Chương 33
Nhìn Ha Yuna đang mở nước ấm, dang rộng chân về phía cửa và thủ dâm, tôi thấy buồn cười.
Tất nhiên việc phụ nữ tự véo đầu vú và đưa ngón tay vào lồn rất dâm, nhưng tình huống không ngờ tới này lại buồn cười sao ấy?
Lần trước tôi cũng biết cô ấy thủ dâm trong phòng tắm, nhưng hôm nay cô ấy đã lên đỉnh lớn nhiều lần đến mức són tiểu ở đoạn cuối rồi mà.
Nên mới run rẩy đi vào phòng tắm, thế mà vẫn chưa đủ, lại còn đang thủ dâm tiếp, ai mà ngờ được.
Là người phụ nữ có vẻ ngoài nhút nhát và dễ thương nhất tôi từng gặp trong đời, nhưng bên trong có vẻ còn chứa đầy những suy nghĩ dâm đãng hơn cả Lee Dami.
Thậm chí trong lúc đó.
- Bắn, phụt…
"Hít, hi ưc…"
Phần thân dưới của Ha Yuna giật giật rồi bắn dâm thủy ra. Mặt vẫn đỏ bừng.
Vừa đúng lúc lên đỉnh sao.
Hay là…
"Xin lỗi nhé, Yuna."
"Hả, ơ, dạ…? Xin, xin lỗi gì cơ ạ…"
Dù sao thì, tôi xin lỗi Ha Yuna trước đã.
Thấy cô ấy thắc mắc trước lời xin lỗi bất ngờ của tôi, tôi nói tiếp với vẻ mặt đau khổ.
"Do tôi không thể làm Yuna thỏa mãn đàng hoàng… nên em mới phải tự mình thế này…"
Cũng chẳng phải thật lòng lắm. Chỉ là đột nhiên muốn trêu chút thôi.
Nhưng thấy tôi diễn xuất cũng khá đạt, Ha Yuna vội vàng lắc đầu quầy quậy.
"Không, không phải đâu ạ! Qu, Quan trưởng massage cho em còn… còn thích hơn nhiều!"
Có vẻ hoảng hốt thật, cô ấy nói gần như không lắp bắp. Giọng nói lớn vang vọng cả phòng tắm để biện minh cho hành động thủ dâm này.
"Cái này… là… anh làm cho em thích lắm… nhưng mà… qu, quả nhiên người khác làm cho và tự mình làm… là khác category (hạng mục) hay sao ấy…"
"A, tự làm thì có cái thú của tự làm?"
"Đ, đúng rồi ạ! Là thế đấy! Với lại phòng tắm ở đây có gì đó… cái, làm cơ thể… hưng phấn hơn… nên muốn làm…"
Thay vì trách tôi đột ngột xông vào, cô ấy lại biện minh như thể việc thủ dâm một mình trong phòng tắm là lỗi, trông thật thú vị.
Hơn nữa dù đang hoảng loạn tột độ, Ha Yuna vẫn tuyệt đối không che ngực và lồn lại.
Như thể việc cho xem những chỗ đó giờ là đương nhiên, cô ấy không hề có ý định khép đôi chân đang dang rộng lại.
Phơi bày đầu vú màu hồng dựng đứng và những thớ thịt lồn dễ thương ướt đẫm dâm thủy không chút giấu giếm.
"Ưm… Vậy tôi giúp em từ bây giờ nhé? Tôi sẽ làm theo ý Yuna muốn."
"Ét, cái đó… Ư ưng…"
"Thực ra thủ dâm tuyệt đối không phải là xấu. Ngược lại là con người thì đó là chuyện đương nhiên. Tích tụ thì xả ra là tốt nhất, Yuna cũng cảm nhận rồi đấy, massage của tôi cũng là để giúp xả những cái đó ra cùng mà."
"…Đúng rồi ạ. Massage của Quan trưởng… thích cực kỳ…"
"Đúng không? Và như em nói, có lúc muốn tự làm, có lúc phải tự giải quyết là sự thật nhưng… dù sao em cũng đã đóng phí đăng ký đến võ quán rồi, nên tôi muốn giúp những gì có thể giúp."
