I Teach Self-Defense

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1799

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 3

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 65

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 3

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

Web Novel - Chương 25

Chương 25

Lee Dami.

Vợ của chủ tòa nhà nơi Ju Seong-hyeon thuê mở võ quán, đồng thời là bà chủ (cô ấy thích được gọi là "cô chủ" hơn nên bắt mọi người gọi thế) đang kinh doanh quán cà phê ở tầng 1 như một sở thích.

Cô sinh ra là con cả trong gia đình có một trai một gái.

Không hẳn là thượng lưu, nhưng là tầng lớp trung lưu dư dả có truyền thống kinh doanh.

Gia đình cô mang tư tưởng cổ hủ, trọng nam khinh nữ hiếm thấy trong thời đại này. Vì thế, cậu em trai được gia đình quan tâm hơn cô chị cả.

Nhưng không có nghĩa là cô không được yêu thương.

Từ nhỏ tiền tiêu vặt cũng rủng rỉnh, lên cấp 3 cũng được chơi bời thoải mái, đại học cũng vào trường mình muốn.

Tuy nhiên.

Ngay khi vào đại học.

"E hèm, Dami à. Chào hỏi nhau đi. Cháu nhớ ông Jeong hay đánh cờ vây với ông không? Đây là cháu đích tôn của ông ấy."

"Chào cô, Dami ssi. Tôi là Jeong In-ho."

"... Vâng, chào anh."

Ông nội giới thiệu cho cô cháu đích tôn của một đối tác thân thiết.

Người đàn ông hơn cô tận 15 tuổi, khi đó đã 35 tuổi.

Dù mới bước sang tuổi 20 nhưng cô không ngây thơ đến mức không hiểu điều này có ý nghĩa gì.

Thực ra trong thâm tâm cô cũng đã chuẩn bị tinh thần cho việc này. Từ nhỏ không khí gia đình đã như vậy nên cô cũng không thấy phản cảm lắm.

Có lẽ cô đã nghĩ đó là chuyện đương nhiên.

Hơn nữa, dù khó mà cảm thấy tình yêu với ứng cử viên chồng hơn nhiều tuổi này.

"Quà tặng em. Nghe nói em thích cái này."

"Đẹp quá~ Cảm ơn anh. Em sẽ dùng cẩn thận."

Anh ta, người có gia đình điều hành một công ty tầm trung giàu có, mỗi lần gặp đều tặng cô trang sức hay túi xách hàng hiệu.

Đối với Lee Dami, người lúc đó thích đi du lịch cùng bạn bè hơn là hẹn hò đàn ông, cô nghĩ thế này cũng không tệ.

'Dù sao đàn ông thì ai cũng như ai thôi.'

So với những gã đàn ông chỉ nhìn thân hình bốc lửa của cô bằng ánh mắt đầy dục vọng.

Jeong In-ho, người đã là một kẻ tham công tiếc việc từ lúc đó, trông có vẻ tử tế hơn.

Tuy không đẹp trai hay body sáu múi, tuổi tác lại chênh lệch, nhưng anh ta nghiêm túc với công việc, kiếm nhiều tiền và không tiếc tiền mua quà đắt tiền cho cô.

"Trời ơi... Cái này hơn chục triệu won chứ ít gì? Cái này cũng là quà tặng á?"

"Ngoài cái đó ra còn nhận được mấy cái nữa cơ. Cái đó thì không được, nhưng cái khác thì cho một cái nhé?"

"Thật á?! Lee Dami, mày nói thật đấy à?!"

"Ừ hứ~ Nhưng tao lại nhớ mang máng con Eun-hee nào đó từng bảo ông chú kia hơi bị sao sao ấy nhỉ? Lúc đó trái tim tao hơi đau đấy nhé?"

"Tao xin lỗi!! Nghĩ lại thì chồng mày ngầu thật đấy!! Số một luôn!!"

"Khúc khích... Ngầu gì đâu. Này, cầm lấy."

"Á á á!! Cảm ơn mày!! Yêu mày lắm, Lee Dami!!"

"Da, Dami à~ Còn tao?"

"Seon-ah nhà mình có chỗ nào cần xin lỗi tao không nhỉ?"

"Lần trước em lỡ lời xấc xược, xin lỗi phu nhân ạ!"

Nhờ đó mà cô có thể ra oai với đám bạn túi tiền eo hẹp, và nhận được sự ghen tị. Tất nhiên là cô được cho phép tặng lại bạn bè nên mới tặng.

