Khi tôi biến cô gái tôi thích thành người hầu, cô ấy đã bí mật làm gì đó trong phòng tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1394

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Web Novel: Vol 1 - Chương 1: Hầu gái mang đến những giấc mơ

“Nào, mời ngài dùng bữa!”

Món ăn được dọn lên bàn, kèm theo một giọng nói dịu dàng thì thầm bên tai.

Chủ nhân của giọng nói ấy cúi chào một cách tao nhã, rồi đứng ngay bên cạnh tôi.

Một cô hầu gái xinh đẹp không thể tin nổi, với mái tóc nâu dài óng ả, khoác lên mình bộ váy hầu gái dài đến đầu gối.

Đúng vậy, nhà tôi có một cô hầu gái.

Căn biệt thự kiểu Tây khổng lồ này – loại bối cảnh mà bạn thường thấy trong các câu chuyện hư cấu – ở Nhật Bản thời hiện đại thì đúng là chỉ để... bất tiện.

Nó rộng đến mức ngớ ngẩn, rộng đến độ một hay hai cái bộ mở rộng Wi-Fi cũng chẳng thể nào đủ sóng.

Một căn biệt thự to đùng như thế này, với một thằng học sinh cấp ba lười chảy thây như tôi, bảo duy trì nổi là chuyện viễn tưởng.

Chỉ riêng việc lau dọn thôi, không đùa đâu, cũng đủ khiến cả ngày trôi qua trong mệt mỏi.

Căn dinh thự này, được gọi là “Dinh thự cũ của gia tộc Kiyomiya”, một mình tôi quản lý là điều không tưởng.

Nó được bố tôi nhượng lại – à không, nói đúng hơn là ép tôi nhận, kèm theo lệnh phải sống ở đây mà không có quyền từ chối.

Nhưng mà, bố tôi cũng chẳng cấm cản việc thuê người làm.

Thậm chí, số tiền sinh hoạt phí bố chuyển khoản hàng tháng còn bao gồm cả chi phí trả lương cho người làm từ đầu.

Thế nên, việc thuê một cô hầu gái cho dinh thự cũ này chẳng có gì to tát.

Nhưng giờ nghĩ lại, tôi đáng lẽ nên cẩn thận hơn khi tuyển hầu gái.

Thật lòng, giờ tôi hối hận lắm luôn.

“Chán òm…”

“Cleopatra-kun, cậu vừa nói gì hả?”

Cô hầu gái đang đứng cạnh tôi quay sang lườm một phát sắc lẹm.

“À, à không, ý là… món súp này có vị… kỳ diệu thật…”

“Vậy hả? Tốt rồi!”

Tôi có khen đâu mà!

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng trước mặt cô ấy, tôi nào dám mở miệng nói gì thêm.

“…”

Tôi câm như hến, cắm cúi húp món súp trên bàn. Nhìn bề ngoài thì rõ ngon, với nào là rau củ đầy màu sắc trong món súp trắng kem mịn.

Nhưng sao lại có cái vị chua xót tê lưỡi thế này? Lại còn đắng như nhai than nữa?

“Món súp này là do Kiyoka ta dồn hết tâm huyết làm ra đấy. Cậu phải thưởng thức thật chậm rãi nhé!”

“Ừ… ừ, đúng rồi…”

Gần đây, tôi bắt đầu nghi ngờ rằng cô hầu gái này – Kiyoka – cố tình pha chế ra cái vị “ngon phức tạp” đến mức kinh dị thế này.

Nếu đúng là vậy, thì phải công nhận kỹ năng của cô ấy không đùa được đâu.

“Cleopatra-kun, cậu thử xé miếng bánh mì kia ra, chấm với súp mà ăn cũng ngon lắm đấy!”

“Còn cái bánh mì này thì sao?”