"………Th, thế thì…"
Thuyết phục giờ cũng chẳng tốn thời gian. Chỉ cần nói khéo một chút, Ha Yuna cũng có điều muốn nhờ vả nên từ từ mở miệng.
Chỉ là.
"Vậy… em làm… anh đứng đó nhìn được không…?"
"…Dạ?"
Lời nhờ vả thốt ra từ miệng cô ấy vượt quá tưởng tượng của tôi.
"Thủ dâm… em làm thêm lần nữa… Anh đứng đó, nhìn em thủ dâm đi…"
"……A, a ha. Được thôi. Tôi sẽ nhìn. Em làm đi."
Lần này đến lượt tôi hoang mang, nhưng tôi vẫn cố gắng bình tĩnh chấp nhận lời đề nghị của cô ấy.
Tôi đứng dựa vào cửa phòng tắm, dùng hai mắt nhìn ngắm toàn thân cô ấy.
Và nhận lấy ánh nhìn đó của tôi, Ha Yuna.
"Ha a, hưt…"
Nở nụ cười kỳ lạ trên môi, khuôn mặt vẫn đỏ bừng nhưng cảm giác như đỏ vì hưng phấn hơn là xấu hổ.
Lại cử động tay.
Ngón tay mảnh khảnh len vào giữa những thớ thịt lồn, bắt đầu chọc ngoáy cái lỗ.
- ướt át… Bạch, ướt…
"Hát, a ang… Làm sao đây… Quan trưởng đang nhìn… Hưt… Mình thủ dâm… A ha ưng…!"
Vừa lẩm bẩm một mình với khuôn mặt hưng phấn, vừa luân phiên nhìn lồn và mặt tôi.
Giờ thì mặc kệ ngực, tay kia nghịch cả hột le.
- Ấn… Bắn, ướt át, ướt…
"Hư a ưt…! Thấy… thấy hết rồi… Ha ang, ha ưc…!"
Cô ấy thủ dâm.
Có lẽ vì ở trong phòng tắm nên tiếng dâm thủy nhóp nhép vang lên càng rõ ràng hơn.
- Bắn, ướt át!
"Ha ư ưt…!"
"Yuna, thích không?"
"Th, thích ạ… Ang! Thích… nhưng mà… thiếu ạ… Cho hai ngón tay vào… A hức… Ngón tay Quan trưởng vẫn… vẫn thích hơn… Ha ưng… Gãi sướng lắm…♡"
"Cái này á? Ngón giữa này chọc lồn Yuna thích hơn à?"
"A ha ang…! Vâng, vâng ạ…! Thích hơn nhiều… Hít…! Nh, nhưng mà… Ưng… Anh nhìn em… thủ dâm… cũng… Híc…"
- Bắn… ướt át… Bạch…
"Tôi nhìn nên em hưng phấn à?"
"Hưng phấn… lắm ạ…! Ang… S, sắp ra… rồi…!"
- ướt át, bắn, bạch, bạch…!
"Hi a a a a ang…!"
- Phụt…! Bắn…!
Vừa nói chuyện với tôi vừa dùng ngón tay nghịch lồn nhiệt tình, cô ấy lên đỉnh trong nháy mắt và trào dâm thủy ra.
"He ư… Ha ư ưng…"
Khuôn mặt Ha Yuna chìm trong dư âm thật dâm đãng. Biểu cảm lẳng lơ khiến người ta nứng thật sự.
Thêm vào đó.
- Bắn…
Cái lỗ lồn vẫn đang rỉ ra chút nước dâm.
- Sờ…
Cô ấy nhẹ nhàng dùng tay che lại.
"Ang… T, từ lồn chảy ra… Ưt… X, xấu hổ…"
Mấy cái khác thì bớt xấu hổ rồi, giờ tự nhiên lại thấy xấu hổ vì cái nhỏ nhặt này, cô ấy nói thế.
'……Nứng vãi chưởng.'
