bé ma cà rồng đi lại dưới ánh mặt trời để đưa ra giao dịch.

Tiểu thư Yohane... xin đính chính, một tiểu thư nào đó đã chấp nhận đề nghị của Nanana, bắt đầu ngấm ngầm hỗ trợ cho cô ấy. Chuyện là thế đấy.

Nhân tiện, món Bộ sưu tập Nanana ngăn chặn hoàn toàn ánh mặt trời chính là chiếc dù màu đen mà bé Hinako đang che cùng tấm vải áo choàng đen. Nguyên lý trong đó rất kỳ lạ, nhưng tấm vải đó dường như sở hữu năng lực ngăn cản ánh mặt trời chiếu vào người sở hữu miễn là họ khoác nó lên người.

Chúng tôi dù không biết ý đồ của Nanana, nhưng biết cô ấy sẽ đến tòa nhà Thứ Bảy vào mùng Một Tết. Đã như vậy thì sau đó sẽ đến lượt chúng tôi xuất hiện.

Thế là vào cuối năm ngoái, tôi đã lén gọi chị Yukihime ra.

"Sao nào? Thiếu gia chẳng liên lạc gì với tôi cả, rốt cuộc là đang bày trò gì ở đâu thế?"

Khi chúng tôi gặp nhau ở quán cà phê quen thuộc, chị Yukihime giận đùng đùng.

"Thực ra tôi đã nhận lời ủy thác của người bên mạng lưới 'Iki'."

Nghe thấy danh xưng của người âm thầm hỗ trợ Quái đạo đoàn 'Matsuri', chị Yukihime—thành viên của 'Matsuri'—liền có phản ứng.

"Là ai?"

"Là tôi đây."

Chị Yukihime nhìn thấy chị Konjou đang ngồi ở bàn bên cạnh, nhíu mày.

"Cô là ai?"

"Konjou Kasumi."

Chị Konjou xưng tên. Chị Yukihime nhìn thấy móc khóa có kiểu chữ của 'Iki', suy nghĩ một lát rồi thở dài.

"Có vẻ như từ rất lâu về trước, tôi đã bị cô tùy ý sai khiến thông qua lão đại nhỉ."

Quả không hổ danh là chị Yukihime, chỉ dựa vào một chút thông tin đó mà đã nhận ra tình hình cơ bản.

"Vậy thì? Cô Konjou Kasumi rốt cuộc định bắt chúng tôi làm gì?"

Chị Konjou cười ngạo nghễ:

"Đương nhiên là làm chuyện xấu rồi."

Sau đó chị Konjou đưa ra ủy thác cho Quái đạo đoàn 'Matsuri': xâm nhập vào trung tâm của đảo Nanae được canh phòng nghiêm ngặt—tòa nhà Thứ Bảy. Thế là tôi (không, tôi không thuộc 'Matsuri') người đã nhận ủy thác cùng chị Yukihime sắp xếp lộ trình xâm nhập, sau đó cùng chị Konjou và chị Fumiaki lẻn vào tòa nhà Thứ Bảy này trước cả Nanana.

Rồi nói đến việc nhóm Nanana đã xâm nhập vào phòng họp như thế nào...

"...Vừa rồi là nhảy không gian đấy à?"

"Có vẻ vậy."

Tôi và chị Konjou ẩn nấp trong căn phòng trống, nhìn vào màn hình máy tính của chị Fumiaki đang hack vào camera giám sát, không kìm được mà lẩm bẩm.

Trong hình ảnh do camera ghi lại, không gian đột nhiên mở ra một cái lỗ, rồi Nanana mang theo 'Thánh kiếm Nanana' vốn đã mất tích trong vụ náo loạn đêm Giáng sinh xuất hiện từ đó. Hơn nữa phía sau còn có ba người khác đi theo.

Nói mới nhớ, 'Thánh kiếm Nanana' còn có năng lực này nữa nhỉ. Tôi hoàn toàn quên hỏi cô ấy về các năng lực khác.

Trong lúc tôi đang nghĩ những chuyện đó, sự việc từng bước tiến triển. Nanana thu nhỏ 'Thánh kiếm Nanana' lại kích thước móc khóa rồi bỏ vào túi, sau đó thách thức các GREAT7 vừa đến, và khiến đối phương chấp nhận lời thách đấu.

