Kaguya: Công Chúa Vũ Trụ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Light Novel - Chương 1

Chương 1

"Aim của Iroha đỉnh vãi."

"Đủ chuẩn go pro luôn rồi á."

Yeah...

Tôi khiêm tốn đáp lại qua voice chat của đồng đội. Đằng nào thì tôi cũng cày con game này cả năm trời rồi, nên làm được cỡ này thì quá là đương nhiên luôn. Trong lời nói cũng dần mang theo chút tự mãn.

"Nào nào, cũng nhờ có hai cậu nữa ấy chứ."

Có điều được khen thì dĩ nhiên là vẫn thấy vui rồi.

Pha aim cuối cùng đỉnh của chóp đến mức tôi cũng phải tự rùng mình. Bàn tay cầm cốc nước đang run rẩy, vành cốc thủy tinh va vào răng cửa kêu lách cách, cái này là bí mật đấy nhé.

『KASSEN』.

Đây là tựa game full-dive mô phỏng các trận chiến thời Chiến Quốc đang làm mưa làm gió trong ngành công nghiệp game vài năm gần đây. Tầm nhìn 360 độ ngỡ như đang thực sự chìm vào chiến trận cùng âm thanh sống động mang lại cảm giác chân thực, cộng thêm tính chiến lược và khả năng thao tác cao, phải nói đây là quả là một "Kamige" danh xứng với thực. Số lượng người chơi đứng hàng đầu cả trong và ngoài nước, và cũng có rất nhiều game thủ chuyên nghiệp chuyên về『KASSEN』. Còn về trình độ của tôi thì, chà, để coi, chắc cỡ trên mức trung bình một chút.

"Nè nè, cậu nhắm go pro luôn đi."

"Khá là chắc kèo cậu sẽ làm được mà!"

"À, không..."

...Không có đâu.

Con đường đó tôi đã từ bỏ từ lâu rồi. Trước mắt, việc tôi cần làm bây giờ là,

Bíp, bíp, bíp.

"Chết dở, đến giờ làm thêm rồi! Xin lỗi nhé, tớ out đây. Gặp lại ở trường sau."

Tôi bật dậy như thể bị tiếng chuông báo thức làm giật bắn người lên. Ngắt kết nối với tốc độ nhanh nhất, tôi tháo thiết bị dạng kính áp tròng thông thường gọi là『SmartCon』đang hơi tỏa nhiệt ra khỏi mắt.

A, hôm nay là thứ Năm.

Cùng với tầm nhìn thì suy nghĩ của tôi cũng dần trở về với hiện thực. BAMBOOcafe, quán cà phê ẩn mình trong khu dân cư nơi tôi làm việc năm ngày một tuần, chẳng hiểu sao vào thứ Năm lại đông khách hơn cả cuối tuần. Tôi vô thức vươn tay về phía lon nước tăng lực xếp ở góc bàn, nhưng...

NGANG VỚI 4 PHẦN MÌ, ĐỪNG LÃNG PHÍ!

Tôi bị tờ giấy dán tự viết tát thẳng vào mặt nên rụt tay lại. Với một học sinh nghèo làm thêm và nhận chút tiền trợ cấp ít ỏi để trang trải học phí lẫn sinh hoạt phí, hay nói đúng hơn là một nữ sinh cấp ba nghèo khổ, thì lãng phí là điều cấm kỵ.

"Mình đi đây, Yachiyo."

Tôi nói với nguồn năng lượng thứ hai của mình, hay đúng hơn là tấm standee acrylic đang ngự trên 'bàn thờ' Yachiyo chỗ giá sách, rồi lật đật lao ra khỏi căn phòng trọ.

Phương tiện di chuyển của một nữ sinh cấp ba nghèo khổ chẳng thể nhâm nhi nổi chút rượu mừng chiến thắng, chỉ có thể là hai cẳng. Quãng đường 15 phút từ cửa trọ đến cửa quán mà tôi băng băng chỉ trong 10 phút, và khi tôi bước qua cửa tự động của BAMBOOcafe,

"Tại sao món hamburger lại nguội ngắt thế này!"

"Ê, chưa có món à?"

"Ê ê, làm ăn kiểu gì thế!"

