Kẻ Đánh Cắp Nhân Quả

Truyện tương tự

Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

(Đang ra)

Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

Đóa Hoa Lặng Lẽ Tàn

Dù thế giới này là dark fantasy, tôi vẫn đi tìm dopamine của ngày hôm nay.

9 7

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

416 10811

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

98 259

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

48 253

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

29 82

Tập 01 - Chương 01

Chương 01

“Ực..đây là đâu?”

 trước mắt Lý Diệp là những bóng mờ đục đang di chuyển,y cố nheo mắt lại để nhìn rõ ‘Kèng Kèng ...’ âm thanh như thể có thứ gì đó va đập với nhau vang vãng bên tai Lý Diệp, trước mắt y là 1 đám người thân hình gầy gò như thể bị bỏ đói lâu ngày, phủ trên mình những mảnh vải rách nát , tay cầm cuốc chim dơ lên rồi hạ xuống như thể đang đào cái gì đó.

“NÀYY..tên kia ai cho phép mày ngủ hả”,.

Vừa quát tên quản quan đi đến vừa đi vừa vụt cái roi trên tay, một cơn sợ hải không kiểm soát được khiến cho cơ thể chằn chịt vết thương, suy dinh dưỡng nặng nề của Lý Diệp khẽ run lên.

Tên quản quan chỉ còn cách y vài bước chân thì đột nhiên có 1 kẻ lao đến trước y dáng người cũng giống như bao người ở đây, quỳ rụp xuống chắp 2 tay xuống trước giọng nói run rẩy, khàn đặc như thể đã lâu rồi hắn không được uống nước.

”Xi xin ngài hãy th..”

 lời chưa kịp dứt 1 bàn chân to lớn đá mạnh về phía thân thể ốm yếu ấy,cú đá mạnh tới nổi khiến cho y bay xa lăn vòng trên mặt đất rồi dừng lại cách đó vài mét.

Những kẻ xung quanh vẫn tiếp tục công việc của mình như thể đã quen với những việc vừa rồi,kẻ vừa bị đá văng ra cố gắng đứng dậy,gương mặt khô hóc, tóc tai sần sùi gắng gượng lên tiếng.

 “xin ng..” nhưng không thể thốt lên lời.

Lý Diệp vẫn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì gã quản quan đã bước đến trước mặt y.

 “ Con chuột bẩn thỉu,cuộc đời mày đến đây là chấm hết.”

 Giọng nói đầy vẻ khinh bỉ thốt ra vừa nó y vừa dơ tay lên cao rồi vụt mạnh xuống, cái roi rơi nhanh theo quỷ đạo nhanh đến nổi mắt thường cũng khó nhìn thấy được , nhanh chóng đánh vào cơ thể của Lý Diệp.

Cơn đau như thể da thịt bị xé nát rồi trộn lại với nhau dần lan ra khắp cơ thể y.

 ”AAA...ực”.

Lý Diệp không kìm được tiếng mà hét lên đầy đau đớn,y cố xem xét tình hình hiện tại của bản thân nhưng cơn đau khiến y không thể duy trì được suy nghĩ của mình,Lý Diệp chỉ có thể tiếp tục rên rỉ.

Tên quản quan kia không quan tâm đến tiếng la hét của y mà vẫn tiếp tục chút xuống những đòn roi,cơn đau vẫn tiếp tục khiến cho y như muốn chết đi sống lại,ý thức của Lý Diệp ngày càng trở nên mơ hồ rồi nhanh chóng ngất đi.

 Thấy vậy cái gã khi nãy bị đá văng đi đang cố lết thân thể như đã tàn phế về hướng đó, đôi môi khô cằn nứt nẻ vẫn cố thốt ra những tiếng vang xin,thì từ đâu đó 1 bàn tay thò ra kéo người đàn ông lại, giọng nói khàn khàn thì thầm vang lên

” Lý Chính, nếu cứ tiếp tục thì mọi thứ sẽ tệ hơn mà thôi.”

 Lý Chính cha của Lý Diệp, y biết rõ điều đó nhưng y không thể ngồi yên được đôi môi nứt nẻ xiết chặt lại đến nổi máu rỉ ra từ miệng,những giọt lệ không kìm được chảy dài trên gương mặt khô héo ấy, trong thân tâm ông không ngừng trách cứ bản thân ‘Cha xin lỗi,tất cả là tại cha.’

