Khi tôi biến cô gái tôi thích thành người hầu, cô ấy đã bí mật làm gì đó trong phòng tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1394

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Web Novel: Vol 1 - Chương 15: Gương mặt thật của cô hầu gái (2)

“Ha… tắm xong trước rồi nhé.”

“Ờ, ờ…”

Tôi đang ngồi bệt trên sofa phòng khách, lướt điện thoại thì Kiyoka xuất hiện.

Kiyoka vừa tắm xong, lần đầu tiên tôi thấy cô nàng trong bộ dạng này…

Bình thường, Kiyoka lúc nào cũng khăng khăng “Không thể tắm trước chủ nhân được!” với cái lý do giả vờ quên rằng mình chỉ là kẻ ở nhờ, nên cô nàng luôn là người tắm cuối cùng.

“Ơ, mặc đồ ngủ bình thường thế à?”

“Cậu có ý kiến gì hả?”

“K-Không, không có…”

Tại vì mải ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của Kiyoka vừa tắm xong, tôi mới để ý đến trang phục của cô nàng chậm một nhịp.

Kiyoka buộc tóc nâu gọn ra sau, đeo kính gọng đen, mặc bộ đồ ngủ trắng tinh từ trên xuống dưới.

Còn tôi thì chả có khái niệm “đồ ngủ” gì đâu, ở nhà mùa xuân hè thì T-shirt với quần short, thu đông thì áo nỉ với quần thể thao là xong.

“Thỉnh thoảng tắm đầu tiên cũng thích đấy. Bồn tắm không có ‘tinh chất nam sinh cấp ba’ đúng là tuyệt.”

“Đừng có ví người ta như nước dùng nấu phở!”

“Đùa thôi. Tôi chả quan tâm mấy chuyện đó đâu. Trước giờ toàn tắm ở nhà tắm công cộng mà.”

“Hể…”

Nghe nói Kiyoka từng sống trong một căn hộ xập xệ, chẳng lẽ chỗ đó không có phòng tắm?

Thời buổi này mà còn căn hộ kiểu đó tồn tại sao…?

“Uống sữa không?”

“Ừ.”

Không hiểu sao tối nay Kiyoka trả lời đáng yêu thế không biết.

Tôi lững lờ đi vào bếp, rót hai cốc sữa rồi quay lại phòng khách.

“Này.”

“Cảm ơn. Ha, mát lạnh, ngon tuyệt…”

Kiyoka ngồi trên sofa, co gối lên, tay cầm cốc sữa nhấm nháp từng ngụm nhỏ.

Trời ơi, độ đáng yêu của Kiyoka tối nay là thế nào, đụng nóc luôn rồi à?

Không phải Kiyoka ở lớp học, cũng chẳng phải Kiyoka phiên bản hầu gái, đây mới là Kiyoka thật sự sao…?

“Thôi, tôi đi tắm rồi ngủ đây. Từ mai lại bắt đầu chuỗi ngày học hành khổ sở rồi.”

“Cậu có gì muốn nói với tôi đúng không?”

“Đâu có đâu! Thành tích tốt thì chả ai phàn nàn gì.”

Tôi cầm hai cốc sữa đã uống hết ra bếp, rửa qua loa rồi đi thẳng đến phòng tắm.

Hôm nay đúng là một ngày Chủ nhật đậm chất “đặc sệt”.

Nào là buổi chụp ảnh cho Kiyoka, lần đầu tiên cô nàng trổ tài nấu nướng, rồi tôi còn “thuần hóa” Kiyoka bằng đồ ăn nữa.

Dù nghỉ học một ngày, nhưng cảm giác còn trọn vẹn hơn bình thường.

“À, Kiyoka này, ảnh hôm nay chụp xong, không thể đăng thẳng lên được đúng không? Chỉnh sửa thế nào—”

“Khò… khò…”

“…”

Quay lại phòng khách, tôi thấy Kiyoka ngồi trên sofa, ngủ ngon lành, hơi thở đều đều.

Trời ơi, tôi đứng ngay đây mà cô nàng dám ngủ với tư thế vô tư lự thế này à…

“Ư… ư…”

Kiyoka lăn qua một bên, nằm nghiêng trên sofa.

“Ôi!”

Tôi vội vàng đưa tay, nhẹ nhàng tháo cặp kính cô nàng còn đeo trên mặt.

Ngủ mà vẫn đeo kính, hỏng bây giờ!

“…”

Gương mặt Kiyoka không đeo kính khác hẳn “công chúa cô độc” thường ngày—trông cô nàng như còn chút ngây thơ của trẻ con.

Đúng rồi—

Tôi chợt nhớ đến một mùa xuân nào đó—chính xác là mùa xuân cách đây một năm.