Thậm chí đối với cô, người đi du lịch nước ngoài cùng bạn bè gần như mỗi quý một lần.

"Vé máy bay đây. Anh lo cả phần bạn em rồi. Đi chơi vui vẻ nhé."

"Cảm ơn anh, In-ho ssi."

Anh ta hào phóng lo vé hạng thương gia cho cả bạn bè cô.

Ban đầu đám bạn còn nghi ngại bảo chênh lệch tuổi tác quá, trông như ông chú, giờ thì tịt ngóm không dám ho he câu nào nữa.

Nhờ vậy, Lee Dami suy nghĩ tích cực về việc đính hôn với Jeong In-ho.

Bận rộn công việc nên anh ta không phiền phức đến gặp thường xuyên, thỉnh thoảng gặp một lần thì tặng quà đắt tiền.

Cô đi chơi chỗ này chỗ kia anh ta cũng không nói gì hay cấm đoán.

Cô thích mối quan hệ thoải mái đó, và nghĩ rằng nếu kết hôn với Jeong In-ho, dù không biết đến tình yêu nồng cháy nhưng ít nhất cũng có thể sống cả đời thoải mái, vui vẻ ăn chơi.

Vì thế, trước mong muốn cô kết hôn với Jeong In-ho ngay sau khi tốt nghiệp đại học của ông và bố.

"Vâng. Con sẽ kết hôn với anh In-ho."

Cô gật đầu, và tổ chức đám cưới với Jeong In-ho.

'Sau trăng mật có nên rủ Eun-hee, Seon-ah đi Thụy Điển không nhỉ? Paris đi chán rồi.'

Lee Dami nghĩ rằng sau khi kết hôn vẫn có thể sống như vậy.

Tuy nhiên.

Đêm tân hôn.

"......!!"

Lee Dami cũng có thể nhìn thấy rõ. Đêm tân hôn, Jeong In-ho đã rất ngạc nhiên khi biết cô gái 24 tuổi như cô vẫn còn trinh.

Có lẽ vì Lee Dami đi chơi đây đó nhiều, dù vẫn giữ liên lạc với anh ta nhưng anh ta nghĩ trong khoảng thời gian đó cô cũng đã gặp gỡ vài người đàn ông.

Nhưng vì lấy được cô vợ trẻ hơn 15 tuổi, lại tận hưởng cuộc sống đại học hết mình, nên anh ta nghĩ chuyện đó cũng là điều không thể tránh khỏi.

Thế nhưng Lee Dami không hề chơi bời thân xác, cũng chưa từng có ý định đó.

Cô thích đi chơi với bạn bè hơn là đàn ông, và từ nhỏ đã bị người lớn trong nhà nhồi nhét tư tưởng phải giữ gìn thân thể nên trước khi kết hôn cô chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

Nếu bị ép buộc tẩy não thì có khi cô đã phản kháng và đi gặp đàn ông rồi, nhưng không đến mức cưỡng ép như vậy.

Chỉ là vừa cho tiền tiêu vặt, vừa cười ha hả nói bóng gió như thế, nên tự nhiên suy nghĩ "phải làm thế" đã ăn sâu vào đầu cô.

Dù sao thì.

Có lẽ vì thế mà từ ngày hôm đó, thái độ của Jeong In-ho thay đổi hoàn toàn.

"Em đi du lịch nước ngoài nhiều quá không?"

"Dạ? Em vẫn đi theo mùa mà."

"Thì đúng là thế... nhưng giờ kết hôn rồi nên anh muốn em giảm bớt một chút. Trong nước em không muốn làm gì sao? Tiền nong cứ tiêu thoải mái."

Anh ta bắt đầu ám ảnh và trói buộc cô từng chút một.

Người không bao giờ như thế tự nhiên lại dở chứng khiến Lee Dami cảm thấy ngột ngạt.

"... Vâng. Em biết rồi. Em muốn mua cái túi, đi shopping chút được chứ?"

"Được chứ. Giờ là vợ chồng rồi mà. Thẻ em cứ dùng thoải mái."

"Hư hư, trước giờ em vẫn dùng thoải mái mà? Cảm ơn anh, mình à."

"Ừm."

Giờ đã là chồng, lại là người chu cấp đầy đủ nên cô chấp thuận.

Và từ đó.

Sự nhàm chán của Lee Dami bắt đầu.

Tiêu tiền thì vui.

