Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

(Đang ra)

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

Amadeus_

Vì một lý do nào đó, các nữ chính liên tục tỏ ra quan tâm đến tôi.

80 2096

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

(Đang ra)

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Gấu rừng cây

Sao mấy gương mặt này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi?

12 36

Chương 7 - Sát nhân - Chap 77 - Chinh phạt Basilisk

Chap 77 - Chinh phạt Basilisk

Ba lần đi đi lại lại vận chuyển đồ đạc giữa Quảng trường Tinh Linh và đầm lầy trăng khuyết, tôi, Rem và Số 2 đã hoàn tất việc chuyển đồ.

“Hộc... hộc... Xin lỗi, nghỉ chút đã.”

Hăng hái xuất phát là thế, nhưng chỉ riêng việc vác đồ đã ngốn sạch thể lực ngoài dự kiến. Sau khi nghỉ ngơi một lát, chúng tôi bắt đầu công tác chuẩn bị tại hiện trường.

Không cần vội vàng. Đằng nào thì Basilisk hôm nay, ngày mai, hay ngày kia cũng chỉ nằm ườn ra ở ổ. Con mồi chẳng chạy đi đâu cả. Lợi thế duy nhất của trận chiến với boss là ta có thể chọn thời điểm tấn công tùy ý.

“Tốt... Tốt rồi, vẽ đẹp lắm.”

Tôi hoàn thành 『Lục Mang Tinh Nhãn』 đắc ý nhất của mình. Có lẽ do vẽ đi vẽ lại trong thí nghiệm nên kỹ năng cày đất vẽ trận đồ cũng lên tay chút đỉnh.

Sau một hồi đắn đo, tôi quyết định khắc ma pháp trận này ở rìa ruộng Mandragora. Tôi chọn vị trí này, một ranh giới mong manh, vì nếu lấn sâu hơn nữa, Basilisk có thể đánh hơi thấy mồi ngon mà thức giấc. Còn nếu sợ sệt vẽ quá xa, nó lại tưởng ra khỏi lãnh thổ rồi nên bỏ qua không đuổi theo thì hỏng.

Nào, mọi chuẩn bị đã hoàn tất. Quyết tâm lên, bắt đầu tác chiến thôi.

“Được rồi, nhờ cả vào mày đấy, Rem.”

“Gaga!”

“Gugyaaaaaaaaaaaaaaaaaô!”

Tôi dùng dao găm đâm vào con Goma làm mồi nhử Basilisk. Đâm vào sườn một nhát Phập, đủ để chảy máu nhưng không chết ngay. Nó gào lên thảm thiết, nhưng tay chân và cả người bị trói gô lại như bó giò nên chẳng nhúc nhích được gì ngoài co giật.

Phải có mùi máu và tiếng la hét thế này thì Basilisk mới dễ bị kích thích. Tiện thể, lỡ như con Goma có thoát được thì với vết thương chí mạng kia cũng chẳng gây khó dễ gì.

Và thế là, đúng như kỳ vọng của tôi, con Goma vừa gào thét thảm thiết vừa được Số 2 cõng trên lưng, tiến thẳng về phía ổ Basilisk.

“Rem nằm rạp xuống đó đi.”

“Ga.”

Cả tôi và Rem trùm bộ Ghillie Suit chuyên dụng cho đầm lầy độc lên người, chờ đợi kết quả của màn câu cá.

Xung quanh không có vật che chắn, tầm nhìn rất thoáng. Từ xa có thể thấy Số 2 đang hiên ngang tiến vào ruộng Mandragora và con Basilisk đang nằm thảnh thơi trong ổ.

“...Nó nhận ra rồi.”

Khi Số 2 đi được nửa ruộng, con Basilisk chậm chạp nhổm dậy. Thời điểm phản ứng cũng giống như những lần nó tấn công trước đây. Không có vẻ gì là cảnh giác đặc biệt.

“Được rồi, quay lại đi.”

Không cần đợi Basilisk bắt đầu di chuyển. Nếu nó đuổi theo nghiêm túc, Số 2 vốn chẳng nhanh nhẹn gì sẽ bị bắt kịp ngay. Huống hồ còn đang cõng thêm con Goma.

