I Teach Self-Defense

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1799

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 3

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 65

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 3

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

Web Novel - Chương 14

Chương 14

Ha Yuna ra về, và tôi bùng nổ adrenaline trước bữa tiệc cửa sổ bật lên của chương trình [Nuôi Dưỡng Võ Quán].

"Thế này chứ!!"

Tuyệt vời.

Việc Ha Yuna đăng ký giúp tăng cấp võ quán.

Việc bài học phù hợp của tôi khiến độ hài lòng của Ha Yuna lên ngay Cấp 1.

Phòng thay đồ mở khóa và cửa hàng có thêm đồ mới.

Điểm võ quán đã tích được 90 điểm.

Số tiền kiếm được từ [Nuôi Dưỡng Võ Quán] trong vài tuần qua còn nhiều hơn số tiền tôi kiếm được từ việc vận hành võ quán bấy lâu nay.

Mọi thứ đều tuyệt vời.

Và trong số đó, thứ khiến tôi hạnh phúc nhất là.

"Đệt, Jeong Yesol Cấp 3! Bướm!"

Sự thật là độ hài lòng của Jeong Yesol đã đạt Cấp 3.

Kiểm tra thông tin ngay thì thấy Cấp 3 và 0 điểm. Chắc là ở nhà nhớ lại bài học lần trước với tôi và có cái gì đó tác động thêm chăng.

Lần trước cũng thế nên tôi đã mong chờ tin này, và thậm chí bộ phận được giải phóng cũng hoàn hảo. Vốn dĩ còn lại hai bộ phận nên tỷ lệ là 50%.

"Giờ thì tuần này Jeong Yesol đến…"

- Thình thịch

Tim đập thình thịch và "thằng em" rực lửa.

Chỉ còn hai ngày nữa là cuối tuần mà sao thấy xa xôi quá. Lòng nôn nao không làm được việc gì.

Nhưng.

Vẫn phải làm việc chứ.

"Hội viên đâu chỉ có mỗi Jeong Yesol."

Ha Yuna đến hôm nay cũng xinh đẹp và dễ thương ngoài sức tưởng tượng, đúng với điều kiện tôi đặt ra.

Hơn Jeong Yesol ba tuổi mà độ dễ thương thì gấp mấy lần, cũng thú vị phết.

Hơn nữa sau này sẽ có thêm nhiều hội viên.

"Không chỉ võ phục, phải mua thêm quần áo các kiểu nữa. Giày chạy bộ cho người mới cũng phải mua vài đôi theo size…"

Tiền thưởng đã lên đến vài chục triệu won. Chỉ trong chưa đầy một tháng.

Dù sao sau này cũng không lo thiếu tiền nên tôi không tiếc đầu tư như đã quyết tâm ban đầu.

"Mà cũng sắp một tuần rồi, cái quảng cáo internet kia thất bại rồi à? Tiện có nhiệm vụ mới hay là làm xong cái này rồi thử lại… A, cửa hàng!"

Cửa hàng điểm có thêm cái gì đó mà?

Tôi vội mở trang cửa hàng.

[ Cửa Hàng Điểm ] - Điểm Võ Quán: 90

o Danh sách bán

- Mời trải nghiệm miễn phí (N, 5 lần) - 10p

- Quảng cáo trên Internet (N) - 100p

- Dụng cụ tập luyện - 50p

- Đồ chơi H - 100p

-???

-???

-???

< Trợ giúp >

"[ Đồ chơi H ] đã được thêm vào Cửa Hàng Điểm."

"Khi mua cái này, một trong các vật phẩm ngẫu nhiên dùng để trêu đùa hội viên một cách dâm dục sẽ được gửi đến."

"Vật phẩm có 4 loại: [ Dụng cụ ], [ Khí cụ ], [ Tiêu hao ], [ Thực phẩm ]."

"[ Dụng cụ ], [ Khí cụ ] có thể sử dụng vĩnh viễn nhưng hiệu năng tương đối yếu, còn [ Tiêu hao ], [ Thực phẩm ] có giới hạn sử dụng nhưng hiệu năng mạnh mẽ."

Vừa nhìn cái tên trực quan Đồ chơi H và phần trợ giúp là tôi đã nghĩ ngay.

Đọc mô tả thôi đã thấy nứng vãi chưởng.

Tuy nhiên.

"100 điểm à… Haizz, đắt thế. Đắt nhưng muốn mua vãi…"

Cần khá nhiều điểm. Gấp đôi số điểm mua [Dụng cụ tập luyện] mang đến cái máy chạy bộ vài triệu won.

Nhưng điều đó không làm giảm ham muốn mua sắm của tôi.

Vật phẩm để trêu đùa dâm dục hội viên? Sao mà không mua cho được?

