Chương 01: Ngày 10 tháng 2 năm 2005
Chương 01: Ngày 10 tháng 2 năm 2005
DenLiner đang lao đi với tốc độ cao.
Tôi nhìn lại tấm vé tàu trên tay. 『 Ngày 10 tháng 2 năm 2005 』 —— Theo thời gian của tôi, đó là 8 năm về trước.
Imagin đối địch, đã nhảy đến ngày đó.
DenLiner liền chuyển sang chế độ chiến đấu, đồng thời lao đi trong dòng thời gian.
DenLiner.
Đoàn tàu thời gian.
Là một đoàn tà chạy trong dòng thời gian.
Kể từ khi tôi gặp được đoàn tàu kỳ diệu này, cũng đã là chuyện của mấy năm trước. Nhưng cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu rõ 《 Thời gian 》 rốt cuộc là thứ gì.
Thời gian không ngừng trôi từ quá khứ đến tương lai. Tuy nhiên, thời gian dường như không phải là một thứ cố định như chúng ta vẫn nhận thức theo trực giác.
Chỉ cần đi ngược dòng chảy của quá khứ, ta có thể thay đổi hướng đi của dòng sông thời gian. Dù chỉ ném xuống một hòn đá nhỏ, cũng có thể khiến cho hạ nguồn tương lai biến thành một trạng thái hoàn toàn khác.
Imagin đối địch chính là nhắm vào điểm giao thời gian này mà nhảy về quá khứ.
Và bây giờ, chúng tôi cũng đang đuổi theo điểm giao đó.
"Là ngày 10 tháng 2 năm 2005 sao..."
Owner nói với vẻ đầy cảm khái.
"Đó chẳng phải là lúc quyết định có thông qua kế hoạch Tháp Tokyo mới hay không sao? Chúng ta đang đến thời điểm đó, có lẽ trên đường phố sẽ tràn ngập các hoạt động quảng bá cho kế hoạch này."
Owner cắm chiếc thìa vào đĩa cơm rang, xúc thẳng một phần của ngọn đồi cơm.
Trông như thể đang điêu khắc trên ngọn đồi cơm có hình dạng của Sky Tree.
"So với chuyện đó, ông chú, sao còn chưa tới nơi vậy! Chẳng lẽ DenLiner đã cũ đến mức sắp tèo rồi sao?"
"Nếu nói sắp tèo thì cai mũi mà tiền bối tự hào cũng sắp tèo rồi còn gì? Lần này cũng thế, lúc thì nói có mùi Imagin, lúc lại bảo không, bị anh chỉ tới chỉ lui đến chóng cả mặt. Kết quả là tiền bối đã hoàn toàn nhầm lẫn danh tính của Người Ký Khế Ước."
Tôi lập tức Tsukkomi như vậy.
[Tsukkomi (ツッコミ/吐槽): nhân vật hoặc hành động “chỉnh đốn”, “chặt chém”, “cà khịa” lời nói hay hành vi vô lý, ngớ ngẩn của người khá; để chỉ phản ứng, bắt lỗi vui vẻ. Dùng cả khi than phiền/phê bình sự vật, không chỉ người. ]
=====
"Đã đến nơi —— Cửa ra ở bên trái theo hướng tàu chạy ——"
Naomi-san đang thông báo trên loa của tàu.
Cùng lúc đó, DenLiner cũng lao ra khỏi dòng thời không.
Tokyo năm 2005.
Có lẽ đây là khu vực gần Mukojima. DenLiner luồn lách qua những đường dây điện chằng chịt trên không, lướt vào một con đường bình thường.
Imagin đã nhảy theo ký ức của Người Ký Khế Ước, chắc hẳn đã đến đây.
Dĩ nhiên, Tokyo Sky Tree được xây dựng sau này lúc đó vẫn chưa thấy đâu, nhưng khắp nơi đều có thể những băng rôn và cờ hiệu ghi 『 Tháp mới, biến Sumida thành đô thị du lịch 』. Những thứ này bây giờ nhìn lại, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy trước mắt mới mẻ.
"Đi nào, đi nào, đi nào!"
Tôi không đợi cửa mở, đã lao ra khỏi đoàn tàu thời gian.
Lập tức nhìn xung quanh.
Kia rồi.
Là Imagin.
Hắn có ngoại hình của một con mèo, đội mũ cắm lông vũ, đi ủng dài. Nghe thì có vẻ rất dễ thương, nhưng trên thực tế thì hắn là một con quái vật xấu xí kinh tởm với ánh mắt lóe lên tia sáng tà ác.
"Con mèo thối, đã là mèo thì phải giống mèo, cuộn tròn người dưới bàn sưởi Kotatsu đi chứ!"
"Tên khốn nhà ngươi, là Den-O sao?"
Con quái vật mèo —— Nên gọi là Cat Imagin chăng —— Gầm gừ khó chịu và nhe nanh.
"Đừng có trách ta. Ông đây bây giờ sẽ cho ngươi thấy Den-O thực sự là ai. Biến thân!"
Sau khi quẹt Pass, toàn thân tôi được bao bọc bởi lớp giáp và tôi biến thân thành 《 Den-O 》.
*"Sword Form!"*