“Dĩ nhiên là sáng nay tớ đã cặm cụi nhào bột và nướng rồi! Bàn ăn nhà Kiyomiya mà bày đồ mua sẵn thì còn gì là đẳng cấp nữa!”

“Làm chuyện thừa thãi…”

“HẢ?”

“Không có gì! Có đồ ăn là tôi cảm ơn lắm rồi!”

Chủ nhân mà phải dùng kính ngữ với hầu gái – đúng, đó là tôi đây.

Nhưng mà, kính trọng kẻ mạnh hơn chẳng phải bản năng của mọi sinh vật sao?

Cái bánh mì mà Kiyoka tự tay nướng cứng như đá, cứng đến mức răng người thường chắc chắn không cắn nổi.

Chẳng có vị gì đặc biệt, nhưng khi chấm vào súp, nó lại hòa quyện một cách kỳ diệu để tạo ra… một hương vị kinh khủng hơn.

Nhưng mà, hầu gái là gì? Nói sao nhỉ, họ chính là “kẻ thống trị cuộc sống của chủ nhân”.

Ai là kẻ thống trị, ai là kẻ phục tùng, đôi khi chỉ cần đổi góc nhìn là lật ngược tình thế ngay.

“Kiyoka nắm giữ cả đời sống ăn uống của tôi… Nếu làm cô hầu này nổi giận, nhẹ thì thiếu dinh dưỡng, nặng thì bị đầu độc mất…”

“Tôi nghe hết rồi nhé. Cậu cố tình nói to cho tôi nghe chứ gì? Đưa đây, để tôi nếm thử!”

“Hả?”

“Hầu gái thì làm sao ngồi ăn chung bàn với chủ nhân được, nên ở đây đâu có phần của tôi, đúng không?”

“Cậu cứ ngồi ăn chung với tôi bình thường cũng được mà…”

Kiyoka lúc nào cũng thế, cứ đứng cạnh tôi suốt bữa ăn.

Áp lực vãi! Tôi chỉ muốn cô ấy ngồi xuống cạnh tôi như người bình thường thôi mà…

“Thôi, đưa đây!”

“Thiệt hả…? Đây!”

“Ừm. Hừm… nhồm nhoàm…”

Tôi múc một thìa súp, đưa đến gần miệng Kiyoka.

Cô ấy chẳng chút do dự, há miệng ngậm lấy cái thìa.

“Dở… Ăn cái này mà cũng được, Cleopatra-kun, cậu là siêu M biến thái à?”

“Đừng có thêm chữ ‘siêu’ với ‘biến thái’ vào chứ!”

Cái “món này” mà cậu nói là do ai làm ra hả, cô hầu gái kia?

“Thôi, nói thẳng là dở. Dở đến mức không buồn phản ứng, không buồn cười nổi, đúng là vô phương cứu chữa!”

“Nói thế mà cũng nói được, đúng là chủ nhân rác rưởi!”

“Đừng có gắn từ ‘rác rưởi’ trước ‘chủ nhân’ chứ!”

Nhưng mà, phải thừa nhận, tôi đúng là đồ rác rưởi.

Lợi dụng vị thế chủ nhân, tôi cứ nói thẳng toẹt những gì mình nghĩ với cô hầu gái.

Nếu không nghĩ đến hậu quả, thì cứ thế mà phun ra thôi.

“Nhưng mà, rác rưởi thì vẫn là rác rưởi. Không có hầu gái, cậu sống nổi không?”

“Đúng thế. Một thằng rác rưởi như tôi thì hợp với cô hầu gái nấu ăn dở tệ như cậu.”

“Cleopatra-kun, cậu đang an ủi tôi đấy à?”

“… Không hẳn.”

“An ủi kiểu gì mà tệ thế? Cứ tỏ ra quan tâm một cách bình thường hơn chút đi!”

“Đừng trông chờ lòng tốt từ một thằng rác rưởi như tôi.”

“… Tôi nghĩ cậu có lòng tốt đấy.”