Muốn dụ nó vào bẫy ma pháp trận, phải căn khoảng cách xuất phát thật chuẩn.

“Tốt, được rồi, chỗ này... Lại đây!”

Số 2 bắt đầu quay đầu bỏ chạy, diễn như thể con Goma vừa mới phát hiện ra sự hiện diện của Basilisk. Thấy thế, con Basilisk lồm cồm bò ra khỏi ổ và bắt đầu đuổi theo.

Tốt lắm, cắn câu rồi!

“Đến đây, đến đây nào...”

Số 2 chạy. Basilisk đuổi. Chuyển động của nó không thể gọi là nhanh nhẹn, nhưng với những bước chân êm ru kỳ lạ, nó đang dần thu hẹp khoảng cách với Số 2.

Thế nào đây, kịp không? Hay là xa quá? Không không, tầm này là vừa. Sao rồi.

“――Đến rồi!”

Không còn thời gian suy nghĩ vẩn vơ, khi tôi nhận ra thì Basilisk đã đến sát vị trí định trước.

“Ga!”

Ngay khoảnh khắc Rem phát ra tiếng kêu, hay đúng hơn là âm thanh đầy khí thế, Số 2 lao người như vận động viên bóng chày trượt về chốt gôn. Vị trí trượt đến chính xác ngay trên ma pháp trận.

Nguyên liệu đã đặt sẵn. Ở trung tâm, xác con Matango hơi héo đã nằm chờ làm vật hiến tế.

Số 2 quật mạnh con Goma đang vác trên vai xuống đó như đòn ném qua vai. Thế là đủ vật hiến tế cuối cùng.

Số 2 nhanh chóng bò đi như con gián và thoát khỏi đó. Khoảnh khắc tiếp theo――

“Buaaaaaaaaaaaaa!”

Basilisk há to miệng lao vào vồ lấy con Goma đang lăn lóc.

Chính lúc này.

“Mục nát đi, đáy nước đỏ ô uế―― 『Đầm Lầy Thối Rữa』!”

Thay đổi kịch tính chỉ trong tích tắc. Ma pháp trận và vật hiến tế biến ngay thành đầm lầy độc màu máu, bùng nổ và lan rộng.

Đúng vậy, rộng hơn nữa, sâu hơn nữa. Đủ để nhấn chìm con quái vật kịch độc xuống đáy nước axit.

“Bubo, baaaaaaaaaaaaa!”

Cơ thể Basilisk chìm xuống một nửa. Cùng với tiếng kêu chói tai như tiếng voi rống, âm thanh tan chảy Xèo xèo quen thuộc vang lên.

Tốt, có tác dụng. Quả nhiên da nó không thể chống đỡ hoàn toàn axit của 『Đầm Lầy Thối Rữa』. Chân trước, chân sau, và cả bụng nó đều ngập sâu trong đầm lầy. Chắc chắn nó đang đau đớn lắm. Ít nhất tôi chưa bao giờ nghe Basilisk gầm to đến thế.

“Tao sẽ cho mày thối rữa đến chết ――”

Thứ tôi nắm trong tay không phải lưỡi dao để đâm, mà là vật hiến tế. Tay phải là những mảnh vỡ lõi thu thập từ lũ quái tép riu. Tay trái là Hạt Giống Sức Mạnh lâu rồi mới dùng đến.

Tôi ném cả hai vào đầm lầy độc.

“――『Tóc đen Trói buộc』!”

Và rồi, từ đầm lầy độc trồi lên những xúc tu đen tuyền to và dài chưa từng thấy.

Không chỉ 『Đầm Lầy Thối Rữa』, mà cả『Tóc đen Trói buộc』cũng nhận được ân huệ từ ma pháp trận và vật hiến tế nếu sử dụng đúng cách. Với số nguyên liệu ít ỏi trong tay, tôi chỉ có hai lựa chọn: Hạt Giống Sức Mạnh giúp tăng chút sức mạnh vật lý, và Lõi giúp cường hóa thuần túy bằng ma lực.

Nhưng có còn hơn không. Dùng chút lõi quý giá cho việc trói buộc bằng sức mạnh thuần túy của『Tóc đen Trói buộc』là hoàn toàn xứng đáng.

