I'm Not A Sis-con!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

219 5177

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

89 664

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

98 974

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

213 4142

Cách Bước Lên Con Đường Hoa Của Nhân Vật Chính

(Đang ra)

Cách Bước Lên Con Đường Hoa Của Nhân Vật Chính

lamong

Khi ấy tôi nào có hay, cuộc đời vốn chẳng bao giờ đi theo đúng kế hoạch.

36 235

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

144 1107

Web Novel - Chương 12: Tôi, Chủ tịch Câu lạc bộ Thư pháp

Rời khỏi lớp học, bước lên cầu thang, tôi mở cánh cửa phòng có đề ở ngoài “Câu lạc bộ Thư pháp”.

“Chào mọi người!” 

Hình như mọi người đều đang làm công việc của mình.

“Ồ, chào Chủ tịch ạ!”

“Tốt lắm.” 

Việc chào hỏi lẫn nhau đã trở thành thường quy ở đây.

“Rio vẫn chưa có mặt ở đây à?”

“Nếu anh hỏi về phó chủ tịch thì, chị ấy vừa ra ngoài mua nước cho mọi người rồi ạ.”

Một kouhai năm nhất nói với tôi như vậy.

Em ấy, cùng với các thành viên khác trong câu lạc bộ trừ tôi, đều là các thiếu nữ xinh đẹp.

Mới đầu thì cũng có chút bỡ ngỡ hồi hộp với tôi, nhưng giờ thì ổn rồi.

“Vậy thì mình cùng bắt đầu luyện tập thôi.”

 Tôi đặt chiếc túi xuống, ngồi vào chỗ của mình.

Tôi lấy những mẫu chữ từ chiếc tủ phía sau lưng, sau đó tập viết chữ theo chúng, trong thư pháp thì phương pháp luyện tập này được gọi là “Rinsho”

Cầm lấy cây cọ, nhúng vào nghiên mực, tôi bắt đầu viết từng nét chữ lên trên trang giấy.

Cố gắng tập trung hết mức của bản thân, và rồi từng nét chữ bắt đầu hiện ra.

“Huh”. Cảm thấy có gì đó là lạ, tôi ngước lên trên..

“Quả thực chủ tịch tài thật đó…”

“Có như vậy mới xứng là Chủ tịch CLB chứ!”

Đó là Moe và Ami, hai kouhai năm nhất khác trong câu lạc bộ, đang trầm trồ trước tác phẩm của tôi.

“Hai đứa làm anh giật mình đấy.”

“Cứ tập trung vào Rinsho là anh quên hết mọi thứ xung quanh nhỉ….”

“Anh phải tập trung hết sức vào đây mà, đâu có làm khác được.”

“Anh xem qua giúp em cái này được không?” Sakura bước ra từ phía sau, để trước mặt tôi tác phẩm của em ấy.

Mới chỉ năm nhất, nhưng em ấy đã vượt trội hơn hẳn các bạn cùng trang lứa trong CLB.

“Vẫn tốt như mọi khi. Nhưng mà này, có vẻ như về Migi Harai thì em lại làm chưa tốt lắm nhỉ?”

“Đúng như anh nói nhỉ..”

“Đây này, quy tắc khi thực hiện Migi Harai là em phải thả lỏng tay ra, như này.” Vừa nói, tôi vừa làm mẫu thử cho em ấy.

“Oa, anh tài thật đó. Chỉ làm một lần mà anh đã viết được hoàn hảo như này rồi.”

“Nhờ luyện tập cả đó.” 

Không phải tôi tự cao, nhưng tôi có thể vỗ ngực tự hào về thành quả của mình đạt được là nhờ sự chăm chỉ của bản thân, thức muộn hơn bình thường để tập luyện hằng ngày.

“Chủ tịch, nhận xét bài của em nữa.”. “Của em nữa.”

Moe và Ami tranh nhau đem bài của mình đến chỗ tôi.

Đột nhiên cánh cửa phòng mở ra. 

“Tojo, cậu đi với tôi một lúc được chứ?”

Gọi tôi xong, cô Kawai, cố vấn viên và là giáo viên phụ trách môn thư pháp trong trường, quay trở lại phòng bộ môn của mình.

“Vâng, em đi ngay.”

Tôi hướng về phòng bộ môn thư pháp. Đứng trước cửa phòng, tôi khẽ gõ cửa.

“Vào đi.”

“Em xin phép ạ.”

Tôi bước vào căn phòng với đầy các tác phẩm và vật liệu, đến bàn của cô ấy.

“Cô muốn em làm gì ạ?”

“Cứ từ từ, ngồi xuống đi đã.” Cô ấy chỉ vào chiếc ghế ngay gần đó.

“Được rồi ạ. Vậy mình vào vấn đề chính thôi chứ ạ?”

“Câu biết thứ này chứ?” Cô Kawai đưa tôi một cuốn sách nhỏ.

“Đây là tạp chí của hội học sinh đúng không ạ?”

“Đúng vậy, họ muốn nét chữ của cậu trên bìa của cuốn tạp chí này. Chủ tịch hội học sinh đã nói như vậy với tôi đó.”

“Lần này vẫn là em nữa ạ?”

“Thì làm gì còn ai ở trường này qua được cậu nữa chứ, đừng tỏ ra chán chường như vậy.”

Cũng nhờ mấy giải thưởng tôi đạt được, thành ra ở trường cũng có nhiều người biết đến tôi.

“Em hiểu rồi. Nghe theo cô vậy.”

“Có thế chứ. Lát nữa cậu liên hệ lại với chủ tịch hội học sinh nhé, cậu ta sẽ chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho cậu.”

“Em hiểu rồi ạ.”

Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi bước ra khỏi phòng bộ môn của cô Kawai.