I Found a Female Knight in a Rice Field, in the Countryside They Think She’s My Wife

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11276

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Volume 1 - Chương 5 - Thu hoạch cà tím

Sau khi quyết định cho Seram ở lại làm nhân viên, tôi lập tức bắt tay vào công việc.

Nhưng Seram - người lẽ ra phải phụ giúp việc đồng áng - lại đeo kiếm bên hông không hiểu vì lý do gì.

Bộ đồ thể dục đỏ rực kết hợp với thanh kiếm trông quả thực kỳ quặc.

"Có chuyện gì vậy, ngài Jin?"

"Sao cô lại mang kiếm theo thế?"

"Không có nó tôi cảm thấy bất an... Không được sao?"

Seram vừa nói vừa vuốt ve chuôi kiếm như báu vật.

Nếu bảo không được, có lẽ cô ấy sẽ bỏ nó lại. Nhưng chắc chắn sẽ làm mặt buồn thiu.

Dường như cô đã chấp nhận việc không thể trở về thế giới cũ ngay được, nhưng vẫn cảm thấy trống trải.

"Thôi được, miễn là không ảnh hưởng đến công việc."

"Cảm ơn ngài!"

"Nhân tiện ở Nhật có luật kiểm soát vũ khí, cấm mang theo vật sắc nhọn dài quá 6cm trừ khi có lý do chính đáng."

"Gì cơ!? Vậy khi bị quái vật tấn công thì nguy hiểm biết bao!"

"Tôi đã nói thế giới này không có quái vật mà."

"À... đúng rồi nhỉ."

Phản xạ hỏi như vậy cho thấy Seram vẫn chưa quen với thế giới này.

"Nhân tiện 6cm là dài cỡ nào vậy?"

Có lẽ đơn vị đo lường ở thế giới cô khác biệt.

"Khoảng chừng này, dài bằng ngón trỏ."

"Vậy thì ngay cả dao cũng không được mang theo sao!"

"Không, dao nhà bếp là vật dụng thiết yếu nên không sao. Chỉ không được tùy tiện mang ra đường thôi."

Giải thích xong, Seram làm mặt vừa hiểu vừa không hiểu.

Có lẽ cô ấy hiểu luật nhưng không đồng tình.

"Thế giới này rất hòa bình. Mang vũ khí sẽ khiến người khác nghi ngờ mưu đồ xấu."

"Vậy để tránh phiền phức, tốt hơn tôi không nên mang theo...?"

Dù nói ra điều đúng đắn, nhưng gương mặt Seram trông rất buồn bã.

"Thôi thì chả ai mang kiếm thật ở đây cả, nên cô mang cũng chẳng ai biết mà phạt đâu."

"Th... thật ư!"

Nghe vậy, Seram lập tức rạng rỡ.

Rõ ràng cô ấy muốn được đeo kiếm như thói quen.

Với ngoại hình rõ ràng không phải người Nhật, dù Seram có đeo kiếm cũng chẳng ai nghĩ là thật.

Người ta sẽ chỉ cho rằng đây là một người nước ngoài đam mê văn hóa Nhật, thích đóng vai samurai hay hiệp sĩ mà thôi.

Tôi không nói ra lý do này để tránh cô ấy giận dỗi.

"Nhưng tuyệt đối không được rút kiếm ra đấy? Ngay cả người bình thường cũng sẽ nhận ra đó không phải đồ chơi đâu."

Tôi đã từng sờ thử, thanh kiếm thật toát ra khí chất nguy hiểm đến mức người ngoài cũng nhận ra. Nếu tùy tiện rút ra, sẽ lập tức vi phạm luật kiểm soát vũ khí.

"Tôi hiểu. Tôi là hiệp sĩ mà. Sẽ không tùy tiện rút kiếm đâu."

"Nói thế mà lúc gặp tôi cô suýt rút kiếm ra đấy?"

"Tại ngài Jin xúc phạm tôi trước!"

Nữ hiệp sĩ đỏ mặt nhớ lại lần đầu gặp mặt. Với tính khí nóng nảy đó, nếu bị rút kiếm dọa sẽ rất phiền.

Từ giờ phải để mắt tới hành động của cô ấy.

"Thôi bàn về kiếm đủ rồi, làm việc thôi. Hôm nay thu hoạch cà tím."

"Cà tím là món ăn trưa hôm qua phải không!"

Sau khi nghe kế hoạch làm việc, Seram lập tức di chuyển tới khu vực trồng cà.

"Ngài Jin, cái nhà trong suốt này là gì vậy?"

"Nhà kính đó. Tôi trồng cà trong này."

"Để làm gì thế?"

"Che phủ bằng nilon giúp cách ly với môi trường bên ngoài, hạn chế ảnh hưởng thời tiết. Ngoài ra còn dễ kiểm soát nhiệt độ đất và không khí, tạo môi trường lý tưởng cho cây phát triển."

"Hả...? Tôi chỉ hiểu khoảng một nửa những gì ngài nói, nhưng nông nghiệp thế giới này tiên tiến thật."

Theo lời kể của Seram, thế giới cô ấy ở có trình độ văn minh tương đương Châu âu thời trung cổ, kết hợp với sự phát triển của ma thuật.

Việc thấy nông nghiệp ứng dụng máy móc là lạ lẫm cũng dễ hiểu.

Sau khi giải thích sơ về nhà kính, chúng tôi bước vào bên trong.

"Ôi! Tất cả những thứ này đều là cà tím sao!?"

Nhìn thấy những luống cà trải dài, Seram thốt lên kinh ngạc.