Nhưng bị giữ chân trong nước, chơi bời trong tầm mắt của chồng như bị giam lỏng thì chán ngắt.

Cô làm đủ thứ để vượt qua sự nhàm chán đang dần xâm chiếm.

Đi theo chồng học golf, thử làm công việc của chủ tòa nhà tại tòa nhà nhỏ chồng tặng như một trò chơi.

Có lần.

"Hức... ca, cảm ơn cô... thật sự... tôi... tôi sẽ làm bất cứ điều gì..."

"Phẫu thuật thành công là tốt rồi. Nhưng hai người sống thì vẫn hơi vất vả đúng không? Tôi định mở một quán cà phê, cô có muốn làm việc ở đó không? Lương tôi trả hậu hĩnh."

"Vâng, vâng! Tôi làm! Tôi sẽ cố gắng hết sức!! Làm cả tuần cũng được ạ!!"

"Không cần phải cố quá thế đâu. À, dọn ra khỏi cái bán hầm đó đi. Em cô lại ốm đấy. Tôi sẽ tìm chỗ ở gần đây cho..."

"Chuyện đó... cái... ca, cảm ơn... hức... hức, hức hức... oa oa oa...!"

"Ngày vui sao lại khóc thế này? Nào, nín đi!"

Cô còn nổi máu bao đồng giúp đỡ người khác.

Tiện thể giúp đỡ nên mở quán cà phê kinh doanh như một sở thích.

Tất cả đều có niềm vui riêng, và cũng có chút ý nghĩa. Cô còn có thêm một nhân viên trung thành tuyệt đối, nghe lời răm rắp.

Nhưng chỉ có thế thôi.

'... Chán thật.'

Cuối cùng thì vẫn chán. Niềm vui cuộc sống ngày càng vơi đi. Việc tiêu tiền hầu như chỉ ở trong nước, lại còn ở những nơi không xa nhà lắm thực sự rất chán.

Việc chồng cô cứ tha lôi cô đi khắp các buổi tụ tập để khoe khoang, có vẻ vì quá vui sướng khi người đàn ông duy nhất hòa hợp thể xác với cô là anh ta, bắt đầu khiến cô thấy phiền phức.

Tất nhiên Lee Dami không ngu đến mức thể hiện điều đó ra mặt, và biết chồng yêu mình nên mới chăm lo như vậy nên cô cố gắng chiều theo ý anh ta hết mức.

Nhưng càng như vậy sự trói buộc càng nặng nề, giờ đây ngoài quán cà phê mở ra để giúp Yoon Na-rae, cô cũng không thể đi đâu thoải mái được nữa.

'Chồng mình... bảo hôm nay về muộn à? Mà sao cũng được.'

Hơn nữa, có lẽ do làm việc bận rộn nên cơ thể kiệt sức, hoặc bẩm sinh tinh lực kém.

Từ hồi mới cưới Jeong In-ho đã yếu khoản giường chiếu. Vốn dĩ anh ta cương cứng cũng khó khăn.

Nhờ đó mà số lần cô quan hệ với anh ta, trong suốt 5 năm hôn nhân, ngạc nhiên thay chưa đến 100 lần.

Thậm chí vì tuổi tác nên thể lực càng kém, chỉ gắng gượng làm được một lần, và chỉ làm mỗi tư thế truyền thống.

Thậm chí giờ đây đến cái đó cũng khó khăn, đã hơn 1 năm rồi họ không làm tình.

Có vẻ việc không lên được khiến lòng tự trọng bị tổn thương. Ngược lại, người chồng yêu thương cô hết mực lại bắt đầu né tránh chuyện chăn gối.

Kiểu sex đó thì thà không làm còn hơn, đó là quan điểm của cô nên cũng may.

Vì thế mỗi khi gặp bạn bè, nghe họ rôm rả bàn tán về niềm vui tình dục mà Lee Dami hoàn toàn mù tịt.

Cô, người ngày càng tích tụ sự nhàm chán vì không được đi du lịch.

Khi tuổi tác gần chạm ngưỡng 30.

"Mình cũng muốn thử làm tình thật sự với đàn ông một lần xem sao~"

Dục vọng không được giải tỏa bắt đầu hướng về khoái cảm thể xác. Cơ thể người phụ nữ ngày càng chín muồi bắt đầu khao khát điều đó.

Có lẽ cũng vì tâm lý phản kháng lại người chồng trói buộc mình, người chồng già nua, yếu ớt cả về thể chất lẫn tinh lực.

