Kanojo gacha de imamade hiita NTR (netorarea) ga, daigaku seikatsu de DSR (daisukirea) ni natte kaettekita ndakedo.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 996

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

127 1703

Người Kể Chuyện Ma Của Tôi Vừa Vụng Về Vừa Đáng Yêu: Sưu Tầm Chuyện Ma Có Được Tính Là Hẹn Hò Không?

(Tạm ngưng)

Người Kể Chuyện Ma Của Tôi Vừa Vụng Về Vừa Đáng Yêu: Sưu Tầm Chuyện Ma Có Được Tính Là Hẹn Hò Không?

Ougi Ishikawa

Sự kết hợp giữa một nhà ngoại cảm và một người kể chuyện ma — 'Chương trình giải trí thanh xuân giữa đêm' của cặp đôi nữ sinh thân thiết chính thức bắt đầu!

21 534

Haramase Princess: Futari no Hime to no Kozukuri Kankei

(Đang ra)

Haramase Princess: Futari no Hime to no Kozukuri Kankei

Quý tộc sa ngã Aldo, vì mục tiêu trả thù những kẻ thù chính trị, đã quay trở lại hoàng cung với vai trò gia sư cho các công chúa. Kế hoạch của anh là khiến các công chúa mang thai, từ đó trở thành vị

9 936

Tạo vật của Hoshimi: Liệu người hướng nội như tớ có thể trở nên dễ thương không?

(Đang ra)

Tạo vật của Hoshimi: Liệu người hướng nội như tớ có thể trở nên dễ thương không?

Hanagata

Jiro Hoshimi, cậu trai giả gái siêu cấp đáng yêu (tự nhận), mang một vẻ đẹp phi phàm có thể khiến toàn bộ người đi trên đường phải ngoái đầu lại.Dù đã cố giấu, nhưng một ngày nọ, Shiya Kokone, cô gái

2 906

Tôi có một cuộc gặp mặt với vợ trong game và một cô bé tiểu học xuất hiện. Liệu tôi có phải ra tòa không...?

(Đang ra)

Tôi có một cuộc gặp mặt với vợ trong game và một cô bé tiểu học xuất hiện. Liệu tôi có phải ra tòa không...?

深山鈴

Khi đến địa điểm đã hẹn với kỳ vọng đó, cậu ấy biết được cô gái đó thực ra lại là một học sinh tiểu học. Cô ấy là vợ trong game của Naoto và có một cảm xúc lãng mạn dành cho Naoto ngoài đời thực.

36 4130

Chương 5: Điều gì đã thúc đẩy cô ta?

Ngày tiếp theo sau sự xuất hiện gây sốc của hai NTR.

Kết quả của gacha thời tiết là trời trong. Ừ, một ngày tốt lành để thôi học.

Vậy nên tôi để đơn xin thôi học ở trong ngực. Làm nên một người đàn ông, phải chuẩn bị trước mọi tình huống. Để đề phòng, tốt nhất tôi cần phải mặc một cái khố trắng.

Cả tích cực và tiêu cực đều quan trọng.

Với đủ loại cảm xúc ngổn ngang trong lòng, tôi đến cổng trước của trường đại học.

Nhưng không biết tại sao ở đây lại rất ồn ào… Ồ, có xe cứu thương còi tuyệt vọng của xe cấp cứu vang lên. Pí—po pí—po. Cảm giác như bầu không khí bỗng nhiên hoá nghiêm trọng.

“Làm phiền một chút, có người chết rồi ạ?”

Là một người dân bình thường tôi rất hiếu kỳ đã xảy ra chuyện gì, thế nên tôi hỏi một người đang đứng ở người trước cổng trường, nhưng mà lại không cẩn thận lỡ lời. Đang tự nhiên lại nhắc đến từ chết thì hơi bất bình thường.

Thêm một bài học mới, khi tâm tình không tốt thì chỉ số của mỗi phương diện đều hạ xuống. 

“Hả? À, hình như không có chết. Hồi nãy ở gốc cây kia có một cô gái đang dogeza, trạng thái cổ trông rất suy nhược. Sau đó cô ấy bị xe cấp cứu mang đi rồi.”

“... Ha?”

Một câu trả lời bất ngờ.

Đang dogeza.

Cô gái.

Tôi có một dự cảm xấu.

Hổng lẽ trong đại học buổi tối không có ai đi tuần tra à? Cho qua đi, nhưng nếu cơ thể của cô ta rất suy nhược thì cô ta cả một đêm đều ở nơi này à?

… Thiệt luôn?

OK, trừ khi não Kurebayashi-san đã hoàn toàn bị úng mới làm thế, không thì đã sớm về nhà ngủ rồi. Chắc là người khác nha? Đã thế vẫn chưa có chết, ừm.

Thôi, thay vì lo lắng cho người dưng thì giờ tôi phải tới phòng giáo vụ trường để nộp đơn thôi học… Ừm, trước đó có thể tìm Kojima-san để hỏi mục đích của cuộc gọi hôm qua.

