Infinite Dendrogram (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ba Người Vợ Của Tôi Đề Là Những Ma Cà Rồng Xinh Đẹp

(Tạm ngưng)

Ba Người Vợ Của Tôi Đề Là Những Ma Cà Rồng Xinh Đẹp

Victor_Weismann

Và chính dòng máu mà anh từng căm ghét đó lại là nhân tố then chốt biến Victor Alucard trở thành Vampire vĩ đại nhất mọi thời đại.

1136 16508

Shitashii Kimi to no Mishiranu Kioku

(Đang ra)

Shitashii Kimi to no Mishiranu Kioku

Yu Kudo

Trong những giấc mơ của mình, Yukinari đã gặp gỡ và dành thời gian ở bên một cô gái bí ẩn. Cậu cảm thấy thật thân thuộc khi lần đầu tiên tới một nơi mình chưa từng đặt chân đến, và rồi bắt gặp Yuuko,

1 510

Ta và trò chơi của thần với yandere

(Hoàn thành)

Ta và trò chơi của thần với yandere

Bạch Phụng Hành

(Cảnh báo: Tất cả đều là Yandere!!!)

1237 70992

I Want To Confess To My Childhood Friend

(Đang ra)

I Want To Confess To My Childhood Friend

RookieM,ShinjinM,新人M

Đây là câu chuyện kể về hai người đang yêu nhau nhưng không thể nói câu “tớ thích cậu” dù họ rất thân thiết đến mức mọi người xung quanh đều nghĩ họ là người yêu của nhau.

4 1063

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

915 22313

Chương 12: <Miêu Thần> - Tom Cat

Chương 12: <Miêu Thần> - Tom Cat

□ [Hoàng Kỵ Binh] Ray Starling

Phóng Silver được khoảng ba mươi phút kể từ đại sảnh chứa khối pha lê khổng lồ, xung quanh nơi này đã không còn bóng dáng ai khác ngoài chúng tôi. Dù vậy, tôi vẫn giữ tốc độ của Silver ở mức vừa phải, đủ để kịp thời phản ứng nếu lỡ có ai đó bất thình lình lao ra từ ngã rẽ.

"Vậy khi đến sâu bên trong <Di tích>, việc đầu tiên chúng ta làm là gì?" Tôi hỏi

"Trước mắt là điều tra về công nghệ đang được sử dụng trong <Di tích> này." Azurite trả lời

"Cô bảo là tùy thuộc vào <Di tích> mà không biết thứ gì sẽ xuất hiện cơ mà?" 

"Đúng vậy. Thêm vào đó, <Di tích> cũng được chia làm hai loại. Kho chứa và nhà máy."

Kho chứa và nhà máy sao?

"Kho chứa là nơi cất giữ các vật phẩm của nền văn minh trước thời kỳ cổ đại. Tuy nhiên, vì ở đó chỉ có vật phẩm mà không có trang thiết bị sản xuất, nên rất khó để chúng ta có thể nắm bắt được công nghệ cốt lõi."

"Tất nhiên là vẫn có thể thu thập được một phần công nghệ thông qua việc phân tích vật phẩm, nhưng cũng hạn chế lắm," Azurite nói thêm.

"Ngược lại, nhà máy là cơ sở sản xuất vật phẩm của nền văn minh trước thời kỳ cổ đại. Nếu máy móc vẫn còn hoạt động, chúng ta có thể trực tiếp sản xuất vật phẩm. Còn nếu đã hỏng hóc, ít nhất chúng ta cũng có thể tìm hiểu xem chúng được chế tạo như thế nào."

Ra là vậy. Đối với cá nhân thì một cái kho chứa đầy vật phẩm nghe có vẻ dễ hiểu và giống một núi kho báu hơn, nhưng đứng trên bình diện quốc gia thì một nhà máy sản xuất lại mang đến nhiều lợi ích lâu dài hơn hẳn.

"Cứ đoán mò cũng được, anh nghĩ <Di tích> này thuộc loại nào?" 

"Nhà máy."

Tôi đưa ra phán đoán một cách chắc nịch.