Chúng tôi nhìn thấy cảnh tượng này liền bắt đầu hành động. Nhân tiện nói thêm, chúng tôi nấp ngay ở phòng bên cạnh. Sau đó chính là tình huống hiện tại.

Quay lại chuyện chính. Nói tóm lại, tôi có vài lời nhất định phải nói với Nanana. Thật không ngờ một mình cô ấy lại đang toan tính chuyện như thế này.

Gửi chiến thư cho GREAT7, thắng là có thể chinh phục hòn đảo này, cậu định làm Đại Ma Vương gian ác hay Trùm Cuối gì đó hả? Nhưng Nanana dường như rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện của chúng tôi... hay đúng hơn là của chị Konjou.

Sau nghi thức nhập hội, chị Konjou bước qua chiếc bàn họp tròn, đi đến trước mặt Nanana.

"Sao cậu lại ở đây?"

Chị Konjou cười với Nanana đang kinh ngạc:

"Đương nhiên là vì tớ muốn gặp cậu rồi, Nanana. Sao nào, ngạc nhiên không?"

"Tất nhiên là ngạc nhiên rồi."

"Vậy thì tốt."

Rồi chị Konjou ôm chầm lấy Nanana.

"Tớ đã rất mong chờ được gặp cậu bên ngoài phòng 202 giống như bây giờ đấy."

Đây là cuộc tái ngộ đầy cảm động giữa những người bạn thân. Trong vài ngày qua, tôi đã hành động cùng nhóm chị Konjou, và hiểu được những điều chị ấy muốn làm. Đó là cùng với Nanana—người đã có được tự do—đi du lịch vòng quanh thế giới.

Chị Konjou quen biết thiếu nữ địa phược linh không thể rời khỏi phòng 202 Hạnh Phúc Trang nửa bước, luôn khao khát thế giới bên ngoài, và sau khi cùng cô ấy trải qua một khoảng thời gian dưới cùng một mái nhà, trong lòng chị ấy đã nảy sinh nguyện vọng mãnh liệt này.

Hai người họ vui mừng vì gặp lại, đã tạo nên một màn kịch hoàn hảo đầy cảm động.

Nhưng nhìn quanh, ai nấy đều là những nhân vật không dễ dây vào. Các vị GREAT7 đứng trên đỉnh cao, rồi còn cả các anh chị đứng sau lưng họ nữa. Này, cô Nonomiya cũng ở đây à. Mà khoan, cái anh chàng đẹp trai đứng sau bé Hinako cứ vẫy tay với tôi từ nãy đến giờ là ai thế? Tuy lần đầu gặp mặt, nhưng chẳng hiểu sao cảm giác khá giống Daruku-kun. Chẳng lẽ họ là anh em?

A, vừa chạm mắt đã vội vàng nhìn sang chỗ khác rồi, tên này khả nghi thật đấy.

Thôi, kệ mấy chuyện đó đi. Đã đến lúc vào chủ đề chính rồi nhỉ.

Ngay lúc ánh mắt của mọi người đều bị cuộc tái ngộ cảm động giữa Nanana và chị Konjou thu hút, tôi bắt đầu hành động. Tôi tiếp cận hai người họ từ góc chết trong tầm nhìn của tất cả mọi người.

"Nanana này."

Nghe tôi bắt chuyện, Nanana tỏ vẻ bối rối.

"...Chẳng lẽ là Juugo giúp Kasumi sao?"

"Chính là như vậy đấy, đây là bất ngờ khiến Nanana phải giật mình."

"Hóa ra là vậy à."

Tuy trên mặt cô ấy nở nụ cười, nhưng tôi cảm giác trong biểu cảm đó có chút gì đó tội lỗi. Có vẻ cô ấy vẫn còn để tâm đến chuyện đã lừa dối tôi suốt thời gian qua.

'Juugo, xin lỗi, tớ đã lừa cậu suốt bấy lâu nay.'

Câu nói và gương mặt đầm đìa nước mắt lúc đó của Nanana thoáng hiện qua trong đầu tôi.

Lúc này, tôi cảm nhận được ánh mắt. Chị Konjou liếc tôi như thể tôi đang vướng víu, như muốn nói "Bây giờ chị mới là nhân vật chính", haiz, em biết rồi mà.

Nên tôi nói:

"Thực ra, tôi cũng có chuyện muốn nói với Nanana."

"? Chuyện gì?"