Thậm chí cái kiểu gacha ngẫu nhiên không biết cái gì sẽ đến cũng khiến tôi thích thú. Dụng cụ tập luyện cũng mang lại chút dopamine theo nghĩa tương tự, nhưng cái này còn khiến tôi điên đảo hơn.

"Cái này đành chịu thôi. Làm xong nhiệm vụ là mua cái này ngay. Quảng cáo chiêu mộ bỏ qua một lần."

Thực sự đành chịu.

Nếu quảng cáo mang về hội viên 100% thì còn được, chứ tỷ lệ 50-50 thì có thể thất bại. Mua đồ chơi ưu tiên hơn là đúng.

"Mà, dù sao giờ cũng chưa mua được nên để sau tính tiếp… Trước mắt đi shopping đã."

Tôi bắt đầu mua sắm online trong tâm trạng phấn khích.

Vừa cười tủm tỉm một mình.

Nếu là vài tuần trước thì thời gian rảnh rỗi hay không khí vắng lặng của võ quán thế này sẽ khiến tôi đau lòng.

Nhưng giờ thì không.

Như tên của chương trình.

Nơi đây là Võ Quán Hạnh Phúc của tôi.

Cho đến cuối tuần, ngày nào tôi cũng chỉ tìm kiếm trên mạng.

Nghĩ đến việc mặc cho mấy em gái xinh đẹp là thấy không có điểm dừng.

Không chỉ quần áo tập mà cả mấy bộ đồ cosplay cũng đặt, rồi thêm thắt đồ đạc tiện ích cho võ quán.

Tưởng lần trước sửa sang là mua hết rồi, nhưng có tiền là lại sinh lòng tham.

Trong lúc đó.

Võ quán không có chuyện gì đặc biệt… cũng không hẳn.

"Seong-hyeon. Một ly cà phê nhé?"

"Cảm ơn chị. Tôi xin."

"Huhu, dạo này Seong-hyeon uống ngon lành quá làm tôi cứ muốn mang xuống mãi."

Hôm kia cũng thế, hôm qua cũng thế.

Lee Dami tìm đến tôi.

Cầm theo một ly cà phê.

Cười tít mắt lẳng lơ.

Cố tình hay sao mà luôn mặc áo len hoặc áo blouse bó sát lộ ngực trên.

Thế nên.

Vốn có dã tâm đưa cả Lee Dami vào làm hội viên, khác với trước kia đến nhìn cũng phải cẩn thận, giờ tôi cứ nhìn chằm chằm vào ngực cô ấy.

Không, đệt.

Không nhìn không được ấy chứ?

Cứ dí sát cặp vú to đùng đó vào cạnh người mà nói chuyện! Thậm chí chỉ cần liếc mắt một tí là thấy khe ngực sâu hoắm!

Làm sao mà không nhìn cho được!!

Nên lần nào tôi cũng vô thức nhìn vào đó, đến khi Lee Dami nhìn chằm chằm lại tôi thì tôi mới lảng đi chỗ khác.

"Khúc khích…"

Lee Dami, bà chủ nhà có thân hình bạo lực này, dù biết thừa tôi nhìn nhưng lúc nào cũng chỉ cười. Thậm chí còn nhìn lướt qua toàn thân tôi như để đáp trả.

Chẳng hiểu nổi.

Tại sao cô ấy đột nhiên lại hành động như vậy.

Tưởng định tăng tiền nhà nên thả thính, nhưng nói chuyện thì có vẻ không phải.

Mỗi lần uống cà phê tán gẫu một lúc.

"Vậy tôi đi đây. Vất vả nhé."

"A, vâng! Cảm ơn cà phê của chị!!"

Rồi cứ thế đi về mà chẳng có gì xảy ra.

Nhờ đó, đến hôm qua tôi còn suy nghĩ lý do, nhưng hôm nay thì bỏ cuộc rồi.

Bỏ qua mấy cái phức tạp, nghĩ đơn giản thì quan hệ tốt với chủ nhà chẳng có gì xấu. Cà phê mang đến cũng ngon, mỗi lần đến lại được rửa mắt nên tôi cũng ngóng chờ.

Thực ra dù có tăng tiền nhà thì tôi cũng cười mà đồng ý thôi.

'Chắc do có dư dả nên thế. Thoải mái thật.'

Không bị áp lực về số lượng hội viên nên tâm trí cực kỳ thoải mái. Tiền bạc đủ duy trì võ quán và sinh hoạt giúp tôi không phải bận tâm những chuyện nhỏ nhặt.

Tất cả là nhờ sự dư dả từ chương trình [Nuôi Dưỡng Võ Quán].

Và giờ đây.

Vượt qua sự dư dả đó.