“…”

Kiyoka khẽ đỏ mặt, quay ngoắt đi chỗ khác.

Hừm, có vẻ tôi chưa đủ “rác rưởi” như mình tưởng… Nửa vời quá.

“À, tôi quên mất một món. Xin lỗi nhé!”

“Hả? À, không, cứ để quên cũng được…”

Tôi vừa mới xử lý xong món súp với bánh mì, giờ lại thêm gì nữa đây?

Vừa thấy chút ánh sáng hy vọng, đã bị lôi xuống địa ngục – cô hầu gái nhà tôi đúng là cao tay!

“Nào, món này… thế nào?”

“Thế nào là—cái gì!? Cậu làm gì thế!?”

Cô hầu gái đứng cạnh tôi bất ngờ vén váy lên, để lộ cặp đùi trắng nõn và—một thoáng quần lót trắng tinh.

“T-Tôi… nấu ăn thì dở, nhưng cơ thể thì không tệ, đúng không?”

“Nghe cứ như tôi thuê cậu vì mê cơ thể cậu ấy!”

Thực tế thì, Kiyoka có vóc dáng cực phẩm.

Bộ ngực khủng G cup căng tràn, đẩy phần ngực áo hầu gái phồng lên, mà cơ thể vẫn thon thả mảnh mai.

“Ăn món dở xong, muốn tráng miệng bằng ‘tôi’ không?”

“Đ-Đừng có ‘tráng miệng’—mà, kéo váy lên thêm chút nữa đi…”

“Rác rưởi đúng là trung thành với dục vọng!”

Kiyoka vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng má cô ấy đỏ ửng, tiếp tục kéo váy cao hơn.

Chiếc quần lót trắng lộ ra rõ hơn, đến cả cái nơ đỏ phía trước cũng lồ lộ.

“Ôi… Khoan, đủ rồi đó!”

“Giờ còn giả vờ làm thánh nhân à?”

“Không, quần lót thì chỉ nên thoáng thấy thôi. Lộ hết thì mất cả cái thú!”

“Biến thái là chuẩn rồi, tôi không nhầm đâu!”

Cô hầu gái ném cho tôi một cái nhìn khinh bỉ.

Mà cái nhìn này, nói sao nhỉ, cũng… không tệ.

“Bắt một cô bạn cùng lớp làm hầu gái, rồi ra lệnh cho cô ấy làm mấy trò xấu hổ… Cậu đúng là hiện thực hóa giấc mơ của bọn con trai!”

“Cậu có thành kiến với con trai quá rồi đấy, Kiyoka.”

Nhưng mà, một cô bạn cùng lớp – mà không, phải nói là cô gái đẹp nhất lớp, thậm chí đẹp nhất trường – sống chung một mái nhà, mặc váy hầu gái phục vụ tôi.

Hơn nữa, chỉ cần ra lệnh là cô ấy sẽ làm mọi thứ.

Đúng là tình huống như mơ, phải không?

“Tôi thì vô dụng trong việc nhà…”

Kiyoka buông tay khỏi mép váy, ghé sát tai tôi thì thầm.

“…Nhưng tôi sẽ phục vụ hết mình, nên cứ ra lệnh gì cũng được, nhé?”

“…”

Giọng nói dịu dàng, lễ phép vang lên.

Thỉnh thoảng, cô ấy lại dùng kiểu “kính ngữ hầu gái” này để nói chuyện.

Thành thật mà nói, nó mạnh mẽ đến mức không chịu nổi.

Một mỹ nhân như Kiyoka làm hầu gái, phục tùng mọi mệnh lệnh của tôi.

Tình huống như mơ thế này, liệu có thật sự tồn tại?

Chính vì nó quá giống một giấc mơ, tôi lại càng nghi ngờ.

Chính vì nó quá hoàn hảo, tôi biết chắc – đằng sau nhất định có một cái bẫy!