Tôi lắp DenGasher thành dạng kiếm và lao tới đâm hắn.


Tên Imagin né đòn tấn công của tôi với sự nhanh nhẹn của loài mèo.
Sau khi né được, tên Imagin tung ra một loạt cú đấm về phía tôi.
"Đấm này, đấm này, đấm này, đấm này, đấm này!!"
Loạt đòn này đánh trúng ngay mắt tôi. Mặc dù mỗi đòn không có uy lực gì lớn, nhưng trong tình trạng thị giác bị cản trở này thì tôi cảm thấy bó tay.
"Momotaros, ông lui ra trước đi!"
"Dù cô có nói vậy. Đau quá, đau quá, đau quá!!"
"Thêm vài cú đá bay nữa này!"
Sau khi nói như thế, Imagin vừa nhảy ngang lên vừa tung chân đá liên hoàn.
"Ư!"
Tôi bị đá bay lên không trung.
Nhưng tôi vẫn chưa thua đâu.
Khi tôi tiếp đất.
*"Full Charge!"*
"Tất sát kỹ của bố đây, Part 2!"
Và tung ra đòn tất sát về phía đối phương.
Mũi kiếm bay ra và nhắm thẳng vào Imagin đối địch.

Thế nhưng.
"Ta không ăn chiêu này đâu!"
Imagin nhếch mép cười nham hiểm và sau đó có một hành động nằm ngoài dự đoán của mọi người.
"Đấm này, đấm này, đấm này, đấm này, đấm này!!"
Dưới loạt cú đấm liên hoàn, mũi kiếm tất sát bị đánh rơi.
Tôi kinh ngạc đến sững người.
"Tất sát kỹ của ông đây, vậy mà lại bị phá giải!"
Nhân lúc đó, Imagin nhanh nhẹn trèo lên cây ven đường của đường đê Bokutei-dōri và dùng cách nhảy từ cây này sang cây khác để chạy trốn.
『 Lúc này, đến lượt em ra sân rồi! 』
*"Rod Form!!"*
Lúc này, một giọng nói khác trong cơ thể tôi vang lên và cơ thể tôi lập tức chuyển sang màu xanh.

Trong nháy mắt, DenGasher được lắp thành hình dạng của một chiếc cần câu.

DenGasher là một loại vũ khí đa năng có thể thay đổi chức năng tùy theo cách lắp ráp. Và lần này, cái tôi thứ hai này là một cao thủ câu cá tự xưng.
"Ngươi có muốn để ta câu thử không?"
Tôi vừa nói vừa vung chiếc cần câu khổng lồ.
Sau một cú quăng lật (Flipping), lại thêm một cú nảy nước (Skipping).
"Dính rồi! Cắn câu rồi!"
Tôi quay cuộn dây, giật mạnh cần câu lên. Imagin vốn sắp trốn thoát lên đường cao tốc, lại bị tôi câu lên.
"Được! Cứ dùng Karate của tôi để giải quyết hắn!"
*"Axe Form!!"*

Tôi vào thế tấn sumo.