Sau 1 hồi tên quản quan cuối cùng cũng dừng lại y lên giọng” Mày sống dai thật đấy,nhưng cũng chỉ vậy thôi.” Miệng y nhấc lên rồi quay đi,

“Tùng tùng...tùng” tiếng trống vang lên từ đâu đó,những kẻ đang đang khai thác linh thạch bỗng dừng lại chất những viên linh thạch vừa đào được vào cái xe đẩy rồi chúng xếp hàng đi về phía lối ra.

 khi tiến đến lối ra những tên quản ngục sử dụng cái gì đấy giống như lệnh bài, phía trên lệnh bài có hoa văn kì lạ nếu nhìn kĩ thì sẽ nhận ra đó là hình 1 con mắt với đồng tử giống như cái đồng hồ.

Khi đưa tấm lệnh bài lên phía trước xe đẩy chứa linh thạch thô, con mắt khắc trên đó bỗng mở trừng ra, tỏa ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ nhưng lạnh lẽo, bao trùm lấy toàn bộ vật phẩm.

Ngay sau khi quá trình quét hoàn tất, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra trong tâm thức của tên nô lệ thợ mỏ. Thay vì những con số, hắn cảm thấy Ngọn lửa sinh mệnh trong lồng ngực mình khẽ bùng lên, một hơi ấm ngắn ngủi lan tỏa như thể gánh nặng trên Cán cân nhân quả vừa được ai đó nhấc bớt đi một phần nhỏ. Nhưng sự hân hoan đó vụt tắt ngay lập tức; khi hắn nhìn vào ảo ảnh nội tại, ngọn lửa của hắn vẫn chỉ là một đốm sáng leo lắt, mỏng manh như sắp tàn tro giữa cơn gió lộng.

Lúc này, Lý Diệp vẫn nằm bất tỉnh nhân sự trên xe đẩy. Lý Chính cùng với Trần Chương gắng sức đưa y đến lối ra. Khi đến lượt bọn họ đối diện với con mắt trên lệnh bài:

Lý Chính: Khi lệnh bài quét qua, ông chỉ cảm nhận được một tia lửa nhỏ nhoi vừa đủ để giữ cho ngọn lửa sinh mệnh không lịm tắt ngay lập tức. Cán cân của ông vẫn nghiêng nặng nề về phía hắc ám, báo hiệu một vận mệnh đầy rẫy nợ nần và gian truân.

Lý Diệp: Đối với y, ánh sáng từ lệnh bài yếu ớt đến mức đáng thương. Nó chỉ giống như một giọt nước đổ vào đám tro tàn. Dù có thêm một chút sinh cơ vừa nhận được, ngọn lửa của y vẫn không ngừng run rẩy, xám xịt, như thể chỉ cần một hơi thở mạnh của định mệnh cũng đủ để khiến y tan biến vào hư không.

Sau khi cả 3 đi ra khỏi khu mỏ họ được dẫn đến khu biệt giam, trên đường đi xung quanh đầy rẩy những người như bọn họ, có thể thấy được sự mệt mỏi nặng trĩu trên gương mặt của mỗi người,có những người chìm trong tuyệt vọng.

luôn có những kẻ tìm cách tự sát để thoát khỏi sự dày vò như địa ngục này nhưng không thành công, vì trên tay của mỗi tên nô lệ đều đeo 1 chiếc vòng có những hoa văn kì lạ, những tên quản quan sử dụng chúng để tránh cho những tên nô lệ có thể tự sát và khi có kẻ cố tự sát thất bại chúng sẽ được đưa đến 1 khu riêng chỉ để bị đánh đập, hành hạ rồi đưa quay lại làm việc.

“Lẹ cái chân lên!” – Trần Hổ quát lớn. Tiếng quát của gã quản lý vang vọng trong đường hầm tối tăm dẫn sâu vào lòng đất. Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh bởi mùi hôi thối của sự mục rữa và ẩm mốc, nơi mà ánh nắng chưa bao giờ có đặc quyền chạm tới.

Vừa chạm chân vào khu biệt giam, mặt Trần Hổ lập tức biến sắc. Dù đã đi qua đây hàng trăm lần, gã vẫn không thể nuốt trôi cái mùi tử khí nồng nặc này. Với vẻ mặt nhăn nhó đầy kinh tởm, gã thô bạo đẩy bọn họ vào phòng giam rồi vội vã quay đi, như thể chỉ cần chậm một giây nữa thôi, gã sẽ không kiềm chế được mà nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

Khi tiếng bước chân của gã quản quan vừa dứt, Lý Chính và Trần Chương vội vàng đặt Lý Diệp xuống đống rơm nát bét trên nền sàn. Nhìn những vết thương chằng chịt đã bắt đầu khô máu trên thân hình gầy sạm, ai cũng hiểu rằng việc y còn thở đến lúc này quả thực là một kỳ tích nằm ngoài mọi quy luật sinh mệnh.