Với tôi đây là cảnh quen thuộc, nhưng với người chưa từng làm nông, số lượng này hẳn rất ấn tượng.

"Ừ, toàn bộ đều là cà tím. Giống này gọi là cà dài, dài hơn cà thường khoảng 10cm. Có quả to có thể đạt 30-40cm. Thịt quả mềm, đặc biệt ngon khi nướng hoặc hầm."

"......"

Đang giải thích, tôi nhận ra Seram đang chăm chú nhìn mình.

"Có chuyện gì sao?"

"Không... chỉ là thấy khi nói về rau củ, ngài Jin trở nên hoạt bát khác hẳn ngày thường."

"...Vậy sao?"

Bản thân tôi không nhận ra điều đó, nhưng nếu cô ấy nói vậy thì có lẽ là thật.

Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện về nông nghiệp ngoài công việc, có lẽ tôi đã khao khát những cuộc trò chuyện như vậy lâu rồi.

"Tôi nghĩ ngài nên giữ vẻ mặt thoải mái như thế này thường xuyên hơn."

Ý cô ấy là bình thường tôi mặt lạnh như tiền à?

Ừ thì tôi biết mình không phải người hay cười cợt, nên chẳng biết cãi lại thế nào.

"Tạm thời cứ dùng kéo cắt cà rồi xếp vào thùng nhé."

Tôi đẩy chiếc xe cút kít và thùng đựng đặt ở góc nhà kính về.

"Ôi, chỉ cần đẩy là nó chạy! Tiện thật đấy!"

Seram hào hứng kéo đẩy chiếc xe như trẻ con thấy đồ chơi mới. Nhìn cô ấy lúc này giống hệt một đứa trẻ to xác.

"Nhân tiện, tiêu chuẩn thu hoạch cà là bao nhiêu ạ?"

"Cứ lấy những quả dài bằng cái kéo này. Khi cắt thì cắt sát gốc chồi bên nhé."

Tôi cầm lên một quả cà dài cỡ cái kéo làm mẫu, cắt sát gốc chồi bên. Sau đó tách quả khỏi những chồi thừa rồi bỏ vào thùng.

"Cắt sát gốc thế kia có sao không ạ?"

"Nếu chỉ hái mỗi quả, chồi bên sẽ mọc dày đặc, nhanh chóng biến thành rừng rậm. Cứ thoải mái cắt đi."

Nếu không cắt tỉa, chồi sẽ mọc vô tội vạ, biến nơi này thành khu rừng nhiệt đới mất.

Việc tỉa bớt lá quá dày cũng giúp cây tập trung dinh dưỡng để phát triển.

"Hiểu rồi. Để tôi thử xem."

Seram cầm kéo lên, vẻ mặt nghiêm túc so sánh kích thước quả cà với chiếc kéo.

Cần gì phải cẩn thận thế...

Sau khi xác nhận đạt chuẩn, cô ấy gật đầu rồi cắt rời quả khỏi chồi bên bằng một nhát kéo dứt khoát.

Ngay lúc đó, tôi giả vờ kêu lên đầy đau đớn:

"Ối chà!"

"G...gì vậy!? Không được thu hoạch quả này sao!? X...xin lỗi! Tôi chưa làm bao giờ nên..."

"Không, không có vấn đề gì, cô làm đúng rồi."

Khi bị lật tẩy, biểu cảm Seram trở nên sắc lạnh.

"...Ngài Jin?"

"Xin lỗi. Thấy cô căng thẳng quá nên đùa chút thôi. Kích thước cái kéo chỉ là tiêu chuẩn tham khảo, không cần đo đạc chính xác đâu."

Giải thích rằng chỉ muốn giúp cô ấy thư giãn, Seram có vẻ tạm chấp nhận và bỏ qua.

Cái tạo hình khuôn mặt hoàn hảo của cô khiến ánh mắt giận dữ trở nên đáng sợ thật.

Seram lấy lại bình tĩnh, tìm quả cà tiếp theo và cắt chồi với động tác dứt khoát hơn trước.

"Thế này ổn chứ?"

"Ừ, cứ tiếp tục đi."

Nghe vậy, Seram thở phào nhẹ nhõm rồi tiếp tục công việc.

Theo dõi cô ấy thu hoạch trôi chảy từ quả thứ ba đến quả thứ năm, thấy mọi thứ ổn, tôi chuyển sang luống khác.

Vừa đẩy xe vừa tìm những quả cà đạt chuẩn, tôi cắt sát gốc chồi.

Tỉa bớt chồi thừa, chỉ bỏ quả cà dài vào thùng.

Trong lúc làm, tôi tiếp tục phát hiện những quả đạt chuẩn khác và thu hoạch liên tục. Đồng thời không quên tỉa bớt lá thừa.

"N...nhanh quá!"

Có lẽ Seram nhìn thấy tôi đẩy xe thu hoạch liên tục nên kinh ngạc.

"Tôi làm mấy năm rồi mà."

"Grừừừ... nhất định tôi sẽ đạt được tốc độ như ngài Jin!"

Tôi cười khẩy khiến Seram vừa tức tối vừa hăng hái làm việc.

Bề ngoài thế thôi nhưng tính cô ấy khá hiếu thắng.

Dù sao thì tôi cũng không thể để thua một tân binh ngày đầu làm nông.

Là người có kinh nghiệm và là chủ trang trại, tôi phải cho cô nhân viên mới thấy trình độ.

Tôi tập trung hơn mọi khi, miệt mài với công việc thu hoạch.