Con đường từ cổng trường Học viện Soushuukan đến tòa nhà chính được trồng đầy hoa anh đào, mùa xuân đến là nở rộ khắp nơi.

Hôm đó, tôi nhìn thấy một cô gái.

Một cô gái lạ mặt, mặc đồng phục thủy thủ của trường khác.

Giờ nghĩ lại, chắc cô ấy đến làm thủ tục chuyển trường.

Cô gái ấy đứng lặng dưới hàng cây anh đào, bất ngờ tháo cặp kính gọng đen to đùng ra.

Trên mắt kính, một cánh hoa anh đào dính vào.

Cô cầm kính, đưa lên gần miệng—thổi phù một cái, cánh hoa bay đi.

Khoảnh khắc đó, tôi đã phải lòng cô gái ấy.

Trời ơi, tôi bất cẩn quá, dại dột quá!

Yêu một cô gái dưới hàng cây anh đào, nghe cứ như truyện tranh tình cảm à?

Mà còn là motif cũ rích nữa chứ.

Tôi ở trường nhìn mỹ nhân hoài đến quen mắt, vậy mà sao chỉ riêng cô gái đeo kính ấy lại đặc biệt đến thế?

Tôi không thể rời mắt khỏi cô.

Cứ như đã gặp ở đâu đó, như đã thầm thương trộm nhớ từ lâu, một ảo giác kỳ lạ.

Một năm trôi qua, tôi vẫn không thể giải thích nổi cảm xúc của mình—

Và giờ đây, cô gái ấy đang ở trước mặt tôi, ngủ ngon lành, vô tư lự.

Mọi chuyện càng ngày càng rối như tơ vò…

“…Bế đi.”

“Hả?”

“Bế tôi vào phòng ngủ.”

Cô gái dưới hàng cây anh đào năm nào, mắt vẫn nhắm nghiền trên sofa, nói như ra lệnh.

Hóa ra trong lúc tôi mải mơ màng về quá khứ, cô nàng đã tỉnh.

“Lệnh à? Ai mới là người hầu của ai đây hả?”

Tôi càu nhàu, nhưng vẫn ngoan ngoãn luồn tay dưới lưng và chân Kiyoka.

“Ối, nặng thế!”

“Cậu đúng là bất lịch sự.”

“Xin lỗi, xin lỗi!”

Dù đã chuẩn bị tinh thần cho cái cân nặng, tôi vẫn loạng choạng.

Dáng người mảnh mai mà vẫn là nữ sinh cấp ba, đâu phải nhẹ như lông!

“Thật tình, thế này thì cậu mới là tiểu thư chứ tôi.”

“…Thỉnh thoảng thôi.”

“Hôm nay tôi làm quản gia à?”

“Ngày nào xung quanh cũng toàn tiểu thư. Tôi cũng muốn làm tiểu thư một lần cho biết.”

“Cả Maihime cũng là tiểu thư à?”

“Cô ta thì khác. Ừm, cứ nghĩ tôi là Maritsuji-san đi.”

“Maritsuji-san? Gì, cậu ngưỡng mộ kiểu người như thế à?”

Tôi vừa bế Kiyoka ra khỏi phòng khách, vừa bước dọc hành lang, vừa hỏi.

“Không hẳn. Chỉ là nói đến tiểu thư của Soushuukan, ai mà không nghĩ đến cô ấy.”

“Cũng đúng—ối!”

Kiyoka bất ngờ vòng tay qua cổ tôi, bám chặt.

“Cánh tay cậu trùng xuống rồi kìa. Làm rơi là tôi hận cậu cả đời đấy.”

“Cả đời!? Một lần lỡ tay mà bị ghi thù lâu thế à!”

“Còn nữa.”

“Còn hành hạ gì nữa đây?”

“Thôi, không cần nghĩ tôi là Maritsuji-san đâu. Tôi là tôi thôi.”

“…Ừ, cậu mà tiểu thư thì tôi không tưởng tượng nổi.”

“Lại bất lịch sự nữa.”

Kiyoka siết chặt tay quanh cổ tôi, kéo mặt tôi lại gần.

Nguy hiểm, cô nàng bất ngờ dùng lực thế này, tôi mất thăng bằng thật bây giờ!

“Rồi, rồi, tôi biết rồi. Cậu ngoan ngoãn chút đi.”

“Cứ liệu mà làm.”

“Vâng vâng.”

Hôm nay Kiyoka cho cô hầu gái nghỉ phép rồi.

Thôi thì cậu chủ như tôi phục vụ thêm chút cũng chẳng sao.

Tôi ôm lại Kiyoka cho chắc, loạng choạng bước tiếp.