Chương 55: Ngủ cùng với Akane
Sau khi chúng tôi ăn tối xong và nghỉ ngơi một chút.
“Ừm, tớ nghĩ là…”
Ohiro, không, Hibiki chậm rãi giơ tay lên.
“Việc cậu cho mỗi người một phòng riêng thì chúng tớ rất biết ơn.”
“Ừm, đúng vậy.”
“Nhưng chúng ta đang đính hôn với Yu-kun mà? Vậy thì, không có lựa chọn ngủ chung với cậu sao?”
Nghe cổ nói vậy, năm người kia mắt sáng lên, ánh nhìn như thể hổ thấy con mồi.
Méo hiểu sao, nhưng bản năng của tôi đang mách bảo...
'CHẠY NGAY ĐI'
Tôi định chim cút ngay lập tức, nhưng Tamaki lại chặn đường tôi.
“Em định đi đâu vậy, Yu? Chẳng lẽ em lại định bỏ mặc những cô vợ xinh đẹp này để ngủ một mình sao?”
Ặc!?
Suy nghĩ của tôi bị họ nhìn thấu hết rồi sao?!
“Thiệt tình, cậu dù sao cũng là chồng của bọn tớ mà? Sao không nam tính lên một chút chứ!”
“Thật đáng xấu hổ mà…”
“Vậy nếu ngủ chung, cậu muốn với ai trước tiên nào?”
“Ừm…”
Tôi hơi do dự một lúc, nhưng nghĩ kỹ thì thứ tự gặp nữ chính và cả thứ tự chinh phục đều giống nhau.
Vậy thì câu trả lời của tôi là...
“Akane, cậu được không?”
“… Hả?”
“Sao mặt cậu ngẩn ra như ăn phải đạn vậy?”
“Không phải… Tớ cứ nghĩ là Mio-chan hoặc Tamaki-san chứ…”
“Nè nè nè, không có chuyện tớ bỏ rơi cậu đâu nhé. Tớ đã quyết định rồi. Ngủ chung với tớ đi.”
“… Vâng.”
Mặt mày cổ đỏ bừng, nhưng trên gương mặt không khỏi giấu nổi một nụ cười.
“À mà không chỉ đi ngủ thôi đâu nhé, mà làm đến cùng cũng được đấy?”
“Tamaki-san !?”
“Có lỡ phát ra tiếng rên cũng không sao đâu, mọi người không ai để ý cả, yên tâm đi nhé.”
Yukari này, câu nói đó của cậu làm tớ càng để tâm hơn rồi đấy…
---
Và thế là, tôi đã ngủ chung giường với Akane.
“Vừa mới xuất viện thôi mà… mệt quá…”
“Yu-kun ổn chứ?”
Akane nắm lấy tay tôi.
Cảm giác thật ấm áp vì được cô ấy nắm tay một cách nhẹ nhàng.
“Tại tớ mà lại phiền mọi người…”
“Không có gì phiền phức đâu. Chúng tớ chỉ cần Yu-kun khỏe là đủ. Nên cậu đừng lo lắng nhé.”
Nói xong câu sến súa đó, Akane liền vùi mặt vào ngực tôi.
“Nhưng… thật ra tớ đã rất sợ… Nghĩ đến việc Yu-kun biến mất… tớ không thể chịu nổi…”
Cơ thể cô ấy run nhẹ.
Chắc hẳn là cô ấy rất sợ…
Vậy...
Điều ít nhất tôi có thể làm là--
Là ôm chặt Akane.
“Không sao đâu, Akane. Nghe tiếng tim của tớ chứ? Đó là bằng chứng tớ vẫn còn sống. Cậu, không, mọi người đừng lo lắng nữa nhé.”
“Yu-kun…”
“Vậy nên, cứ đối xử với tớ như bình thường là được rồi mà.”
Tôi không hợp làm một người chồng độc đoán.
Vì vậy, tôi tin rằng nếu chia sẻ cùng với mọi người, dù có bao nhiêu trở ngại thì chúng tôi cũng sẽ cùng nhau vượt qua được.
“Yu-kun…”
Akane đặt tay lên má tôi, rồi đưa mặt lại gần.
“Ưm~…”
Một nụ hôn nhẹ nhàng.
Sau một lúc, nó đã trở thành nụ hôn sâu kiểu pháp, 2 chiếc lưỡi quấn lấy nhau.
“Ham… lero… chuu… haa~… haa~…”
“Phù… haa~… haa~…”
Không biết đã kéo dài bao lâu, nhưng cả hai đều đang thở dốc.
“Nè, Yu-kun… Cậu nhớ lời Tamaki-san nói không?”
“Là…”
‘Làm đến cùng cũng được đấy?’
Mặt tôi ngày càng nóng hơn.
“Yu-kun… Tớ muốn cậu là người lấy đi lần đầu của tớ… haa~…”
Gương mặt Akane tan chảy.
Giọng điệu cũng cho thấy lời nói của cô ấy là thật.
“… Được… thật chứ…?”
Tôi nuốt nước bọt.
“Ừm… Vậy… lại đây nào…”
Akane vào tư thế như thể đón nhận tất cả.
Đã đến nước này, đã là đàn ông thì không chạy được.
“Akane, tớ sẽ nhẹ nhàng…”
“Không sao đâu, vì là Yu-kun nên tớ tin mà…”
Và thế là, tôi mất tờ rinh.
---
SEGGGGGG rồi ông giáo ạ....
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
