Isekai Walking

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 20

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 309

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Chương 367 - 402 : Sự sụp đổ của Vương quốc Elesya - Chương 367

(Góc nhìn của Thú Vương)

Tên tôi là Richend. À, đó không phải tên thật của tôi.

Đây là cái tên tôi dùng khi làm mạo hiểm giả, nên giờ tôi sẽ tự gọi mình như vậy.

Rốt cuộc thì, hôm nay tôi lại có mặt ở công hội mạo hiểm giả để nhận một nhiệm vụ.

“Ơ-ờm, ngài chắc chắn muốn nhận nhiệm vụ này chứ ạ?”

Tôi đã phải qua lại bao nhiêu lần vì chuyện này rồi nhỉ?

Tôi nhìn cô nhân viên tiếp tân Mikaru rồi gật đầu.

“Phải, tôi không phiền đâu. Thủ đô rộng lớn quá, tôi cứ bị lẫn lộn đường sá. Nếu vừa có thể làm quen đường lại vừa kiếm được chút tiền, chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao!?”

“V-vâng… Thế thì tốt cho chúng tôi quá, nhưng mà anh Richend…”

“Tôi hiểu ý cô mà. Một mạo hiểm giả hạng A như tôi lại đi giành nhiệm vụ của các mạo hiểm giả hạng thấp, tôi cũng thấy áy náy lắm, nhưng… dù sao thì cũng đâu có nhiều nhiệm vụ cho tôi nhận.”

“K-không, chuyện đó thì không sao đâu ạ. Vốn dĩ cũng không có nhiều người nhận mấy nhiệm vụ giao hàng này…” Mikaru nói, giọng có vẻ hơi ái ngại.

Thật ra, lời viện cớ của tôi không hoàn toàn là sự thật. Đúng là không có nhiều nhiệm vụ săn bắn độ khó cao, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn không có.

Nhưng như tôi đã nói, tôi muốn nắm rõ địa hình của thủ đô Vương quốc Elesya.

Điều này chắc chắn sẽ hữu ích cho chiến lược của tôi.

Thực ra, đây là lời của quân sư của tôi, người hiện không có ở đây.

Giá mà tôi có thể nhận nhiệm vụ săn bắn và bung hết sức mình, nhưng tôi không muốn mạo hiểm làm hỏng kế hoạch, nên đành phải kiềm chế.

Haizz, chỉ nghĩ đến thôi đã khiến tôi run lên rồi.

“Ơ-ờm, ngài không sao chứ ạ? Trông sắc mặt ngài nhợt nhạt quá…”

“V-vâng, tôi ổn. Quan trọng hơn là, ở Thú Quốc không có nhiều nhiệm vụ, nhưng ở đây thì khác.”

Mikaru đáp lại tôi với vẻ hoài niệm.

“Đã có một thời gian nhiệm vụ cũng không nhiều như vậy đâu ạ. Có một người đã một mình nhận rất nhiều nhiệm vụ giao hàng, và chính điều đó đã trở thành ngọn lửa khơi mào cho những người khác cũng làm theo.”

“Ra vậy. Hẳn đó phải là một người có tầm nhìn, dám tiên phong nhận những nhiệm vụ mà người khác không làm.”

“Vâng! Anh ấy thực sự rất tuyệt vời…” Vẻ mặt vui vẻ của Mikaru bỗng chùng xuống.

M-mình vừa nói gì không nên nói à?

Kinh nghiệm cho tôi biết rằng khi một người phụ nữ có biểu hiện như vậy, tốt nhất là nên lảng đi chủ đề đã gây ra nó.

“D-dù sao thì, phiền cô làm thủ tục giúp tôi.”

“Vâng… Xong rồi đây ạ. Chúc ngài may mắn.” Cô ấy nói với một nụ cười dịu dàng. Đúng là dân chuyên nghiệp.

