Chương 138
Đã quá nửa đêm, bóng tối bao trùm con hẻm nhỏ.
Yun Jae-min lê bước về nhà với cơ thể rã rời vì rượu và mệt mỏi.
"Chết tiệt… Mai người ta còn đi làm mà liên hoan cái quái gì không biết."
Từ hôm qua đã thấy có điềm rồi. Dự án quan trọng cũng đã kết thúc, cảm giác như hôm nay sẽ có liên hoan.
Tuy không chắc chắn nên anh không nói với vợ, nhưng để đề phòng, anh đã để xe ở nhà và đi làm bằng phương tiện công cộng. Nếu có liên hoan thì đỡ tốn tiền thuê lái xe hộ.
Không may là dự đoán của anh đã đúng, và phải đến giờ này anh mới được tan làm.
"Hầy, than thân trách phận một mình thì được gì chứ. Nhanh về nhà thôi."
Than thở về nỗi bi ai của nhân viên văn phòng, Yun Jae-min thở dài và rảo bước.
Dù đã gọi điện bảo vợ ngủ trước, nhưng vợ anh, Lee Yena, chắc chắn vẫn đang đợi anh về.
"Mà sao dạo này Yena nhà mình cứ ủ rũ thế nhỉ… Lúc nãy gọi điện cũng thế."
Anh thấy lo lắng.
Dù trước mặt anh cô ấy luôn mỉm cười, nhưng Yun Jae-min biết nụ cười ấy thiếu sức sống hơn thường ngày.
Đã sống với nhau hơn 20 năm, làm sao anh không nhận ra điều đó.
Chỉ là anh không biết lý do.
Tình cảm vợ chồng vẫn luôn tốt đẹp. Chưa từng cãi nhau, cũng chẳng có chuyện gì để cãi nhau.
Vốn dĩ Yun Jae-min là người luôn cho rằng nếu Lee Yena giận thì chắc chắn là lỗi của mình, nên chẳng bao giờ có chuyện xích mích.
"Cũng không phải ngày ấy."
Không phải ngày đèn đỏ. Chu kỳ kinh nguyệt của Lee Yena đương nhiên anh nắm rõ. Bây giờ cách thời điểm đó rất xa.
Nên anh càng lo hơn.
Thỉnh thoảng một ngày thì không nói, nhưng mấy ngày liền Lee Yena cứ ủ rũ thế này là điều cả đời anh chưa từng thấy.
"…Chẳng biết nữa. Dù sao việc bận cũng xong rồi, dành nhiều thời gian bên nhau chắc sẽ ổn thôi."
Tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng Yun Jae-min biết rõ Lee Yena yêu mình đến nhường nào.
Đến mức anh phải thừa nhận rằng tình yêu cô ấy dành cho anh còn lớn hơn tình yêu anh dành cho cô ấy.
Tình yêu của người vợ kéo dài từ thời thơ ấu là một thứ quá đỗi lớn lao.
Vì thế, hầu hết những tranh cãi hay vấn đề nảy sinh khi yêu nhau, chỉ cần anh ôm chặt lấy Lee Yena là giải quyết được 99%.
Anh nghĩ lần này cũng vậy.
Có lẽ lý do vợ ủ rũ cũng là vì gần đây anh bận rộn, ít thời gian bên nhau nên cô ấy thấy cô đơn.
Ngoài lý do đó ra anh chẳng nghĩ được gì khác.
Yun Jae-min rảo bước nhanh hơn chút nữa.
Để nhanh chóng gặp được người vợ là phước lành, là may mắn, và là vitamin của đời anh, để ôm cô ấy vào lòng.
Về đến nhà, đúng như dự đoán, vợ anh ra đón.
"Anh vất vả rồi, Jae-min. Anh mệt lắm không?"
"Ừ… anh về rồi đây."
Nhưng mà có gì đó… là lạ.
Khuôn mặt, bầu không khí của Lee Yena rất lạ.
Có vẻ như có chút u tối, nhưng lại cũng có vẻ sảng khoái… đồng thời, ẩn chứa một vẻ gợi tình ngầm… trông rất dâm và quyến rũ.