"Tôi đến hòn đảo này, quen biết Nanana, và rồi khơi dậy trong tôi những cảm xúc quan trọng. Bất kể người khác nói gì, tôi đều sẽ làm những việc mà mình cho là đúng. Sở dĩ tôi có thể nghĩ như vậy, là vì tôi đã quen biết cô gái địa phược linh ở phòng 202 Hạnh Phúc Trang, vì tôi đã quen biết Nanana. Thế nên Nanana này, tôi thật lòng biết ơn cậu. Cảm ơn vì chúng ta đã gặp nhau."

Nghe những lời tôi nói, Nanana trở nên luống cuống:

"Cái, cái gì? Juugo cậu sao thế, tự nhiên lại trang trọng vậy?"

"Không có gì, chỉ đơn thuần là lời mở đầu thôi."

"? Lời mở đầu?"

"Đúng, lời mở đầu."

Rồi, tôi nói ra với cô ấy:

"Nanana, tôi thích cậu."

"...Hả?"

"À, nói rõ trước kẻo lại hiểu lầm nhé. Đây là tỏ tình đấy. Là kiểu 'Anh yêu em' - I LOVE YOU đàng hoàng đấy."

"A, hự!"

Nanana kêu lên một tiếng kỳ quái. Hơn nữa tất cả mọi người có mặt ở đó đều cứng đờ người.

Mà, cũng phải thôi, dù sao thì cũng là đột ngột tỏ tình công khai ở một nơi như thế này cơ mà.

"T-T-Tại sao lại chọn đúng lúc này để nói chuyện đó hả!"

Dáng vẻ đỏ bừng mặt mũi chân tay luống cuống của Nanana thực sự quá dễ thương.

"Chuyện này có gì phải giấu đâu."

"Nhưng mà chuyện này cần phải chú ý đến trình tự, bầu không khí và nhiều thứ nữa chứ!"

"Chính vì thế, tôi mới chọn nói vào lúc này. Yeah~, siêu bất ngờ."

"Bất ngờ cũng phải có giới hạn thôi chứ!"

Nanana đỏ mặt tới tận mang tai, bắt đầu thở hồng hộc.

"Thôi, đùa đến đây thôi."

"Là đùa hả!"

"Tỏ tình là thật lòng. Ý tôi là cái lý do vừa rồi ấy."

"Cố tình làm người ta hiểu lầm hả!"

Tôi nói với Nanana đang gào lên:

"Tôi cảm thấy phải là lúc này. Tôi cảm thấy giờ phút này chính là thời cơ tốt nhất để tôi truyền đạt tình cảm của mình đến Nanana. Tôi sẽ không bỏ lỡ thời cơ này. Có thể nói, đây chính là cái gọi là trực giác đi."

Nanana nghe những lời này của tôi thì bối rối không thôi. Tôi lại hỏi cô ấy:

"Tình cảm của tôi đã truyền đạt rồi. Cho nên, tôi hy vọng có thể nghe được câu trả lời của Nanana."

"C-C-C-Câu trả lời gì?"

"Thì tự nhiên là câu trả lời cho lời tỏ tình yêu đương rồi."

Đầu Nanana sắp bốc khói đến nơi rồi, rõ ràng là đang dao động dữ dội. Rồi, cô ấy đột nhiên nhận ra điều gì đó, nhìn dáo dác xung quanh.

Tất cả mọi người có mặt đều vẻ mặt căng thẳng, dỏng tai lên chờ đợi câu trả lời của cô ấy.

"...Juu."

"Juu?"

"Juu... Juugo, cái đồ không biết xấu hổ này!"

Bốp.

"Hự hự."

Bị đánh rồi. Mặt tiền ăn trọn một cú đấm xoắn ốc được tích tụ lực từ hông.

Tôi ngã lăn ra đất ngay lập tức, nhưng lại đứng dậy ngay.

"Ơ, thế câu trả lời đâu?"

"C-Câu trả lời?"

"Ừ, câu trả lời cho lời tỏ tình của tôi là gì?"

Đối mặt với thái độ không hề nao núng của tôi sau khi bị đấm, miệng Nanana mấp máy rồi quay lưng đi.

"Tóm."

"Tóm?"

"Tóm lại chuyện này dừng ở đây trước đã. Shunjuu, quy tắc đối quyết ông cứ tùy ý quyết định đi nhé! Lần sau tôi sẽ liên lạc lại, đến lúc đó nói sau! Karuma!"