"Không biết có ai để mình ngoại tình không nhỉ..."

Cô bắt đầu khao khát cảm giác tội lỗi khi lén lút cắm sừng chồng và làm tình.

"Đã làm thì phải là trai trẻ body ngon mới được."

Và cô mong đối tượng là một chàng trai trẻ, cơ thể cường tráng và thể lực tốt.

Tất nhiên Lee Dami là người phụ nữ có thân hình hoàn hảo và khuôn mặt xinh đẹp. Muốn tìm đàn ông để ngoại tình thì tìm được ngay. Ứng cử viên xếp hàng cả xe tải.

Nhưng cô không muốn làm thế với bất kỳ gã đàn ông nào, và cũng không thể làm thế.

Cô không muốn để lại hậu họa khi quan hệ với kẻ ngu ngốc hoặc rác rưởi.

Cô không muốn bị chồng phát hiện ngoại tình rồi phải từ bỏ cuộc sống bình yên và thoải mái hiện tại.

Vì thế điều kiện trở nên cực kỳ khắt khe.

Phải ngây thơ nhưng cũng phải cục mịch để cô có thể kiểm soát, không quá trẻ con nhưng phải trẻ và body đẹp, phải chấp nhận và tận hưởng sự suy đồi đạo đức khi ngoại tình với gái có chồng.

Thêm vào đó, phải là người đàn ông nằm trong phạm vi hoạt động thoải mái của cô. Đồng thời phải là người không có giao du thường xuyên với chồng cô.

"Ưm... chắc không có đâu nhỉ?"

Thực tế là bất khả thi. Để hội tụ đủ tất cả các điều kiện đó.

Nên cô chỉ tưởng tượng thôi.

Trong thâm tâm nghĩ rằng khó mà thành hiện thực.

Cứ thế như mọi khi.

Làm chiếc cúp cho người chồng thích khoe khoang, tiêu tiền vừa phải để chơi bời, chơi trò quán cà phê một chút.

Một ngày nọ, khi đang trải qua khoảng thời gian nhàm chán.

Một người đàn ông xuất hiện trước mặt cô.

"Xin chào!! Tôi là Ju Seong-hyeon, người mở võ quán Hapkido ở tầng 2!!"

"Ô kìa?"

Trẻ hơn cô, thân hình vô cùng vạm vỡ.

Nhìn qua là thấy cục mịch, và cũng có vẻ ngây thơ.

Người đàn ông đó.

Ju Seong-hyeon.

Đã bước vào tầng 2 của tòa nhà cô quản lý.

-Phì cười

Lee Dami bật cười khi nhớ lại ngày đầu gặp Ju Seong-hyeon.

Ngồi ở ghế phụ bên cạnh, người đang cứng đờ vì căng thẳng tột độ.

Người đàn ông sắp sửa ngoại tình với cô, trải qua một đêm nóng bỏng.

Khuôn mặt thô kệch và cơ thể đầy cơ bắp nhưng lại mang cảm giác gì đó hơi dễ thương, không hợp chút nào.

'Cứ tưởng cậu ta không quan tâm đến chuyện này chứ.'

Thực ra, Ju Seong-hyeon ngay sau khi mở võ quán không hề tỏ ra quan tâm đến cô.

Chỉ là một vị Quan trưởng chỉ quan tâm đến võ quán, cười toe toét khi thấy lũ trẻ đăng ký học mới.

Nên ban đầu Lee Dami cũng hoàn toàn không có ý định này với Ju Seong-hyeon.

Nếu anh ta tỏ ra quan tâm trực tiếp đến cơ thể cô thì còn được, chứ cưỡng ép quyến rũ một người đàn ông không có ý đó thì rủi ro quá lớn.

'Võ quán làm ăn không tốt nên ủ rũ... nhưng từ tháng trước tự nhiên lại bắt đầu thế.'

Nhưng võ quán ế ẩm khiến anh ta trông rất khổ sở suốt mấy tháng, rồi bỗng nhiên lấy lại sức sống và bắt đầu làm mới võ quán một cách đầy năng lượng như hồi mới đến.

Việc Ju Seong-hyeon tươi tỉnh trở lại cũng là chuyện vui đối với cô. Người thỉnh thoảng gặp mặt mà cứ mang bộ mặt đưa đám thì cô cũng tụt mood.

