I’ll Become a Villainess That Will Go Down in History

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

581 4901

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

402 1918

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

725 3414

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

148 3135

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

538 31919

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

772 18621

500 - 599 - Chương 523

Toàn bộ sự thù địch tột cùng của bà ta đều dồn nén vào tôi.

Tôi bất giác rùng mình. Bà ta thật sự ghét bỏ và muốn xóa sổ tôi khỏi thế gian này.

“Chắc giờ bà thấy vui lắm, khi tôi không còn tồn tại trên đời này nữa, phải không?”

Tôi vội lái câu chuyện từ chuyện của mình sang chuyện của ông Will.

Giờ đây, việc tôi bị bà ta ghét bỏ đến mức nào không phải là vấn đề chính. À thì, dĩ nhiên nó cũng quan trọng, nhưng lúc này, tôi muốn nhìn sâu hơn vào nội tâm của phu nhân Julie.

“...Tôi không hiểu ý cô. Cô muốn chọc tức tôi à?”

Trả lời thế nào mới đúng đây nhỉ...? Nếu tôi nói thẳng là muốn biết lòng dạ của phu nhân Julie lúc này, chắc chắn bà ta sẽ chẳng bao giờ nói ra đâu.

“Vì sự thù địch của phu nhân Julie có thể gây hại cho tôi, nên tôi không muốn điều đó xảy ra.”

Tôi mỉm cười đáp lời, dù có lẽ nụ cười hơi gượng gạo một chút, nhưng tôi nghĩ thế là tạm ổn.

“Chỉ vì lý do đó mà cô muốn dính dáng đến tôi sao? ...Đúng là một con bé ngốc nghếch.”

“Thực tế thì, bà đã từng muốn loại bỏ tôi, đúng không?”

Tôi còn nhớ những chuyện khó hiểu đã xảy ra ở học viện.

“Đúng vậy, kẻ nào không vừa mắt thì ta sẽ loại bỏ.”

Không hề phủ nhận, bà ta buông lời với giọng điệu mạnh mẽ.

Cảm giác như bà ta đang ngầm nói rằng mình đã luôn làm như vậy từ trước đến nay. Cứ như thể bà ta đang tự trấn an bản thân vậy.

Giá mà lúc này tôi có thể thốt ra một câu nào đó thật đúng chất ác nữ thì hay biết mấy...

À! Đúng rồi!

“Nếu bà làm gì tôi, Công tước sẽ ghét bà đấy!”

Bị cháu mình ghét bỏ chắc chắn là một đòn đau chí mạng. Tôi quyết định triệu hồi "chiêu cuối" mang tên Công tước.

“Công tước có ghét hay không ghét thì có sao đâu. Ngay cả bây giờ, ta cũng bị thằng Luke ghét bỏ rồi mà.”

...Ôi, Công tước ơi, chiêu này không có tác dụng gì cả. Xin người hãy cố gắng hơn chút nữa đi mà.

Dù sao thì, càng trò chuyện, phu nhân Julie càng là một người kỳ lạ. Mặc dù vẫn chỉ nhìn bóng lưng bà ta, nhưng tôi không còn cảm thấy bà ta đáng sợ đến thế nữa.

Những lời bà ta nói thì tệ thật đấy, nhưng...

“Chắc cô không thể hiểu được ‘người mẹ’ là như thế nào đâu nhỉ.”

Tôi không hiểu. Làm sao mà hiểu được chứ.

Tôi chưa từng làm mẹ bao giờ mà. Chẳng lẽ làm mẹ là cứ có con thì sẽ thành mẹ sao?

“Bị Will ghét bỏ là điều tốt nhất.”

Tốt nhất cho ai? Tôi không hỏi.

Có lẽ, đối với ông Will, đó chính là điều tốt nhất.

Bởi vì, biểu cảm của phu nhân Julie phản chiếu lờ mờ trên khung cửa sổ trông thật buồn bã.

Tôi không tài nào tin được một người có biểu cảm như vậy lại để ông Will ghét bỏ mình chỉ vì lợi ích cá nhân.