- Giật…… xìu…
Dù đang mệt nhưng cả thể xác lẫn tinh thần anh đều rung động, nhưng không thắng nổi cơn mệt mỏi của cơ thể nên "thằng nhỏ" lại xìu xuống ngay.
Yun Jae-min thầm thở dài. Anh thấy bản thân thật thảm hại vì thiếu thể lực.
Đồng thời anh cũng thấy an tâm.
Vì giọng nói của Lee Yena có sức sống hơn buổi sáng.
Trong mấy tiếng vừa qua đã có chuyện gì vui chăng.
Anh vừa cởi giày vừa hỏi.
"Hôm nay em làm gì? Có đi ch… À, em bảo đi học bổ túc chỗ Seong-hyeon nhỉ?"
"Ư, ừ… học… bổ túc."
"Có học được chiêu hộ thân thuật nào mới không? Lại thực hành với dụng cụ à?"
"A, không… massage… hôm nay chỉ massage thôi. Dạo này người em cứ đau nhức…"
"Massage cả ngày luôn á? Thế chắc người nhẹ nhõm hẳn rồi nhỉ. Nghe bảo tay nghề massage của thằng đó không đùa được đâu."
"…Ừ. Đúng vậy…"
"Xong rồi buôn chuyện nữa à?"
"……Buôn chuyện nữa."
"Thế lúc nãy anh gọi điện hai người cũng đang ở cùng nhau à?"
"……!!! C, cái đó… sao cơ…?"
Trước câu hỏi bâng quơ khi anh đang đi vào phòng, không hiểu sao Lee Yena lại giật mình hỏi lại.
"Thì anh thấy giọng vợ yêu có sức sống hơn lúc nãy? Nên anh đoán chắc là buôn chuyện vui vẻ với Seong-hyeon đến tận khuya."
"……."
Vừa nãy thì giật mình, giờ lại im bặt.
Lee Yena có phản ứng kỳ lạ như vậy nhưng Yun Jae-min cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Vốn dĩ anh chỉ hỏi bâng quơ khi vừa vào phòng vừa bắt đầu cởi quần áo mà thôi.
Để mà gán ghép sự nghi ngờ kỳ quặc vào từng phản ứng đó, thì Lee Yena và Ju Seong-hyeon là những người anh tin tưởng và yêu thương.
Vì thế.
'Chắc được Seong-hyeon massage rồi buôn chuyện nên mới phấn chấn lên chút đấy. Chà, thằng này. Lần nào cũng mang ơn nó, biết làm sao đây.'
Thay vì nghi ngờ vớ vẩn, anh lại thấy biết ơn người bạn đã giúp vợ mình phấn chấn lên đôi chút.
"Gì đây, em đổi ga giường à?"
"Ưt… M, màu cũ em không thích… nên…"
"Thế à?"
Dù không nhận được câu trả lời nào, nhưng Yun Jae-min lại thốt ra điều mới đập vào mắt mình.
Điều này cũng chẳng có ý nghĩa gì. Chỉ là thấy đổi ga giường thì nói vậy thôi.
"Phù… nóng quá, nóng quá. Phải tắm nhanh thôi…"
Khi anh đã cởi hết âu phục, định đi rửa sạch cơ thể nhớp nháp mồ hôi thì.
"N, này…"
"Hửm?"
Lee Yena định nói gì đó với giọng run run.
"Em bảo này… Jae-min à…"
"Sao thế, mình?"
"……."
"……??"
Nhưng khi anh hỏi sao thế thì cô ấy lại im lặng.
Thấy lạ, Yun Jae-min quay người lại khi chỉ còn mặc mỗi chiếc quần lót.
"…Không… không có gì đâu. Anh đi tắm đi. Em… hôm nay muốn ôm chồng ngủ thật chặt."
Lee Yena nói vậy cùng nụ cười mờ nhạt.
"Ôi trời, vợ yêu của tôi. Muốn làm nũng với chồng à? Biết rồi. Anh ra ngay đây, đợi chút nhé!"
Không phải anh không thấy lạ trước dáng vẻ đó. Nhưng Yun Jae-min không đào sâu vào cảm giác khác thường ấy.
Nếu là vấn đề thực sự quan trọng thì sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ nói, và anh nghĩ việc đáp ứng mong muốn làm nũng của vợ là ưu tiên hàng đầu.
