Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Chương 5 - Tổ đội Harem tồi tệ nhất - Chap 46 - Gấu Giáp 2

Chap 46 - Gấu Giáp 2

“Mei-chan, chẳng lẽ...... cậu đã dùng 『Thuốc thử X』 sao!?”

Đó là thứ nguy hiểm không thể gọi là thuốc chữa bệnh, được điều chế bằng cách sử dụng nguyên xi loại ma dược của bọn Goma từng khiến Mei-chan phát điên. Thực tế, lúc này cô ấy đang tỏa ra luồng khí y hệt như cái lần cô ấy tàn sát lũ Goma và suýt chút nữa đã ăn tươi nuốt sống cả tôi.

Loạng choạng, cô ấy bước đi một cách yếu ớt như một xác sống lang thang. Hai bước, rồi ba bước, mỗi lần cô tiến tới, những giọt máu lại rỉ ra, rơi xuống từ đôi tay đầy thương tích đang buông thõng.

Bốn bước. Ngay khi bước tới đó, cô ấy ngẩng mặt lên.

Trên khuôn mặt ấy, nét dịu dàng thường ngày đã biến mất không còn dấu vết. Lông mày dựng ngược, giữa trán hằn sâu những nếp nhăn của sự phẫn nộ tột cùng. Đôi mắt cô rực sáng một màu đỏ thẫm, nom chẳng còn giống con người mà giống ác quỷ hơn.

Hít một hơi thật sâu, kẻ cuồng chiến gầm lên.

“Gàooooooooooooooooooooooooooooooo!”

“Goàooooooooooooooooooooooooooooooo!”

Lần thứ ba, cô gái và con Gấu Giáp lao vào nhau.

Để lại phía sau những tàn ảnh đỏ rực bốc lên ngùn ngụt từ cơ thể, Mei-chan tăng tốc đột ngột. Với tốc độ không tưởng đối với con người, cùng lực đạp mạnh đến mức khiến mặt đất lún xuống hình chiếc giày, cô thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt.

“Uwa!?”

Nhớ ra mình đang ngồi lù lù ngay trên đường tiến công của Mei-chan, tôi hoảng hốt lăn sang một bên để mở đường. Thế nhưng, vào cái lúc tôi thực hiện động tác né tránh ngớ ngẩn đó, cô ấy đã vượt qua tít trên đỉnh đầu tôi từ lâu rồi. Cô ấy nhảy vút lên cao, nhắm thẳng vào mũi con Gấu Giáp đang đứng thẳng, nghĩa là cú nhảy đó phải cao tới bốn mét. Tận dụng sức bật phi thường, đế giày của Mei-chan đạp mạnh vào mặt con quái vật.

“Fuguh!?”

Có lẽ đây là lần đầu tiên nó bị một đối thủ nhỏ bé chưa cao bằng một nửa mình tung cước vào mặt. Không chịu nổi, cơ thể khổng lồ của con Gấu Giáp nghiêng ngả.

Tuy nhiên, chỉ có vậy mà thôi. Nó khẽ lắc đầu, trụ vững chân sau, rồi vung cánh tay phản công đầy uy lực.

“Fuh, haa!”

Tiếng thở sắc lẹm cùng tiếng hét vang lên. Ngay sau khi cúi người né đòn vuốt cực mạnh, Mei-chan bật phần thân trên dậy, liên tiếp tung hai nắm đấm sấm sét vào bụng con Gấu Giáp. Khoảnh khắc va chạm, không biết có phải do mắt tôi bị ảo giác hay không, nhưng lớp da bụng phủ đầy giáp cứng của nó dường như gợn sóng vì chấn động.

“Goa!? Guoooo!”

Thật khó tin, nắm đấm của con người lại có tác dụng lên Gấu Giáp. Có lẽ một phần là do cô ấy đã đấm vào vết thương cũ trên bụng do kỹ năng 『Phản Hồi Sát Thương』 gây ra, nhưng dù vậy, uy lực đó khủng khiếp đến mức nào mới có thể khiến cơ thể khổng lồ cao bốn mét kia rung chuyển chỉ bằng những cú đấm?

Từ vết thương ở bụng, máu tươi lại phun ra xối xả, kèm theo đó là tiếng gào thét đau đớn của con quái vật.

“Yaaaaaaa!”