 Cả 2 xé những mảnh vãi mà bản thân có thể kiếm được rồi dùng nó băng bó vết thương cho y,sau khi băng bó xong Trần Chương thấy vậy cũng chỉ biết thở dài rồi đi về phía chổ của mình trong phòng giam rồi nhanh chống thiếp đi vì mệt mỏi.

Nhưng Lý Chính dù có mệt mỏi, đau đớn vì vết thương ngay phần bụng khi bị tên quản quan kia gây nên, nỗi đau thể xác lẫn tinh thần đè nặng lên thân hình gầy gò ốm yếu của y,nhưng Lý Chính không cho phép mình gục ngã vì đối với y sinh mệnh của nhi tử ông còn quan trọng gấp trăm nghìn lần so với nỗi đau kia,y vẫn chăm chú nhìn Lý Diệp nhi tử của mình với vẻ mặt lo lắng cùng sự suy tư ẩn sâu trong đôi mắt.

Cách khu biệt giam vạn dặm, hoặc có lẽ là ở một chiều không gian song song mà ánh sáng vật lý không thể vươn tới.

Giữa một quảng trường hư vô, nơi những dòng thác dữ liệu màu vàng kim đổ xuống từ thinh không, một bóng người đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế đá mòn vẹt. Gã mặc một chiếc áo choàng xám tro, gương mặt ẩn sau lớp sương mù mờ ảo, chỉ có đôi bàn tay thon dài đang khẽ lướt đi trong không khí.

Trước mặt gã là một tấm màn lăng kính khổng lồ, phản chiếu hàng triệu đốm lửa nhỏ li ti như một dải ngân hà nhân quả. Mỗi đốm lửa ấy đại diện cho một linh hồn, một con nợ đang trầm luân dưới trướng Thiên Đạo.

Bất chợt, một đốm sáng ở góc khuất nhất – vốn đã tàn lụi chỉ còn lại một chút tro xám – bỗng rực lên một màu tím sẫm lạ lùng. Nó không hề cháy theo quy luật sinh mệnh thông thường, mà như một hố đen đầy tham vọng, nó đang “nuốt chửng” lấy những sợi chỉ nợ xám xịt xung quanh để tự thắp sáng chính mình.

Lớp sương dần phai đi để lộ ra một con mắt màu vàng kim lấp lánh đến chói loá như thể chỉ cần bị ánh mắt ấy nhìn vào cũng đủ khiến mọi thứ bốc hơi khỏi thực tại.Con mắt nhướng lên rồi nhanh chóng quay lại như ban đầu.

“ Hửm “

Một thanh âm trầm thấp, mang theo sự thích thú hiếm hoi vang lên. Sứ giả khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười đầy ẩn ý.

Lúc này Lý Diệp khắp người đã được băng bó bằng những mảnh vải rách nát, lượng vải có hạn nên y chỉ được băng bó ở những vết thương nghiêm trọng, với tình trang hiện tại của y người ngoài nhìn vào ít nhiều cũng sẽ cảm thấy cơn buồn nôn trào lên tận họng.

Sự sống của Lý Diệp đang lùi dần vào cõi hư vô. Ngọn lửa sinh mệnh vốn đã yếu ớt trong tâm thức y nay lại càng lụi tàn nhanh chóng, chỉ còn là một đốm sáng nhỏ nhoi, xám xịt, run rẩy trước hư không,liệu đây sẽ là sự chấm hết của y.

‘ Rầm rầm..’ tiếng vang vọng khắp hành lang Cánh cửa trại giam bị xô vào một cách hung bạo khiến cho các khớp xoay trên cánh cửa cùng với bức tường mà nó va phải xuất hiện vô số vết nứt, một số chổ đã vỡ vụn.

Có một bóng người đang chạy trên hành lang,những tiếng bước chân của y vang vọng lại khắp nơi khiến cho những tên nô lệ trong các phòng giam cũng phải chú ý đến.

ở sâu một góc của một phòng giam hình bóng của kẻ nào đó được phản chiếu lên mặt sàn bởi ánh sáng từ những ngọn đuốc được đặt ngăn nắp trên dảy hành lang.

“ Có trò hay để xem rồi đây.” Y lẫm bẩm một cách đầy thích thú.