“... Ah”

Ha, vừa nghĩ tới tìm Kojima-san thì lại gặp cô ta đang đi bộ vào trường.

Rõ ràng nhân phẩm khi rút gacha bạn gái rất nát, thế mà trong tình huống này lại hên rồi nè?

“Ồ, chào buổi sáng ... Yuuta.”

“... Chào buổi sáng.”

“...”

“...”

Ê, gì vậy? Hôm qua cô gọi điện thoại cho tôi làm gì nè? Hiện tại thì tôi muốn cúp điện thoại cũng không cúp được, muốn nói gì thì mau nói nhanh đi chứ?

“...”

“... Vậy, tạm biệt.”

Tôi không có muốn tiếp tục nhìn một người đang đứng ngẩn ngơ như Kojima-san, nên tôi cất bước định rời đi.

“Chờ, chờ chút.”

Bị giữ lại rồi. Rốt cuộc cô muốn nói gì thì mau nói đi. Chứ đừng lại giống hồi trước lắc lư ở giữa tôi và tên anh kế kia, rồi xài skill ‘Do dự’.

“...”

“Vậy... Tại sao Yuuta lại thi vào trường này?”

“Ha.”

Hoá ra đây là nguyên nhân mà hôm qua cô gọi điện thoại cho tôi à? Đ***.

“Cái này phải do tôi nói mới đúng. Rõ ràng là cô đã vứt tôi để chọn tên anh kế, thế tại sao cô lại không học chung đại học với hắn vậy? Sao cô lại thi vào trường đại học này? Chẳng phải thi vào trường đại học ở địa phương thì tiện hơn sao?”

“Cái đó…”

“Đã thế, hôm qua cô gọi cho tôi chỉ muốn hỏi cái này thôi phải không? Dù sao giữa chúng ta cũng chẳng còn gì để nói. Thật phí thời gian của tôi.”

“Ơ, ơ…”

“Vào cái ngày mà tôi bị K-o-j-i-m-a-san cô vứt bỏ, tôi đã toàn sụp đổ rồi, tôi vẻn vẹn là vì hạnh phúc của bản thân nên mới thi vào cái trường đại học mà chả ai biết này. Nhưng cớ sao cô lại mò đến đây làm phiền tôi vậy?”

“Ah… Xin lỗ…”

Ùi ui, tôi chửi Kojima-san một cách trôi chảy vãi. Giá như tôi ở thời cao trung có thế mạnh mẽ như thế này mà móc ra cậu em của mình.

“Vậy nha, nếu không có gì thì xin đừng dính dáng đến cuộc đời tôi nữa. Tạm biệt.”

“Ah…”

Moá, tôi sắp khóc rồi.

Để có thể giấu đi mặt của mình, tôi phải mau mau rời khỏi đây.

Bặc - âm thanh bị bắt lấy tay.

“Chờ, chờ chút, Yuuta, Yuutaaa —!”

Kojima-san bắt lấy tay phải của tôi, kế hoạch chửi xong chạy thất bại rồi.

Tôi tôi bất giác quay đầu lại, gương mặt của Kojima-san ở ngay trước mắt tôi.

… Đó là một gương mặt như sắp khóc bất cứ lúc nào. Tại sao cô ta lại cho tôi xem gương mặt như thế này? Tôi không hiểu.

Tôi thực sự không hiểu, nhưng vẫn là bất giác mà đem tầm nhìn của mình hướng xuống phía dưới đất. Ài, tôi thật quá mềm yếu.

“...!”

Nhưng sau đó, vô số vết sẹo trên cánh tay mà Kojima-san dang ra đã bắt lấy sự chú ý của tôi.

“Kojima-san… Mấy vết thương này?”

“!?”

Kojima-san ngay lập tức vội vàng rụt tay về giấu vào sau lưng. Hành động vụng về, bộ dáng lớ ngớ không chịu được.

—— À à, đúng rồi, Kojima-san đã từng tự sát bất thành nhỉ? Do không đủ sự giận dữ nên tôi mất trạng thái Hulk, rồi bắt đầu trở lại trạng thái bình thường.

Nghĩ lại chuyện này thì cơn tức giận của tôi dường như dịu đi đôi chút.

Đúng là tôi từng có giây phút hận đến mức muốn giết cô ta, nhưng hiện tại khi tôi đã biết về chuyện này, tôi lại không thể cứ thế trơ mắt để cô ta chết đi.

Tôi thở dài một hơi, rồi thêm thở một hơi.

“… Vậy, tại sao Kojima-san lại thi vào trường đại học này? Cô muốn tôi hỏi cô câu này phải không?”

Tôi hỏi Kojima-san như vậy rồi lại thở thêm một hơi nữa.

Được rồi, tôi sẽ nghe cô nói một chút. Nhưng nếu lý do của cô là một cái gì đó ngớ ngẩn, thì tôi chắc chắn sẽ tặng cho cô một trái lựu đạn.

Tham gia Hako Discord tại

Theo dõi Fanpage