JoJo's Bizarre Adventure Over Heaven

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 163

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18465

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2249

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 533

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

41 - 50 - 41.

Dio...

Ta đã nghe cả rồi.

Thật đáng tiếc.

Ta mang ơn với cha ruột con... Và ta đã rất cố gắng để trao cho con tình yêu tựa ruột thịt, và gửi gắm hi vọng nơi con như với con đẻ mình.

Tôi về phòng nghỉ đây, tôi không muốn nhìn thấy cảnh con trai mình bị bắt giữ...

Đó là những lời ta nhớ được từ cha nuôi của mình.

Những lời của George Joestar.

Ông ta cũng giống với đứa con trai Jonathan của mình, nhìn ta với ánh mắt đượm buồn ---- đúng, không hề có chút cảm giác giả dối ẩn giấu đằng sau.

Ông ta trông thực sự rất buồn.

Và ta tin ông ta thật lòng không muốn nhìn thấy ta bị cảnh sát áp giải đi. Ta tin phần ông ta bảo rằng sự “yêu thương” và “hi vọng” ở ta ngang bằng với Jonathan không phải nói bừa cho qua.

Khi viết đến đây, ta đã nhận ra một điều.

Liệu George Joestar có thực sự biết về âm mưu của ta ---- về tâm địa hiểm độc trong đầu đứa con nuôi của mình không?

Và về gã đàn ông được nhắc đến, về kẻ mà ông ta nói mình “mang nợ”, Dario Brando. Ông ta thừa biết bản thân chẳng nợ nần gì lão, ông ta biết mình bị lão đục nước béo cò. Biết vậy, ông ta vẫn cứ khăng khăng bản thân mắc nợ cha ta, rồi còn nuôi dưỡng và thương yêu con trai mình nữa.

Loại người như ông ta chắc hẳn sẽ làm như thế.

Có thể ---- dù đã biết đứa con nuôi có mưu đồ hãm hại mình để chiếm đoạt quyền thừa kế, ông ta vẫn yêu thương ta như một đứa con nuôi, hay thậm chí như con ruột.

Thứ “thuốc bổ” ta đã tráo đổi.

Có lẽ ông ta vẫn nuốt đống thuốc ấy dẫu biết đó là kịch độc ---- thật đáng sợ. Nếu ông ta đã luôn nhắm mắt nhắm mũi mà uống thuốc độc, chỉ để hi vọng rằng ta sẽ từ bỏ kế hoạch của mình, rằng sẽ có chút cơ may ta sẽ thay đổi ---- Ý nghĩ kinh khủng ấy còn điên rồ hơn bất cứ thứ gì mà DIO ta, hay bất kì ai trên đời có thể mường tượng nổi.

Nó khác với lòng tốt hay vị tha.

Nó là tình yêu điên dại.

Rốt cuộc thì “người cho” ấy --- muốn trao cho ta bao nhiêu chứ?

….Chắc không đâu, ta lại nghĩ sâu xa quá rồi.

Ta hoài nghi việc có một kẻ dám thực hiện cái hành động vượt xa cả Đấng Cứu Thế đó.

Tình yêu của người cha này còn to lớn hơn cả của mẹ ta.

Nhưng ta vẫn nghĩ...

Rằng người cha đã lao ra cứu con mình để rồi phải chết dưới tay ta, người cha bị chính con nuôi mình đâm chết, có khi đã được lên Thiên Đường.

Tới nơi Thiên Đường mẹ không thể chạm tới.

Và có lẽ tại nơi đó... Ông ta sẽ tái ngộ với Dario Brando.

Có lẽ hai người cha sẽ tái ngộ ---- nếu vậy thì bọn họ sẽ nói chuyện gì với nhau?

Ta đang không có tâm trạng lắm.

Mai viết tiếp.