Nếu lúc này Yun Jae-min gặng hỏi vợ, hỏi cho ra nhẽ xem có chuyện gì, thì có lẽ 'điều gì đó' đã thay đổi.
Nhưng anh đã không làm thế.
"…Vâng. Em đợi."
Và cuối cùng Lee Yena đã không thể nói ra.
Không thể nói ra bất cứ điều gì.
Chuyện gì đã xảy ra trong ngôi nhà này khoảng một tiếng trước.
Tại sao trên bầu ngực cô lại có dấu răng.
Tại sao cặp mông trắng ngần của cô lại ửng đỏ.
Tại sao mép lồn dày và lỗ lồn của cô lại mở toang không khép lại được.
Với đôi môi hồng xinh đẹp gọi tên chồng, cô đã hôn và mút dương vật của ai cho đến tận lúc nãy.
Cô đã đắm chìm trong khoái lạc trong vòng tay ai.
Cơ thể rạo rực của người phụ nữ đã có chồng mà người chồng không thể an ủi, ai đã an ủi nó.
- Tí tách…
"…………Xin lỗi anh…"
Lee Yena.
Cuối cùng đã không thể nói ra.
Một ngày thỏa mãn tột cùng.
Được ăn Lee Yena cả ngày trời.
Dù Yena đã nhấn mạnh đến cùng là 'chỉ hôm nay thôi', nhưng tôi biết đó chỉ là mong muốn không thể thực hiện được.
Nên tôi cứ bảo là biết rồi. Tôi tự nhủ từ mai sẽ đối xử với cô ấy như bạn bè rồi ra về.
Và sáng thứ Tư hôm sau.
[ Yena: Tớ thấy không khỏe nên chắc thứ Năm tuần này không đi học được. Xin lỗi cậu. ]
Yena nhắn tin xin nghỉ buổi học tuần này, có vẻ lòng dạ đang rối bời.
Tôi cười tủm tỉm nhắn lại.
[ Tôi: Biết rồi. Nghỉ ngơi cho khỏe nhé ]
[ Tôi: Bù cho hôm nay thì lúc nào cũng được, cứ bảo tớ ]
[ Tôi: Tớ sẽ sắp xếp theo giờ cậu muốn ]
Tôi sao cũng được. Lee Yena đã thất thủ rồi. Chúng tôi đã hòa làm một khi cô ấy hoàn toàn tỉnh táo, và tôi đã ăn sạch cô ấy.
Không phải ăn một lần là chán, nhưng không cần phải vội vàng nữa.
Dù sao người không chịu nổi dục vọng đang tích tụ dần sẽ là Lee Yena chứ không phải tôi.
Gửi tin nhắn xong với tâm trạng thoải mái, tôi bắt đầu một ngày làm việc đầy ý nghĩa.
"Na-rae à. Hôm nay em cởi hết ra rồi chống tay vào tường đi. Anh muốn vừa ngắm bạn gái trần truồng vừa làm tình."
"Vâng, Quan trưởng! Cởi cả tất ạ?"
"Tất thì thôi… À, mai em đi tất da chân đến nhé? Loại dài đến đùi ấy."
"Em biết rồi. Với cả Quan trưởng… h, hôm nay anh cũng làm bên trong chứ ạ?"
"Muốn em có thai thì đương nhiên phải bắn vào trong rồi. Với em thì anh sẽ chỉ xuất trong thôi.."
"Cảm ơn anh…♡"
"Anh cảm ơn mới đúng. À phải rồi, lần trước tinh dịch của anh không bị chảy ra à?"
"A! Tại cái đó mà suýt thì to chuyện! Đang làm việc thì tinh dịch của Quan trưởng chảy xuống đùi…"
"Rồi sao? Em làm thế nào?"
"Lúc đó em đang ở ngoài sảnh, sợ ai nhìn thấy nên em lấy tay lau…"
"Lau á?"
"C, cái đó…"
"??"
"……Em ăn rồi…"
"…Ăn á? Tinh dịch chảy ra từ lồn ấy hả?"
"D, dùng giấy lau vứt đi thì sợ bốc mùi xung quanh mà! Nên là…!"
