I won't Allow You to Have a Romantic Comedy With Someone Else

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1238

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 103

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 02 LN ( Đã hoàn thành) - Chương 6.3 Tình yêu lớn dần trong những ngày xa cách nhưng dục vọng bên trong cũng thế

Chỉ còn một ngày nữa là kết thúc kỳ nghỉ Tuần Lễ Vàng. Gia đình Sena, sau khi trở về tối qua, ai nấy đều dành ngày nghỉ cuối cùng theo cách riêng.

Bố mẹ tôi đã ra ngoài mua sắm từ lúc nào và mãi đến tối mới về. Tôi thì chẳng có việc gì đặc biệt, nên cứ mặc đồ ở nhà rồi nằm dài trên sofa phòng khách.

Cầm điện thoại, tôi thử xem thời tiết ở nước ngoài thì thấy chỗ Yorka đi du lịch đang có bão.

“Hy vọng chuyến bay của cậu ấy không bị ảnh hưởng…”

Ngày mai trường học bắt đầu lại. Tuy tiếc vì kỳ nghỉ kết thúc, nhưng ít ra tôi cũng sắp được gặp lại Yorka. Như thói quen hằng ngày, tôi vừa lướt qua album ảnh của cô ấy vừa thả hồn thì chuông cửa bất ngờ reo.

“Ki-senpai, ra chơi đi!”

“…Em nghĩ anh là học sinh tiểu học à?”

Mở cửa ra, trước mặt tôi là Yukinami Sayu trong bộ đồ thường ngày. Dù phong cách thể thao và thoải mái, thời trang của em vẫn cực kỳ chỉn chu. Cô nàng cố ý khoác một chiếc áo ngoài rộng thùng thình, để lộ vai trái. Áo trong thì là loại ngắn, hở một chút rốn. Quần short cũng ngắn chẳng kém, khoe trọn đôi chân thon dưới đôi giày thể thao đế dày.

“Woah, phong cách ngày nghỉ thoải mái ghê. Còn anh thì jersey với áo phông, xuề xòa thật đấy.”

“Thoải mái là được rồi.”

“Anh gan nhỉ, ăn mặc thế mà dám ra đường.”

Ra là vì thế mà Sayu nhắn LINE cho tôi lúc tôi đang đi du lịch.

“Bất ngờ chưa? Em đến thăm anh như một cô hàng xóm thân thiện nè!” Sayu nghiêng đầu, cười rạng rỡ. Nhưng nhìn kiểu trang điểm và cách phối đồ này, rõ ràng không phải là tiện đường ghé chơi gì cả.

“Nào, thay đồ mau rồi đi ra ngoài. Anh tính dành ngày cuối cùng nằm nhà thư giãn phải không? Ngây thơ quá! Ngày nghỉ là phải bung xõa hết mình chứ. Nào, không chọn được đồ thì để em phối cho. Xin phép nhé!”

“Không, em đừng có tự nhiên bước vào nhà anh thế chứ.”

“Ể, ý anh là bắt em đứng ngoài đợi đến khi anh thay đồ xong à? Tàn nhẫn ghê.”

“Trước hết, anh còn chưa đồng ý đi đâu hết.”

Trong lúc tôi và Sayu còn đang nói chuyện ở cửa, Ei phát hiện ra, liền chạy ù tới.

“Ơ, là Sayu-chan!”

“Ei-chan! Khỏe không? Hôm nay em lại đáng yêu quá trời luôn!”

Cả hai nắm chặt tay nhau, ríu rít như chim sẻ. Mỗi lần Sayu và Ei gặp nhau là không khí xung quanh như bừng sáng, náo nhiệt hẳn lên.

“Kisumi-kun với Sayu-chan tính đi đâu đó hả? Cho Ei đi chung với!” Ei nghĩ nếu là Sayu thì chắc chắn sẽ đồng ý.

“Này Ei, đừng nói mấy chuyện vô lý. Ở nhà ngoan với anh đi.”

“Ơ? Ki-senpai, anh thật sự không đi à?”

“Anh không thể bỏ em gái ở nhà một mình được.”

“Đúng là siscon!”

“Anh chỉ gọi là cẩn thận thôi.”

“Xì! Thế thì đi cả ba luôn, có Ei-chan cũng đâu sao?” Sayu hơi mạnh mẽ chen vào.

“Đồng ý!” Ei lập tức hưởng ứng, “Ei muốn tập đánh cầu lông cơ! Gần đây Ei chơi nhiều với bạn lắm đó!”

Con bé còn hăng hái lấy vợt và cầu lông từ kệ giày để chứng minh. Nhìn mà chỉ biết thở dài — à đúng rồi, nó mới học lớp 4 thôi. Thế thì cũng dễ hiểu.

Sayu có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng tươi cười theo Ei, “Được rồi, đi thôi!”

Cả hai cùng nhìn tôi chằm chằm.

“…Được rồi, anh sẽ đưa hai đứa ra công viên gần đây.”

“Quả nhiên, Ki-senpai mềm yếu trước Ei-chan ghê!” Sayu cười đắc ý.

“À mà này, anh có mua bánh manju suối nước nóng về làm quà đây.”

“Anh tính tặng bánh đó cho một nữ sinh cao trung thật hả?”

“Nếu em không thích thì thôi, anh khỏi mang ra.”

“Không, để em! Em lấy! Em lấy hết! Em mê đồ ngọt lắm!” Sayu vội vàng giơ tay giành phần, mắt long lanh như trẻ con.

“Ei ăn thử rồi, ngon lắm đó.”

“Thật hả? Thế thì em hóng được ăn thử từ lời khen của Ei-chan lắm nha.”

Sayu và Ei cười vang, hòa hợp như hai chị em thân thiết.

“Anh thay đồ xong sẽ mang xuống cho.”

“Trời nóng thế này, thôi để em lấy lúc về cũng được.”

“Ờ, vậy cũng được.” Tôi nhanh chóng về phòng thay đồ.

Hôm nay trời trong xanh, nắng đẹp. Vì chuẩn bị vận động, tôi chọn quần đen dáng slim tới mắt cá, phối cùng áo thun cổ tròn màu trắng. Khoác thêm chiếc áo khoác mỏng nhẹ bên ngoài, và kết thúc bằng đôi Nike Air Force 1 trắng đã gắn bó khá lâu.

Khi tôi quay lại cửa, Sayu lập tức quan sát từ đầu tới chân.

“Ừm… gọn gàng, đơn giản, không quá thể thao. Cho anh qua môn.”

“Đừng có kiểm tra thời trang nữa.”

“Đi với người ăn mặc xấu thì mất hứng lắm, anh hiểu không? Mà khoan, anh vẫn đi đôi giày này hả?”

“Ờ thì, đôi này là lúc mình đi mua sắm chung em gợi ý cho anh đấy thôi?”

Với dân thể thao như tôi, giày dép mòn nhanh là chuyện thường. Đôi sneaker tôi đang mang thực ra là lần mua vội trong chuyến shopping với Sayu.

“Trời đất, lúc đó em đã phải khổ sở tư vấn bao nhiêu, anh đắn đo mãi rồi mới chọn. Thế mà giờ còn quên được. Tệ thật đó.”

“Tại anh mang thường xuyên vì thích mà. Anh còn giặt sạch đều đặn nữa.”

“Ừ thì tốt. Cơ mà nhớ đấy nhé, vì em mới là người cho anh gợi ý hoàn hảo đó!”

Đang trò chuyện thì tiếng gọi của Ei từ ngoài vọng vào. Bị hối thúc, tôi và Sayu vội vã kéo nhau ra công viên.