Kẻ đang chạy trên hành lang ấy chính là Trần Hổ,lúc này y không còn vẻ khinh khỉnh lúc trước. Gã xông vào phòng giam của cha con Lý Diệp với khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm.

Lý Chính giật mình thoát khỏi cơn suy tư quay người lại thì thấy Trần Hổ với dáng vẻ đang thở dốc guong mặt thì như người chết,tay đang lục tìm gì đó ở bên hông rồi y rút ra một tấm lệnh bài với hoa văn con mắt ở trên, khác với tấm lệnh bài dùng để rà soát ở khu mỏ,lệnh bài này giống như miếng ngọc bội hình tròn.

Khi tìm được thứ minh muốn y đi thẳng về phía Lý Chính đang ngơ ngác, Lý Chính cố lùi về sau thì một bàn tay lao tới túm chặt cổ tay y,sức lực cạn kiệt cùng với cơ thể ốm yếu Lý Chính cố gắng chống cự.y vừa vùng vẫy vừa lên tiếng.

“N..ngài đang làm gì vậy?”

Trần Hổ không quan tâm đến sự chống cự của Lý Chính y nhanh chóng đưa miếng ngọc đang cầm bên tay còn lại lên cánh tay mà y đang giữ chặt của Lý Chính, trên tay đang bị túm của Lý Chính là chiếc vòng với hoa văn kì lạ giống của những kẻ bị giam trong này.

Khi miếng ngọc được đặt lên chiếc vòng thì một hiện tượng kì lạ xảy rả, chiếc vòng tay đang đeo trên tay của Lý Chương khẽ rung động rồi toả ra một ánh sáng dịu nhẹ rồi trên các đường nét của hoa văn đang được lập đầy bởi những dòng chảy có màu đỏ, các dòng chảy đều đổ về trung tâm của chiếc vòng rồi bị một lực vô hình kéo ra rồi bị hút vào con mắt trên miếng ngọc bội.

Lý Chính đau đớn la lên, cơn đau khi sinh mệnh bị hút đi khiến cho y không thể chịu được,Trần Chương bị đánh thức bởi tiếng ồn từ bên ngoài,y đang nhìn về hướng cha con Lý Diệp.

Trước mắt y Lý Chính đang nằm gục trên mặt đất còn tên quản quan trên tay đang cầm miếng ngọc bội hướng về phía Lý Diệp rồi y đặt miếng ngọc lên chiếc vòng trên tay Lý Diệp, một dòng chảy màu đỏ chào ra từ miếng ngọc rồi lan ra khắp hoa văn trên chiếc vòng tay rồi biến mất.

Những tiếng thở hỗn hển phát ra từ Trần Hổ,y vẫn chưa xong việc,sau khi chuyền sinh mệnh cho Lý Diệp y liền lấy một cái lọ thứ chứa đựng bên trong là một chất lỏng trong suốt, với vẻ mặt không cam lòng, nghiến răng y bật tung cái nắp rồi đổ chất lỏng lên các vết thương trên người Lý Diệp.

Thật đáng kinh ngạc,các vết thương được hồi phục nhanh tới mức có thể nhìn bằng mắt thường,da thịt liền lại với nhau rồi lành hẵng đi không để lại vết sẹo nào, thấy vậy Trần Chương đứng ngoài quan sát nãy giờ chợn tròn mắt kinh ngạc nhưng y vẫn chỉ đứng đó không di chuyển lấy nữa phân.

Về phía Trần Hổ gương mặt xanh xao hồi nãy giờ còn trở nên tệ hơn, chân tay y bủn rủng khó mà di chuyển được vì Trần Hổ đã tiêu hao gần như toàn bộ linh lực của mình để sử dụng ‘Thanh Lý Nhãn’ để cưỡng chế hút đi một phần sinh mệnh của Lý Chính rồi chuyển sang Lý Diệp.

Chưa đến nữa canh giờ trước, khi y mới đi ra từ phía phòng giam,bước chân Trần Hổ dừng lại nhướng một bên mày, bỗng có một giọng nói vang vọng trong đầu của y,âm thanh của dọng nói khiến y trở nên sợ hải thân thể cứng đờ.

“Kẻ tên Lý Diệp kia phải sống”.Trần Hổ buộc phải nghe theo lệnh của giọng nói kia.

Đó chính là lý do y có mặt tại đây, sau khi cứu được Lý Diệp thấy nhiệm vụ của mình đã hoàn thành y không biết vì sao vị ấy lại muốn như vậy, nhưng ngồi y không nghỉ nhiều nữa mà đứng dậy đi ra khỏi phòng giam.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!