Isekai Kakusei Chouzetsu Create Skill

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1132

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25810

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1580 5711

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

173 1406

Tập 1 - 101 - Tập 84: Đêm Lạc Lối (1)

Leti, cùng với Mumuru (không hiểu sao lại cau có khó chịu ra mặt), cuối cùng cũng ổn định được chỗ ở, cả đoàn bắt đầu lại hành trình khám phá tòa thành.

Ganabales – nơi được cho là sào huyệt của hàng trăm, thậm chí hàng ngàn đồng loại của Mumuru, vậy mà những tiện nghi cơ bản cho cuộc sống như nhà bếp, phòng tắm, hay nhà vệ sinh lại chỉ được trang bị một cách sơ sài, cho có lệ.

Nguyên nhân là bởi, những cư dân chính đang trú ngụ trong tòa ma thành này chủ yếu là các sinh vật undead bất tử như bộ xương vàng Michael, bộ xương bạc Verug mà họ vừa gặp lúc nãy, hay xác sống, lich, cùng với các sinh vật vô định hình như slime hay xúc tu. Về cơ bản, chúng không cần ăn uống vẫn sống được, cũng chẳng bài tiết bao giờ. Hơn nữa, vì đã mục rữa hay thối nát sẵn rồi nên cũng không cần tắm rửa. Dù có cả tộc Mị Ma do Mumuru thống trị và các chủng tộc khác nữa, nhưng dường như họ lại sống trong các khu định cư riêng bên ngoài ma thành.

Thêm vào đó, ngay cả môi trường đủ điều kiện để luyện kim hay rèn đúc cũng không có.

Thế là, ngày đầu tiên của Takaya ở ma thành bắt đầu với đủ thứ thiếu thốn.

***

“Ò e... quả này thì chắc không nhịn được đến sáng mất.”

Vào cuối ngày đầu tiên, sau khi đã tìm được và dọn dẹp xong những nơi tối thiểu cần thiết để sinh hoạt. Đêm khuya, Takaya cựa mình thức dậy từ trong chăn.

Lúc này, thứ đang hoành hành cơ thể cậu chính là cảm giác buồn tiểu bị khuếch đại bởi không khí lạnh bất ngờ của tòa ma thành. Nói cách khác, cậu đang buồn đi vệ sinh kinh khủng.

Lẽ ra cứ đi ngay cho rồi, thế mà lại sợ bị Feylia (đang thở đều đều trên chiếc giường lớn kia) trách móc, nhưng vấn đề là ma thành chỉ có duy nhất một nhà vệ sinh. Hơn nữa, để đến được đó, cậu phải đi vòng vèo trong thành, nên khá xa. À, mà đương nhiên phải có người dẫn đường để không bị lạc giữa đường.

Vì vậy, dù đã cái tuổi này rồi mà vẫn thấy xấu hổ cực kỳ, cậu đành phải nhờ Leti hoặc Mumuru đi cùng.

“Ừm, xin lỗi...”

Để không đánh thức Feylia, Takaya khẽ mở cánh cửa nối liền với phòng riêng của Mumuru.

“...Có chuyện gì vậy, chủ nhân?”

Leti, người phản ứng với tiếng cọt kẹt khẽ khàng của cánh cửa, lập tức ngồi dậy. Mumuru nằm cạnh cô dường như chẳng hề hay biết, chỉ lẩm bẩm mấy tiếng mớ ngủ trong khi say sưa chìm vào mộng đẹp với vẻ mặt hạnh phúc.

“Ừm, xin lỗi vì đã đánh thức hai cô nhé...”

“A, ra vậy...”

Thấy Takaya ngượng ngùng vặn vẹo người, Leti lập tức hiểu ngay chủ nhân mình muốn gì. Không cần nói ra mà đã hiểu ý, điều này thật sự khiến Takaya vô cùng cảm kích.

Thế nhưng, sau đó, Leti lại có một hành động vượt ngoài dự liệu của cậu.

“Vậy thì, mạn phép...”

Vừa nói, Leti vừa kéo nhẹ vạt áo hầu gái ngay ngắn của mình ra một chút, rồi quỳ xuống trước mặt Takaya, há miệng thật rộng. Cô còn chu đáo đến mức đưa cả hai tay lên che miệng để không làm đổ.

“Ừm, Leti-san... cô đang làm gì vậy?”

“Ngài Takaya muốn giải quyết nỗi buồn đúng không ạ? Vậy thì để tôi giúp ngài xử lý...”

“Thôi không cần đâu Leti, cô cứ ngủ tiếp đi. Hay nói đúng hơn là, cứ ngủ say thêm một lúc nữa đi.”

“...Tôi đùa thôi mà.”

“Lời của Leti nghe không giống đùa chút nào đâu...”

Cứ ngỡ an tâm vì không có chuyện 'đột nhập phòng đêm' thì lại gặp phải cảnh này. Nếu Takaya xem đó là thật, chắc Leti cũng sẽ vui vẻ chấp nhận mà không nói lời nào, nhưng tiếc thay, Takaya không hề có sở thích kỳ quặc như vậy. Ngay cả một buổi hẹn hò tử tế với người khác giới còn chưa có, mà giờ lại đòi thực hiện hành vi ấy thì quả là quá mức.

Thế là, Takaya đành phải làm phiền đánh thức Mumuru, nhờ cô ấy ghi chú lại đường đến nhà vệ sinh, rồi một mình rời khỏi phòng.

À, Leti còn lẩm bẩm rằng “đưa chủ nhân đi vệ sinh cũng là công việc của một hầu gái” và cố tình đi theo cậu, nhưng cuối cùng đã bị Mumuru ngăn lại.