"Vâng."

Người chị được gọi là Karuma gõ nhẹ vào kính cửa sổ. Chỉ là một động tác đơn giản như vậy thôi, mà tấm kính lập tức nứt toác, dễ dàng vỡ vụn tan tành.

Sau đó, nhóm Nanana nhảy ra bên ngoài nơi gió lạnh đang rít gào.

Tôi vội vàng nhìn ra ngoài, lúc này nhóm Nanana đã leo lên lưng con rồng khổng lồ đang bay lượn trên không trung.

"Nanana!"

Tôi hét lớn về phía Nanana:

"Hẹn gặp lại!"

Nanana nhìn thấy tôi vẫy tay, cười khổ rồi ngượng ngùng mở miệng:

"Juugo đồ ngốc."

2

Tôi dõi theo nhóm Nanana cưỡi Hắc Long rời đi, rồi bật cười.

"Ây chà, đáng mừng đáng mừng."

"Đáng mừng cái chỗ nào!"

Ngay sau đó, tôi bị chị Konjou túm chặt lấy ngực áo. Biểu cảm của chị ấy đáng sợ quá, làm bé sợ muốn chết à.

"Này này này, cậu Juugo. Thế này là thế nào? Hôm nay lẽ ra cậu phải dẹp GREAT7 sang một bên để tôi thực hiện màn tái ngộ cảm động với Nanana mới đúng chứ? Đó mới là kế hoạch ban đầu mà nhỉ? Tôi là nhân vật chính, cậu là hậu phương mới đúng chứ?"

"Nói thì nói vậy, tôi cũng giúp chị rồi mà, nhưng thực ra tôi một lòng muốn phá hỏng tất cả, cướp lấy sự nổi bật lớn nhất đấy, ehe <3"

"Ehe cái đầu cậu!"

"Ây chà, tôi chỉ là rất muốn thử cái đó vào dịp quan trọng này thôi mà <3"

"<3 cái đầu cậu ấy! Cậu đã toan tính như vậy ngay từ đầu rồi đúng không?"

Chị ấy lườm tôi đầy oán hận, thế là tôi cười với chị ấy:

"Nếu không thì, tôi việc gì phải hỗ trợ chị chứ."

Xoẹt.

Hửm? Vừa rồi hình như có tiếng gì lạ lạ. Thôi kệ, chuyện đó không quan trọng...

"...Như vậy thì, mọi chuyện giữa chúng ta trước đây coi như xí xóa nhé."

Vút.

Khoảnh khắc chị Konjou nở nụ cười, có thứ gì đó đã lướt qua ngay bên cạnh sườn mặt tôi.

Thứ đó cắt đôi hoàn toàn chiếc bàn họp trong phòng, để lại một vết xước thẳng tắp trên tường.

"Ý của cậu là, cái mạng nhỏ của cậu không cần nữa chứ gì?"

"Đợi đã, chị Konjou! Đã đến nước này rồi, thực sự đừng có lôi cái Bộ sưu tập Nanana có độ sát thương cao bí ẩn ra nữa mà."

"Cậu im miệng cho tôi! Cậu lại chọn đúng lúc đó để tỏ tình với Nanana! Ảnh hưởng đó tuyệt đối còn mạnh hơn cả cuộc tái ngộ giữa tôi và cậu ấy đấy! Trả lại cảnh tái ngộ cảm động cho tôi!"

Chị Shiki thấy chúng tôi như vậy, cười ngặt nghẽo.

"Cứ tưởng đột nhiên xảy ra chuyện gì, các người đúng là hài hước quá đấy."

"Thật tình, đám các người rốt cuộc đang bày trò gì thế hả."

Cô Sansa cũng lộ ra vẻ mặt ngẩn tò te.

Lúc này, tôi nhận thấy có một người đàn ông đang nhìn chúng tôi. Là Ikkaku Shunjuu, trên miệng ông đang nở nụ cười.

"Ông Ikkaku, ông có vẻ như có điều muốn nói nhỉ."

"Yama Juugo-kun, đây là lần đầu tiên ta thực sự muốn nghiền nát cậu đấy."

"Muốn đánh nhau thì tôi chiều nhé."

"Này, tôi nói còn chưa xong mà. Nghe cho rõ đây, Nanana là thuộc về ta, Nanana sẽ do ta mang đi."

