I was Rejected 10,000 times by My Childhood Friend, but After I Gave Up, I Suddenly Started Getting Popular?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Tập 01 - Chương 06 Điện thoại có dây vẫn còn tồn tại sao?

Edit hư quá đi ngủ luôn k up <(")

---------------------------------------------------------------------------------- 

“Bufaa...” 

Tôi lao xuống giường trong khi vẫn còn mặc đồng phục. 

Tôi có một cảm giác deja vu, tôi không thể tin được mình đã làm điều này hai ngày liên tục. Tuy nhiên, tôi chắc chắc rằng tôi ngày hôm nay vẫn mệt mỏi như ngày hôm qua, và tôi cũng có cảm giác rằng đây sẽ là một ngày khó khăn. 

Nhưng nó tốt hơn là buồn chán mỗi ngày. 

Tôi nhìn vào màn hình điện thoại khi nằm trên giường. 

“Anh muốn đi đâu trong buổi đầu tiên hẹn học thế, senpai? Nhân tiện thì quần áo của em sẽ thay đổi tùy theo địa điểm mà anh chọn. Hãy chọn em mà anh thích nhất~. Ah, xin lỗi, anh thích tất cả em mà, tee~hee.” 

Và lúc đó, tôi nhận được vài bức ảnh của Lala đang mặc thường phục và đứng tạo dáng. 

Ah. Đây có phải là thư rác phải không? Hay thư lừa đảo? 

Và tôi gửi câu trả lời cho em ấy với nội dung: “Nhầm người rồi.” 

Và thêm một tin nhắn khác. 

“Tớ xin lỗi vì rắc rối đã gây ra cho cậu ngày hôm nay, và tớ hi vọng cậu có thể dạy cho tớ nhiều thứ. Tớ thật sự xin lỗi vì đã gửi tin nhắn đột ngột như thế này.” 

Tin nhắn nghiêm túc thật. 

‘Tớ hi vọng cậu có thể dạy cho tớ nhiều thứ’. Lí do tôi cảm thấy khó chịu ở phần này là vì tôi vẫn còn gắn liền với hình ảnh trước công chúng của cô ấy. Sẽ mất rất nhiều thời gian để vượt qua sự thật rằng cô ấy thật sự rất vụng về và khác xa hình ảnh thường thấy. 

Tôi đã đồng ý với yêu cầu của Shirahata-san, vì tôi đã nghĩ “Đó là điều tôi phải làm” 

Thành thật mà nói thì tôi không có tư cách để dạy cho cô ấy về tình yêu, nhưng bây giờ tôi cảm thấy mình là người phù hợp nhất với tình hình hiện tại của Shirahata-san. Tôi cũng khá quan ngại khi mà nếu chuyện đó lọt ra bên ngoài. 

Tôi đoán có chuyện gì đó đã xảy ra. 

Tôi đã gửi lại cho cô ấy một tin nhắn, “Tớ sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu.” 

Tôi thường không sử dụng điện thoại của mình nhiều, vì vậy tôi cảm thấy rất mệt mỏi chỉ vì gõ phím. 

Thật đáng ngạc nhiên khi học sinh thời nay lại có thể gõ nhanh như vậy, cơ ngón tay của họ thật sự rất phát triển. 

Và khi thêm cả áo phông lớp từ sơ trung của tôi vào nữa...à, nó thật sự còn điên rồ hơn nữa. 

Trời đất ơi! 

Ping! 

Điện thoại tôi nảy lên một tiếng. 

Tôi tự hỏi có chuyện gì đã xảy ra, khi nhìn vào nó tôi thấy người gửi là Karen. 

Dòng tin nhắn ghi là ‘Mở cửa sổ phòng cậu ra.” 

Đây là một dòng tin nhắn còn đáng sợ hơn của Lala...nếu nó không phải từ Karen, thì nó sẽ như là một tội ác. 

Dù tôi chưng từng nhận được tin nhắn kiểu này từ Karen, nhưng tôi vẫn mở cửa sổ phòng mình ra. 

Từ cửa sổ nhà kế bên, tôi nhìn thấy Karen đang mặc chiếc áo phông lớp đó, nhìn chằm chằm vào tôi và cô ấy đang cầm thứ gì đó. 

Điều đầu tiên tôi nghĩ là... 

Rốt cuộc áo phông lớp sơ trung vẫn là tuyệt nhất! 

“Có chuyện gì sao, Karen?” 

“Không...à thì... bắt lấy này!” 

Sau đó Karen ném thứ gì đó về phía tôi. 

Nó đi theo hình parabol và đáp thẳng vào phòng tôi. 

Tôi nhặt nó lên, nó là một cái lon bằng giấy và có dây gắn vào nó. 

“...Một điện thoại giấy có dây sao?” 

“Nó...chúng ta có thể nói chuyện bằng nó ngay bây giờ!” 

Nói xong Karen biến mất với cái còn lại. 

Thấy như thế, tôi đặt nó lên tai của tôi. 

“Ah, ah. Thử 1, 2, 3. Hãy trả lời nếu cậu nghe thấy tớ.” 

“Tớ có thể nghe thấy cậu.” 

...Chuyện gì đang xảy ra vậy...? 

Cuộc gọi điện bằng cách hoài niệm này, đã bắt đầu. 

-------------------------------------------------------------------------------------------- 

(K: …. wth is going on here...) 

Tham gia Hako Discord tại

Ủng hộ bản dịch tại