"À~ đúng rồi, đúng rồi. Chà, Na-rae biết cách làm anh nứng đấy. Hôm nay anh cũng sẽ làm y hệt, nếu lại chảy ra thì trước khi ăn chụp cho anh cái ảnh gửi qua nhé."
"A, vâng ạ!"
Trên đường đi làm ghé qua quán cafe, lột trần Na-rae ở hành lang kho và đụ cô ấy.
"Oppa, Oppa! Tuần sau em nghỉ livestream thứ Tư nhé!!"
"Đổi lịch rồi à? Thế tuần sau nghỉ tập, hai đứa mình đi chơi đi?"
"Chuyến du lịch 1 đêm anh nói lần trước á? Thích quá!!"
"Trưa thứ Năm về thì không ảnh hưởng gì đến việc em livestream buổi tối chứ?"
"Ừm! Em không sao. Nhưng còn anh? Anh nhiều lịch hẹn thế, về lúc đó có được không?"
"Lịch hẹn của hội viên thì lùi lại chút hoặc đổi sang ngày khác là được. Lần đầu đi du lịch với bạn gái, kiểu gì cũng phải sắp xếp thời gian chứ."
"Hư, hư hê hê…♡ Đúng rồi♡ Cái đó anh phải cố gắng là đúng rồi!"
"Đương nhiên, đương nhiên. Đặt phòng hay ăn uống anh sẽ lo hết, em chỉ cần chuẩn bị đồ bơi với đồ chơi thôi."
"Em biết rồi! Cảm ơn anh, Oppa! Yêu anh! Moa… Chụt♡"
"Giờ bắt đầu tập nào. Vào cởi hết đồ ra chỉ mặc quần lót rồi ra đây."
"Vâng!"
Buổi chiều bắt cô bạn gái thứ hai đầy nũng nịu mặc mỗi quần lót tập thể dục.
Tập xong đương nhiên là làm tình. Giờ thể lực đã tốt hơn mức trung bình nên có thể đụ lâu hơn chút.
Sau khi Yuna về, tôi nhắn tin với những cô người yêu hôm nay không gặp.
Tán gẫu với Yesol, gửi ảnh selfie gợi cảm với chị Dami, giữa chừng lấp đầy bụng bằng bánh và đồ uống do Na-rae tận tình chuẩn bị.
Rồi đến 6 giờ, tôi chuẩn bị kết thúc một ngày.
'Giờ gọi Dohwa đến tăng độ phục tùng… hay là về sớm nhỉ.'
Ngoài cái đó ra cũng chẳng còn việc gì. Tôi quyết định tan làm và cầm điện thoại lên.
Soạn tin nhắn gửi cho Dohwa. Định trêu chọc chút nên nhắn cô ấy đến trong vòng 30 phút.
Và ngay khi định gửi tin nhắn đó đi.
- Leng keng!
"Hả? Giờ này á?"
Có ai đó bước vào võ quán. Tôi đang ngồi ngả ngớn trên ghế văn phòng vội vàng đứng dậy.
'Chị Dami à?'
Chẳng có ai đến vào lúc 6 giờ tối mà không báo trước cả.
Chị Dami, hoặc là Na-rae lại mang đồ ăn vặt đến. Tôi nghĩ là một trong hai người đó.
Nhưng mà.
"Excuse me? A!"
"Hả?"
Không phải.
Người bước vào võ quán là.
"Xin, chào? Tôi, xem quảng cáo rồi đến."
"Xin mời vào!!"
Cuối cùng.
Thật sự cuối cùng cũng có.
Một hội viên tiềm năng tìm đến sau khi xem cái quảng cáo trên mạng vốn chỉ tốn điểm mà không có kết quả gì.
Hơn nữa còn là.
Mái tóc vàng dài óng ả, đôi mắt to tròn dưới hàng mi dài với con ngươi màu xanh biếc như hồ nước, làn da trắng ngọc ngà chói mắt.
Sở hữu khuôn mặt xinh đẹp kiểu phương Đông.
Không biết học ở đâu mà nói tiếng Hàn rất rõ ràng.
"Free trial… Trải nghiệm miễn phí? Bây giờ, khả năng… có được không?"
"Tất nhiên rồi! Có thể ạ! OK!"
"Good!"
Một người nước ngoài xinh đẹp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
