I won't Allow You to Have a Romantic Comedy With Someone Else

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 377

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Tập 02 LN ( Đã hoàn thành) - Interlude 1

Trong lúc tôi đang nghịch điện thoại trước phòng giám thị, cánh cửa bất ngờ bật mở. Người lao ra chính là bạn cùng lớp tôi, Arisaka Yorka, hay còn gọi là Yoryor.

“Ơ, Yoryor đi một mình à?”

“Miyauchi-san? Cậu làm gì ở đây vậy?”

“Tớ tính đến để an ủi một người bạn đang buồn, nhưng xem ra chẳng cần nữa. Sumisumi vẫn còn đang bị mắng à?”

“Kisumi đúng là nên tự kiểm điểm thêm!” Yoryor chu môi, lộ rõ vẻ bực dọc.

“Trông cậu có vẻ khó chịu đấy. Việc công khai quan hệ khiến cậu phiền lòng đến mức vậy sao?”

Dù đã can đảm đi cùng bạn trai để cổ vũ, rốt cuộc Yoryor lại ra ngoài một mình.

“Không phải là phiền lòng… chỉ là… ngượng thôi. Ai cũng biết tớ và Kisumi đang hẹn hò.”

Cô gái vốn luôn bình thản bỗng trở nên lúng túng. Sự tương phản ấy thật duyên dáng, đến mức bất kể là nam hay nữ đều phải xao động.

“Yoryor, cậu thật gian xảo đấy. Việc gì cậu làm cũng dễ thương cả.”

“Hả, thật sao?”

“Ừ, dễ thương lắm. Cái vẻ lạnh lùng đó của cậu cũng rất quý giá.” Tôi ấm áp công nhận mặt cảm xúc hiếm khi thấy của người bạn xinh đẹp.

“Này, Miyauchi-san. Nhân tiện ở đây, cậu nghe tớ nói chút được không?”

Cô ấy chủ động mở lời như vậy đúng là hiếm có.

“Có cần đợi Sumisumi không?”

“Hôm nay Kisumi có thể tự về một mình. Cậu ấy cần chút bài học thực tế vì đã quá đà.”

“Đi về một mình cũng được gọi là bài học thực tế sao…?”

Đối với Yoryor, chỉ một ngày không được đi cùng người yêu đã là khó chịu rồi. Nếu cô ấy nghĩ đó là hình phạt nghiêm trọng, thì chứng tỏ cô ấy si mê Sumisumi đến mức nào.

“Ối? Có quá tay không nhỉ? Tớ còn lỡ miệng bảo là không được nhắn tin nữa cơ…”

Cô ấy quả thật chìm ngập trong tình yêu.

“Không sao đâu. Với lại ngày mai thế nào cậu cũng tha thứ cho cậu ấy mà, đúng chứ?”

“Ờ… chắc vậy. Hôm nay gắng chịu đựng thôi…”

Nữ sinh xinh đẹp nhất trường trông rõ ràng chẳng vui chút nào.

“Trời ạ, mới thế thôi mà cậu đã thấy khó chịu rồi à!” Tôi trêu chọc, kéo dài tay áo hoodie quá khổ để làm điệu bộ. “Nhanh quá! Nhanh quá! Cậu vừa mới bước ra khỏi phòng giám thị thôi mà giờ đã hối hận rồi!? Cậu bốc đồng y hệt lúc chia tay Sumisumi đó!”

Với tư cách người từng góp phần hòa giải cặp đôi suýt tan vỡ này, tôi không kìm được mà phải trêu thêm.

“Biết rồi! Tớ cũng tính bình tĩnh, nhưng chẳng hiểu sao mấy lời đó cứ tuột khỏi miệng…”

“Lần sau tớ không giúp đâu đấy.” Tôi giả vờ nghiêm túc gạt cô ra, dọa nửa thật nửa đùa. Lập tức, gương mặt Yoryor biến sắc, hoảng hốt.

“Được rồi, Miyauchi-san! Tớ hiểu mà! Sau này chắc chắn cần lời khuyên của cậu. Nhé, làm ơn!”

“Không còn cách nào. Thôi được, từ giờ ta sẽ có buổi tám chuyện con gái riêng.” Tôi đắc ý vỗ nhẹ vào bộ ngực nhỏ của mình.

Trong khi Yoryor mừng rỡ, vòng một tròn đầy của cô ấy khẽ rung lên theo từng nhịp vui sướng.

Khi chúng tôi bắt đầu bước xuống cầu thang, Yoryor bỗng khựng lại.

“Có chuyện gì vậy?”

“Chẳng biết… chỉ là cảm giác như có người đang nhìn chúng ta vậy.”

Tôi quay lại nhìn quanh hành lang, nhưng chẳng thấy ai. “Thôi mà, đó có phải vì cậu đâu. Cậu lúc nào chả bị người ta dòm ngó cơ mà?”

“Lần này khác. Tớ không biết, nhưng có cảm giác như là thứ vừa mới được tớ cảm nhận gần đây…”

Số phận của một cô gái xinh đẹp dễ thu hút ánh nhìn — nét mặt nghiêm trọng của cô cho thấy đang cố gắng lục lại ký ức nào đó.

“Nếu cậu cảm nhận được thì chắc là ánh mắt kia khá dữ dội nhỉ?”

“Có thể vì tớ nhạy cảm với ánh mắt của người khác.”

“Nếu lo thì ta quay lại nói với cô giáo đi?”

