Chương kết: Ngôi làng nơi đón gió
□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
Ngay sau khi xác nhận [Monochrome] đã bị tiêu diệt, tôi rơi vào trạng thái [Ngất xỉu]. Đó không chỉ là trạng thái bất thường do hệ thống gây ra, mà có lẽ bản thân tôi cũng đã buông lỏng tinh thần nên mất đi ý thức. Tôi có cảm giác mình đã ngủ một giấc rất dài sau khi đến cái không gian bí ẩn nọ. Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng dường như tôi đã nhìn thấy một bóng người nhỏ bé màu đỏ hay màu đen gì đó đang dỗi hờn, lầm bầm: "Chuẩn bị xong hết rồi mà..."
Tỉnh dậy sau cơn [Ngất xỉu], tôi nhận thấy một vài sự thay đổi.
Thứ nhất là về trang bị phần thưởng. Chà, chuyện này cũng là tất yếu thôi... Trang bị phần thưởng của [Monochrome] đã nằm gọn trong tay tôi. Đó là một chiếc áo choàng trong suốt như pha lê có tên là [Hắc Triền Sáo - Monochrome].
Nhìn thấy nó, Nemesis... À đúng rồi, nghe nói sau khi đánh bại [Monochrome], Nemesis đã hạ cánh xuống bình thường. Cô ấy không trở về hình dạng con người ngay mà giữ nguyên hình thái Lưu Tinh Phong Xa, nhập lại với phần cán vũ khí mà tôi vẫn đang nắm chặt dù đã [Ngất xỉu], sau đó mới biến lại thành người.... Nghe đến đây, tôi chợt thắc mắc: "Ơ? Vậy nếu cố tình trở lại hình người trong trạng thái phân ly thì sẽ ra sao?", nhưng thôi, tốt nhất là đừng nghĩ đến. Không khéo lại tưởng tượng ra cảnh tượng kinh dị nào đó mất.
Quay lại vấn đề chính, Nemesis cứ lẩm bẩm "Thật bất ngờ" mãi khi nhìn thấy trang bị phần thưởng của [Monochrome].
Cô ấy còn bảo: "Ta cứ tưởng với bản tính của anh, nó sẽ biến thành một món trang bị đen ngòm đầy tà khí cơ đấy." Cái con mắm này thất lễ thật. Tại sao trang bị của tôi lại đồng nghĩa với tà khí chứ?
Về cái [Hắc Triền Sáo] kia, nó có một Skill Bị động tên là <Light Absorption>. Khi mặc vào và bật Skill, [Hắc Triền Sáo] lập tức chuyển từ trong suốt sang màu đen. Có vẻ như nó chỉ hấp thụ ánh sáng và trông đen xì khi Skill được kích hoạt.
Thấy vậy, Nemesis buông thõng một câu: "Quả nhiên là thế."
Cô ấy cũng nói thêm: "...Găng tay Quỷ, Giày Tử Thi, cộng thêm Áo choàng Bóng Tối mà lại cởi trần thì trông dị hợm lắm."
Công nhận là cởi trần thì không ổn chút nào. [BR Armor] của tôi cũng đã chạm đến giới hạn và vỡ vụn khi trận chiến kết thúc, tôi phải chuẩn bị trang bị mới thôi.... [BR Armor], cùng với cánh tay trái giả, tuy chỉ đồng hành trong thời gian ngắn ngủi nhưng bọn mi đã làm rất tốt rồi.
Nhắc mới nhớ, ngoài <Light Absorption>, [Hắc Triền Sáo] còn một Skill nữa. Cứ tưởng là Skill bay lượn hay âm thanh gì đó, ai ngờ lại là Skill mang tên <Shining Despair...>.
Theo phần mô tả, có vẻ như đây là Skill phóng tia nhiệt. Có lẽ nó là phiên bản thu nhỏ của tia nhiệt mạnh nhất mà tên đó từng phóng ra. Tuy nhiên, có một điểm khiến tôi thắc mắc. Lúc tia nhiệt đó được bắn ra, tai tôi nghe rõ ràng là "<Shining Disappear...>". Tại sao sau khi trở thành trang bị phần thưởng và điều chỉnh cho phù hợp với tôi, nó lại thay đổi?