"Hôm qua, những thứ mà những người khám phá <Di tích> này mang đến cho Mario tiên sinh giám định phần lớn là kim cương nhân tạo, thép tấm... toàn là những nguyên liệu dùng để sản xuất chứ không phải thành phẩm. Khả năng cao đó là nguồn nguyên liệu dự trữ, và <Di tích> này chính là một nhà máy dùng để gia công chúng thành vật phẩm." 

"Chỉ dựa vào đó thì vẫn chưa thể loại trừ khả năng đây là một kho chứa được." 

"Đúng thế. Vì vậy, tôi đã cộng thêm dữ kiện về khối pha lê khổng lồ ở đại sảnh đầu tiên vào suy luận của mình." 

"...Ra là vậy."

Đã có tiền lệ về việc Tiền bối Nữ Quái và các cơ sở tôn giáo của Quốc giáo thâu tóm các khối pha lê thuộc nhánh Tu sĩ. Nghĩ theo hướng tương tự, khối pha lê cho phép chuyển sang các Job như [Kỹ Sư] hay [Thợ Máy] có lẽ được đặt ở đây với mục đích đảm bảo nguồn nhân lực cho cơ sở này. Hoặc cũng có thể, họ đã cố tình xây dựng nhà máy tại nơi có sẵn khối pha lê đó.

“Nhìn qua thì tường của <Di tích> này không hề có dấu hiệu rỉ sét hay mục nát. Nếu đây thực sự là một nhà máy, rất có thể các trang thiết bị bên trong vẫn còn nguyên vẹn đấy.” 

"Đúng vậy. Khả năng đó là rất cao."

Một nhà máy vẫn có khả năng vận hành dù đã trải qua hàng thiên niên kỷ. Thực tế đó càng làm tôi thêm kinh ngạc trước trình độ công nghệ của nền văn minh trước thời kỳ cổ đại. Dù bản thân nền văn minh ấy đã sụp đổ từ lâu, nhưng khi chứng kiến những tàn tích này, tôi lại càng tò mò: "Rốt cuộc tại sao một nền văn minh tân tiến như vậy lại bị diệt vong?". Theo những gì Hugo từng kể, nguyên nhân là do một Vị thần cùng mười ba quyến thuộc của ngài đã giáng đòn hủy diệt, nhưng theo lời tiền bối thì nền văn minh thời kỳ cổ đại cũng sụp đổ vào cùng thời điểm đó. Điều này có chút gì đó lấn cấn.

"Hay là tối nay về hỏi Mario tiên sinh thử xem sao nhỉ."

Nếu là một nhà khảo cổ học như Mario tiên sinh, chắc chắn anh ta sẽ có câu trả lời cho những thắc mắc... Hự!?

"Hự!"

Trong một khoảnh khắc —— một tia sáng lóe lên từ sâu thẳm hành lang.

Theo phản xạ, tôi tung [Hắc Triền Sáo] lên che lấy mặt. Ngay sau đó, tôi cảm nhận được thứ gì đó vừa bị hút vào bề mặt của [Hắc Triền Sáo].

"Ray!" 

"Tôi không sao! Nhưng phía trước có thứ gì đó!!"

Ngay trên đường tiến của chúng tôi, những con quái vật từ nãy đến giờ chưa từng chạm mặt bỗng dưng xuất hiện. Hai con quái vật vừa lộ diện có ngoại hình rất giống với con quái vật bọc máy móc đã tấn công Shirley ngày hôm qua. Kể cả việc cái tên hiển thị trên đầu chúng, [Goblin Warrior] hay [Pasi Rabbit], hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với vẻ bề ngoài. Một con thì được trang bị súng ống hệt như con [Teal Wolf] (tạm gọi) hôm qua, con còn lại thì có phần đầu to bất thường, chằng chịt những ống dẫn trông giống như ống năng lượng.

"Chính là kẻ vừa bắn tia sáng lúc nãy!"