“Không cần làm to chuyện, tớ ổn mà.” Dù nói vậy, cô vẫn liên tục liếc quanh hành lang.

“Nếu cậu lo, cứ nói với tớ nhé. Có khi nói với một cô gái dễ hơn là với Sumisumi.”

“Ừ, cảm ơn cậu. May mà có cậu ở đây, Miyauchi-san.”

Chúng tôi tiến về cổng trường. Trên đường đi, Yoryor tâm sự với tôi về tâm trạng hiện tại của cô. “Kể từ khi Kisumi vô tư nói chúng tớ đang hẹn hò, chẳng cần phải giấu nữa đúng không?”

“Ừ.”

“V-vậy giờ tớ có thể công khai coi cậu ấy là bạn trai ngoài phòng chuẩn bị mỹ thuật rồi. Tớ… tớ có thể sẽ khó mà kìm nổi động tay đấy…”

“Nét mặt nghiêm túc của cậu làm tớ tưởng cậu có vấn đề lớn cần nói, hóa ra lại là mối bận tâm dễ thương thế này.” Tôi bật cười không khỏi.

“Chuyện này thật sự là chuyện nhỏ sao?”

“Nói thật thì cứ lo lắng suốt ngày tỏ ra sến súa cũng hơi quá. Yoryor, cậu đang phấn khích quá mức rồi đó.”

“Ừ, đúng. Tớ suýt trở thành một trong những cặp đôi phiền phức, đáng ghét kia rồi.”

“Cậu cười tươi thế. Có muộn rồi không kia?”

“Ôi không! Phải làm sao đây? Cậu nghĩ sao, Miyauchi-san?” Yoryor che mặt bằng hai tay, cố giấu đôi má ửng hồng.

“Cứ làm những gì cậu muốn đi, Yoryor~”

“Đừng thấy ghê tởm tớ. Đừng bỏ rơi tớ. Đừng từ bỏ tớ. Chúng ta là bạn chứ?” Cô nắm ống tay áo tôi, cầu cứu.

“Nhưng mà cậu chỉ là đang mê mẩn thôi mà,” tôi không nhịn được mà cười.

“Không phải! Tớ thật sự đang khổ sở đây!”

“À, chắc Sumisumi bị thu hút vì sự tương phản mãnh liệt này thôi. Hoàn toàn hiểu được.”

Ai mà chẳng bị thu hút khi một nhan sắc hàng đầu dựa vào mình chứ?

“Đừng cứ chấp nhận như vậy! Tớ sắp nổ tung cảm xúc rồi! Giúp tớ với!”

“Tớ không phải kiểu hay xen vào chuyện tình cảm của người khác đâu.”

“Miyauchi-san!”

Trêu Yoryor khi cô ấy khổ sở thật là vui. Chính vì vậy bây giờ tôi thấy nhẹ nhõm.

“…Thật đấy, may mà mọi chuyện quay về bình thường được.”

“Ừ. Tớ sẽ không bao giờ nói chia tay nữa. Tớ không muốn Kisumi bị tổn thương.”

Yoryor dường như đã rút ra được bài học cho mình. Sau đó, tôi mới phát hiện một chuyện khá bất ngờ. Ngay sau khi Yoryor gửi tin nhắn chia tay, bạn cùng lớp kiêm lớp trưởng của chúng tôi, Hasekura Asaki, đã lập tức tỏ tình với Sumisumi.

Tôi cũng từng cảm nhận Asaki-chan có chút gần gũi với cậu ấy, nhưng không ngờ cô lại đi xa đến mức tỏ tình. Khả năng nắm bắt “thời cơ vàng” trong tình yêu của cô ấy quả thật đáng nể trên cương vị một cô gái.

Hơn nữa, việc Yoryor gặp phải tình huống như vậy mà vẫn có thể giành lại bạn trai chỉ nhờ vào bản lĩnh của chính mình, quả thực rất đáng khâm phục.

“Xét cho cùng, tất cả là do kẻ đã tung tin đồn vớ vẩn kia.”

“Thật lòng thì tớ chẳng quan tâm đến việc tìm thủ phạm.”

“Yoryor, cậu không giận sao?”

“Tất nhiên, lúc đầu tớ tức giận lắm chứ. Ai đó đã xâm phạm chuyện riêng tư của bọn tớ, rồi tự tiện bịa đặt lung tung. Nhưng cuối cùng, tớ nghĩ chính điều đó lại khiến sợi dây gắn kết giữa tớ và Kisumi trở nên bền chặt hơn.”

Gương mặt nghiêng của Yoryor lúc này bình thản, không còn chút dấu vết bối rối như khi nãy.

“À, suýt nữa thì quên. Tớ có chuyện muốn nhắn cho Kisumi.” Khi thay giày loafer, Yoryor lấy điện thoại ra rồi khựng lại. “Hôm nay cấm nhắn tin mà…”

“Chẳng phải nếu là chuyện quan trọng thì vẫn có thể liên lạc sao?”

“Nhưng như vậy cậu ấy sẽ không chịu suy ngẫm về những gì đã làm. Tớ để mai nói vậy.”

“Thật sao? Nhưng biết đâu trong lúc này lại có một cô gái mới xuất hiện trước mặt Sumisumi thì sao,” tôi nửa đùa nửa thật buông lời.

“Đừng hù tớ. Bọn tớ mới công khai quan hệ sáng nay thôi. Không đời nào xảy ra chuyện đó đâu.”

“Ừ, cậu nói đúng.”