Tôi vẫn còn đôi chút băn khoăn về chuyện đó.... Nói mới nhớ, từ trước đến nay trong <Infinite Dendrogram>, đôi khi cách sử dụng và phát âm từ ngữ tiếng Anh có hơi khác so với đời thực. Liệu có liên quan gì đến chức năng phiên dịch không nhỉ?
Về thay đổi thứ hai. Trong lúc tôi ngủ, toàn bộ người bị thương ở làng Torne đều đã hoàn toàn bình phục. Dù là những người bị [Bỏng] nặng toàn thân, hay thậm chí là mất đi một phần cơ thể, tất cả đều đã hồi phục hoàn toàn, lành lặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Và đương nhiên, "toàn bộ" ở đây bao gồm cả tôi.
Trên cơ thể tôi lúc này chẳng còn lưu lại vết thương nào từ trận chiến với [Monochrome]. Hơn thế nữa... ngay cả cánh tay trái đã mất trước khi sự kiện này xảy ra cũng đã mọc lại. Cánh tay trái của tôi đã có thể cử động trơn tru, không gặp bất cứ trở ngại nào hệt như ngoài đời thực. Theo lời Nemesis và chị B3, chỉ mới lơ là một chút là tôi đã bình phục hoàn toàn. Bí ẩn thần kỳ gì đây... Tôi rất muốn thốt lên như vậy, nhưng thực chất tôi đã mường tượng ra được ai là người đứng sau chuyện này. Bởi lẽ, ở vương quốc này, người sở hữu ma pháp hồi phục có khả năng chữa lành cả những phần cơ thể bị khuyết thiếu, chỉ có một người duy nhất.
"...Thì ra chị cũng tới đây sao, con mắm quái vật này..."
◇◇◇
□ Hai Bóng Người Trong Bóng Tối
"Mệt quá đi mất~. Chẳng làm gì mà rã rời cả ngườiiiii~."
"Ngài vất vả rồi, thưa ngài Tsukuyo."
Tại một góc vắng vẻ, khuất tầm nhìn của làng Torne, một người phụ nữ trong trang phục truyền thống Nhật Bản — Tsukuyo Fuso, Giáo chủ của <Nguyệt Thế Hội> — đang nằm ườn trên bãi cỏ. Cô ta lăn lộn trên thảm cỏ thấp lè tè, thoải mái như đang nằm trên chiếu Tatami ở nhà. Bộ Junihitoe cấp Mythical dính đầy nhựa cỏ, nhưng cô ta chẳng mảy may bận tâm.
"Ta có làm gì đâu chứ hà. Đám Tian và nhóc Ray tự dưng lành lặn lại đấy chứ. Ây da, tiếc ghê, đáng lẽ ta có thể dùng việc chữa trị cánh tay trái để ép nhóc Ray gia nhập, vậy mà sao tự dưng lại khỏi thế nhỉ?"
"...Thôi nào, ngài đâu cần phải diễn kịch với tôi, người đã ở bên cạnh ngài nãy giờ. Hơn nữa, giọng điệu của ngài giả trân quá đấy."
"Không biết đâu. Ta chẳng biết gì sất á."
"Vậy sao ạ."
Dù Tsukuyo đã đi vòng quanh làng để chữa trị ngay trước mắt Tsukikage, nhưng trước sự lấp liếm của vị chủ nhân này, Tsukikage đành là người đầu hàng trước.
Chà, nếu hỏi vị thủ lĩnh và nhân vật số hai của <Nguyệt Thế Hội> đã đến làng Torne từ lúc nào... thì thực ra, họ đã có mặt từ trước khi [Monochrome] xuất hiện. Lý do là vì hôm qua, Tsukikage đã báo cáo với Tsukuyo rằng: "Nhóm của Ray đã cùng với Louie, con trai nuôi của Shijima, hướng đến làng Torne."
Lúc đó, Tsukuyo chỉ thờ ơ đáp: "Thế à."
Thế nhưng, sáng nay cô ta lại đột nhiên tuyên bố: "Ta muốn đi xem Lễ Hội Phong Tinh một chút. Mặc dù chẳng liên quan gì đến nhóc Ray đâu," rồi lập tức lên đường đến làng Torne. Có vẻ như cô ta đã suy tính điều gì đó trong suốt một đêm. Hoặc cũng có thể, cô ta muốn trực tiếp chứng kiến xem Ray sẽ đưa ra lựa chọn gì trước rắc rối của gia đình Shijima. Và người đi cùng cô ta hiển nhiên là Tsukikage.