Đưa ra phán đoán trong tíc tắc, tôi nhận thấy giữ khoảng cách lúc này là vô cùng bất lợi nên lập tức cho Silver tăng tốc. Phản ứng lại, con dạng súng ống xả một tràng đạn và pháo về phía chúng tôi. Tôi giật dây cương, điều khiển Silver chạy dọc theo bức tường để né tránh. Con dạng tia sáng lại tiếp tục nhắm vào chúng tôi, nhưng giống như phát bắn đầu tiên, ánh sáng tụ lại trước khi bắn đã giúp tôi nắm bắt được thời điểm.

"Ô!!."

Tôi dang rộng [Hắc Triền Sáo] che khuất đường đạn của đối phương, hoàn toàn chặn đứng tia sáng đó. Thành công xuyên thủng hàng phòng ngự tầm xa và áp sát đối thủ,

"<Vengeance is Mine>!!"

Tôi giáng thẳng <Vengeance is Mine> vào phần đầu của con dạng tia sáng ([Goblin Warrior]). Cùng lúc đó, Azurite tung ra chiêu thức mà tôi đoán chính là <Laser Blade> được nhắc đến trong cuộc trò chuyện sáng nay, chém đôi con dạng súng ống ([Pasi Rabbit]). Hai con quái vật ngừng hoạt động, giải phóng những hạt bụi ánh sáng từ bên trong và hoàn toàn tắt lịm.

"...Phù."

Kết thúc trận chiến bắt nguồn từ một cuộc tập kích bất ngờ, tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Từ đầu đến giờ chẳng thấy mống nào, tự dưng nhảy xổ ra bắn tia laser thế này đúng là thâm hiểm thật.”

Phải, nếu không có [Hắc Triền Sáo] thì có khi đầu tôi đã nổ tung rồi. Nhờ vậy mà lượng tích trữ của <Shining Despair> cũng tăng lên đôi chút. Đúng là trong cái rủi có cái may.

"Azurite có sao không? Có bị mảnh đạn văng trúng hay đạn lạc sượt qua không?" 

"Ừ, tôi không sao. Cơ mà, mấy con quái vật mang cái tên kỳ lạ này... đúng là loại mà tôi đã nghe bá tước kể."

Tôi và Azurite nhìn chằm chằm vào xác của hai con quái vật vừa bị hạ gục. Tên hiển thị trên đầu chúng đã biến mất, và việc bụi ánh sáng tuôn ra từ bên trong chứng tỏ chúng đã chết. Thế nhưng, các bộ phận cơ khí vẫn bị phá nát và nằm nguyên tại chỗ. Đến cả điểm này cũng giống hệt ngày hôm qua.

"Cái này, cùng một mẫu với con mà tôi đã đánh hôm qua. Con đã tấn công Shirley ấy." 

"...Nghĩa là, quái vật bên trong <Di tích> đang lọt ra ngoài sao?"

Điều này cũng không có gì kỳ lạ. <Di tích> được phân loại là Dungeon tự nhiên, không phải là dạng <Dungeon Thần Tạo> nơi quái vật bị giới hạn trong từng tầng hay không thể di chuyển ra lối vào. Chuyện quái vật tràn ra ngoài là hoàn toàn có thể xảy ra. Ngoài lối vào mà con người dùng để tiến vào, có lẽ vẫn còn những đường hầm khác, và chúng đã lọt ra từ đó. Nên chuyện rò rỉ quái vật thì dễ hiểu thôi... nhưng bản thân sự tồn tại của những con quái vật này lại quá đỗi bất thường.

"Dù đã nghe kể từ trước... nhưng vẫn thấy kỳ lạ thật. Rõ ràng là quái vật, cớ sao xác của chúng lại không biến mất chứ."

Có vẻ Azurite cũng có chung thắc mắc với tôi. 

Thông thường, ngay cả những quái vật phi sinh vật như Golem, khi bị tiêu diệt cũng sẽ hóa thành bụi ánh sáng. Tôi đã thấy cảnh những con [Balloon Golem] do Kasumi triệu hồi tan biến không biết bao nhiêu lần rồi, nên chắc chắn không thể sai được. Ngược lại, loại quái vật cơ giới này lại để lại tàn tích. Cũng không thể gọi đây là Vật phẩm rơi ra... Dựa vào những gì xảy ra hôm qua, thứ này thực chất là một phần của cỗ máy đã hỏng bị bỏ lại. Dù có nhặt lên, cửa sổ thông tin cũng chỉ hiển thị dòng chữ "Tàn tích của cỗ máy bí ẩn". Liệu một người am hiểu khảo cổ học như Mario tiên sinh có tìm ra được manh mối gì không nhỉ?