Huống chi anh ta là người sống ngay tầng trên quán cà phê, nơi cô thoải mái đi lại nhất.

Nếu võ quán sập tiệm và Ju Seong-hyeon chuyển đi thì việc tìm người thuê mới cũng phiền phức.

Nên với tâm trạng vui vẻ, khi anh ta đang ở bên ngoài thay biển hiệu, cô đã đưa cho anh ta ly cà phê và trò chuyện.

Lúc đó chỉ là tâm thế muốn tán gẫu một chút thôi.

'Hư ưm...? Đang nhìn ngực tôi đấy à? Seong-hyeon ssi?'

Phải hơn 1 năm sau lần đầu gặp mặt, Ju Seong-hyeon mới tỏ ra quan tâm đến cô.

Rõ ràng là anh ta đã bị hút hồn bởi thân hình, bởi bộ ngực mà cô cố tình không để anh ta nhìn thấy suốt thời gian qua.

Sự tưởng tượng như ảo vọng của cô bắt đầu có tính hiện thực.

Ju Seong-hyeon là người đàn ông có điều kiện hoàn hảo.

Trước hết là trẻ và body đẹp. Chắc do tập võ nên cơ bắp săn chắc nhìn thấy rõ qua lớp võ phục.

Khuôn mặt cũng không tệ. So với mấy gã đẹp mã thì kiểu bình thường thế này tốt hơn.

Và qua vài lần nói chuyện thì thấy anh ta cực kỳ nhát gái, cục mịch và ngây thơ. Kiểu tính cách không thể đe dọa ai được.

Hơn nữa anh ta mở võ quán ngay trên quán cà phê của cô, ở đó cả ngày nên cô cũng dễ dàng đến gặp. Nghe nói nhà trọ cũng rất gần võ quán.

Điểm hiền lành và chăm chỉ cũng rất ưng ý. Tình huống một người phụ nữ đã có chồng như cô đi quyến rũ một chàng trai như thế thật kích thích.

Nhưng chỉ có một điều.

Dù đối phương là gái có chồng, nhưng bất chấp điều đó vẫn muốn quan hệ xác thịt bằng mọi giá.

Sự quan tâm đến tình dục đầy chất Eros mà ban đầu anh ta không bộc lộ.

Ngay cả điều thiếu sót duy nhất đó cũng đã được lấp đầy.

Từ đó Lee Dami thường xuyên đến gặp Ju Seong-hyeon và thăm dò anh ta.

Là do sơ suất không kiểm soát được ánh nhìn, hay thực sự đã nảy sinh tâm ý đó.

"... Kích."

Phản ứng của anh ta rất thành thật.

Dùng ngực ép vào cánh tay thì người cứng đờ ra, ánh mắt không thể rời khỏi ngực cô, Lee Dami cảm thấy hân hoan tột độ trước cảnh đó.

Gặp gỡ nói chuyện vài lần như thế, rồi để kiểm tra lần cuối.

Lee Dami cố tình mặc váy ngắn và đồ lót gợi cảm, dâm đãng.

Lấy cớ vụng về gọi anh ta vào nhà kho.

"Để ở ngăn dưới rồi hay sao ấy nhỉ~?"

Giả vờ tìm đồ để cho anh ta xem chỗ kín đáo. Dù hành động như không có gì, nhưng thực ra lúc đó tim Lee Dami đập thình thịch như muốn nổ tung.

Khoảnh khắc quyến rũ chàng trai trẻ hơn, không phải chồng mình, bằng cách cho xem chiếc quần lót gợi cảm thật quá đỗi hưng phấn.

Và khi anh ta đáp lại điều đó.

"... Không sao đâu ạ. Cứ từ từ tìm đi. Tôi... sẽ giữ cho."

Có vẻ giờ mới nhận ra ý đồ của cô, bàn tay to lớn và rắn chắc của anh ta nắm chặt lấy mông cô, đỡ lấy cô.

'Haa... thật sự... lực tay...'

Cảm giác tội lỗi và hưng phấn đến phát điên khiến cơ thể nóng ran. Bàn tay thô ráp cảm nhận được từ mông thật tuyệt.

Vì thế mà cơ thể hơi mất sức, trượt chân khỏi thang.

Khoảnh khắc nguy hiểm ngoài dự tính đó.

"Ư... Á á!!"

"Cô chủ!!"

Anh ta hét lên bằng giọng trầm đục, cứu cô và đỡ lấy cô.