Ngoài ra, để tiện cho việc di chuyển, cô ta còn mang theo một <Master> thuộc <Nguyệt Thế Hội>, người điều khiển một con Pure Dragon thuộc chủng Thiên Long... Với tốc độ bay của Pure Dragon, họ nhanh chóng đặt chân đến làng Torne. Tuy nhiên, ngay sau khi đến nơi, điện thoại của Tsukikage ở ngoài đời thực bất ngờ đổ chuông, và người gọi là B3.
Như đã biết từ trước, cuộc gọi ấy có mục địch nhằm chất vấn về mối quan hệ giữa Shijima và <Nguyệt Thế Hội>. Vì vậy, Tsukikage phải log out, còn <Master> điều khiển Pure Dragon thì lấy cớ bận chăm sóc rồng để rời đi, bỏ lại Tsukuyo một mình dạo quanh các quầy hàng. Tất nhiên, nếu một mỹ nhân diện Junihitoe... hay nói đúng hơn là Tsukuyo Fuso khét tiếng thong dong dạo bước, ắt hẳn sẽ có người nhận ra. Nhưng Tsukikage đã cẩn thận dùng ma thuật ngụy trang để che giấu thân phận của cô ta trước khi log out.
Sau khi dạo chơi thỏa thích, Tsukuyo nghe Tsukikage báo cáo lại toàn bộ sự việc. Sau đó, cô ta nấp trong bóng râm... đúng hơn là trốn trong chiếc bóng của mình, âm thầm quan sát hành động của Ray sau khi cậu log in trở lại. Tsukuyo có vẻ mãn nguyện khi chứng kiến Ray quyết định nói cho Farica và Louie biết sự thật về Shijima. Tuy nhiên, cô ta chợt nhận ra: "Ái chà, phải ngăn chuyện này lại thôi. Nói mới nhớ, Kage đã giải thích thế nào vậy nhỉ?", và định lên tiếng ngăn cản. Đúng lúc đó, [Monochrome] xuất hiện. Ray lập tức bay lên không trung, và người cưỡi con Thiên Long đáng lẽ phải đang túc trực cũng lao về phía [Monochrome].
Tsukuyo thở dài sườn sượt, cùng Tsukikage rảo bước quanh tâm điểm của khu vực bị tàn phá. Mục đích của cô ta là thi triển ma pháp hồi phục cho những người bị thương nặng, đe dọa đến tính mạng. Vừa càm ràm rằng: "Ài, nếu có Đệ Nhất Công Chúa Al bé bỏng ở đây thì ta đã có thể mang chuyện này ra mặc cả để moi móc đủ thứ rồi. Trắng tay mất thôi", vừa ẩn mình trong bóng tối, tiến hành chữa trị khắp nơi.
Kết quả là, chưa tính đến <Master>, không một Tian nào phải bỏ mạng. Cứ thế, trong khi âm thầm thực hiện công tác cứu người, Tsukuyo lặng lẽ dõi theo trận chiến của Ray. Và cô ta cũng chỉ dừng lại ở việc dõi theo mà thôi.
"Về con <UBM> đó, sao chúng ta không tự mình hạ gục nó?"
Dù đã ra tay cứu giúp các Tian, nhưng Tsukuyo tuyệt nhiên không can thiệp vào trận chiến của Ray. Đúng như Tsukikage nói, nếu là họ, việc tiêu diệt [Monochrome] và giành lấy trang bị phần thưởng hoàn toàn nằm trong tầm tay. Hoặc cô ta cũng có thể trực tiếp hỗ trợ Ray. Lý do cô ta không làm vậy là:
"Hả? Làm thế thì còn gì vui nữa?"
Chỉ một câu đó là đủ để giải thích tất cả. Tsukuyo đã luôn dõi theo Ray. Sự quyết tâm, hành động của cậu, cô ta đều thu vào tầm mắt. Đứng trước một Ray như thế, cô ta hoàn toàn không có ý định ra vẻ kẻ bề trên, ban phát sự "cứu rỗi".