"Tạm thời, chúng ta cứ mang đống này về đã."

Tôi gật đầu đồng ý với đề xuất của Azurite, thu dọn tàn tích của hai cỗ máy vào hòm đồ.

Mười mấy phút sau trận chiến với bầy quái vật cơ giới. Cảnh tượng bày ra trong hành lang khiến chúng tôi không khỏi sững sờ. Lý do là vì...

"Có vẻ như hai con lúc nãy chỉ là tình cờ sót lại thôi….." Tôi thẫn thờ..

Nằm la liệt dọc theo hướng tiến của chúng tôi là vô số những cỗ máy đã bị phá hủy. Chúng giống hệt loại dùng súng ống và tia laser lúc nãy... nhưng mỗi loại có đến hàng chục cái xác.

"Dấu vết phá hủy còn rất mới, mặt cắt vẫn đang xẹt tia lửa kìa. ...Có vẻ như chúng vừa bị hạ gục cách đây không lâu."

Đúng như Azurite nhận xét, những cỗ máy bị phá hủy đều mang những vết thương còn rất mới. Vết chém ba đường song song, vết chém xẻ đôi, hay những lỗ thủng chi chít do mũi tên xuyên qua... vô số loại vết thương khác nhau. Cảnh tượng này giống hệt hậu quả sau một trận càn quét của một nhánh Đấu sĩ thành thạo nhiều loại vũ khí. Thêm vào đó.

"Đây là... Bẫy à."

Từ tường và trần nhà, một số cỗ máy thò ra và cũng đã bị đập nát. Phần lớn có hình dáng như súng, nhưng cũng có những thiết bị giống như thấu kính trượt dọc theo trần hành lang. ...Cái này, chẳng lẽ là "Bẫy tia laser cắt đôi người" hay thấy trong mấy bộ phim viễn tưởng sao?

"Có dấu hiệu bẫy đã được kích hoạt." 

"Không thấy có gì rớt lại, chứng tỏ người đó đã vượt qua cả đống bẫy này rồi." 

Nếu là Tian thì sẽ để lại xác hoặc vết máu, còn nếu là <Master> thì cũng sẽ rơi ra vật phẩm ngẫu nhiên do Death Penalty. Nói cách khác, nhân vật đi qua con đường này đã vượt qua ngần ấy kẻ địch và cạm bẫy mà không hề hấn gì, cứ thế tiến bước. Một người có thể làm được điều không tưởng đó, ...!

"...Ray!"

Nghe tiếng gọi của Azurite, tôi gật đầu đáp lời.

"Là tiếng giao tranh." 

“Ừm, âm thanh dội lại từ sâu trong hành lang kìa.”

Cách đó khoảng một trăm mét, phía sau khúc cua của hành lang, có dấu hiệu của một trận chiến đang diễn ra.

"Đi kiểm tra thử xem."

Tôi điều khiển Silver lao nhanh về phía nơi phát ra âm thanh chiến đấu. Silver chớp mắt đã đến được khúc cua, và cảnh tượng bày ra trước mắt khiến chúng tôi sững sờ.

Đó là một không gian tương tự như căn phòng chứa khối pha lê khổng lồ lúc trước. Trần nhà cao, diện tích rộng, sáu mặt đều được bọc kim loại. Tại đó —— có gần năm mươi con quái vật cơ giới đang túc trực. Thế nhưng, chẳng con nào thèm để ý đến chúng tôi. Chúng đang điên cuồng xả đạn và laser vào một thứ gì đó di chuyển với tốc độ cực cao trên sàn, trên tường, và cả trên trần nhà. Giữa chiến trường hỗn loạn đó...

『—— Lạc giữa ngàn sóng biếc』 

『—— Cuốn theo chiều gió lộng』

Từ đâu đó, một giọng đọc thơ cất lên. Xuyên qua tiếng súng đạn rền vang, giọng nói ấy vẫn lọt vào tai một cách kỳ lạ.

