I’ll Become a Villainess That Will Go Down in History

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

570 4868

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

146 3102

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

536 31466

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4231

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1853

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 84

500 - 599 - Chương 503

Ngay khoảnh khắc tôi vừa dứt lời, không khí trong căn phòng bỗng chốc trở nên nặng trĩu.

Cái bầu không khí này, rốt cuộc là sao đây...? Tôi ngạc nhiên nhìn về phía Gordon – người đang tỏa ra áp lực nặng nề ấy.

Gilbert thì vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đứng bên cạnh. Còn Jill ở ngay sát tôi cũng có vẻ như đã cảm nhận được sức ép này.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, tôi và Jill lặng lẽ chờ đợi Gordon lên tiếng.

…………Lẽ nào lời nói của mình đã chọc giận ông ta?

Có thể ông ta nghĩ một đứa con gái non nớt như tôi mà dám đề nghị đàm phán thì chẳng khác nào đang đùa cợt.

“Cô thật sự muốn đàm phán nghiêm túc với tôi sao?”

Giữa không gian tĩnh mịch, một giọng nói trầm thấp vang lên. Tôi bất giác rùng mình.

Cái vẻ ấm áp ban nãy đã hoàn toàn biến mất. Ông ta không còn coi tôi là khách hay một tiểu thư nữa.

Ánh mắt Gordon hướng về phía tôi cứ như thể đang nhìn một "kẻ địch".

Sự thay đổi chóng mặt đến mức khiến tôi phải nghi ngờ liệu ông ta có phải là người đa nhân cách không.

Khác hẳn lúc trước, nhưng Gordon khi tỏa ra khí chất này cũng thật ngầu, tôi lại vô tư nghĩ bụng.

“Cô có đủ dũng khí để đàm phán ngang hàng với tôi không?”

“Vâng, đương nhiên rồi.”

Trong bầu không khí căng thẳng ấy, tôi vẫn mỉm cười thật rạng rỡ. Tuyệt đối không được để lộ vẻ lo lắng lúc này.

Dù trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa, cũng không được để đối phương nhận ra mình đang mất bình tĩnh.

…………Mà nói đi cũng phải nói lại, rõ ràng là ông ta tự mình đến nói có thông tin về tiểu thư Julie, vậy mà khi tôi ngỏ ý muốn nhận thông tin, ông ta lại gây áp lực thế này. Ông ta cũng thật ghê gớm đấy chứ.

Nhưng mà, Gordon ơi, ông mới là người không được phép xem thường tôi đấy.

“Ông nghĩ tôi đến đây để chơi đùa sao?”

“Tiểu thư hẳn là đang rảnh rỗi lắm nhỉ.”

Khác một trời một vực so với lúc nãy. Cái người từng khen ngợi tôi đã biến mất rồi.

…Đúng như mình nghĩ, người này không phải là đa nhân cách thật đấy chứ?

“Rảnh rỗi chính là bằng chứng cho thấy một người là quý tộc. Bởi vì có thời gian rảnh, nên chúng tôi mới rèn luyện thân thể, mài giũa kiếm thuật, tích lũy kiến thức, trau dồi tư duy. À, còn cả ma pháp nữa chứ.”

“Vậy tức là, đối với tiểu thư Alicia, thông tin về tiểu thư Julie thực chất chỉ là một phần để giết thời gian mà thôi phải không?”

Thông tin về tiểu thư Julie chắc hẳn là tuyệt mật lắm đây. Tôi vốn đã nghĩ nó không dễ dàng có được, nhưng không ngờ người cung cấp thông tin lại khó nhằn đến thế này…

Mặc dù vậy, tôi vẫn không chịu thua Gordon, vẫn giữ nguyên nụ cười và mở lời:

“Điều đó thì có gì sai chứ? Không phải toàn tâm toàn ý lo cho bản thân, mà còn có thể làm được nhiều việc khác, chẳng phải đó là điều tốt sao? Tôi rảnh rỗi thật. …Nhưng rảnh rỗi không có nghĩa là tôi đang chơi bời đâu.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Gordon và nói như vậy.

Tôi chưa từng rơi vào hoàn cảnh mà ngay cả thời gian dành cho bản thân cũng không có, như cái lần ở làng Roana thuở trước. Chính vì vậy, tôi mới có thể làm được nhiều điều.

Chúng tôi, giới quý tộc thượng lưu, tồn tại là vì lẽ đó. Đã rảnh rỗi rồi, sao lại không tận dụng khoảng thời gian đó một cách hiệu quả chứ?