Theo suy nghĩ của Tsukuyo, những hành động đó chỉ là thứ tạp chất làm vẩn đục quyết định của Ray. Bởi lẽ, điều cô ta muốn chứng kiến và khẳng định chính là con người thật của Ray. Đối với Tsukuyo, sự kiện lần này có thể coi là phần tiếp nối cho việc quan sát Ray, vốn đã bị gián đoạn bởi sự chen ngang của Figaro. Và kết luận là, Tsukuyo càng lúc càng thấy thích thú với Ray hơn cả hồi diễn ra màn vấn đáp lúc cô ta bắt cóc cậu. Chính vì vậy, đến phút chót, cô ta đã “lỡ tay” sử dụng <Mercy of the Holy> — thứ lẽ ra phải được dùng làm điều kiện trao đổi — lên người Ray.
"Ây da, ta chẳng làm gì sất mà nhóc Ray tự dưng khỏi bệnh, nên việc dụ dỗ nhóc Ray vào <CID> đành phải gác lại cho đến khi cậu ta lại bị thương nặng vậy."
"............"
Phong cách đàm phán của Tsukuyo thường là đưa ra những điều kiện cao ngất ngưởng, sau đó kiên nhẫn chờ đợi đối phương buộc phải chấp nhận. Thế nhưng với Ray, cô ta liên tục tự phá vỡ quy tắc của chính mình. Đầu tiên là hạ điều kiện từ việc gia nhập <Nguyệt Thế Hội> xuống thành gia nhập <CID>, và cuối cùng là chữa trị miễn phí cho cậu.
Việc cô ta cứ thao thao bất tuyệt điệp khúc "ta chẳng làm gì sất" với Tsukikage nãy giờ thực chất là sự lấp liếm đầy tuyệt vọng cho việc bản thân đã tự bẻ cong phong cách của mình để cứu Ray. Dù thừa biết sự thật đằng sau màn lấp liếm vụng về ấy, Tsukikage chỉ thầm nghĩ: "Trông ngài ấy cứ như Tsukuyo-sama hồi nhỏ vậy," và quyết định không bóc mẽ thêm.
"Nhưng mà, ừm. Cứu được gia đình Shijima, lại còn được xem nhóc Ray thể hiện xuất sắc nữa chứ. Ra đó là cách thằng bé nắm lấy kỳ tích nhỉ."
"Kỳ tích sao. Đối với người dân, việc vết thương tự lành hẳn cũng là một kỳ tích đấy."
"Ta không biết đâu."
"Vâng vâng. Nhưng mà..."
Sau khi thở dài trước sự cứng đầu của Tsukuyo, Tsukikage bất chợt lẩm bẩm.
"Dạo này, kỳ tích xuất hiện nhiều thật đấy."
◇◇◇
□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
Trong lúc tôi ngủ, một chuyện nữa đã xảy ra. Đó là một bức thư từ anh Shijima gửi cho Louie và chị Farica. Bức thư này được anh Shijima viết cho hai người trước khi bước vào ca phẫu thuật. Nó được giấu trong một ống kim loại buộc vào trang bị của Gringham. Có vẻ như anh ấy đã gửi gắm nó cho Gringham từ trước. Với mong muốn rằng nếu sau nửa năm mà anh vẫn chưa trở về, Gringham sẽ thay anh chuyển bức thư này. Anh đã đặt cược niềm tin vào việc Gringham, dù đã trở về với bản năng hoang dã, vẫn sẽ thực hiện lời thỉnh cầu đó.
Nội dung bức thư dường như kể về cuộc chiến chống chọi với bệnh tật của anh Shijima ở thế giới thực. Việc anh vẫn chưa thể đăng nhập cho thấy quá trình điều trị đang kéo dài hơn dự kiến. Tuy nhiên, anh khẳng định rằng mình chắc chắn sẽ trở về. Đồng thời, bức thư cũng chứa đựng những tình cảm sâu sắc mà anh Shijima dành cho gia đình.
Nghe xong chuyện đó, tôi quyết định từ bỏ ý định nói cho họ biết về tình hình của anh Shijima — điều mà tôi định làm trước khi [Monochrome] xuất hiện. Hơn nữa, bức thư cũng đã được chuyển đến. Một khi chính anh Shijima đã để lại những lời nhắn nhủ như vậy, thì người ngoài như tôi đâu có tư cách xen vào. Quan trọng hơn cả, có một sự hiểu lầm tai hại về sự việc này.