"X-X-Xin lỗi quý khách!"

U là trời, chỗ này cũng là chiến trường à. Thôi được rồi, quẩy thôi.

"Chào buổi sáng!"

Cùng với câu chào hỏi không đổi dù là trưa hay tối của dân chạy bàn, tôi lao vào phòng nhân viên, thay đồ trong ba mươi giây và nhảy vào chiến trường.

"Chủ tiệm, em đã cho món hamburger mới vào lò rồi, phần sau nhờ anh nhé."

"Cứu tinh đây rồi, Sakayori-san!"

"Hayashida-san, chỗ này em sẽ dọn, chị order bàn số tám giúp em được không ạ?"

"Nhờ em nhé, Sakayori-san. Thần thánh thật sự!"

"Thế, Mio-chan bị sao vậy?"

"Sakayori-senpai!"

"Sao trăng gì nữa!"

Cô bé nhân viên làm thêm đàn em Mio-chan đang đứng chết trân với mồ hôi nhễ nhại, và vị khách hàng chẳng hiểu sao còn ướt sũng hơn cả Mio-chan đồng thời quay lại nhìn tôi.

"Tôi bảo cho xin ly nước, thế mà cô nhân viên này tạt cả bình vào người tôi đấy."

...Cả một bình?

"X-X-Xin lỗi ạ! Tại em định mang nước ra thì bị vấp chân."

À, ra là vậy. Được rồi, những lúc thế này thì...

"Chúng ta cùng xin lỗi nào. Thành thật xin lỗi quý khách!"

Hôm nay BAMBOOcafe vẫn hoạt động như thường lệ.

"Em xin phép nghỉ giải lao ạ."

Khó khăn lắm mới vượt qua được giờ cao điểm như bão tố, tôi kiệt sức quay trở lại phòng nhân viên, định mở video cắt ghép của Yachiyo lên xem thì,

"Tiền bối, lúc nãy em xin lỗi ạ!"

Mio-chan, người đã nghỉ giải lao từ trước, đứng dậy đổi ca. Azuma Mio-san mới vào làm tháng trước tuy có nhiệt huyết nhưng kỹ năng lại không theo kịp sự nhiệt huyết đó. Mỗi ngày em ấy đều tung ra đủ loại lỗi lầm, từ những lỗi ngây ngô khiến người ta bật cười cho đến những sự vụ nghiêm trọng khiến cả quán mặt mày tái mét .

"Thật sự, thậtttttt sự xin lỗi chị! Tại em, tại em hậu đậu. Xin lỗi vì bắt chị phải hướng dẫn một người mới vô dụng như em."

"Ây da, được chăm sóc cho đàn em dễ thương là niềm vinh hạnh của bậc tiền bối như chị mà."

"Ư ư... Thần thánh. Chị đúng là thần thánh. Sao tiền bối không bao giờ tức giận thế ạ? Hay là chị nghĩ em là đứa không đáng để tốn hơi tức giận ạ?"

Làm gì có chuyện đó. Tôi đâu có xấu tính đến thế.

"Nếu bị chỉ trích nhiều quá thì việc đang làm tốt cũng thành xôi hỏng bỏng không thôi. Với lại chị thấy Mio-chan nhớ việc tốt mà. Lúc nãy em cũng xử lý hết order của nhóm khách đoàn còn gì, giúp chị nhiều lắm đó."

"Chị thật sự nghĩ thế ạ? Không phải chị đang an ủi em đấy chứ~~~?"

"Không có đâu."

"May quá. Vậy thì hết giờ nghỉ em sẽ cố gắng tiếp ạ!"

Nói rồi, Mio-chan hớn hở lao ra khỏi phòng nhân viên. Ngay lập tức tôi nghe thấy tiếng ngã rầm rầm vào cái gì đó ngoài hành lang, nhưng thôi, hãy tin tưởng ở Mio-chan nào.

"Phù..."

Tôi thở hắt ra, ngả hết cả người tựa lưng vào chiếc ghế gấp.

Trong chốc lát, tôi thả lỏng tiêu cự mắt, lơ đễnh nhìn vào tấm poster『Hãy rửa tay thường xuyên!』dán trên tường. Từ đó ánh mắt trượt sang bên cạnh, lướt qua『Lưu ý khi bán rượu』,『Cách mặc đồng phục đúng』, và,

"Đã tháng Bảy rồi sao..."