- Leng keng!

"Yesol, chào mừng cô."

"Chào anh."

Hội viên mang lại hạnh phúc cho tôi, hôm nay cũng đã đến võ quán.

"Hôm nay trời hơi ấm nhỉ? Nên tôi bật sưởi nhẹ thôi, nếu lạnh thì bảo tôi nhé."

"Vâng."

Tôi đi theo Jeong Yesol đang cởi giày bước vào và bắt chuyện.

Hôm nay cô ấy mặc quần jean đen và áo len xám dáng croptop.

Khác với lần trước, phần trên hơi rộng nhưng chiếc quần jean đen bó sát tôn lên đường cong từ mông xuống chân rất bắt mắt.

Dù chưa gặp Jeong Yesol nhiều nhưng lần nào cũng thấy cô ấy mặc đẹp. Phối đồ rất hợp với khí chất của mình.

Vừa nói chuyện phiếm tôi vừa đi theo sau cô ấy.

- Cạch

Tự nhiên đi vào tận phòng thay đồ.

Khoảnh khắc tôi bước chân vào cùng, Jeong Yesol liếc nhìn tôi.

"……."

Nhưng chỉ trong thoáng chốc, và ánh mắt đó không có vẻ gì là muốn nói về việc tôi vào cùng.

Thấy vậy tôi cười thầm trong bụng và khoe với cô ấy.

"Phòng thay đồ rộng hơn rồi đúng không? Thấy hơi chật nên tôi bỏ hết dãy tủ bên này và đặt ghế dài vào, cô thấy sao?"

Vốn dĩ phòng thay đồ có tủ đồ kín hai bên.

Nhưng để thế cũng chẳng dùng hết nên hôm kia tôi gọi người đến vứt một nửa đi.

Và đặt vào đó một chiếc ghế dài. Độ cao vừa phải để phụ nữ ngồi, và tiện để đặt đồ đạc hay quần áo.

Jeong Yesol quay đầu nhìn. Cô ấy nhìn quanh phòng thay đồ đã thay đổi một lượt.

"Đỡ hơn hẳn đấy. Thú thật là hơi chật."

Và tỏ vẻ hài lòng.

"Trước mắt cứ để thế này, nếu dùng mà thấy cần thêm gì thì cứ bảo tôi nhé. Tôi sẽ thêm ngay."

"Vâng."

- Soạt

Trả lời tôi xong, Jeong Yesol cởi áo len. Như thể hoàn toàn không bận tâm đến việc tôi đang ở ngay bên cạnh.

Tấm lưng trắng ngần và dây áo lót màu đen của Jeong Yesol lộ ra, và ngay sau đó chiếc áo lót cũng bị cởi bỏ trên tay cô ấy.

Bầu ngực trắng nõn lấp ló giữa hai cánh tay.

'Nứng vãi.'

Muốn ôm chầm lấy Jeong Yesol từ phía sau ngay lập tức, giả vờ kiểm tra cơ thể rồi bóp ngực.

Nhưng hôm nay không chỉ có thế.

Tôi nhịn và chờ đợi điều tiếp theo.

- Tách, rẹt

Tiếng cởi cúc và kéo khóa vang lên bên tai.

Tiếp theo.

- Soạt…

Jeong Yesol cởi quần. Hơi cúi người xuống, không chút do dự.

Nhờ đó, ngay trước mặt tôi, ngay chính diện.

'Oa, đệt…'

Đã nhìn thấy. Cái mông.

Tròn trịa như trăng rằm, làn da trắng sữa căng mọng tuyệt mỹ.

Chiếc quần lót trắng tinh khôi che hờ hững bên trên bờ mông ấy thật đẹp.

Và phần quý giá nhất của người phụ nữ giữa hai chân mà chiếc quần lót ấy đang che giấu.

Phần giữa gò mu đang hơi "ăn" quần lót đó.

- Ực

Cho tôi thấy một vết hằn "móng lạc đà" (camel toe) tuyệt ảo.

Cảnh tượng cô gái xinh đẹp chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, phơi bày hình dáng của "cô bé" và đứng hớ hênh trước mắt khiến "thằng em" tôi cương cứng như muốn nổ tung.

Jeong Yesol cởi quần xong, cất vào tủ rồi quay người lại.

Và đi về phía tôi.

Dáng đi khiến bầu ngực nảy lên, phơi bày đầu nhũ hoa hồng hào mềm mại, và cho tôi xác nhận cả mặt trước của chiếc quần lót diện tích nhỏ đang che chắn "cô bé".

"……?"

Thấy tôi ngẩn người, cô ấy hơi cau mày vẻ thắc mắc, nhưng vẫn bước đi không do dự.