Tiếp đó là chuỗi liên hoàn đấm của Mei-chan. Như để trả đũa cho việc bị tấn công tơi tả trước đó, cơn mưa đấm bão tố trút xuống cơ thể con Gấu Giáp không thương tiếc như đang đánh bao cát.

Những giọt máu bắn tung toé kia, rốt cuộc là của Mei-chan hay của con gấu? Dù đôi tay đã nhuộm đỏ máu, nhưng hào quang quanh người cô lại càng rực cháy dữ dội hơn như ngọn lửa. Bị những nắm đấm bọc lửa ấy oanh tạc, bộ giáp thép méo mó, nứt vỡ, và những vết thương cũ toác rộng ra.

“Ga-gaaaaoooo!”

Tuy nhiên, con Gấu Giáp với cơ thể trâu bò vẫn chưa bị hạ gục. Đối mặt với con người sở hữu sức mạnh đáng sợ, như thể hiện lòng tự tôn của loài ma thú, nó vung tay lên thật cao, tung ra một đòn phản công quyết định.

Đáp lại, Mei-chan cũng kéo tay phải về phía sau hết cỡ, thủ thế cho một cú đấm thẳng toàn lực. Như thể đang kéo căng dây cung, cô vung nắm đấm một cách biên độ lớn và đầy dũng mãnh.

Trong khoảnh khắc, tôi thoáng thấy luồng hào quang rực lửa cuộn xoáy sắc bén như cơn lốc ngay đầu nắm tay đang siết chặt.

“――『Xuyên Giáp』”

Nắm đấm lửa xoáy đỏ rực đấm xuyên qua ngực con Gấu Giáp. Bàn tay trần của con người đã khoan thủng, xuyên phá lớp giáp ngực bằng thép kiên cố. Chuyện không thể nào xảy ra, nhưng tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh Mei-chan cắm sâu cánh tay phải vào ngực con quái vật.

“Goghaaaaa......”

Cánh tay được rút ra. Lớp vỏ giáp ở ngực bị thủng một lỗ tròn vo cứ như bị khoan bằng một mũi khoan cỡ lớn. Từ đó, những khối máu ộc ra như thác đổ, và rồi con Gấu Giáp cuối cùng cũng đổ gục cơ thể khổng lồ của nó xuống đất.

Con gấu há hốc mồm chết trong tư thế gào thét đau đớn tột cùng, bất động. Máu từ lỗ hổng trên ngực chảy ra không ngừng, nhấn chìm chính nó vào vũng máu.

“Haa... haa... làm được rồi, mình... làm được rồi, Kotaro-kun.”

Mei-chan, với cánh tay phải nhuốm đỏ và toàn thân lấm lem lượng lớn máu bắn ngược lại, nhìn tôi và cười. Đó là nụ cười dịu dàng như mọi khi. Và trên bàn tay phải đang giơ cao, dù dính đầy máu nhưng vẫn tỏa sáng lấp lánh, là một viên tinh thể đỏ thẫm to lớn — lõi của con Gấu Giáp.

Rồi cô ấy ngã xuống như một con rối đứt dây.

“Mei-chan!”

Nguy rồi, cả thể lực lẫn ma lực chắc hẳn đều đã đến giới hạn. Dù đánh bại được Gấu Giáp mà không dính đòn chí mạng, nhưng đã dùng đến loại thuốc đó thì sự tiêu hao có thể nguy hiểm đến tính mạng. Tuy trong 『Thuốc thử X』 tôi đã trộn thêm Bạch Hoa giải độc để kìm hãm bớt hiệu quả của thứ ma dược cực mạnh kia, nhưng không biết nó có tác dụng đến đâu.

“Chết tiệt, trước mắt phải giải độc... không, chữa trị cánh tay trước đã.”

Trước Mei-chan đang nằm ngửa trên mặt đất, tôi dốc ngược cái túi, vội vàng chuẩn bị sơ cứu. Nói là vậy, nhưng tôi cũng chỉ có thể làm giống như lần đầu tìm thấy cô ấy ở Quảng trường Tinh Linh, rửa sạch và bôi thuốc mà thôi.

Đầu tiên, tôi dùng chút nước uống còn lại trong chai nhựa để rửa qua loa đôi tay bẩn thỉu như vừa nhúng vào bể máu. Quả nhiên, Mei-chan đã tiếc thời gian dùng Thuốc trị thương A để hồi phục tay mà sử dụng ngay 『Thuốc thử X』. Nhờ quyết định đó mà tôi mới thoát chết trong gang tấc. Sống hay chết, đúng là chỉ cách nhau một khoảnh khắc định mệnh.