Cặc tôi đau quá. Sao timing này không cho lên 6 giai đoạn luôn đi không biết. Vẫn đang tiếp diễn nên thế à?
Thầm tiếc nuối trong lòng, tôi tiến lại gần cô ấy.
- Rào rào…
Vòi hoa sen vẫn mở làm ướt võ phục nhưng tôi không bận tâm. Võ phục thì tôi có đầy đồ dự phòng.
"Ha ư…?"
Tôi đến trước mặt Ha Yuna đang đặt một tay lên lồn.
- Xoa…
"Ư ưng…"
Xoa mái tóc đang ướt nước.
"Làm tốt lắm."
Khen ngợi cô ấy.
"Sau này cần tôi giúp gì cứ nói bất cứ lúc nào. Tôi sẽ giúp."
Thả thính luôn.
"…Hehe."
Nghe vậy Ha Yuna cười dễ thương. Sự dâm đãng và dễ thương cùng tồn tại thế này thật kỳ diệu.
Trong bầu không khí có vẻ ấm áp đó.
"Cái đó… Quan trưởng…"
"Sao thế."
"Th, thật sự xin lỗi anh… Chuyện là…"
"Lại muốn nhờ gì à? Cứ nói đi."
Lần này là gì nữa đây. Tôi nhìn cô ấy với vẻ mong đợi. Ha Yuna hơi tránh ánh mắt tôi, đưa ra lời nhờ vả tiếp theo.
"Eo em mất hết sức rồi…"
"…Hả?"
"Không cử động được… Gi, giúp em với…?"
"A."
A ha.
Gì nhỉ, ừm…
Cũng đáng thôi.
Tôi mặc nguyên võ phục tắm cho Ha Yuna trong phòng tắm.
Cũng chẳng có gì to tát. Cầm vòi hoa sen xịt nước, dùng tay trần xoa sữa tắm khắp nơi, xả nước lại, dùng khăn lau khô.
Ôm cô ấy vào phòng thay đồ.
"Giơ chân lên nào."
"Cảm ơn anh…"
Mặc cả đồ lót và quần áo cho cô ấy. Bộ đồ lót cotton màu xanh da trời hôm nay mặc đến trông dễ thương và rất hợp.
Chỉ là, xong xuôi rồi mà Ha Yuna vẫn không có sức ở chân để cử động.
"……."
- Gật gù, gật gù…
Vốn đã đến trong tình trạng mệt mỏi, lại lên đỉnh vô số lần, đòn cuối là tắm nước ấm nên cô ấy bắt đầu gật gù buồn ngủ.
Dù sao thì để ngủ ở đây cũng hơi kỳ, tôi đề nghị với cô ấy.
"Nhà gần đúng không? Từ đây đi mất bao lâu?"
"Từ đây… khoảng 2 phút… Nghỉ chút là đi được ngay thôi…"
"Gần thế thì để tôi cõng em nhé? Trông em cần ngủ ngay bây giờ đấy."
"Ư ưng… Cõng về nhà…"
Nghe vậy cô ấy có vẻ suy nghĩ một chút.
"…Nhờ anh ạ."
Nhưng không lâu sau đã gật đầu. Có vẻ cũng chẳng còn sức để nghĩ sâu xa.
"Nào, lên đi."
"Cảm ơn anh ạ…"
Tôi cõng Ha Yuna lên lưng. Cơ thể mềm mại và nhỏ bé phó mặc hoàn toàn cho tôi.
Rõ ràng đang cõng phía sau mà như không cõng gì. Nhẹ đến mức đó.
'Nhỏ nhẹ thế này mà lúc chọc lồn thì đúng là phụ nữ thật. Mặt cũng dâm nữa…'
Vừa nghĩ linh tinh vừa cõng cô ấy ra khỏi võ quán.
"Hướng kia… Tòa nhà kia kìa…"
Và đi về hướng Ha Yuna chỉ.
Nhưng mà.
"……."
Tòa nhà cô ấy chỉ, đối với tôi lại quá đỗi quen thuộc.
Bởi vì.