Tôi và chị B3 đã nghe thằng Vua Thư Ký đó kể về anh Shijima. Khi tôi hỏi về tình hình của anh ấy, cái tên Vua Thư Ký đã đáp lại bằng một giọng trầm buồn: "Kỳ tích... vốn dĩ không phải là thứ dễ dàng xảy ra, nên người ta mới gọi đó là kỳ tích." Lúc đó, tôi cũng đã bị sốc trước những lời nói ấy. Nhưng nghĩ kỹ lại thì.
...Cái tên khốn Vua Thư Ký đó, chưa một lần nào hắn nói "kỳ tích đã không xảy ra" hay "đã chết".
Cú chốt hạ là, vừa nãy tôi có log out và gõ cụm từ "Fuso bệnh viện bệnh nan y" lên mạng, ngay lập tức, một bài báo y tế đăng từ hai tháng trước với tiêu đề "Ca phẫu thuật bệnh nan y tầm cỡ thế giới đầu tiên thành công trong nước!" hiện ra rành rành. Bài báo nói thêm rằng bệnh nhân cần được theo dõi tại phòng chăm sóc tích cực trong vài tháng, nhưng tình trạng hiện tại đã ổn định. Dù tên bệnh nhân đã được giấu đi để bảo vệ quyền riêng tư, nhưng mười mươi là chuyện đó rồi. Kỳ tích... có lẽ đã thực sự xảy ra.
"...Đúng là biết trêu người mà."
Dù hôm nay ở đời thực là Cá tháng Tư... nhưng tôi đã bị lừa một vố đau. Tuy nhiên, nếu hỏi tôi có khó chịu không thì... hoàn toàn không.
Tối hôm đó, sau khi gửi lời cảm ơn vì tôi đã cứu cả hai, Louie chính thức rút lại yêu cầu ủy thác. Thằng bé quả quyết: "Em, cùng với mẹ, Gringham, và cả em trai hoặc em gái sắp chào đời, sẽ tiếp tục chờ đợi bố." "Bố chắc chắn sẽ trở về!", Louie nói vậy. Tôi cũng thấy thế là ổn. Bởi lẽ, ngày đó chắc chắn sẽ không còn xa nữa.
◇
Sáng hôm sau sự kiện [Monochrome]. Tôi và chị B3 rời khỏi làng Torne trong sự tiễn đưa của Louie, chị Farica và Gringham. À, đúng rồi. Chị Farica đã thuần hóa được Gringham.
Vì sợ rằng một con quái vật chưa được thuần hóa có thể bị nhầm là mục tiêu thảo phạt, chị ấy đã nhanh chóng lấy Job [Thuần Thú Sư] ngay trong ngày hôm qua để thực hiện việc này. [Aries Leo] vốn không phải là loại quái vật mà một [Thuần Thú Sư] mới vào nghề có thể dễ dàng thuần hóa. Nhưng Gringham thì khác. Họ vốn dĩ đã là một gia đình, và bản thân Gringham cũng mong muốn được thuần hóa. Vì vậy, quá trình diễn ra vô cùng suôn sẻ. Lúc này đây, nó đang nằm ườn trên khoảng đất của nhà Shijima — cũng là ổ ngủ quen thuộc của nó. Trông nó hệt như một chú mèo nhà vậy. Và Gringham cũng thế, nó sẽ cùng gia đình kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi người chủ cũ của mình — anh Shijima — quay trở về.
"Lần này, thực sự cảm ơn hai người rất nhiều."
Chị Farica cúi gập người cảm tạ chúng tôi, Louie cũng bắt chước làm theo.
"Từ chuyện ủy thác của Louie, cho đến việc cứu mạng mẹ con tôi khỏi con [Monochrome] đó..."
"Không đâu, cả hai việc đó đều là những gì tôi muốn làm mà."
Thực sự, nếu không làm cả hai việc đó, lương tâm tôi chắc chắn sẽ không được yên. Nhưng lúc này, tâm trạng tôi đang vô cùng sảng khoái. Thế nên, tôi tin rằng mình đã hành động đúng.
"A, đúng rồi. Dù ủy thác bị hủy bỏ, nhưng còn tiền thù lao..."
Như sực nhớ ra, Louie lên tiếng, nhưng tôi đã đưa tay ngăn lại.
"À, cái đó thì không cần đâu."
Liếc nhìn sang bên cạnh, chị B3 cũng gật đầu đồng tình.
"Đúng vậy. Ban đầu chúng ta cũng chưa thống nhất thù lao mà."