Cuối cùng dừng lại ở tờ lịch.

"Bảy... Mười bốn, hai mươi... Ba?"

Cứ nhìn vào lịch là tôi lại vô thức đếm xem còn bao nhiêu ngày nữa đến ngày nhận lương. Rồi từ đó lại tính ngược về xem mỗi ngày được tiêu bao nhiêu yên đã trở thành bản năng đáng buồn tôi rèn được sau một năm lên Tokyo.

Được rồi, tháng này có vẻ cũng xoay sở ổn thỏa. Chắc uống một lon nước tăng lực cũng không sao đâu nhỉ... Không, không được. Nữ sinh cấp ba sống một mình ở Tokyo, chuyện gì xảy ra cũng không lạ. Để đề phòng vạn nhất, dù có phải ép buộc bản thân tôi cũng muốn tiết kiệm tiền.

--Một trăm yên của hôm nay là một ngàn yên của ngày mai. Con của ngày mai sẽ oán hận con đấy.

Dù không cam tâm nhưng những lời mẹ nói là sự thật. Không chỉ chuyện tiền nong mà những lời mẹ nói luôn luôn đúng. Đúng đến mức lạnh lùng, hợp lý đến mức tàn nhẫn, và được bảo chứng bằng kinh nghiệm đến mức khiến người ta muốn quay mặt đi.

Chính vì vậy, tôi không thể chịu đựng nổi nữa mà bỏ nhà ra đi.

-- Mẹ biết thừa là Iroha sẽ khóc lóc chạy về ngay thôi, vì con là đứa ngây thơ mà.

Lời của mẹ, dù có ở xa đến đâu, thỉnh thoảng vẫn vọng đến tai tôi. Vẫn rõ ràng như thể bà đang đứng ngay bên cạnh.

"Giai điệu trân quý kia vẫn đang tuôn chảy... Trong trái tim cậu..." 

Tôi vô thức ngân nga bài hát của Yachiyo. Bài hát tôi thích nhất của Yachiyo. Tôi lôi tai nghe từ túi bên của cặp sách ra và đắm mình vào phần tiếp theo của khúc nhạc. Được giọng hát dịu dàng vỗ về, cuối cùng tôi cũng thả lỏng được chút ít sức lực.

Xuyên qua tiếng nhạc điện tử, tôi lại nghe thấy tiếng Mio-chan xin lỗi vọng lại từ phía sảnh. Hết giờ nghỉ, cuộc chiến sẽ lại bắt đầu.

"A, Iroha đến rồi nè."

"Sáng nhaaa."

Sáng hôm sau, tôi hội quân với Roka và Mami tại chỗ cũ trên con đường đến trường quen thuộc. Mãi từ sau ván game đêm qua tới giờ bọn tôi vẫn chưa gặp lại. Avatar trong không gian ảo của hai người này đã cầu kỳ và sành điệu lắm rồi, cơ mà ngoài đời thì họ còn quyến rũ hơn gấp bội cơ. Rõ ràng là đang đứng chờ trong bóng râm, thế quái nào mà dường như nơi ấy đang được chiếu sáng rực rỡ ấy.

"Hôm qua có kịp giờ làm thêm không á?"

"Quầng thâm mắt ghê quá chừng kia kìa. Có ngủ nghê đàng hoàng không đấy?"

"Ngủ đủ màaa~"

"Cái kiểu『ngủ rồi』của Iroha chắc cũng chỉ tầm ba tiếng chứ gì."

Roka nhíu mày thành hình chữ bát, rồi ngay lập tức bắt bẻ. Mấy cái nội dung mà tôi lược bỏ để tránh mọi người lo lắng cũng bị Roka-san nhìn thấu bằng hết.

"Thế hoá ra là thức trắng cả đêm còn gìii~~. Nghe thôi đã thấy buồn ngủ rồi..."

Mami có vẻ buồn ngủ thật, cô ấy uể oải ngáp một cái. Phải cẩn thận thôi, chứ không cứ nhìn chằm chằm vào đó là thể nào cũng bị lây cơn buồn ngủ cho coi.