Cái tôi thú ba này là một võ sư Karate tự xưng. Còn tại sao một võ sư Karate lại phải vào thế tấn sumo thì không ai biết...
"Lên nào!"
*"Dosukoi!"*
Với khí thế hừng hực, tôi tung một đòn vỗ tay (Harite) mạnh mẽ về phía Imagin —— Tôi đã nghĩ như vậy, nhưng kết quả là tôi chỉ vỗ tay một cái trước mặt tên Imagin.
"Meo?"
Imagin cũng bị làm cho ngớ ngẩn, bất giác chớp mắt.
Tôi đắc ý tuyên bố.
"Thế nào. Đây chính là lừa mèo (chiêu nhử địch trong sumo). Sức mạnh của ta, khiến người phải khóc thét rồi chứ!"
『 Kin-chan, anh lừa hắn làm gì, thật là! 』
『 Đừng có giỡn nữa! Gấu ngốc! 』
Trong cơ thể tôi vang lên những lời chỉ trích.
『 Vậy thì, đến lượt tôi ra sân rồi ♪ 』
*"Gun Form!"*

Nhân cơ hội đồng bọn đang cãi nhau, cái tôi thứ tư đã nhảy lên phía trước.
"Ta có thể bắn ngươi chứ. Ta không cần nghe câu trả lời đâu! Pằng pằng —— Pằng ——!"

Tôi liền xả súng loạn xạ.
Đạn bắn xung quanh Imagin, khói thuốc và khói nổ bốc lên mù mịt khắp nơi.
Hỏa lực từ chế độ súng lục của DenGasher chỉ cần một phát là đủ để hạ gục kẻ địch rồi. Nếu trúng.

Tuy nhiên, tên Imagin nhảy nhót khắp nơi, dễ dàng né được những viên đạn.
Mặc dù cái tôi thứ tư có sức chiến đấu rất mạnh và còn là một xạ thủ cừ khôi. Nhưng thói quen nói 'pằng pằng' rồi mới bóp cò có thể coi là một điểm trừ. Khi đối mặt với loại kẻ địch nhanh nhẹn này, đường đạn sẽ bị nhìn thấu.
"Tại sao lại né chứ! Né thì làm sao bắn trúng được!"
"Bị ngươi bắn trúng thì còn cái cái mạng sao!"
Cho dù là vậy, trong lúc không bắn trúng phát nào thì những phát bắn của tôi đã dồn Imagin vào một con ngõ cụt dưới đường cao tốc. Mặc dù tôi không cho rằng đây là cố ý.
『 Làm tốt lắm, tiểu quỷ! 』
Cái tôi đầu tiên, lại một lần nữa ra sân.
"Lần này chắc chắn sẽ xử được ngươi. Thêm một phát tất sát kỹ của bố đây, Part 2!"
*"Full Charge!"*
Tôi liền tách mũi kiếm ra.
"Chẳng phải đã nói là ta không ăn chiêu này sao!"
Sau khi nói xong lời chế nhạo, Imagin vào thế chuẩn bị ra đòn.
Thế nhưng, mũi kiếm lần này khác với lúc nãy, nó không vẽ ra một quỹ đạo cong mà đâm thẳng vào cơ thể Imagin.

