I’ll Become a Villainess That Will Go Down in History

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 17

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 9

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 16

300 - 399 - Chương 336

Tôi được Phó đội trưởng Neil dẫn đi đến một nhà tù ngầm âm u, lạnh lẽo. Chẳng hiểu sao nền đất ẩm ướt, lổn nhổn những vũng nước. Tôi còn thấy một con chuột phóng vụt qua.

...Chẳng lẽ, họ định đẩy tội nhân cho mình ư?

Mới hôm qua còn được thư thái trong căn phòng tuyệt đẹp của ông lão, vậy mà giờ đã phải chui vào một nhà giam hôi hám, bẩn thỉu.

“Nếu tôi không thể quản lý được họ, thì những người đó sẽ ra sao ạ?”

“Chắc là chỉ còn cách giết đi thôi.”

Phó đội trưởng Neil thì thầm bằng giọng trầm đục. Giá trị mạng người ai cũng như ai, nhưng tùy vào thân phận mà nặng nhẹ lại khác nhau.

“Đến nơi rồi.”

Nghe thấy tiếng anh ta, tôi dừng chân. Một tiếng "tõm" vang lên dưới chân, vừa đúng lúc tôi dẫm phải vũng nước.

Nhưng giờ không phải lúc để bận tâm chuyện đó. Tôi nhìn chằm chằm hai người đang bị nhốt sau song sắt dày cộp.

...Ánh mắt thật sắc bén. Chẳng có gì ngoài sự thù địch và căm ghét. Đặc biệt là sát khí tỏa ra từ một trong hai người đàn ông khiến tôi giật mình.

Họ hoàn toàn không có ý định thích nghi với nơi này chút nào.

Hai người này bằng tuổi tôi, hoặc nhỏ hơn một chút chăng? Có lẽ bằng tuổi Jill. ...Nhắc mới nhớ, ban đầu cậu ta cũng từng nhìn mình bằng ánh mắt như thế. Thật hoài niệm.

Người được cho là anh trai đang ôm chặt cậu em có vẻ sợ hãi vào lòng, trừng mắt nhìn chúng tôi.

Mái tóc đen hơi xoăn và đôi mắt màu đỏ thẫm. Dù khoảng cách tuổi tác khiến khó lòng tin họ là anh em sinh đôi, nhưng khuôn mặt cả hai đều rất giống nhau.

Thế nhưng, có lẽ vì tính cách bộc lộ quá rõ trên nét mặt, nên họ lại không giống nhau đến vậy... Hơn nữa, họ có làn da nâu. Sẫm màu hơn Công tước Duke rất nhiều.

“Anh tìm thấy họ ở đâu vậy?”

Nghe tôi hỏi, Neil nở nụ cười gượng gạo. Ánh mắt anh ta nhìn tôi như muốn nói "cô biết rõ nhất còn gì".

“K-không lẽ, ở đấu trường?”

“À. Nói chính xác thì, chúng tôi đã bắt được những kẻ trốn thoát khỏi đấu trường.”

“Da nâu tức là...”

“Sao cô ngạc nhiên đến thế? Tội nhân từ vương quốc Melvin cũng đến đây mà.”

Phó đội trưởng Neil nói điều đó một cách hiển nhiên.

...Đúng là vậy thật. Thật khó mà tưởng tượng được việc chỉ tiếp nhận tội nhân của riêng vương quốc Dyurkis.

Vương quốc Melvin... Chắc chắn là quê hương của mẹ Công tước Duke. Từ trước đến nay, tôi chưa từng bận tâm đến đất nước nơi Vương phi sinh ra. Bởi vì tôi còn rất nhiều việc khác phải làm.

Thế nhưng, giờ đây, khi nhìn thấy những người đến từ vương quốc Melvin này, tôi lại thấy tò mò.

“Anh sẽ giao họ cho tôi sao?”

“Đúng vậy. Nhưng hai tên này rắc rối lắm đấy. Không chỉ thằng anh, mà cả thằng em nữa.”

Tôi vừa nghe Phó đội trưởng Neil nói, vừa hướng ánh mắt về hai thiếu niên đang bị nhốt trong ngục.

Lòng trắc ẩn không hợp với tôi. Vì vậy, nếu không đủ mạnh thì tôi không cần. Đội của tôi không phải nơi ai cũng có thể vào được.

“Tên là gì?”

Dù tôi hơi gây áp lực hỏi, họ vẫn không hề xê dịch. Người anh trai không rời mắt khỏi tôi, trừng mắt nhìn với vẻ mặt vô cùng đáng sợ.

Có lẽ vì bị nhìn chằm chằm nhiều ở Học viện Ma pháp, nên việc bị trừng mắt đã trở thành chuyện thường ngày, tôi chẳng cảm thấy gì về họ cả.

“Tên tôi là Lia. Mười sáu tuổi. Hai cậu bao nhiêu tuổi?”

“Vì sao hai cậu lại ở đây?”

“Đói bụng à?”

Có vẻ nói gì cũng vô ích. Họ công khai phớt lờ tôi. ...Điều họ mong muốn nhất là gì?

“Muốn được giải thoát sao?”

Khi tôi hỏi câu đó, tôi thấy lông mày người anh khẽ giật giật.