Tổng cộng bốn xúc tu cực đại vươn ra. Chúng quấn chặt lấy đầu Basilisk, siết sâu vào lớp da bùng nhùng. Cái miệng khổng lồ chuyên phun hơi thở kịch độc đã bị bịt chặt hoàn toàn.

Nghe nói cá sấu có lực cắn cực mạnh nhưng lực mở hàm lại yếu xìu. Cầu mong con này cũng có cấu tạo hàm tương tự, tôi dồn toàn bộ ma lực và sự tập trung để trói chặt đầu con Basilisk.

“Guh, ah, nguy hiểm, cái này... Uuuugggh!”

Con Basilisk dường như sắp phá vỡ trói buộc bất cứ lúc nào. Dù đã biết trước nhưng sức mạnh và sự kháng cự của nó kinh khủng khiếp. Chỉ lơ là một tích tắc là tóc đen sẽ bung ra ngay.

Vì thế tôi phải tập trung cao độ, đứng chết trân với tư thế hai tay duỗi thẳng ngay trước mũi con Basilisk đang lồng lộn, không dám nhúc nhích dù chỉ một li. Nhìn từ ngoài vào chắc giống thằng hề diễn kịch câm ngớ ngẩn lắm.

Nhưng tôi thực sự không có thời gian để di chuyển đến vị trí an toàn hay dùng vũ khí tấn công. Nếu nó thoát được, nó sẽ lao thẳng về phía trước để thoát khỏi đầm lầy, và dù không cố ý, cơ thể khổng lồ của nó cũng sẽ nghiền nát tôi.

Chết tiệt. Theo kế hoạch thì tôi phải xoay sở an toàn hơn thế này chứ.

“Go! Ugogogogo!”

Tiếng rên rỉ lớn lọt ra từ cái miệng bị bịt chặt. Rem đã chuyển sang tấn công.

Tôi thấy khói đen bốc lên nghi ngút từ phía lưng nó. Có vẻ châm lửa thành công rồi.

Basilisk đúng nghĩa đen bị lửa đốt đít, vừa rên rỉ tuyệt vọng vừa quẫy đạp điên cuồng. Những cái chân to kệch đập mạnh xuống mặt nước đầm lầy độc, phần thân dưới cổ lắc lư dữ dội sang trái phải.

“Chết tiệt... vẫn chưa, vẫn chưa xong sao... Chết nhanh giùm tao cái...”

Sát thương của 『Đầm Lầy Thối Rữa』 yếu hơn tôi tưởng. Không, có thể do cảm giác thời gian của tôi bị kéo dài, chứ thực ra Basilisk đang chịu sát thương cực lớn rồi.

Nhưng thực tế là tôi sắp kiệt sức, còn Basilisk vẫn quẫy mông sung sức lắm, tình thế đang dần bế tắc.

Chắc đã dùng hết dầu, Rem và Số 2 bắt đầu ném tất cả vũ khí mang theo vào nó. Đâm trúng, nảy ra. Trông chẳng hiệu quả mấy.

Thiếu đòn quyết định. Không ổn, nguy rồi. Nguy thật rồi. Chết chắc. Cứu tớ với Mei-chan.

“Uguuuuuu...”

Không, dù vậy tôi tuyệt đối sẽ không nói ra. Tôi vẫn còn sức, vẫn còn việc có thể làm, sao có thể từ bỏ tất cả chỉ để cầu cứu.

“Cứu em với, nii-san.”

Hình ảnh Souma Sakura thì thầm câu đó cứ ám ảnh trong mắt tôi không rời.

Lúc đó, đúng là đã được cứu thật. Anh trai, Dũng Giả, Souma Yuuto đã xuất hiện như vị cứu tinh. Ra là vậy, thế thì tin tưởng cũng phải thôi. Tin tưởng tuyệt đối, dựa dẫm vào cũng không có gì lạ.

Nhưng, tôi không tin. Tôi không thể tin vào sự cứu giúp của người khác.

Không phải tôi không tin tưởng người khác. Mei-chan chắc chắn vẫn đang tìm tôi trong Dungeon.