"Meo —— Sao lại thế này!"
Imagin bị kiếm đâm xuyên qua, trong khoảnh khắc lộ ra vẻ mặt hoang mang —— Sau đó hắn nổ tung.
=====
"Đúng như tính toán của ông đây."
Lúc này, tôi đang vui vẻ gác chân lên bàn trong DenLiner.
『 Chỗ nào là tính toán vậy, tiền bối? Vừa rồi chỉ là đánh bừa trúng thôi mà? 』
『 Dạo này thân thủ của cậu có phải đã cùn đi rồi không? Này, Momo. 』
『 Hì —— Hì —— Momotaros là đồ lười biếng 』
『 Ryutaros, không phải ý đó đâu. 』
Và chính tôi cũng thử tham gia vào màn Tsukkomi này.
"Mấy chuyện vặt vãnh thì đừng quan tâm nữa. Nói tóm lại, thắng là thắng! Này, Naomi, cà phê!"
Tôi nói một cách hùng hồn rồi lại trở về là tôi của ban đầu.
Đúng rồi.
Hình như tôi vẫn chưa giải thích về 《 Tôi 》.
Trong đầu tôi, có bốn 《 Giọng nói 》ký sinh.
Momotaros nóng nảy và thích đánh nhau, Urataros là một kẻ lừa đảo lả lơi. Người nói giọng Kansai, tự cho mình là võ sư Karate là Kintaros, còn tiểu quỷ nững nịu hay đột nhiên mất kiểm soát chính là Ryutaros.
Nghe có vẻ họ đều là những quái nhân, nhưng đối với tôi —— Nogami Ryotaro, họ lại là những người bạn đồng hành quan trọng của cậu.
Bọn họ cũng không có cơ thể.
Chính vì không có cơ thể, cho nên họ đã nhập vào tôi, dùng cơ thể tôi để tự ý nói chuyện và tự ý hành động.
Nếu một ngày nào đó tôi và họ 《 Lập thành khế ước 》, bọn họ sẽ có thực thể của riêng mình giống như Imagin phía địch lúc nãy có hình dạng của một con mèo. Như Momotaros là một con quỷ đỏ trong truyện Momotaro, Urataros là con rùa biển trong truyện Urashima Taro —— Bọn họ đều có hình tượng riêng. Những hình tượng này cũng được sinh ra từ hình tượng trong đầu tôi. Vì vậy, họ vừa là những tồn tại khác với tôi, đồng thời cũng có thể nói là những tồn tại do tôi tạo ra.
Tôi và bốn Imagin cùng chia sẻ một cơ thể, tôi không chỉ cùng những Imagin chống lại kẻ thù, mà còn cùng họ trải qua những chuyện lớn nhỏ trong cuộc sống hàng ngày —— Đối với tôi, điều này đã trở thành lẽ dĩ nhiên.
Và câu chuyện mà tôi sắp kể sau đây, cũng là một trong những trải nghiệm đan xen giữa chiến đấu và cuộc sống thường ngày.
Cứ như vậy, tôi (chúng tôi) vừa trở về thời gian ban đầu, vừa uống cà phê do Naomi-san pha và thong thả dạo chơi.
Lúc này, Owner đột nhiên nói.
"Mọi chuyện đã kết thúc —— Xem ra không phải vậy đâu."
"Sao thế, ông chú. Chẳng phải ông đây đã đánh bại hoàn toàn tên Imagin đó rồi sao?"
"Đúng là Imagin đã bị đánh bại. Nhưng tôi cho rằng sự việc vẫn chưa kết thúc. Nói không chừng tình hình sẽ trở nên tồi tệ hơn trước... Thậm chí, trở thành cò súng hủy diệt toàn bộ 《 Thời gian 》. Và có lẽ cò súng này đã bị bóp một cách lặng lẽ rồi."
"..."
Trong cơ thể tôi, một đám Imagin đều không khỏi nín thở vì căng thẳng.
Mặc dù Owner lúc lơ đãng thì thật sự rất lơ đãng, nhưng khi cần nhìn thấu sự thật thì ngài ấy lại chính xác hơn bất cứ ai.
"Ryotaro."
Owner quay đầu lại nhìn tôi và nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Sự việc lần này, có muốn xem xét lại từ đầu không? Có lẽ chúng ta đã bỏ sót một điều gì đó quan trọng. Hơn nữa, có thể là một điều gì đó, vô cùng quan trọng..."
=====
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
