Khi mà tôi đang tư vấn tình cảm cho cậu bạn thân, bỗng dưng cô gái nổi tiếng nhất trường trở nên thân thiết với tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2584

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 453

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Web novel: Chương 49 - 104 - Chương 51: Cà phê(1)

Trước mặt tôi là quán cà phê hôm nọ.

Hoài niệm quá.

Đây là nơi tôi và Arisa lần đầu trò chuyện với nhau.

Hôm nay, vẫn như mọi khi, bác chủ quán trung niên lại bưng một cốc cà phê thơm ngon cho tôi.

À, cà phê của ngày hôm nay là cà phê siphon đấy.

Tôi đã xem kĩ menu nên không đời nào mà nhầm được.

“Itadakimasu!!”

Arisa vẫn gọi ba chiếc bánh kếp như lần trước.

Cô ấy lúc nào cũng háu ăn, nhỉ?

Nhìn cô nhai ngấu nhiến mà khóe miệng tôi vô thức cong lên thành nụ cười.

“Sao vậy? Sao tự dưng cậu cười toe toét thế?”

“Tại tớ đang nghĩ là lần nào tới đây cũng đều được thấy bộ mặt háu ăn của cậu cả.”

Arisa ngừng nhai nhồm nhoàm bánh kếp, với tay lấy khăn rồi cần thận lau miệng.

Cô ngượng ngùng đặt dao vào dĩa xuống bàn, rụt rè hỏi tôi:

“... Ryoma, cậu nghĩ sao về mấy đứa con gái ăn nhiều…?”

Cậu hỏi cái đó làm gì chứ?

Đáp án đã quá rõ ràng rồi mà.

“Tớ nghĩ ăn nhiều cũng tốt, nhất là nếu cậu cảm thấy vui vẻ khi thưởng thức bánh.”

“Fuee!”

“Cậu mỉm cười rất đáng yêu khi được ăn những chiếc bánh kếp ngon ngọt khiến tớ cũng vui theo… Mặt cậu đỏ lắm đấy, có sao không?!”

“Tớ đang chết trong hạnh phúc….”

“Này! Arisa! Xin lỗi, phiền bác lấy cho cháu chút nước lạnh…”

Khuôn mặt Arisa đỏ rực như sắp bốc cháy, khiến tôi phải dùng nước “dập” mãi mới bình thường trở lại.

“Xin lỗi cậu, tại nghe cậu nói mà tớ ngượng quá…”

“Cậu hậu đậu ghê…”

“Từ lúc gặp cậu, Ryoma à,… lúc nào tớ cũng bị cậu “ảnh hưởng” luôn ấy.”

“Eh?! Ảnh hưởng tới cậu ư? Vậy, tớ… nên tránh xa cậu sao?”

“Ryoma, câu là cái đồ đầu đấtttttttttttttt!”

“Ơ!? Tớ xin lỗiiiiiiiiii!!!”

Theo quan điểm của tôi, hãy cứ thẳng thắn xin lỗi nếu mình vô tình làm những việc sai trái.

Nghĩ lại hai đứa bọn tôi thân nhau nhanh đến bất ngờ, nhỉ? Mới được một thời gian từ lần đầu hai đứa gặp nhau tại quán cà phê này thôi mà.

“Arisa này. Cậu gọi tớ đến đây vì có việc quan trọng cần nhờ, đúng chứ?”

Thực ra tôi là người mời cậu ấy đi cà phê.

Vậy nên, tôi thấy rằng cứ im ỉm ngồi ăn thì không hay chút nào, do đó mà tôi mới gợi chủ đề để nói chuyện…

Ờmmm, mà sao tự dưng trưa nay mình lại rủ Arisa đi cà phê nhỉ?

Tệ thật đấy…

“Tớ xin lỗi!!”

“Hả??”

“Thực ra, tớ chẳng có chuyện gì cần nhờ cậu cả. Tớ chỉ… muốn gọi cậu đi chơi chung cho vui thôi. Xin lỗi nếu tớ khiến cậu khó chịu!”

“Không sao đâu mà!”

Arisa mỉm cười nhìn tôi.

“Cùng tớ… giết thời gian ở đây nhé… Tớ thích được ở bên bạn thân lắm!”

“Arisa này…”

“Lần sau, nếu cậu có thời gian rảnh thì cứ thoải mái rủ tớ đi chơi nha! Cậu là bạn thân của tớ nên hãy vô tư đi. Từ khi Shizuku bỏ tớ theo trai, tớ gần như chẳng được đi chơi đâu nữa.”

“Haha,... hiểu rồi. Cảm ơn cậu!”

“Đương nhiên là tớ cũng sẽ mời cậu nữa đó~!”

Tôi sẽ trân trọng từng khoảnh khắc vui vẻ bên cô bạn thân này.

Trong đầu Reo giờ cũng chả khác gì Otsuki-san, chỉ còn vỏn vẹn hai chữ: “bạn gái” thôi…

Dẫu vậy, nhờ có cậu ấy, nhờ có “chiến dịch tình yêu” mà tôi mới có thể thân thiết được với cô gái xinh đẹp nhất trường này.

Quyết định kéo Reo về với Otsuki-san chưa bao giờ làm tôi tiếc nuối cả.

“Ưm… Cho tớ hỏi chút…”

“Cứ hỏi thoải mái.”

“Ryoma nè… Cậu có muốn thay Shizuku làm giúp việc cho tớ không?”