Cảm ơn em. Cảm ơn bao nhiêu cũng không đủ. Nhìn xem, những vết sẹo khủng khiếp trên cánh tay này. May mắn là gân không bị đứt hay lòi xương, nhưng lượng máu chảy ra vẫn rất nhiều. Với đôi tay trong tình trạng này mà đấm chết được Gấu Giáp... có lẽ Mei-chan đã không còn là con người nữa rồi.

Dù vậy, đây vẫn là vết thương nặng cần chữa trị ngay lập tức. Có lẽ nhờ kỹ năng thứ hai của Cuồng Chiến Binh là 『Tăng Huyết』 nên dù chảy máu kha khá cũng không dễ dẫn đến tử vong. Rõ ràng đã mất rất nhiều máu nhưng sắc mặt và khí sắc của cô ấy khi ngất đi vẫn khá tốt.

Tôi muốn tin rằng tính mạng cô ấy không bị đe dọa.

Tôi cầu nguyện với thần linh, chẳng biết cầu nguyện với Nguyền Thần Ruinhilde-sama thì có đúng không, nhưng tôi vẫn vừa cầu nguyện vừa hoàn tất việc chữa trị cho Mei-chan.

“Phù... th-thế này tạm thời xoay sở được...”

Sẽ ổn thôi, tôi muốn tin là vậy. Để ý kỹ thì Mei-chan đang thở đều đều, ngủ rất ngon lành. Hô hấp, mạch đập đều không có gì bất thường. Vết thương ở hai tay sau khi bôi đẫm Thuốc trị thương A, với người sở hữu 『Huệ Thể』 như Mei-chan thì chắc sẽ sớm lành thôi.

Thế nhưng, chỉ có thể an tâm khi đã sơ tán được đến Quảng trường Tinh Linh. Trong tình trạng này mà bị ma vật tấn công thì tiêu đời. Một mình tôi thì kịch kim chỉ xử lý được một con Zombie. Nếu Zombie kéo đến cả bầy, hay chỉ cần một con Gore xuất hiện, thì Game Over.

Goàooooooooooooooooooooooooooooooo!

Khoảnh khắc âm thanh đó lọt vào tai, suy nghĩ của tôi đóng băng.

Không, đùa thôi, không thể nào. Chuyện này không được phép xảy ra. Như để chế nhạo suy nghĩ trốn tránh thực tại của tôi, con quái vật đó hiện hình.

Con Gấu Giáp thứ hai. Giống hệt con thứ nhất đang nằm chết với cái lỗ toang hoác trên ngực, nó lững thững bước từ hành lang vào căn phòng này.

“Ah, uh, ah...”

Mắt chạm mắt. Con quái vật chẳng thèm ngó ngàng gì đến xác đồng loại, mà nhìn chằm chằm vào tôi. Hai con người đẫm máu. Chắc hẳn trông ngon miệng lắm đây.

Không xong rồi, tôi chẳng nghĩ ra được đối sách nào nữa.

Chạy ư? Chạy thôi, dù nghĩ vậy nhưng chân tôi không nhúc nhích nổi một li.

Nếu bỏ chạy để rồi chết bờ chết bụi một mình cô độc... thì thà chết chung với Mei-chan ở đây, coi như tuẫn tiết cùng người đẹp, nghe có vẻ hấp dẫn hơn nhỉ.

Tuẫn tiết? Không, mày đang nói cái gì thế, tao vẫn còn lời nguyền mạnh nhất có thể kéo theo đối thủ xuống mồ nếu đấu một chọi một mà.

“Haa, haa, fuuu... ổ, ổn thôi... làm được mà... Mei-chan, lần này, đến lượt tớ bảo vệ cậu.”

Tôi sẽ dùng 『Phản Hồi Sát Thương』 để kéo con thứ hai này chết chùm. Nếu vậy, có thể Mei-chan sẽ sớm tỉnh lại. Nếu chỉ có một mình, cô ấy có thể tiếp tục tiến bước trong hầm ngục này. Có thể chiến đấu.

Và rồi thoát khỏi hầm ngục, trốn sang vương quốc, sau đó, dù mất bao nhiêu thời gian cũng được, nếu cô ấy có thể trở về thế giới cũ... thì kẻ như tôi, cũng coi như sống có chút giá trị.