"Mật khẩu cửa là…"
"…Chắc không cần cho tôi biết đâu."
- Bíp, bíp, bíp, bíp… Tạch!
"Ét… Qu, Quan trưởng sao lại biết…?"
"Không, tôi cũng sống ở đây mà."
"Hả?"
"503 là nhà tôi."
"………Hả?"
Hóa ra chúng tôi sống cùng một tòa nhà officetel (căn hộ văn phòng).
Sao lại có sự trùng hợp thế này, và tôi sống ở đây hơn 1 năm rồi mà sao chưa từng chạm mặt nhau nhỉ.
"Chà… Cũng có sự trùng hợp thế này sao. Thần kỳ thật."
"Đúng đấy ạ… Hóa ra cùng tòa nhà…"
"Em mới chuyển đến đây à? Tôi ở đây hơn 1 năm rồi mà không nhớ là từng gặp Yuna."
"Em tầm 2 năm…?"
"2 năm á? Thế sao chưa từng gặp lần nào nhỉ?"
"Ư ưng… Trừ lúc rạng sáng ra vứt rác tái chế một chút thì em không ra khỏi nhà…?"
"……Thật á?"
"Vâng ạ…"
Sao con người có thể sống thế đượ… à không. Sống thế nên đến lúc sắp bị tôi ăn thịt vẫn còn trinh đấy chứ.
Cảm ơn. Cảm ơn sự nhút nhát và bản tính Hikikomori của Ha Yuna.
Dù sao thì tôi cũng bước vào thang máy với bước chân quen thuộc.
"Tầng 3 ạ…"
"Tầng đẹp đấy chứ? Tầng 3 thì lúc lười đi thang bộ cũng được nhỉ?"
"……Đ, đúng rồi. Vâng. Thế đấy ạ."
"Phản ứng hơi… Đừng bảo là chưa từng đi thang bộ lên nhé?"
"……Vâng…"
"…Cũng có thể mà."
Hiểu được lý do tại sao cô ấy lại yếu ớt đến thế qua cuộc trò chuyện phiếm, chúng tôi xuống ở tầng 3.
Và thả cô ấy xuống trước cửa phòng 302 đối diện thang máy.
"Tự vào được chứ?"
"Vâng… Giờ đỡ hơn chút rồi… Cảm ơn Quan trưởng."
"Haha, có gì đâu. Yuna nhẹ quá nên chẳng tốn sức gì cả. Nếu ngoài việc ở võ quán ra mà cần tôi giúp gì thì cứ liên lạc nhé. Cũng là hàng xóm mà, nhất là việc cần dùng sức thì tôi sẵn lòng giúp."
"…Có việc thì… thật sự gửi tin nhắn được không ạ?"
Một nửa là nói xã giao, nhưng Ha Yuna có vẻ nhận lấy một cách chân thành và hỏi lại.
Tôi thì, quen biết với cô gái như Ha Yuna ngoài võ quán đương nhiên là tốt rồi nên gật đầu.
"Đương nhiên rồi. Lần trước lưu số rồi đúng không? Không nhất thiết phải có việc, lúc buồn chán nhắn cũng được. Đằng nào tôi cũng chỉ ở nhà hoặc võ quán thôi. Lúc không có lớp thì rảnh mà."
"Hehe… Vâng, em sẽ làm thế."
Nghe tôi nói, cô ấy cười khẽ rồi quay người mở cửa. Nghe tiếng bấm bàn phím, tôi cũng quay lưng ấn nút gọi thang máy.
- Ting!
Vừa mới đi lên nên cửa thang máy mở ngay, bước vào nhìn ra trước thì thấy Ha Yuna đang thò mỗi cái đầu ra từ trong nhà.
Và nói gì đó với giọng nhỏ xíu.
"Cái đó… Em có thể cuối tuần……"
"Dạ?"
"……Không có gì ạ. Anh về cẩn thận. Thứ Hai gặp lại ạ."
"Vâng, nghỉ ngơi nhé! Thứ Hai gặp!"
Đoạn đầu nghe không rõ, chắc là vất vả rồi, cảm ơn anh, đại loại thế.