"Làm gì thế? Làm thêm hả?"

"Không, soạn bài với ôn bài. Sắp thi cuối kỳ rồi mà."

"Nếu là Iroha thì cứ để nguyên như giờ cũng dư sức đứng nhất còn gì."

"Cứ lơ là kiểu đấy là không được đâu nhé. Đây là thế giới mà hễ lộ sơ hở là sẽ bị bắn lén sau lưng bất cứ lúc nào mà."

Chết thật, tôi lỡ buột miệng nói theo giọng điệu của mẹ rồi.

"Đó là『Tuyển tập lời mẹ dạy』á hả?"

Vâng, chuẩn rồi đấy. Tôi bày ra vẻ mặt bị nhìn thấu tim đen, còn Mami thì gật gù, đặt tay lên vai tôi mà tỏ vẻ đắc ý lắm. Gì vậy trời.

"Iroha lúc nào cũng như đang trong『KASSEN』ấy nhỉ."

Đúng như Roka nói, trận chiến của tôi dù có tắt game hay rời khỏi BAMBOOcafé thì vẫn chưa hề kết thúc. Hay đúng hơn là từ bây giờ, đây mới là trận chiến thực sự này. Cái vị trí đứng đầu khối duy trì từ học kỳ một năm nhất này, tôi phải bảo vệ nó bằng cả tính mạng. Không, không chỉ là thành tích thi cử.

"A, Sakayori-san kìa. Chào buổi sáng."

"Sa-Sa-Sakayori-senpai! Chào buổi sáng ạ!"

"Chào buổi sáng, Sakayori-san. Cảm ơn vì hôm bữa nhé."

A, chào mọi người ạ.

"Sakayori-san hôm nay cũng đẹp ghê."

"Chết cha, tao lỡ chào Sakayori-senpai rồi!"

"Sướng nha mầy."

Phẩm hạnh đoan chính, thành tích ưu tú, văn võ song toàn. Phải quán triệt hình tượng nữ sinh cấp ba hoàn hảo không tì vết, tôi mới có thể ngẩng cao đầu hướng về phía trước.

Không thể là lời ngụy biện của kẻ lười biếng. Mẹ chỉ nói những điều mẹ đã làm được thôi.

Chỉ khi làm đến mức này, tôi mới có thể bắt kịp được bóng lưng của mẹ ở rất xa phía trước.

Mà nói chứ, dù tôi có đạt được điều gì đi nữa, tôi cũng sẽ tuyệt đối chẳng nhận được lời khen nào từ mẹ đâu. Không biết từ bao giờ nhỉ. Từ bao giờ mẹ đã không còn khen tôi nữa.

Hình như là...

Để coi, hình như là...

Hình như...

"Rồi, đoạn này có em nào biết không? Hôm nay là ngày mùng sáu nên... Sakayori-san."

"Dạ có!"

Đột nhiên bị thầy giáo gọi tên, ý thức tôi lao dốc không phanh mà trở về thực tại.

Bỏ bu rồi, đoạn nào đây ta? Vừa mới nói dứt lời mà đã lơ đễnh rồi. Rõ ràng đã biết tiết sáu có môn Cổ văn sau giờ Thể dục là cuộc chiến với cơn buồn ngủ mà.

Dẫu vậy thì...

"Chữ『narinu』ở đây là sự kết hợp giữa liên dụng hình của động từ『naru』và trợ từ hoàn thành『nu』ạ."

"Ồ, ghê thật."

"Đúng là Sakayori-san có khác."

"Siêu quá, nghe mà chả hiểu gì luôn."

Nữ sinh cấp ba hoàn hảo, Sakayori Iroha, sẽ không bao giờ phạm sai lầm.

Suýt thì toi.

"Vậy em xin phép về trước đây ạ."

"Sin nhỗi, tiền bối! Hôm nay em hậu đậu quá, toàn làm hỏng chuyện thôi. Thật sự xin lỗi chị!"

"Đã nói là không sao rồi mà. Mio-chan ngày càng mắc ít lỗi hơn rồi đó. Vậy nhé, vất vả cho em rồi."

