Isekai Kakusei Chouzetsu Create Skill

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 9

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 21

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 311

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Tập 201 - Hết - Tập 215: Hiền Giả Núi Lửa - Phần 2

Theo chân Regda vượt rào tiến vào miệng núi lửa, Ryuya liền cảm nhận hơi nước nóng bỏng như thiêu đốt ập đến, đúng như dự đoán.

“Ôi, nóng quá!” Để bảo vệ da thịt hết mức có thể, Ryuya vội quấn tấm vải đã thấm sẵn nước trong bình lên mặt. Miche có vẻ ổn, nhưng hơi thở cũng dồn dập hơn bình thường. Cậu nghĩ chắc chắn vẫn cần cho nó uống nước đều đặn.

Trong khi Ryuya và Miche còn đang chật vật, Regda đi phía trước lại dường như chẳng bị ảnh hưởng chút nào. Chẳng biết là do thể chất đặc biệt hay đã quen thuộc mà cậu ta có thể sống ở nơi này.

“Nếu xuống cái hố đằng kia là đến phòng sư phụ rồi. ...Nhanh lên đi. Ta sẽ thi triển pháp thuật bảo hộ nhiệt độ cho các ngươi ngay bây giờ.”

Khi Regda giơ bàn tay trái phủ đầy vảy đỏ về phía Ryuya và Miche, ngay lập tức, cảm giác nóng bức, khó chịu nãy giờ hoàn toàn tan biến. Nếu có thể duy trì trạng thái này, họ sẽ di chuyển bình thường mà không gặp trở ngại gì khi xuống miệng núi lửa. Tất nhiên, vẫn cần phải chịu đựng đôi chút.

Thỉnh thoảng, họ vẫn phải cẩn trọng với những luồng hơi nước siêu nóng phun ra từ kẽ đá. Cuối cùng, Ryuya và Miche cũng đã đến trước cửa hang động được cho là phòng của Shamsheer.

Nhìn từ bên ngoài vào trong, họ căng mắt cố nhìn.

“Regda, cái ánh sáng đỏ cam lập lòe đằng kia là...”

“Đương nhiên là dung nham. Nhờ sư phụ mà nó được kiểm soát hoàn toàn, nhưng núi Wols không phải đã ngừng hoạt động hoàn toàn đâu.”

Dù đã có pháp thuật bảo vệ của Regda, nhưng điều đó không có nghĩa là lớp phòng hộ này hoàn hảo tuyệt đối. Nếu lỡ chẳng may lao thẳng vào dung nham, thân thể con người không chỉ hóa thành tro bụi mà linh hồn cũng sẽ vĩnh viễn hòa vào dòng dung nham nóng chảy.

“Sư phụ, con đã đưa họ đến rồi.”

“...”

“—Vâng, đã rõ ạ.” Regda sau khi nhận được một chỉ thị nào đó từ Shamsheer, liền quay người lại nhìn Ryuya và Miche.

“Regda?”

“Vào đi.”

“Hả?” Nghe vậy, Ryuya ngẩn người. Regda đang hất cằm về phía cái hang, chắc là muốn cậu cứ thế nhảy xuống.

“Sư phụ dặn vậy. Người muốn nói chuyện riêng với ngươi.”

“Với tôi sao ạ?”

Regda gật đầu.

“Lý do thì ta không rõ. Nhưng con vật đi cùng ngươi cũng có thể vào. Sư phụ nói dù sao nó cũng chẳng hiểu được gì đâu.”

Nghe vậy, Miche khẽ gầm gừ trong cổ họng. Chuyện khó đến mức đó sao... Dù sao đi nữa, Ryuya cũng thầm bực bội trong lòng. Cậu thiếu niên Regda này đúng là không hề biết khái niệm khách sáo là gì. Có lẽ Lục Hiền Giả, kể cả đệ tử của họ, đều là những người như vậy.

“Tôi hiểu rồi. ...À, tôi cứ thế nhảy xuống là được chứ ạ?”

“...”

“Này!”

Regda im lặng quay mặt đi. Ryuya biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi xuống, nhưng cậu vẫn muốn xác nhận lại cho chắc.

“Chủ nhân, đi thôi. Nếu thấy nguy hiểm thì cứ quay lại cắn nát cổ họng tên này là xong chuyện.”

“...Ta nghe thấy đấy.”

“Con cố tình nói đấy. Ai dám chọc giận chủ nhân thì con không tha đâu!”

Trong bầu không khí ngột ngạt bao trùm bởi hơi nóng và ẩm ướt, hai người nhìn nhau. Dù muốn đối xử thân thiện, nhưng có vẻ mọi chuyện không suôn sẻ như khi ở chỗ Vân Hiền Giả. Thôi, bây giờ đành chịu vậy.

“Miche.”

“...Vâng.”

“Regda, xin lỗi vì đã gây phiền phức. Nhất định tôi sẽ đền đáp ân huệ này sau.”