Tiễn Ha Yuna xong tôi quay lại võ quán.
Định vào văn phòng ngồi máy tính kiểm tra thông tin của Ha Yuna, tôi nhận ra điện thoại trên bàn đang rung.
Kiểm tra cái đó trước thì.
[ Ha Yuna: Hôm nay thực sự cảm ơn anh đã massage! Thứ Hai em nhất định sẽ chạy bộ!! Xin lỗi vì đã gây phiền phức nhiều thứ ạ ㅠㅠ ]
Tin nhắn dễ thương đã đến.
Khác với lúc nói chuyện trực tiếp, trong tin nhắn không hề thấy tính cách nhút nhát của cô ấy. Ngược lại cảm giác tươi sáng và hoạt bát.
Tin nhắn khiến khóe miệng tự động nhếch lên, lâu lắm mới nhắn tin với gái nên tôi phấn khích định viết dài dòng đủ thứ, nhưng may mà kìm lại được.
'Phù… Vì mình đối xử tốt với tư cách Quan trưởng nên mới thế thôi, đừng có ảo tưởng, Ju Seong-hyeon. Vốn dĩ cũng chẳng có nội dung gì. Cứ làm như lúc nói chuyện với Jeong Yesol ấy.'
[ Tôi: Không có gì đâu ạ ㅎㅎ ]
[ Tôi: Hôm nay nhận massage vất vả cho em rồi. Nghỉ ngơi cho khỏe, từ thứ Hai cùng tập luyện chăm chỉ nhé ]
Chỉ cần làm người quen thân thiết vừa phải với những cô gái xinh đẹp như Jeong Yesol hay Ha Yuna thôi cũng đủ mãn nguyện rồi.
Những cái khác thì làm ở võ quán là được.
Vét máng hay ngắm thủ dâm hôm nay tôi muốn làm lúc nào cũng được mà.
Giờ thì thêm vào đó.
[Độ Hài Lòng Giáo Dục] của Ha Yuna đã đạt 6 giai đoạn.
Nhận được 110 điểm võ quán làm phần thưởng.
[Thuốc Bổ Tinh Dịch (Đường Miệng)] đã được mở khóa.
[Thuốc Bổ Tinh Dịch (Trong Âm Đạo)] đã được mở khóa.
[Độ Hài Lòng Giáo Dục] của một hội viên đã đạt cấp độ giới hạn.
Hội viên đạt cấp độ giới hạn sẽ muốn đăng ký võ quán trọn đời, và không bị ràng buộc bởi [Địa Điểm Khóa].
Tên: Ha Yuna
Tuổi: 23
Độ Hài Lòng Giáo Dục: 6 giai đoạn (MAX)
Bộ Phận Cho Phép Chạm: Ngực / Mông / Âm hộ / Miệng
Thuốc Bổ Tinh Dịch Cho Phép: Thuốc Bổ Tinh Dịch (Đường Miệng) / Thuốc Bổ Tinh Dịch (Trong Âm Đạo)
Độ Nhạy Cảm Tình Dục: 71
Độ Hưng Phấn Cơ Thể: 31 (11)
Điểm Nhạy Cảm Chính: Môi / Lưỡi / Nách / Hột le / Lỗ hậu (New!)
[ Tôi: Cuối tuần sẽ có thuốc bổ hiệu quả tốt đến, tôi sẽ chuẩn bị cho em cái đó nữa. Tốt cho cơ thể cực kỳ luôn ]
Vì tôi sẽ có thể cắm dương vật vào miệng và lồn của Ha Yuna mà.
Một ngày trôi qua, đến thứ Bảy.
Quảng cáo trên mạng mua mấy hôm trước hôm nay vẫn bặt vô âm tín. Cũng muốn nhận hội viên mới rồi đấy.
"Không lẽ hai tấm đều thất bại? Tỷ lệ 50% mà thất bại thế này thì vô lương tâm quá."
Dùng điểm thế mà chưa có tin tức gì cũng thấy bất mãn, nhưng trong lòng lại nhanh chóng ấm áp như nắng xuân.