"Chị Konjou, chị thực sự siêu thích Nanana nhỉ."

"Cái đó còn phải nói."

"Nhưng rất tiếc, tôi còn thích Nanana hơn."

"Đùa cái gì vậy, tôi thích hơn cậu! Nếu tính thời gian tiếp xúc với Nanana, tôi lâu hơn cậu!"

Ikkaku Shunjuu chen vào:

"Nếu tính cái đó thì ta là lâu nhất đấy nhé."

""Ông chú ra chỗ khác chơi cho mát!""

~*~

Mahoro Shiki nhìn thấy cảnh tượng như vậy, lại ôm bụng cười lớn. Futaba Sento đến bên cạnh cô cười khổ.

"Shunjuu vẫn chứng nào tật nấy, cứ dính đến Nanana là kích động, y hệt như ngày xưa nhỉ."

"Nói không sai tí nào. Mặc dù rất bực mình... nhưng cũng có chút cảm ơn bọn họ đấy."

Kagami Gotsuki nhìn thấy nụ cười của Ikkaku, cũng mỉm cười. Mutsumi Koma cũng cười rạng rỡ. Rồi, Kurosu Sansa đang đứng nhìn ra cửa sổ ở một bên cười khổ:

"Làm cái quái gì thế, thật khâm phục khi bầu không khí lúc nãy còn khó chịu đến vậy. Ngay cả bầu không khí đó, rốt cuộc cũng bị con nhỏ Nanana đó thổi bay hết."

Đây là trận chiến tranh giành ngôi Vương của đảo Nanae, đồng thời cũng là trận chiến lấp đầy khoảng trống 10 năm này.

Cuối cùng rốt cuộc sẽ là một cuộc đối quyết như thế nào, vẫn chưa ai biết được.

Sansa trong lòng nghĩ những điều này, ánh mắt trượt về phía tên trộm vừa nãy tỏ tình với Nanana—kẻ đang cãi nhau với Ikkaku Shunjuu và Konjou Kasumi—cô cười ngạo nghễ:

"Thật muốn xem tên đó đến lúc đấy sẽ quậy phá như thế nào."

~*~

"Juugo đồ ngốc, Juugo đồ ngốc, tại sao lại chọn đúng lúc đó nói những lời như thế chứ!"

Nanana ở trên lưng Hắc Long, bực bội không thôi.

"Đúng là một nhóc con thú vị thật."

Karuma trong hình dáng Ichijou Kanata cười vui vẻ. Ở cách đó một chút, Hinako đang che chiếc dù màu đen hỏi Daruku:

"Nè, Daruku-kun. Vừa rồi là tỏ tình hả?"

"Đúng vậy. Hơn nữa còn là trước mặt mọi người, Juugo-kun ngầu quá đi."

"Bé Daruku, cậu đừng có cũng hùa theo chứ!"

Nanana bất giác kêu lên.

Nanana vốn định tận dụng thật tốt khoảng thời gian ít ỏi còn lại của mình. Dùng nó để khiến mọi thứ kết thúc một cách êm đẹp. Cô muốn thông qua cách này, để xoa dịu tất cả những trái tim đang rối bời vì cái chết của con người tên Ryugajou Nanana.

Ryugajou Nanana thật sự e rằng đã không nghĩ tới việc các đồng đội sẽ đau lòng đến mức này vì sự ra đi của mình. Chưa từng nghĩ rằng trong lòng các đồng đội lại lưu lại vết sẹo mà 10 năm cũng không thể xóa nhòa.

Đó là bởi vì, Ryugajou Nanana cho rằng các đồng đội đều rất mạnh mẽ. Cô ấy chỉ nhìn thấy kết quả các đồng đội vượt qua khó khăn, mà không thể hình dung đầy đủ quá trình đau khổ bi thương đó.

Cô ấy hoàn toàn không biết, mọi người xung quanh mình lại yêu quý mình đến thế.

Nanana hiểu lối tư duy như vậy, bởi vì cô và Ryugajou Nanana thật sự là giống nhau. Cho nên, trong chín năm sau khi Ryugajou Nanana thật sự qua đời, và rồi khi nhìn thấy phản ứng của mọi người vào đêm Giáng sinh khi sự thật được phơi bày, Nanana thầm nghĩ...