Hôm nay cũng như mọi ngày, tôi sống sót trở về từ chỗ làm thêm, nơi mà mấy cái order cứ bay vèo vèo như mưa bom bão đạn. Như đã nói ở trên, chả hiểu kiểu gì mà cứ hễ đến thứ Năm là BAMBOOcafe lại đông nghẹt lạ thường, đến thứ Sáu thì cũng đông nhưng thường thường thôi... Hôm nay, ừm, có hơi mệt chút. Nhưng mà...

"Hehehe... Thế là 3 ngày nghỉ cuối tuần đã đến. Lâu lắm rồi mới được ngủ sáu tiếng một ngày nha."

Con đường mà mọi khi tôi vẫn sải bước thật nhanh, hôm nay tôi lại lững thững từng bước chỉ bằng một nửa. Ngẩng đầu nhìn lên, vầng trăng tròn lơ lửng trên nóc tòa nhà cắt một mảng tròn vo trên bầu trời đêm, tựa như một lỗ hổng nhìn sang thế giới khác.

Dạo gần đây, tôi cảm thấy mình ngước nhìn trăng nhiều hơn. Hồi còn ở nhà bố mẹ tôi chẳng bao giờ để ý ấy chứ. Đây là tác động tâm lý gì thế nhỉ.

Đẹp ghê...

Hình như lại sắp nghe thấy tiếng của mẹ rồi, tôi luống cuống đeo tai nghe vào. Tôi cần âm nhạc. Bài hát thì dĩ nhiên là của Yachiyo rồi - ừm, chọn『Remember』đi.

Đoạn intro quen thuộc rót vào tai. Trái tim tôi bỗng nhẹ bẫng. Những sợi chỉ căng thẳng trong đầu bấy lâu nay như được nới lỏng từng sợi, từng sợi một. Vậy là ba phút năm mươi ba giây hạnh phúc đã được bảo đảm. Dù cho có nghe ngàn vạn lần cũng chẳng hề phai nhạt cảm xúc, là bài hát debut của Yachiyo, oshi của tôi đấy.

AI Liver, Yachiyo. Nàng ca sĩ bí ẩn đột ngột xuất hiện, đã đảo lộn hoàn toàn thế giới của tôi. Cô ấy vừa là quản trị viên của không gian ảo 『Tsukuyomi』, kiêm nhiệm hướng dẫn tân thủ và điều hướng các khu vực, đồng thời cũng là gương mặt đại diện của Tsukuyomi, một nghệ sĩ thường xuyên tổ chức livestream định kỳ. Tuổi tác: tám ngàn tuổi.

Tuy thiết lập nhân vật có phần bay bổng quá đà, nhưng danh tính thật sự của cô ấy thì chẳng ai hay. Dù công khai tuyên bố bản thân là AI, nhưng tất cả thông tin về nhà sản xuất, thiết kế hay người điều hành lại hoàn toàn là ẩn số. Vô vàn lời đồn đoán cứ râm ran thay đổi theo từng tuần, nào là sản phẩm hợp tác của nhiều doanh nghiệp, dự án cấp quốc gia ở nước ngoài, hay thậm chí là hồn ma điện tử. Cơ mà mỉa mai làm sao, chính việc những tin đồn ấy cứ nổi lên vô định như bong bóng lại càng phủ nhận độ tin cậy của tất cả.

Với tôi, thì dù cho đó có là doanh nghiệp, quốc gia hay thậm chí là ma quỷ đi nữa, tôi cũng chỉ cảm thấy biết ơn vì Yachiyo, oshi tôn quý đã được sinh ra cùng thời đại với mình. Bởi tôi đã được Yachiyo cứu rỗi, không hề phóng đại hay gì đâu nhé. Khi bị dồn vào chân tường, bế tắc đến mức tiến thoái lưỡng nan, tứ phương bất định, chính Yachiyo đã chắp cánh cho tôi nhờ tiếng hát, dạy cho tôi biết rằng chỉ cần bay lên là được. Chính bằng ca khúc tôi đang nghe lúc này đây. 

"Giai điệu trân quý kia vẫn đang tuôn chảy... Trong trái tim cậu..."