Regda vẫn giữ vẻ mặt khó gần, nhưng chắc chắn không phải là không nghe thấy. Không đợi phản ứng của đối phương, Ryuya cùng Miche nhảy thẳng vào bóng tối của cái hố, rơi thẳng xuống tận đáy.

Đạp vào vách đá, họ nhẹ nhàng tiếp đất, ngay lập tức một bóng người đã đứng đợi sẵn trước mắt.

Một người phụ nữ tóc đỏ rực như lửa, đang ngồi xếp bằng và nhìn chằm chằm về phía họ. Ngoại hình của cô ấy trông như một phụ nữ ở độ tuổi xuân sắc, tương tự như Eva, nhưng tuổi thật chắc cũng bí ẩn như sư phụ vậy.

“—Chào, đã đến rồi đấy à?”

“Hỏa Sơn Hiền Giả... thưa ngài.”

Hỏa Sơn Hiền Giả, Shamsheer, khẽ bật cười rồi đứng dậy.

“Quả đúng là vậy. À mà, cứ gọi ta tùy thích đi. Tên đầu to nhà ta (ý chỉ Regda) thì cứ gọi là ‘sư phụ’, nhưng ta chẳng ưa kiểu xưng hô đó lắm.”

“Tôi hiểu rồi. Tôi là Ryuya. Xin lỗi vì sư phụ tôi luôn gây phiền phức.”

“Đừng bận tâm. Với ta thì đây không phải chuyện tệ, nên ta mới nhận lời thôi.”

“À, tiện đây, sư phụ tôi đã nói chuyện với người như thế nào ạ...?”

“—Chuyện đó, chúng ta sẽ nói trong phòng này. Hôm nay ta đã đặc biệt mở cửa rồi.”

Nói rồi, Shamsheer dẫn Ryuya vào căn phòng sâu hơn bên trong.

“Nơi này hơi chật chội và bừa bộn, xin lỗi nhưng hãy chịu khó một chút.”

“Không sao đâu ạ.”

Dù nói vậy, nhưng đúng là căn phòng rất bừa bộn, đến nỗi không có chỗ đặt chân. Giấy tờ vương vãi khắp sàn nhà, khiến cậu ngay lập tức muốn bắt tay vào dọn dẹp.

“Cứ gom mấy tờ giấy đó lại cho ta. Nếu cần thì cứ mang về cũng được.”

“Hả? Sao tôi có thể nhận những thứ quan trọng như vậy được chứ...”

Bất chợt, Ryuya nhìn xuống những tài liệu nghiên cứu của Shamsheer và thấy một điều bất ngờ được ghi lại. Đó không phải là thứ cậu không biết. Ngược lại, nó cực kỳ quen thuộc với Ryuya.

“...Đây, không lẽ là Tree Paper sao?”

“Vâng,” Shamsheer khẽ mỉm cười nói. Những tờ giấy vương vãi trên sàn chính là Tree Paper.

“Những cái ở đây là kết quả của các thí nghiệm gần đây thôi. Toàn bộ tài liệu của tất cả mọi người đều được cất ở một nơi khác.”

“Toàn bộ mọi người, nghĩa là...”

“Toàn bộ là toàn bộ. Của những người sống trong đất nước này.”

Nói cách khác, là của tất cả những người sống ở Wols. Không chỉ Mayrill và gia đình cô bé, hay Dyke, mà là tất cả cư dân của đất nước này.

Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng Ryuya.

Tại sao lại làm điều đó chứ?

“Mặt ngươi đang hiện rõ vẻ không hiểu gì cả. Nhưng vì mục đích của ta, đây là điều cần thiết.”

Từ một chồng giấy được chất đống cao ngút, Shamsheer rút ra một tờ. Ở chính giữa có vẽ hình cây ‘tố chất’, và bên cạnh đó là những dòng chữ nhỏ li ti được ghi kín mít.

“Đây là...”

“Đây là bản ghi chép các loại kỹ năng được phát hiện qua các thí nghiệm từ trước đến nay. Mặc dù vẫn còn rất nhiều thiếu sót.”

Nhìn vào đó, cậu thấy chúng được phân loại chi tiết theo từng loại tố chất. Từ những tài năng liên quan đến chiến đấu như kiếm thuật, cung thuật, những kỹ năng cơ bản như ma thuật, cho đến phạm vi kỹ năng sản xuất và chế tác thuộc phần ‘gốc rễ’. Ngoài ra, còn có cả những dị năng được ghi ở một phần tách biệt.

“Này, Ryuya. Ta có một điều muốn hỏi ngươi.”

Shamsheer châm lửa điếu thuốc lá cô rút từ trong người ra, nhả khói rồi nói.

“—Ngươi nghĩ tại sao, trên thế giới này lại tồn tại thứ gọi là Tree Paper?”