Vốn dĩ đây là một nhiệm vụ được nhận mà chưa hề bàn bạc gì về tiền công. Hơn nữa...
"Sự kiện lần này cũng mang lại cho chúng tôi một khoản thu nhập ngoài lề kha khá, nên về mặt tài chính là quá đủ rồi."
...Ừ, khoản tiền bồi thường từ bọn Rosa của <K&R> là quá đủ rồi. Cái giấy cam kết đó... nhìn kỹ lại thì phần lãi suất phạt trả chậm có ghi mấy điều khoản khá là sai trái. Rosa mà không lo gom đủ tiền trả sớm thì chắc chắn sẽ rơi vào địa ngục nợ nần cho xem.
Chà, tóm lại là lên đường thôi... nhưng trước đó.
"Louie."
"Dạ, anh Ray."
Có một điều tôi muốn nhắn nhủ với Louie... cậu bé sắp trở thành anh của một đứa em trai hoặc em gái.
"Nhớ làm chỗ dựa vững chắc cho em mình nhé. Em út ấy mà, thường dựa dẫm vào anh trai nhiều hơn em tưởng đấy."
"...Vâng!"
Sau màn chào hỏi đó, chúng tôi rời khỏi nhà Shijima.
◇
Silver — chú ngựa đã hồi phục từ Skill Kẻ phá hoại (Gremlin) của một <Embryo> nào đó — đang kéo cỗ xe ngựa của chị B3. Hôm nay, cả tôi, Nemesis và chị B3 đều ngồi trên ghế lái xe. Trên đường đi, chúng tôi có thể thấy ngôi làng bị thiêu rụi bởi [Monochrome] đang bắt đầu công cuộc tái thiết. Nhìn kìa, đám <Master> đầu Mohican có vẻ đang làm tình nguyện rất hăng hái! Đúng là không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, tôi thầm nghĩ trong lúc đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh.
"............"
Tôi chợt nhận ra chị B3 đang chằm chằm nhìn mình.
"Chị sao vậy, tiền bối?"
"...Không có gì, chị chỉ đang nghĩ: ‘Em không hề đả động gì đến chuyện tôi mặc bộ giáp kia nhỉ’."
Tiền bối mặc giáp á? À, là lúc chị ấy che chắn cho tôi khỏi tia nhiệt. Thú thật là tôi cũng hơi ngạc nhiên. Tôi đã nhanh chóng nhận ra gã mặc giáp của băng PK <Sol Crisis> là đồ giả mạo tiền bối ngay từ cái đoạn xưng tên. Chỉ là, tôi không ngờ bộ giáp lại giống đến thế. Nhưng dù vậy, tôi vẫn nhận ra đó là tiền bối.
"Từ cách nói chuyện của chị cho đến mọi thứ đều khác biệt, chị cứ đinh ninh em sẽ phải thắc mắc cơ đấy."
Đúng là cách nói chuyện lúc đó có phần nam tính thật. Đó chắc là chuyện "chuyển đổi công tắc" mà chị ấy từng nhắc đến trước đây. Tuy nhiên...
"Thì, em quen rồi mà."
"Quen rồi á?"
"Hai người trong gia đình em, cộng thêm vài người bạn nữa. Giống như chị vậy, có những người thay đổi cách nói chuyện và hành động 180 độ tùy thuộc vào hoàn cảnh và đối tượng giao tiếp, nên giờ em cũng không bận tâm lắm đâu."
"...Ra, là vậy?"
Anh trai, chị gái, Marie, Hugo, và có khi cả Rook nữa. Chà, nghĩ lại thì, xung quanh tôi toàn những người mang hai bộ mặt nhỉ... Dù rằng bản chất của họ đều là những người vô vùng dịu dàng.
"Nhân tiện, ta hỏi một chút được không."
Đúng lúc đó, Nemesis xen vào. Có vẻ cô ấy có chuyện muốn hỏi tiền bối.
"Từ giờ trở đi, ta nên gọi cô là B3 hay Barbaroi đây?"
A, tôi cũng đang thắc mắc chuyện đó. Nên tôi rất tò mò không biết tiền bối sẽ trả lời thế nào.
"À, khi nào không mặc giáp thì cứ gọi là B3, còn khi mặc giáp thì là Barbaroi nhé."
Phải phân biệt rạch ròi thế cơ à...
"Hừm. Tại sao lại phải phân biệt?"