Vì ngày tôi chờ đợi suốt một tuần đã đến.
Thứ tôi chuẩn bị giữa võ quán cho ngày hôm nay là loại thảm khác với hôm qua.
Không phải cái thảm bị dâm thủy của Ha Yuna làm bẩn đang giặt, mà là cái êm ái hơn.
Gần như có thể dùng làm giường.
Đặt cái thảm dày đó, bên trên để cái chăn đắt tiền cảm giác tốt.
Tôi chờ đợi.
Người phụ nữ tôi sẽ cắm dương vật vào sau Lee Dami.
Hơn nữa là người phụ nữ đầu tiên tôi cắm cặc trần vào dưới danh nghĩa tiêm thuốc bổ.
Khuôn mặt sắc sảo hơi giống dân chơi (Iljin), nhưng vì thế mà dáng vẻ chìm trong khoái lạc càng kích thích và nứng hơn.
Kém tôi tận 7 tuổi, mới thoát khỏi mác học sinh cấp 3 được vài tháng, nữ sinh đại học tươi mới vừa tròn đôi mươi.
Chỉ mong đợi thôi cũng khiến dương vật dựng đứng lên tận trời xanh, tôi chờ đợi cô ấy.
"Chắc còn tầm 30 phút nữa… Đi mua Americano nhỉ."
Nghĩ đến việc mời Jeong Yesol, người cũng đã nói chuyện riêng tư chút ít, một ly nước, tôi xuống quán cà phê tầng 1 một lát.
Lee Dami bận nên hôm nay cũng không có, chỉ có Na-rae đang trông quán.
Nhưng mà sao.
"A, Qu, Qu, Quan trưởng! Xin chào! A, anh đến có việc gì thế ạ?!"
"Định nhờ hai ly Ice Americano… Tôi có chỗ nào lạ à?"
"Không ạ?! Không lạ chút nào ạ! Anh bảo hai ly Americano đúng không ạ? Em chuẩn bị ngay đây!!"
Na-rae vừa thấy tôi là mặt đỏ bừng, luống cuống tay chân.
Không biết tại sao nhưng không phải chuyện quan trọng để tôi quan tâm hôm nay.
"Hai ly nên lần này tôi thanh toán thật…"
"Không sao ạ! C, cái, Cửa hàng trưởng bảo lần này đã vào làm hội viên chỗ Quan trưởng! Bảo tuyệt đối không được nhận tiền nước của anh!"
"A, cái đó… Mà, cũng phải. Vậy tôi xin nhận. Vất vả rồi."
"Vâng, vâng! Anh về cẩn thận ạ!!"
Để lại Na-rae với hành động có phần thái quá đến phút cuối, tôi trở về võ quán.
Và đợi Jeong Yesol.
Nếu hôm nay đột nhiên có việc không đến được, tôi tự tin là sẽ khóc vì tiếc nuối, tôi chờ đợi với kỳ vọng lớn lao như thế.
15 phút sau.
Thật may mắn.
- Leng keng!
Cửa võ quán mở ra và hội viên tôi chờ đợi đã đến.
"Yesol! Chào mừng… Hự."
"Chào Quan trưởng."
Đã đến.
Dù đã tự nhủ sẽ không hoảng hốt như thằng ngốc khi đối mặt với hội viên nữ nữa, nhưng tôi vẫn hoảng.
Không, không phải hoảng mà là… cơ thể cứng đờ.
Mỗi lần gặp đều thấy cô ấy mặc đồ rất hợp, trang điểm cũng phù hợp với lứa tuổi.
Hôm nay.
"Hôm nay cũng nhờ anh giúp đỡ ạ."
"A, vâng… Vâng…"
Nhẹ nhàng vuốt tóc mai ra sau, nói nhờ giúp đỡ bằng giọng nói dịu dàng, Jeong Yesol.
Với cảm giác vừa giống vừa khác tuần trước, như thể vừa đi xem mắt về, trong trạng thái chiến đấu hoàn hảo.
Đã đến võ quán.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