Nhờ có Yachiyo mà tôi mới có thể cố gắng sống qua ngày. Xem livestream của Yachiyo giúp tôi nở nụ cười, nghe nhạc của cô ấy đem lại cảm giác bình yên, và không biết bao nhiêu lần tôi đã thổ lộ những nỗi niềm chẳng thể nói cùng ai qua ứng dụng chat tư vấn. Ngày có lịch livestream thì tôi xem trực tiếp, ngày không có thì xem lại stream cũ hoặc các đoạn video cắt. Ngay cả những ngày chán ăn, chỉ cần xem stream của Yachiyo là tôi nuốt trôi từng chút một. Dù không mua được vé liveshow, tôi vẫn cố tìm một chỗ tốt nhất có thể để khắc ghi hình bóng ấy vào mắt, dùng hình ảnh Yachiyo vui vẻ tận đáy lòng để ghi đè lên những ký ức tồi tệ hiện lên sau mí mắt rồi chìm vào giấc ngủ. Những khi đôi chân chẳng muốn bước đến chỗ làm thêm hay trường học, chỉ cần nghe tiếng hát ấy là tôi lại tự nhiên bước tiếp được. Tôi cảm thấy mình được phép sống tiếp. Yachiyo không trách mắng tôi. Không hối thúc tôi. Nhưng lúc nào cũng ở bên cạnh tôi. Khéo khi còn dịu dàng hơn cả "con người". Tôi sẽ sống ra sao nếu không có Yachiyo chứ. Dù biết rõ là mình buộc phải sống tiếp. Nhưng mà...

Nước mắt bất chợt dâng trào. Quả nhiên, tôi của ngày hôm nay có chút mệt mỏi rồi. Đường nét của vầng trăng trước mắt tôi cứ nhòe đi, méo mó...

"...!?"

Hửm, cái gì thế nhỉ? Có thứ gì đó vừa băng qua mặt trăng. Chỉ trong thoáng chốc, một thứ gì đó thật nhỏ bé...

"Sao băng!"

"Là sao băng kìa."

...Hả?

Như bị những tiếng ồ lên xung quanh tác động, tôi chắp tay lại.

  --Mấy đứa nhờ vả thần linh toàn là lũ ngu.

Tiếng của mẹ lại văng vẳng bên tai, nhưng tôi không thể không ước nguyện. Thần linh ơi, Đức Phật ơi, làm ơn làm phước.

"Ti... Tiền..."

Thật luôn á hả tôi ơi. Thiếu gì cái để nói mà lại ước một điều chẳng giống nữ sinh cấp ba chút nào thế. Con gái con đứa gì đâu mà vô vị thế không biết.

Quả nhiên là tôi đang mệt rồi. Nở một nụ cười tự giễu với chính mình, tôi lại lững thững bước về nhà. Và khi tôi nhận ra hướng bước chân mình đang đi và hướng sao băng rơi ban nãy lại tình cờ cùng một hướng...

"...Hả?"

...Là lúc tôi phát hiện cây cột điện ngay bên cạnh khu trọ mình vừa về tới đang phát sáng bảy màu. Nhắc đến bảy màu thì...

"Cột điện... Gaming...?"

Cột điện Gaming. Cái tên nghe thật vô nghĩa. Nhưng cũng chẳng còn cách gọi nào khác.

Tôi bất chợt lùi lại, đế giày cọ ken két xuống mặt đường nhựa

Chờ-chờ xíu coi, cái gì thế này? Hiện tượng gì đây? Nhìn thế nào thì đây cũng là một cây cột điện bình thường đang phát sáng Gaming RGB các kiểu thôi mà. Lúc đi đâu có thế này đâu nhỉ. Tôi thử chạm vào mí mắt mình xem sao. Ra là vậy, mình không hề đeo SmartCon. Nếu vậy thì...

"Phù, gì chứ, ra là ảo giác sao."

Đương lúc tôi định bỏ đi thì cây cột điện phun khói ra. Cứ như thể nó muốn gọi tôi lại vậy.

Tha cho tôi đi mà.

Cơn mệt mỏi bị lãng quên do cú sốc ban nãy giờ lại ập đến gấp đôi. Thế này thì gay go rồi. Nếu đây là sự thật thì mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ phiền phức.