Và tôi có thể hiểu tại sao cô ấy lại được giới trẻ yêu mến. Vài người trong hàng ngũ của tôi cũng là fan hâm mộ bí mật của cô ấy đấy. Như vậy có ổn không nhỉ?

Còn tôi ư? Tôi là người một lòng một dạ với vợ mình. Nếu tôi mà léng phéng tơ tưởng đến phụ nữ khác, chắc tôi sẽ không bao giờ có thể đặt chân về Thú Quốc nữa.

…Tôi không có điên đâu. Thật đấy. Thật mà. Các người không tin tôi, phải không?

“Anh nhận nhiệm vụ rồi à, End?”

“V-vâng, nhận rồi đây Ryuryu. Còn em thì sao?” Bất ngờ bị gọi, tôi giật mình.

Đây là người giám sát của tôi, Ryuryu. Cô ấy cũng là một thú nhân, nhưng thuộc tộc cáo. Còn tôi? Tôi là một con sói đầy kiêu hãnh.

“Bọn em vừa xong việc đây. Đang nghĩ xem nên làm gì để giết thời gian.”

“…”

“Anh dậy muộn quá đấy, End. Tại anh cứ uống đến khuya.”

“Đ-đó là một cách để thắt chặt tình bằng hữu nhằm thu thập thông tin…”

“Cũng được thôi, nhưng về rồi chúng ta phải báo cáo lại với Figuel đấy.”

Hả? Thật á? K-không, không sao cả. Tôi có lý do chính đáng mà!

“Em cũng đừng làm quá sức nhé, Ryuryu.”

“Không sao đâu. Em biết tầm quan trọng của việc giữ gìn sức khỏe mà. Em lo cho anh hơn đấy, End.” Ryuryu vừa nói vừa đi về phía quầy tiếp tân.

Nói chuyện với Ryuryu luôn khiến tôi mất bình tĩnh theo nhiều cách.

Cô ấy là người thấp nhất trong số những người tôi mang theo, và vẻ ngoài yếu đuối của cô ấy dễ khiến người ta lo lắng. Nhưng một khi cầm thương trong tay, cô ấy mạnh hơn bất kỳ ai… tất nhiên là không tính tôi.

Nhưng quan trọng hơn tất cả… cô ấy là em gái của vợ tôi.

Trông cô ấy có vẻ đang nói chuyện vui vẻ với Mikaru…. Chắc không phải là về mình đâu nhỉ?

“Thôi cứ đi làm nhiệm vụ đã.”

Vợ tôi và Figuel đang nghĩ cái quái gì vậy? Lại bảo tôi đưa Ryuryu đi cùng làm người hầu cận trong khi việc chúng tôi đang làm rất nguy hiểm.

Lúc tôi phản đối, vợ tôi đã cho tôi một trận. Cô ấy thật vô lý.

Haizz, không nghĩ nữa.

Thay vào đó, giờ phải chăm chỉ làm việc để kiếm ít tiền nhậu tối nay.

Nhưng… nhiệm vụ giao hàng lại có quá nhiều cám dỗ.

Đặc biệt là cái quầy hàng đó. Nó cứ kéo tôi lại gần, và cái mùi thơm ngon đó thật không công bằng chút nào.

Khi chúng tôi mới đến Elesya, có cảm giác như nhiều người dân trong thị trấn giữ khoảng cách khi thấy chúng tôi là thú nhân.

Cũng phải thôi. Tuy không đến mức như ở đế quốc, nhưng Elesya là một quốc gia đề cao thuyết con người thượng đẳng.

Thú nhân ở đây rất hiếm, nhưng không phải là không có. Và những người bán hàng ở các quầy hàng cũng nói chuyện với chúng tôi một cách tự nhiên. Dù một phần cũng là vì họ đang bán hàng cho chúng tôi.

“…Vẫn chưa đến giờ ăn trưa, nên làm xong nhiệm vụ rồi mình sẽ đi tìm gì đó ăn…”

Tôi tiếp tục rảo bước qua các con phố của thủ đô, thỉnh thoảng lại chào hỏi những người quen.