- Phịch

Tuy nhiên đích đến của cô ấy không phải là tôi mà là chiếc ghế dài sau lưng tôi. Cô ấy ngồi xuống đó cởi tất.

Thấy vậy, tôi như con ong tìm mật, như bị thôi miên, ngồi xuống cạnh cô ấy.

Tay phải đặt lên mông cô ấy, tay trái nắm lấy một bên ngực.

"Ư… Tự nhiên làm gì thế."

"…Hình như cơ bắp cô bị căng nên tôi kiểm tra chút."

"Cái này cũng là massage à?"

"A, vâng. Thì… là massage. Tập luyện trong tình trạng cơ bắp căng cứng dễ bị chấn thương lắm. Cô hứng thú học Hộ Thân Thuật thì tôi vui, nhưng quan trọng nhất là không bị thương…"

"…Hừ."

"Sau này tôi cũng sẽ thường xuyên kiểm tra kỹ lưỡng cho cô."

Nói bừa thôi mà phản ứng của Jeong Yesol không tệ lắm. Lần trước cũng thấy rồi, tôi nói hươu nói vượn mà cô ấy cũng hiểu theo hướng tốt.

Nhờ đó tôi tự do sờ soạng cơ thể cô ấy.

- Bóp… Nắn…

[Ngón tay chìm vào bầu ngực như bánh nếp. Cảm giác ngây ngất đến mức có thể sờ cả đời không chán.]

Vừa sờ vừa dùng ngón tay gõ nhẹ vào đầu nhũ hoa vẫn còn mềm.

"Ưm…"

Khuôn mặt lạnh lùng của Jeong Yesol xuất hiện vết nứt. Tiếng rên rỉ đáng thương lọt qua kẽ răng.

Đồng thời đầu nhũ hoa cứng lại. Ngay khi cảm nhận được điều đó, tôi dùng ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng nhéo lấy hạt trái cây cứng ngắc đó.

"A hức…!"

Jeong Yesol giật nảy mình, không kìm được tiếng rên bật ra.

Có vẻ xấu hổ vì để tôi nghe thấy giọng nói đó nên mặt cô ấy đỏ bừng, nhưng vì lần trước tôi đã "thao túng tâm lý" (gaslighting) rằng đó là chuyện tự nhiên nên cô ấy không đẩy tôi ra.

Chỉ ngoan ngoãn.

Chấp nhận bàn tay tôi đang xoa nắn cơ thể mình.

'Món khai vị đến đây thôi.'

Bầu ngực mềm mại như thiên đường, nhưng hôm nay đó chỉ là món khai vị.

Tay tôi trượt xuống dưới ngực.

- Vuốt

Tiện thể vuốt ve cái bụng mịn màng một cái.

Sau đó.

Qua dây quần lót trắng, tôi đặt tay lên đùi trong của cô ấy trước.

Rất gần với quần lót, với giữa hai chân. Nơi đùi sâu kín mà tôi chưa từng chạm tới.

- Ấn…

"Ha ư…"

Ngạc nhiên thật.

'Chỗ này cũng không đùa được đâu.'

Mềm mại không kém gì ngực. Như một tên biến thái, tôi vừa vuốt ve vừa ấn mạnh, tiếng thở dốc nỉ non vang lên làm nhạc nền.

Và mắt tôi nhìn thấy.

Ngực của Jeong Yesol, nhũ hoa của cô ấy.

Càng thêm cứng ngắc.

Cơ thể cô ấy đang hưng phấn hơn nữa.

Tận hưởng sự nứng mắt đó 200%, tôi chuyển sang bước tiếp theo.

Từ từ.

Nhưng với sự quen thuộc hơn một chút với cơ thể phụ nữ, không hề dừng lại.

Gò mu đang nhô lên đầy đặn, lộ rõ mồn một qua lớp quần lót.

- Ấn…

Tôi dùng tay đè lên đó.

"Hi ư…! Chỗ, chỗ đó… ưm…!"

Tiếng rên dễ thương bật ra.

- Bóp chặt…!

Bất ngờ vì kích thích bắt đầu từ giữa hai chân, cơ thể Jeong Yesol co rúm lại, cặp đùi căng tròn khép chặt kẹp lấy tay tôi.

Tôi phồng đũng quần trước phản ứng đáng yêu đó.

Chỉ đơn giản là tận hưởng.

Cảm giác trơn mượt của chiếc quần lót.

Sự mềm mại của gò mu bị ngón tay tôi đè xuống.

Hơi ấm tỏa ra từ nơi sâu kín và quý giá nhất của người phụ nữ.

Cuối cùng.

Thứ đang làm ướt nhẹ phần giữa quần lót.

- Dính…

Một chút ẩm ướt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!