Cột điện phát sáng theo nguyên lý nào, khói phun ra từ đâu, sao băng đã thực hiện điều ước của ai mà lại thành ra thế này, có rất nhiều điều để thắc mắc, nhưng nghi vấn lớn nhất là...

"Tại sao lại là chỗ này?"

Đó mới là vấn đề.

Thú thật, cột điện có phát sáng, nhảy múa hay hát hò gì thì tôi cũng mặc kệ. Chỉ cần chốt lại là trên đời cũng có những cây cột điện thích thể hiện như thế là xong.

Miễn không phải là cây cột điện này. Miễn không phải là cây cột điện nằm ngay sát vách căn hộ tôi đang ở.

Một cây cột điện gaming biết phát sáng bảy màu lại còn biết canh me nhả khói. Tôi không có đủ can đảm để có thể kê cao gối ngủ yên ổn suốt ba ngày nghỉ bên cạnh một hiện tượng siêu nhiên cấp độ vũ trụ thế này đâu.

Tuy nhiên, dù rất muốn giải quyết ngay và luôn, nhưng đáng buồn thay, cái nhà trọ giá thuê ba vạn tám nghìn yên một tháng không cần người bảo lãnh này chẳng tồn tại bà chủ nhà nào chịu chạy đến chỉ sau một cuộc điện thoại đâu. Cũng chẳng có hàng xóm nào tò mò lao ra xem có chuyện gì. Tóm lại, nếu thấy ngứa mắt với cái cột điện phát sáng, tôi chỉ còn cách tự mình xử lý.

...Khốn thật, cực chẳng đã đành phải liều thôi.

Tôi hạ quyết tâm và bước tới một bước. Thêm một bước, rồi lại một bước nữa.

Ánh sáng bảy màu nhấp nháy nhạt nhòa như mời gọi tôi. Tại sao cột điện lại phát sáng? Tạm thời đừng nghĩ đến chuyện đó. Thực tế là nó đang phát sáng nên nó sáng, thế thôi. Cho nên, dù ở giữa thân cột điện có bất ngờ xuất hiện một vết cắt như cánh cửa, tôi cũng sẽ không hỏi tại sao. Và dù cho trên cánh cửa đó có mọc ra cái tay nắm mang hoạ tiết cây tre, tôi cũng sẽ chẳng thắc mắc nó có từ bao giờ. Thậm chí, dù cánh cửa đó có từ từ, từ từ mở toang ra hai bên như thể có ai đẩy từ bên trong đi nữa thì...

"Không, đừng có mở ra!"

Tôi buột miệng hét lên rồi dùng tay ấn mạnh để đóng cửa lại.

Không, mở ra là không được đâu. Tôi chưa nghe nói vụ mở cửa này bao giờ. Phát sáng và mở cửa là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Nhưng mà...

"Hự, ư, chơi mà dùng sức hả..."

Tôi bị đẩy ngược lại. Khỏe quá. Đúng thế đấy. Nữ sinh cấp ba hoàn hảo Sakayori Iroha thực ra lại bỏ bê mỗi khoản tập tành thể lực. Cánh cửa bật mở cái "pưng" trước sự bất lực của tôi, và bên trong đó là... Một chiếc nôi trẻ em?

Chiếc gối đính bèo nhún, chiếc lục lạc màu hồng, đồ chơi vòng quay ngựa gỗ nhỏ xoay tròn, và chủ nhân của những món đồ dùng trẻ em đó,

"U oa... U oa..."

"Hả, em bé?"

--Ngày xửa ngày xưa... Ủa không phải.

--Là một thế giới ở tương lai gần, chẳng khác hiện tại là bao.

--Có một nữ sinh cấp ba bình thường đang chơi game.

--Tên nàng gọi là Sakayori Iroha.

--Hãy gọi là Iroha nhé♪

--Khi Iroha về đến nhà thì lạ thay, cây cột điện vốn dĩ bình thường, nay lại biến thành một cây cột điện gaming phát sáng bảy màu.

--Nàng lấy làm lạ bèn lại gần xem, thì thấy trong cột điện đang phát sáng.

--Thế rồi Iroha đã thốt lên rằng.

"Hả?????" 

p025.jpg?raw=true

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!