『—— Nép mình dưới tán lá』 

『—— Khất sau màn lửa đỏ』

Những câu thơ ấy vang lên từ chính nơi mà đám vũ khí cơ giới đang điên cuồng xả đạn. Nhắm bắn, xả đạn, hòng tiêu diệt... nhưng tuyệt nhiên không thể chạm tới. Mục tiêu đó chính là —— một người đàn ông đội một con mèo trên đầu.

『—— Vượt muôn ngàn vì sao』

『—— Ngự sâu thẳm cõi lòng』

Rank 2 Quyết đấu Vương quốc kiêm Cựu Quán quân —— [Miêu Thần] Tom Cat đang hiện diện tại đó.

『—— Nào ta cùng nhảy múa! <Mèo Bát Thể - Grimalkin>!』

Ngay khi câu nói ấy được thốt ra, con mèo Grimalkin đặc trưng trên đầu anh Tom nhảy phốc xuống. Grimalkin tiếp đất bằng bốn chân, rồi lập tức đứng thẳng lên bằng hai chân. Không dừng lại ở đó, nó vươn dài cơ thể, thu lại lớp lông thú... và trong chớp mắt, biến thành chính anh Tom. Sự biến hóa vẫn chưa dừng lại. Bản thể anh Tom và anh Tom do Grimalkin biến thành bắt đầu "phân rã", từ hai người nhân lên thành bốn người. Rồi từ bốn người lại nhân lên thành tám người.

"—— Nói lời từ biệt nào, Grimalkin!"

Ngay sau đó, tám người mang hình hài anh Tom đồng loạt tấn công bầy quái vật cơ giới. Tôi hoàn toàn không thể dùng mắt thường để theo kịp chuyển động đó. Tôi đã từng trải nghiệm kỹ năng di chuyển siêu thanh của các Ranker Đấu kiếm hàng đầu như anh Figaro hay Tấn Vũ. Nhờ những trận đấu tập liên miên, tôi cũng đã phần nào quen với tốc độ đó. Superior Job [Miêu Thần] mà anh Tom sở hữu chắc chắn cũng là một Superior Job thiên về AGI, cho phép di chuyển siêu thanh, nên nếu chỉ có thế thì tôi vẫn có thể dùng mắt bám theo được.

Nếu như không phải cả tám người nhân bản kia đều di chuyển với tốc độ siêu thanh.

Tám người, mỗi người một ngả, lao vun vút trên sàn nhà, chạy trên tường, lướt qua không trung. Một bản thể anh Tom và bảy phân thân đang thực hiện những pha di chuyển đa chiều với tốc độ siêu thanh. Và không một ai trong số tám người đó có chút sai lệch hay chậm chạp trong chuyển động. 

Quỹ đạo của tám phân thân tạo ra những tàn ảnh, và những tàn ảnh đó lại tiếp tục tạo ra thêm những phân thân ảo ảnh mới. Người trang bị vuốt sắt ở cả hai tay, người vung trường kiếm, người giương cung... mỗi người một loại vũ khí khác nhau, nhưng về mặt thị giác, số lượng của họ lại tăng lên gấp nhiều lần. Cuối cùng, tàn ảnh của anh Tom đã lấp đầy toàn bộ đại sảnh. Anh Tom đã hoàn toàn làm chủ không gian rộng lớn này. Và dưới sức tấn công dữ dội với tốc độ siêu thanh của các phân thân, lũ quái vật cơ giới bị đập nát trong chớp mắt.

"...'Dinh Thự Ma Mèo'."

Đó là Tom Cat với biệt danh "Dinh Thự Ma Mèo"

Lần đầu tiên chứng kiến, tôi đã ngay lập tức hiểu và hoàn toàn bị thuyết phục bởi ý nghĩa của biệt danh đó. Một khả năng phân thân quá đỗi kinh hoàng. Job[Tuyệt Ảnh] của Marie cũng có khả năng tạo ra phân thân. Thế nhưng, dù chỉ tạo một phân thân thì chỉ số cũng bị giảm đi một nửa so với bản thể, và lượng chỉ số sẽ càng giảm tương ứng với số lượng phân thân được tạo ra. 