Cơ thể rắn chắc hoàn toàn khác với chồng cô ôm chặt lấy cô, bàn tay to lớn nắm lấy ngực cô.

Dương vật cương cứng cực độ, phô trương sự hiện diện qua lớp quần, chạm vào mông cô.

'A ưng...'

Lee Dami vô thức cọ mông vào đó. Cô nảy sinh ý nghĩ muốn bị con cặc kia đâm vào như một con thú, muốn làm tình ngay lúc này.

Nhưng cô đã kịp níu giữ chút lý trí cuối cùng.

Làm tình trong nhà kho quán cà phê chắc chắn là tình huống kích thích và cô cũng từng tưởng tượng vài lần, nhưng làm ngay từ đầu ở đây thì hơi quá.

'Dù sao sau này nhất định phải thử.'

Hẹn lần sau vậy.

Sau đó cô hẹn ăn tối với anh ta, người không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Và thế là đến hôm nay.

'Ăn tối với tôi nên chải chuốt đấy à? Dễ thương ghê?'

Người đàn ông suốt ngày chỉ mặc võ phục giờ cũng biết chải chuốt, trông thật dễ thương. Cách phối đồ cũng ổn. Bộ đồ làm nổi bật cơ thể vững chãi của Ju Seong-hyeon nên cô rất ưng ý.

Thời gian ăn tối với anh ta cũng rất tốt. Nói những chuyện vụn vặt, nhìn anh ta tròn mắt trước món ngon trông thật đáng yêu.

Đơn giản là vì đã có hảo cảm sẵn nên nhìn gì cũng thấy vừa mắt.

Tất nhiên cô không có ý định vượt rào và thề non hẹn biển yêu đương gì với Ju Seong-hyeon.

Cô chỉ muốn thử làm tình ngoại tình đầy tội lỗi để giải quyết sự nhàm chán, giải quyết cơ thể người phụ nữ đang nóng rực vì thiếu hơi trai, với người đàn ông phù hợp với điều kiện đã đặt ra.

Còn Ju Seong-hyeon chỉ cần có khoảng thời gian vui vẻ với người phụ nữ xinh đẹp như cô là được.

Hai bên coi nhau ở mức độ đó là tốt nhất.

Với suy nghĩ đó.

Lee Dami dùng ngón tay gọi anh ta. Xác nhận lần cuối xem anh ta có thực sự muốn có khoảng thời gian vui vẻ với cô hay không.

Thế là.

"Có sao đâu chứ. Cô chủ... à không, Dami đẹp thì tôi bảo đẹp thôi."

Anh ta, Ju Seong-hyeon đã thốt ra những lời đáng yêu.

Và nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

'Hư, hư hư hư...'

Cô khó mà nhịn được cười. Bàn tay anh ta quá đỗi ấm áp, và chỉ cần bị nắm tay như thế thôi cơ thể đã nóng lên như muốn phát điên.

Vì thế, cuối cùng thì.

"Chúng ta... chuyển chỗ nhé?"

Cô dẫn anh ta ra ngoài.

Giao tay lái cho tài xế đại diện đã gọi sẵn, cô vui vẻ cùng người đàn ông đang căng thẳng tột độ bên cạnh.

"Đến nơi rồi."

"Đây là..."

"Hư hư, biết rồi còn hỏi sao?"

"......"

Đến khách sạn.

Khách sạn cao cấp xứng tầm với đêm nay của hai người, chắc chắn sẽ rất tuyệt vời.

Lee Dami xuống xe rồi nắm lấy tay Ju Seong-hyeon.

Vốn định khoác tay, nhưng cũng như lúc nãy, việc tay chạm tay với Ju Seong-hyeon quá đỗi dễ chịu.

Nói sao nhỉ.

Vừa có chút hưng phấn, mặt khác lại thấy ấm áp và an tâm.

Cảm giác kỳ lạ đó.

Nhưng chỉ nắm tay thì hơi tiếc nên.

-Siết...

Cô đan ngón tay vào tay anh, ôm lấy cánh tay anh.

-Mềm mại...

Dùng bộ ngực tự hào của mình ép vào bắp tay anh, ngước nhìn khuôn mặt cũng đang tràn đầy hưng phấn giống mình của anh.

Lee Dami nở nụ cười đậm trên môi và nói.

Giờ thì, lén lút sau lưng chồng tôi, cùng tôi.

"Đi thôi, Seong-hyeon ssi."

Đi làm tình nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!