Khi Nemesis gặng hỏi thêm, tiền bối khẽ ửng hồng đôi má...
"Bởi vì, gọi như thế thì chị mới thấy dễ thương... và ngầu chứ sao?"
Nghe câu đó, tôi không nhịn được mà phì cười. Tiền bối phồng má, lấy tay vỗ vỗ lên đầu tôi mấy cái rồi chui tọt vào trong xe ngựa. Ừm, quả nhiên chị ấy là một người dễ thương ngoài sức tưởng tượng.... DÙ TÔI BỊ ĐÁNH TỤT HP THẬT!
"Tự làm tự chịu thôi." Nemesis bồi thêm.
Cạn lời.
◇
Cỗ xe ngựa chở chúng tôi rời khỏi làng Torne. Tôi ngoái nhìn lại lần cuối, hình bóng làng Torne đang nhỏ dần ở phía sau.
"Nhắc mới nhớ, không biết Lễ Hội Phong Tinh năm sau sẽ ra sao nhỉ."
Nguyên nhân bắt nguồn cho lễ hội — [Monochrome] — đã tái sinh, gây ra thiệt hại nặng nề rồi lại tan biến. Mặc dù thương vong về người không nhiều, nhưng một khu vực rộng lớn của ngôi làng đã bị thiêu rụi. Sẽ phải mất nhiều thời gian để tái thiết, và cũng không rõ liệu Lễ Hội Phong Tinh có được tiếp tục tổ chức hay không. Tuy nhiên,
"Chắc chắn sẽ tiếp tục thôi."
Nemesis, đang ngồi bên trái tôi, khẳng định chắc nịch.
"Tại sao?"
"Con người ấy mà, họ là những sinh vật biết gác lại nỗi đau và sự bi ai vào quá khứ để tiếp tục tiến bước. Thế nên, sự kiện lần này cũng sẽ trở thành một phần của quá khứ, và họ sẽ lại bước tiếp thôi."
"............"
Có lẽ, nó cũng giống như việc tổ chức lễ hội để tưởng niệm và nguyện cầu cho sự phục hồi sau những ngày tháng bom đạn hay thiên tai chăng.
"Hơn nữa, ta với anh cũng giống nhau mà."
"Cả Nemesis nữa sao?"
"Ừ. Ta là một <Embryo> sinh ra để biến những nỗi đau và sự bi ai mà anh gánh chịu thành sức mạnh để tiến bước."
Nói rồi, Nemesis nhẹ nhàng nắm lấy tay trái của tôi... bàn tay trái vừa mới mọc lại.
"Thế nhưng, ý chí tiến bước là của con người các anh. Vậy nên... chỉ cần người dân trong ngôi làng này còn giữ vững ý chí tiến bước, ngôi làng sẽ nhanh chóng hồi sinh, và lễ hội rồi cũng sẽ được tiếp nối."
"...Ừm, đúng vậy."
Cỗ xe ngựa chở chúng tôi băng qua làng Torne, hướng về Vương Đô. Trên con đường ấy, một cơn gió dễ chịu mơn man thổi qua... xoay tít những chiếc Phong Tinh vẫn còn được treo dọc hai bên đường.
◇◇◇
Năm sau, [Lễ Hội Phong Tinh] ở làng Torne vẫn được diễn ra như thường lệ.
Chỉ có điều, nội dung của lễ hội đã có chút thay đổi.
Phong Tinh giờ đây được những con búp bê giấy cầm trên tay để trang trí. Trông chúng hệt như những bản sao mô phỏng lại hình bóng của một người nào đó đã đánh bại ngôi sao của Bầu Trời Đen.
Trong Điệu múa Phong Tinh của lễ hội năm sau... người ta còn thấy bóng dáng của một gia đình cùng nhau nhảy múa. Một cặp vợ chồng, một cậu bé và một bé gái trầm tính. Bên cạnh điệu múa, một chú sư tử có chiếc bờm hệt như len cừu đang vỗ về dỗ dành một đứa trẻ sơ sinh say giấc nồng. Đó là một cảnh tượng vừa quen thuộc với quá khứ, nhưng cũng lại là một khung cảnh hoàn toàn mới mẻ.
Khi ấy, tại làng Torne, một cơn gió dễ chịu vẫn đang miệt mài xoay tít những chiếc Phong Tinh.
TO BE CONTINUED IN THE NEXT EPISODE
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