Nghĩ vậy mới thấy, dù là Tuyệt kỹ của <Embryo>, nhưng khả năng tạo ra bảy phân thân có sức mạnh tương đương với bản thể, kèm theo việc tạo ra thêm vô số phân thân ảo ảnh của Grimalkin nhà anh Tom mới thực sự đáng sợ. Mắt tôi hoàn toàn không thể theo kịp. Tuy nhiên,

"Phải, Trên, ...Tiếp đất."

Tôi quay sang nhìn biểu hiện của Azurite bên cạnh. Cô ấy hơi nhúc nhích đầu như đang dõi theo một thứ gì đó. Giống như thể ánh mắt qua lớp mặt nạ của cô ấy vẫn đang bám sát vào mục tiêu.

"Cô vẫn theo kịp chuyển động của anh Tom bản gốc sao?" 

"Một cách vô cùng chật vật."

Rõ ràng chỉ là một High-rank Job mà vẫn có thể dùng mắt theo kịp sao. Quả nhiên, ở những khía cạnh kỹ năng chiến đấu không phụ thuộc vào chỉ số hay Skill, các Tian có lẽ vẫn nhỉnh hơn một bậc. ...À thì, ngoại trừ những trường hợp cá biệt như anh hai hay anh Figaro.

"Quan trọng hơn, Ray này. Nghe cách anh nói, anh có quen biết với 'Dinh Thự Ma Mèo' à?" 

"Ừ, quen biết sơ sơ thôi. Azurite cũng biết anh ấy à." 

"Tôi không quen anh ta. Nhưng làm gì có chuyện tôi không biết mặt kẻ đã độc bá ngôi vị Quán quân Đấu trường Vương quốc suốt bao nhiêu năm trời chứ." 

"Cũng đúng."

Đến tận khi bị anh Figaro đánh bại và nhường lại ngôi vị, Quán quân tuyệt đối của Đấu trường vẫn luôn là anh Tom. Ngay cả các Tian cũng phải biết đến danh tiếng lẫy lừng đó chứ. ...Khoan đã? Nhắc mới nhớ, thời điểm anh Figaro giành ngôi vị Quán quân là lúc <Embryo> của anh ấy mới ở Hình thái thứ sáu, tính theo thời gian ở thế giới này thì cũng mới hơn hai năm thôi. Nếu vậy thì anh Tom...

"...! Ray!" 

"Hả!?"

Đang mải chìm trong suy nghĩ, tiếng gọi của Azurite kéo ý thức tôi trở lại với chiến trường của anh Tom và bầy quái vật. 

Đám quái vật gần như đã bị quét sạch, kết cục của trận chiến đã ngã ngũ. Thế nhưng, từ các bức tường trong không gian này lại trồi ra vô số thứ —— trông giống như những chiếc thấu kính được gắn trên nòng súng. Đó chính là những cạm bẫy để lại tàn tích ngoài hành lang —— loại vũ khí được gọi là Súng tự động (Sentry Gun). Có lẽ do những khẩu Sentry Gun xuất hiện trong đại sảnh này là đồ cổ từ thời xa xưa của <Di tích>, nên chỉ còn khoảng một nửa là hoạt động bình thường. Nhưng chừng đó là quá đủ.

—— Hơn một trăm luồng laser từ một nửa số súng đang hoạt động chớp nhoáng xuyên thủng các phân thân của anh Tom.

Dù có sở hữu tốc độ siêu thanh thì cũng không thể đối phó nổi với tốc độ của laser và số lượng Sentry Gun áp đảo. Không chỉ những phân thân ảo ảnh, mà cả những phân thân thực thể làm nền tảng cho chúng cũng bị laser bắn hạ.

"...Bản thể cũng trúng đạn rồi!" 

"Sao cơ!?"

Giữa hàng loạt phân thân ảo ảnh và thực thể đang dần biến mất, Azurite chỉ tay vào một điểm. Tại đó, anh Tom với cặp vuốt sắt trên tay bị bắn thủng đầu, hóa thành những hạt bụi ánh sáng,

—— và rồi biến thành một chú mèo béo ụ, kêu lên một tiếng "Meo~" trước khi tan biến.