Được chết để bảo vệ cô gái mình thích, thật tuyệt vời. Là đàn ông, đó chẳng phải là cái chết oanh liệt nhất sao.

“Haa... haa... hức, hi, hihaha...”

Vì quá tuyệt vọng và căng thẳng, tôi buột miệng cười quái đản. Tiếng tim đập ồn ào đến lạ.

Cái gì vậy chứ, khốn kiếp, ít nhất lúc chết cũng cho tao làm màu một chút đi. Kiểu như hiên ngang nói: “Ta đã chết để bảo vệ người phụ nữ ta yêu”, đại loại thế.

Nhưng mà, nếu biết kết cục thế này, thì thà bị ăn đấm cũng được, giá mà mình được sờ ngực Mei-chan một lần thì tốt biết mấy.

Trong đầu tôi toàn hiện lên mấy thứ tục tĩu và nhảm nhí như vậy, chẳng hề có cái gọi là ký ức ùa về như đèn kéo quân đâu. Thật sự, đến tận giây phút cuối cùng, tôi vẫn là một thằng vô phương cứu chữa.

“Phufu, ahahaha... Ngon thì nhào vô, tao sẽ kéo mày theo cùng!”

Tiếng gầm hung tợn xé toạc màng nhĩ. Con Gấu Giáp nhe nanh, lao thẳng vào tôi, kẻ giờ đây chẳng khác nào miếng mồi bất lực.

“――『Quang Tiễn』!”

Ánh sáng trắng bùng nổ. Thứ ánh sáng trắng xóa, mãnh liệt đến mức tưởng như làm mù mắt. Oái, cái này, tôi chết rồi sao? Chết tức tưởi à? Tốt quá, chết nhẹ nhàng ghê.

“Uwa! Nóng, nóng quá!?”

Tôi thực sự cảm thấy mình còn sống khi bị luồng nhiệt như thiêu đốt da thịt ập vào, khiến tôi hét lên thảm hại và lăn lộn trên đất.

“Không sao chứ! Các cậu vẫn còn sống!”

“Con này là Gấu Giáp sao. To xác thật đấy.”

“Wa, bác gấu này trông cứng ghê nha~”

“M, mọi người, cố lên nhé!”

Tiếng con gái ồn ào vang lên. Dù tôi có ngốc đến đâu cũng không ảo tưởng đến mức nghĩ đây là tiếng các thiên thần đang vui đùa trên thiên đàng. Tôi vẫn còn sống. Vì thế, tôi vẫn tiếp tục ở lại cái hầm ngục địa ngục này.

“Cứu với! Bọn tôi hết khả năng chiến đấu rồi!”

Chẳng còn chút lưu luyến nào với cái chết yên bình nữa. Niềm vui sướng. Sự hoan hỉ áp đảo vì vẫn còn sống dẫn dắt ý chí sinh tồn của tôi. Cái ý định tự sát bom liều vừa nãy giờ đây trở nên khó tin đến mức tôi không còn muốn chết chút nào nữa.

Dù có thảm hại, có đau đớn đến đâu, thì quả nhiên, tôi vẫn muốn sống.

“Gau! Goaaa!”

Con Gấu Giáp gầm lên đe dọa trước nhóm người mới xuất hiện... nhưng có lẽ nhận ra sự bất lợi, nó quay đầu, lùi lại vào hành lang nơi nó vừa đi ra.

“Fuu... fuu... là, làm được rồi... sống rồi.”

Trong cảm giác nhẹ nhõm đến mức suýt ngất đi, tôi đã nhìn thấy nụ cười của một thiên thần thực sự.

“May quá, cậu có vẻ vẫn an toàn, Momokawa-kun.”

Souma Sakura mỉm cười nói câu đó, cô ấy đẹp, đẹp tới thuần khiết. Ah, được cười với như thế này thì bảo sao không yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng mà, tôi lúc này lồng ngực chỉ ngập tràn niềm vui vì sống sót, nên chẳng nảy sinh tình cảm yêu đương hay rung động với tâm hồn trong sáng gì cả. Nhìn xem, quả nhiên tôi phải là ngực bự, ngực đầy ắp thì mới chịu được cơ.

Ôm lấy cái cảm nghĩ thất lễ như vậy, tôi đã gặp gỡ Souma Sakura và những người đồng đội của cô ấy như thế đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Pile Bunker