Những gì Ryugajou Nanana thật sự đã làm 10 năm trước, theo một ý nghĩa nào đó lẽ ra là đúng đắn. Nhìn vào hiện tại 10 năm sau, đối mặt với 10 năm sau khi Ryugajou Nanana chết cùng với tất cả những chuyện đã xảy ra trong đó, không thể phủ nhận điều này.

Thế nhưng, cách biệt ly là sai lầm.

Tự ý làm ra tất cả những chuyện này theo phong cách của Ryugajou Nanana, thực ra đã phạm phải một sai lầm mang tính quyết định. Đây là thất bại của Ryugajou Nanana, là một sách lược sai lầm nghiêm trọng.

Cho nên, Nanana muốn tự mình xóa bỏ thất bại đó, dùng thời gian ít ỏi còn lại để nói lời tạm biệt đàng hoàng với mọi người. Thông qua giao tiếp, thông qua sự va chạm của cảm xúc, dùng thân phận Ryugajou Nanana để nói lời tạm biệt đàng hoàng với mọi người.

Tuy nhiên, hành động như vậy không phải là vì Ryugajou Nanana.

Mà là vì mọi người.

Làm việc này là vì những người mà Ryugajou Nanana yêu quý, cũng như vì những người yêu quý Ryugajou Nanana.

Đợi làm xong việc này, bản thân mình dù có biến mất cũng không còn gì hối tiếc. Là một món hàng giả, mình có thể thanh thản biến mất... có thể biến mất mà không còn bất kỳ lưu luyến nào.

——Lẽ ra phải là như vậy mới đúng.

'Nanana, tôi thích cậu.'

Những lời Juugo vừa nói cứ văng vẳng trong đầu, dù thế nào cũng không xua đi được. Trái tim cũng cứ đập thình thịch không thôi.

Thời điểm đó quả thực tồi tệ hết chỗ nói.

Nanana đã bị tỏ tình vào thời điểm tồi tệ nhất đối với bản thân.

"Juugo đồ ngốc."

Nanana bực bội gọi tên chàng trai đã khiến mình nảy sinh tâm trạng này một lần nữa.

Lúc này, Nanana đã hơi, hơi nảy sinh sự do dự đối với quyết định để bản thân biến mất.

Chuyện này, rốt cuộc là vận may của ai đây? Hay là sự vặn vẹo do Thiên Vận mà ai đó sở hữu gây ra?

Hiện tại vẫn chưa có ai biết.

~*~

Thời gian đã ngừng trôi do chiếc bánh răng lớn Ryugajou Nanana rơi ra, nay đã vận hành trở lại do sự tham gia của món hàng giả, và rồi có được thời gian cần thiết cho cuộc chia ly đúng đắn.

Nhưng món hàng giả đang định lặp lại sai lầm trong quá khứ. Để sửa chữa sai lầm trong quá khứ, và lần này lại một lần nữa coi nhẹ sự biến mất của bản thân.

Cô không nghĩ tới việc khi mình không còn thì sẽ ra sao. Và điều này có lẽ cũng là bởi vì cô chính là Ryugajou Nanana.

Chỉ là lần này, đã xảy ra một sai sót nho nhỏ.

Đó chính là lời tỏ tình đột ngột không phân biệt hoàn cảnh của chàng thanh niên đạo chích cứ cắm đầu quấy rối trong bóng tối. Theo một ý nghĩa nào đó, đây là hành động kỳ quặc hợp với phong cách của cậu ta nhất.

Và hành động này, đã khiến toàn bộ trình tự dẫn đến kết cục duy nhất mà thiếu nữ vong linh đã vẽ ra, xuất hiện sự sai lệch nhỏ.

Câu chuyện này, rốt cuộc sẽ đón nhận kết cục giống như 10 năm trước sao?

Hay sẽ đón nhận một kết cục khác đây? Điều này không ai biết cả.

Cuối cùng ai sẽ thắng đây? Khi màn hạ màn sẽ thuận theo ý ai đây?

Điều này vẫn chưa ai biết.

Nhưng đó nhất định là một cái kết đại đoàn viên tuyệt vời nhất.

Đối với câu chuyện mà mỗi người đều hành động tùy hứng, nhưng mỗi người lại vô cùng trân trọng người khác này, sẽ không còn kết cục nào phù hợp hơn nữa.

Chỉ riêng điều này là chắc chắn không sai.

Kho báu của Nanana – Kết thúc.