I’m Dating My Ex-Girlfriend’s Older Sister, and We Have a Great Chemistry So Everyday Life Was Fun

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sống sót trong Học Viện Sát Thủ với tư cách là một Giảng Viên Thiên Tài

(Tạm ngưng)

Sống sót trong Học Viện Sát Thủ với tư cách là một Giảng Viên Thiên Tài

Yuzu

Từng người một, dần dần mọi người trong học viện dần trở nên ám ảnh với tôi.

10 357

Gái idol lớp tôi hôm nay lại hành động kỳ quặc nữa rồi!

(Đang ra)

Gái idol lớp tôi hôm nay lại hành động kỳ quặc nữa rồi!

Korin-san

Chuyện sẽ chẳng có gì đặc biệt để kể cho đến một ngày đẹp trời, bỗng nhiên Shion lại xuất hiện ở cửa hàng tiện lợi nơi Takuya làm thêm và bắt đầu hành động một cách “kì lạ”.

49 9644

Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

(Hoàn thành)

Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

ポッと出の大友

Một ngày nọ, nghe theo lời khuyên của mẹ Yuna, anh quyết định giữ khoảng cách với cô ấy. Nhưng mọi chuyện nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát...

15 271

Những Người Bạn Cùng Lớp — Những Cô Gái Mà Tôi Đã Suýt Nữa Yêu”

(Đang ra)

Những Người Bạn Cùng Lớp — Những Cô Gái Mà Tôi Đã Suýt Nữa Yêu”

Miya Yu

Niềm tin, sự quan tâm, lòng ngưỡng mộ—những cảm xúc từng bị cất giấu sâu trong lòng giờ đây lại dần ấm lên một lần nữa!

37 666

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

(Tạm ngưng)

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

白芷夜七

"...Khoan đã, sao ta đã giả chết trốn đi rồi mà ngươi vẫn tìm ra vậy? —— Cái gì? Ngươi nói ngươi đã dùng Đọc Tâm Thuật lên người ta từ lâu rồi hả? Đồ ngốc! Đồ bỉ ổi! Sai kịch bản rồi! Mau cút về làm ô

127 1969

Chương 11 - Tôi muốn tán tỉnh với chị gái người yêu cũ, nên xin đừng làm phiền

“Tớ vào được chứ?”

Đứng trước cửa phòng gắn tấm bảng ghi Yuika, tôi khẽ gõ cửa hai lần.

Sau vài giây im lặng, từ bên trong vọng ra tiếng trả lời.

“Được thôi.”

Nghe vậy, tôi mở cửa.

Yuika đang ngồi trên giường, tay ôm gối.

Tôi không muốn lòng vòng, nên sẽ nói thẳng.

“Tớ muốn cậu đừng làm những việc như hồi nãy cậu làm nữa.”

Yuika mở to mắt, có gì đó như sự kích động lóe lên.

“Ý cậu những việc như hồi nãy là sao?”

“Cậu đã nghe lén ở ngoài cửa, phải chứ?”

Nếu Rina-san mở cửa cùng lúc Yuika đi ngang qua, thì cánh cửa sẽ chạm vào tay hoặc vai cô.

Tuy nhiên, khi ấy Yuika đã ôm trán.

Tóm lại, khi ấy mặt cô gần cửa, và hẳn là tai cô cũng thế rồi.

“Tớ không có...”

“Cậu cứ giả ngơ tùy thích, nhưng tốt hơn là sau này đừng có làm thế nữa.”

Không phải tôi đang cố buộc tội cô hay gì.

Chỉ cần cô không làm những chuyện tương tự trong tương lai, thế là đủ.

“...T-Tớ không hiểu. Takuto, cậu không thích tớ ư?”

Yuika vùi mặt sau gối, chỉ để lộ đôi mắt.

“Tớ không biết cậu hỏi thế để làm gì.”

“Đừng nói về mục đích câu hỏi đó ở đây.”

“Dù tớ có thích Yuika, thì sao nữa? Chúng ta chia tay rồi.”

“...Hối hận một chút cũng có sao. Cậu không thể đổi thay nhanh thế được.”

Yuika thì thầm, ôm thật chặt chiếc gối trước ngực.

“Cậu không hiểu gì cả.”

“...Ư.”

Yuika mím chặt môi, dồn thêm lực vào tay.

“Tớ đang rơi vào lưới tình của Rina-san nhanh đến bất ngờ đấy.”

“...Cái quái gì vậy chứ?”

“Nếu có thể, tớ muốn bước tiếp với tư cách là người yêu của Rina-san.”

“...”

Cô cúi đầu không nói nên lời.

Tôi nói thẳng với cô không thương tiếc, như muốn đâm vào tâm can cô vậy.

“Nên là, mong cậu để bọn tớ yên.”

Vai Yuika rung lên. Cô mất đi sự điềm và bắt đầu kích động.

“Không công bằng mà, chỉ có Takuto...”

“Huh?”

Yuika lườm tôi với đôi mắt ngấn lệ.

Tôi nhăn mặt, không thể hiểu được biểu cảm đó là sao.

“Đi ra ngoài.”

“Eh? Gì cơ?”

“ĐI RA NGOÀI!”

“Oh, ừ...”

Yuika ném gối vào người tôi đánh thụp một cái.

Bị áp đảo bởi cơn giận kia, tôi rời khỏi phòng.

Tôi đã nói hết những gì cần nói rồi, nhưng liệu vậy đã đủ?

Cơ mà, giờ có khiêu khích cổ thêm cũng chẳng ích gì. Tôi biết rõ điều đó nhờ kinh nghiệm từng hẹn hò với cổ.

Quay gót, tôi về phòng Rina-san.

Khi tôi quay lại, Rina-san đã ngồi đó, trên bàn là hai cốc trà.

“C-Chị nghĩ hồi nãy Yuika bị va mạnh lắm, em nghĩ con bé sẽ ổn chứ?”

“Cô ấy ổn thôi. Em không nghĩ cổ bị thương đâu.”

“Hy vọng là vạy. Mà, hai đứa nói chuyện gì thế?”

“Em bảo cô ấy đừng làm phiển em với Rina-san nữa.”

“Hể?”

“Vậy không ổn sao?”

“K-Không phải... Chị vui lắm...”

Rina-san ngượng ngùng cúi đầu nói.

Dáng vẻ ngây thơ ấy dễ thương đến mức khiến má tôi nóng bừng lên.

Sau đó, Rina-san kèm tôi học đến tầm 6 giờ chiều, và thế là hết ngày.

Tôi không biết liệu mấy lời tôi nói có tác dụng gì không, nhưng dường như Yuika không còn nghe lén nữa.

Tham gia Hako Discord tại

Theo dõi Fanpage