"Ơ kìa, ............hả?" Azurite ngơ ngác

"...Đó chẳng phải là phân thân sao?" 

"Kh-Không đâu, rõ ràng đó là bản thể mà... ủa?"

Nhìn lại anh Tom một lần nữa, các phân thân ảo ảnh đã tan biến, chỉ còn lại duy nhất một người. Thế nhưng, người đó lại tiếp tục nhân lên thành hai —— và ngay lập tức, người mà ngay từ đầu tôi đã xác định là bản thể bị laser bắn nát bét.

Tuy nhiên, dù mang tiếng là bản thể, cái xác đó lại hóa thành mèo, kêu "Meo~" rồi biến mất.

Và rồi, từ người anh Tom đáng lẽ phải là phân thân, quá trình nhân bản lần thứ ba bắt đầu. Tám phân thân thực thể lại một lần nữa xuất hiện, vừa tạo ra các phân thân ảo ảnh bằng kỹ năng di chuyển siêu thanh, vừa phá hủy hệ thống Sentry Gun.

"...Đó là thứ quái gì vậy."

Azurite nhìn anh Tom với ánh mắt như thể vừa chứng kiến một điều vô lý nằm ngoài tầm hiểu biết. Nhưng tôi thì đã phần nào lờ mờ nhận ra bản chất thực sự của Tuyệt kỹ mà anh Tom sử dụng. Đó không phải là Skill tạo ra phân thân có sức mạnh tương đương.

Mà là Skill tạo ra nhiều "Bản thể".

Chắc chắn ý thức của "Bản thể" chỉ có một. Thế nhưng, khi "Bản thể" mang ý thức đó bị hạ gục, ý thức sẽ lập tức chuyển sang một "Bản thể" khác. Và cái cơ thể đáng lẽ là "Bản thể" lúc trước sẽ biến thành "Phân thân". 

Nói cách khác, trừ khi tiêu diệt được cả tám người trước khi chúng kịp phân rã, nếu không, kẻ còn sống sót sẽ lại tiếp tục quá trình nhân bản... một Tuyệt kỹ bất tử. Đó chính là sức mạnh của Grimalkin, <Embryo> của Cựu Quán quân Tom Cat.

"Cả Azurite cũng không biết sao?" 

"Tôi chỉ biết là anh ta có thể phân thân thôi. ...Tại tôi chưa từng trực tiếp xem anh ta thi đấu."

Ra là vậy. Lần đầu tiên tận mắt chứng kiến, tôi cũng bị sốc nặng.

“Một <Embryo> thiên về kỹ năng sinh tồn đến mức đó, quả thực quá hiếm thấy.” Nemesis đánh giá

Đúng vậy....Với khả năng này, tôi có thể lờ mờ đoán được diễn biến giúp anh Figaro giành chiến thắng…. Chắc hẳn, anh Figaro đã cắn răng chịu đựng những đợt tấn công như vũ bão từ các phân thân siêu thanh đó. Rồi sau đó, anh ấy tận dụng tối đa sức mạnh cường hóa theo tỷ lệ thời gian của mình, và tung ra đòn kết liễu toàn bộ phân thân trước khi chúng kịp tái tạo. 

Mặt khác, việc Juliet từng nói rằng Kashimiya hạng 3 hiện tại dù có thực lực nhỉnh hơn nhưng vẫn không thể thắng do khắc hệ, chắc chắn là vì anh ta không có cách nào quét sạch toàn bộ phân thân trước khi chúng kịp nhân bản trở lại. Với lý do tương tự, tôi cũng chẳng tìm thấy mảy may cơ hội chiến thắng nào.

"Đến mức này mà anh ta không phải là <Siêu Cấp> thì đúng là chuyện lạ..."

Nhận được cái gật đầu đồng tình từ Nemesis trong hình dạng vũ khí, chúng tôi tiếp tục đứng xem anh Tom dọn dẹp sạch sẽ căn phòng đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!