Thứ tôi không tin, rốt cuộc là vận may. Tôi không nghĩ mình sinh ra dưới ngôi sao may mắn. Nhưng cũng không đặc biệt xui xẻo. Tôi đã thoát chết nhiều lần trong Dungeon này nhờ sự giúp đỡ của ai đó, và việc một Chú Thuật Sư như tôi còn sống sót đến giờ đã là quá may mắn rồi.

Nhưng khi đối mặt với kẻ thù tuyệt vọng, khi rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Liệu cầu cứu có chắc chắn 100% sẽ có ai đó đến cứu không? Không thể nào có sự đảm bảo đó.

Đương nhiên rồi. Con người có những việc làm được và không làm được. Hiện thực mãi là hiện thực. Không có anh hùng. Dù có thì cũng không phải lúc nào cũng xuất hiện. Đa phần là không xuất hiện, hoặc không kịp.

Souma Sakura dường như đã quên mất điều hiển nhiên đó, hay nói đúng hơn là cô ta hoàn toàn không biết đến nó. Cô ta tin tưởng từ tận đáy lòng. Vào anh trai, Souma Yuuto.

Tức là cô ta tin rằng mình là người chắc chắn sẽ được cứu.

Tôi không thể nào ngây thơ đến mức đó được.

“Gư, aaaaahhhh!”

Vì thế, tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ vùng vẫy đến hơi thở cuối cùng.

“Ga ga!”

Lúc đó, tôi thấy Rem nhảy lên lưng con Basilisk đang lồng lộn.

Vì ném vũ khí không ăn thua nên nó sốt ruột chuyển sang tấn công trực tiếp sao? Không, tôi đâu có ra lệnh như thế.

Chẳng lẽ, Rem đã 『tự suy nghĩ』 và hành động?

“Ga! Ga!”

Tay trái cầm Red Knife cắm phập vào lưng làm điểm tựa, tay phải vung lưỡi hái bọ ngựa chém liên hồi.

Dừng lại, nguy hiểm lắm, bị hất văng xuống là xong đời đấy.

“Gagaaaaaaaaaaa!”

Mặc kệ tôi lo lắng, Rem cứ đâm, chém, quậy tưng bừng.

Bao nhiêu lần mất thăng bằng suýt rơi, nhưng lần nào nó cũng bám trụ lại, tung lưỡi hái, bám chặt lấy Basilisk.

“――Oooooo, boooo.”

Và rồi, sự kháng cự của Basilisk cuối cùng cũng yếu dần.

“L-Làm được rồi...”

Nó vẫn cử động. Tôi không nới lỏng trói buộc của xúc tu. Nhưng tôi cảm nhận rõ sức mạnh của Basilisk đang suy giảm.

Được rồi. Thắng rồi. Ổn rồi, ma lực và sự tập trung của tôi cũng gần cạn nhưng chắc sẽ cầm cự được. Cứ giữ nó chìm nghỉm thế này thì 『Đầm Lầy Thối Rữa』 sẽ giết chết nó.

“H-Hahaha... Làm tốt lắm, Rem!”

Tôi không lơ là. Cũng không nới lỏng tay.

Vì thế, chuyện xảy ra đơn giản là do Basilisk vượt quá sức tưởng tượng của tôi mà thôi.

“Buooooooooooooooo!”

Trong nháy mắt, tầm nhìn của tôi bị nhuộm một màu tím ngắt.

“Hả.”

Cái gì thế này. Hơi thở? Là hơi thở sao. Hơi thở kịch độc của Basilisk.

Tại sao, vì cớ gì. Miệng nó vẫn bị bịt chặt cơ mà.

“A, ah…”

Ra là vậy, những cái lỗ như lỗ mang cá mút đá trên mặt nó. Nó phun ra từ đó. Trong khoảnh khắc, nhưng tôi đã nhìn thấy rõ ràng. Từ những cái lỗ gớm ghiếc đó, khói tím độc hại phun ra xối xả như phản lực.

Ch-Chết tiệt, phun được từ chỗ đó sao không nói sớm tên khốn...

Vừa chửi thầm trong đầu, tôi vừa cay đắng nhận ra sự thật.

Ah, mình chết rồi sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!