Chương 143 Bạn thân của nàng Gyaru đang bận
Hôm sau, hai cô gái đến phòng tôi. Nhân tiện thì Shigei-san không tham gia. Tôi đang hơi buồn, nghĩ rằng “Chắc cậu ấy không hứng thú mấy với mấy thứ này,” thì Seika-san nói:
“Không có đồ ăn vặt thì cậu ấy không đến đâu.”
Sự thật thẳng thắn đến tàn nhẫn. Mà thôi, tôi cũng không chắc lắm.
Trên bàn đã chuẩn bị sẵn toàn bộ nguyên liệu cần thiết cho chigiri-e. Khi Douguchi-san nhìn thấy, mắt cô ấy sáng lên. Nói vậy chứ chỉ là một bộ đơn giản gồm giấy nền, washi màu, giấy origami và hồ dán làm từ tinh bột.
“Cậu chuẩn bị hết cái này cho tớ à?”
“Ừ. Nhưng origami, washi màu với hồ dán thì tớ có sẵn ở nhà rồi. Chỉ mua giấy nền giá 100 yên thôi.”
Hôm qua, trên đường tiễn Shigei-san về, tôi ghé trung tâm thương mại mua thêm. Washi màu và hồ dán vốn dĩ đã có sẵn, còn giấy origami thì tôi tái sử dụng phần thừa từ lần làm cây nấm cho Nobuel.
“Ồ! Cậu bắt đầu rồi à?”
Seika-san nhanh chóng nhận ra tờ giấy nền. Một góc nhỏ đã được dán lên làm mẫu.
Tôi xé giấy origami màu nâu rồi xếp thành hình xoắn ốc. Hai người nhìn với vẻ khó hiểu.
“Cái này là... cậu à.”
“Bên cạnh còn có bản phác thảo một con gấu dễ thương kìa?”
Một cuộn nâu ở giữa. Và một con gấu vẽ kiểu chibi ở mép giấy.
“Tớ vẽ con gấu để Douguchi-san hoàn thiện. Có thể gọi là hợp tác.”
“Với bọn tớ thì không phải hợp tác, mà là ‘hợp-tấu gây cười’ đó!”
“Ahaha.”
Tôi không đáp lại, chỉ xé thêm giấy origami màu nâu vàng rồi dán từng chút dưới hình xoắn ốc.
“Hm? Hả?”
Tôi dùng kéo cắt một mảnh giấy sẫm màu hơn thành đường thẳng, đặt chéo qua phần nâu vàng trước đó, tượng trưng cho bóng đổ của hình nón. Khi hoàn chỉnh, cuối cùng hai người cũng nhận ra bức tranh.
“L-là kem ốc quế à?”
“Đừng có dọa người ta chứ~”
Hai người hoàn toàn bị tôi lừa.
“Làm gì có chuyện tớ làm thứ kỳ quặc như thế ở buổi tụ họp vui vẻ này.”
“...”
“...”
Ơ? Tôi tưởng sẽ được đồng tình chứ? Thôi kệ.
“Đây là cây kem vị sô-cô-la mà Seika-san ăn trong buổi hẹn ở trung tâm thương mại. Bên cạnh đó, tớ sẽ làm hình Seika-san.”
“Ồ?” Douguchi-san lên tiếng.
“Và phía sau Seika-san là Shigei-san.”
“Chẳng phải như vậy là đủ gần để nhắm thẳng vào cây kem của tớ sao?”
Người thật chắc chắn sẽ nhắm vào đó.
“Phía trước là gấu, phía sau Hinano rình rập... Tớ chỉ thấy tương lai mình bị ăn sạch không còn dấu vết thôi?”
“Thế còn Kutsuu thì sao? Cậu không có mặt à?”
“Tớ ở trên bầu trời chỗ này, kiểu ảnh chân dung đen trắng.”
“Cậu bị ăn trước rồi chết luôn à!? Đó là ảnh thờ đó!”
“Khôngg, tớ đâu thể để Seika-san một mình mà bước tiếp.”
“Kousei...!”
“Đừng có vui vì cái đó chứ, Seika!”
“Ahaha. Douguchi-san có vẻ hào hứng nhỉ.”
“Lỗi của ai hả?”
Sau màn phản công, Douguchi-san thở hổn hển như vừa dùng hết sức. Trông có vẻ khá mệt.
“Thật sự bọn mình làm cái đó à?”
Thấy giọng nghiêm túc hiếm thấy của Seika-san. Tôi cười gượng rồi lắc đầu.
“Lần đầu làm mà làm người thì hơi khó. Chỉ là mẫu để minh họa cách làm thôi. Với lại… một chút đùa thôi mà?”
Nhưng rõ ràng là thất bại toàn tập. Chắc mấy trò đùa kiểu đó với con gái là không ổn. Từ giờ nên kiềm chế.
Tôi mở điện thoại, định phóng to bức ảnh mẫu đã tìm sẵn trên mạng, nhưng—
“Lại là gấu à?”
Douguchi-san tỏ vẻ không hài lòng.
“Cậu ghét à?”
“Không ghét, nhưng... tớ cảm giác như vậy sẽ đóng đinh luôn cái hình tượng ‘tớ = gấu’, nên hơi khó chịu.”
“Hmm.”
Tôi hiểu mà cũng không hiểu lắm.
“Nhưng tớ nghĩ lần đầu nên bắt đầu với động vật chibi hay hoa gì đó sẽ dễ hơn.”
“Chắc vậy, nhưng... phong cảnh thì sao?”
À, đúng rồi. Tôi nhớ cô ấy thích thiên nhiên.
“Màu sắc sẽ hơi phức tạp đó... có cảnh nào cụ thể không?”
“Nhà bà ngoại tớ làm nông. Buổi chiều, mặt trời nhuộm đỏ cả ruộng lúa luôn ấy.”
“Ồ, nghe tuyệt quá! Đúng kiểu ký ức tuổi thơ Nhật Bản!”
“Cậu hiểu mà! Ruộng lúa với hoàng hôn, cảm giác rất emo!”
“Tớ cũng từng làm mô hình kiểu đó, dạng tiểu cảnh.”
“Trời, tiểu cảnh à! Cái mà vì vụng về quá nên tớ làm hỏng cả mô hình đó!”
“Phí quá. Lần sau mang tới đi. Tớ sẽ dạy kỹ cho đến khi cậu làm được, mình cùng làm nhé.”
“...! Ừ-ừm.”
Douguchi-san đáp khẽ, cúi mặt xuống như đang xấu hổ vì lý do nào đó.
“Hm? Gì vậy?” Tôi còn đang nghĩ thì Seika-san chen người vào giữa tôi và Douguchi-san, dùng vai đẩy hai chúng tôi tách ra.
“X-xảy ra chuyện gì vậy, Seika-san?”
“...Gần quá.”
Cô ấy nói bằng giọng hờn dỗi, rồi không do dự húc đầu vào vùng gần xương quai xanh của tôi. Lặp đi lặp lại. Khá kiên trì, và thật sự hơi đau.
Không chịu nổi nữa, tôi viện cớ “Tớ xuống lấy thêm trà,” rồi tạm thời rút lui xuống tầng dưới.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
