I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 14

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 8

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 13

WN (101-225) - Chương 132 Chúng Tôi Sẽ Không Bao Giờ Rời Xa Nhau Nữa

Chương 132 Chúng Tôi Sẽ Không Bao Giờ Rời Xa Nhau Nữa

“Trong lúc làm cái này, tớ lúc nào cũng nghĩ về Seika. Nhớ cậu đến mức không chịu nổi. Có biết bao lần tớ nghĩ hay là cứ đến căn hộ của cậu. Chỉ cần thoáng nhìn thấy cậu thôi cũng được.”

“Kousei…”

“Nhưng tớ đã kiềm lại. Tớ cảm thấy nếu chưa làm xong món quà mừng hồi phục này và trao cho cậu thì chưa thể truyền đạt trọn vẹn cảm xúc của mình.”

Kousei lại nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Cuộc gặp gỡ tám năm trước của chúng ta, và việc cậu lại đến gặp tớ sau khi khỏi bệnh… tớ coi đó là niềm hạnh phúc lớn nhất đời mình, đến mức không biết phải bày tỏ lòng biết ơn thế nào.”

Tầm nhìn của tôi đã nhòe đi, khó mà thấy rõ gương mặt cậu ấy.

“Cảm ơn vì đã gặp tớ. Cảm ơn vì đã đến gặp tớ lần nữa sau khi khỏi bệnh. Cảm ơn vì mỗi sáng đều đến đón tớ. Cảm ơn vì đã nói chuyện với tớ nhiều như vậy. Cảm ơn vì đã tìm thấy giá trị trong những thứ tớ tạo ra.”

Tớ cũng cảm ơn. Tất cả, tất cả mọi thứ.

“Cảm ơn vì đã tức giận thay tớ. Cảm ơn vì đã đến thăm khi tớ ốm. Cảm ơn vì đã rủ tớ đi hẹn hò. Cảm ơn vì đã đợi đến khi tớ có thể gọi cậu là bạn.”

Kousei… Kousei… Kousei.

“Cảm ơn vì nụ hôn gián tiếp, nụ hôn lên má, và vì đã cho tớ dũng khí. Cảm ơn vì đã nói cho tớ những lo lắng của cậu. Cảm ơn vì đã dựa vào tớ. Cảm ơn vì đã cứu tớ… tớ thật sự biết ơn.”

“Kousei…!”

Ngực tôi như bị bóp nghẹt. Không biết từ lúc nào, nước mắt đã trào ra không ngừng.

Kousei hít sâu một hơi. Đôi mắt chân thành ấy. Đôi mắt mà tôi đã ngưỡng mộ tám năm trước và ba tháng trước, giờ đang nhìn thẳng vào tôi.

“Tớ, Kutsuzawa Kousei… thật sự rất thích cậu, Mizoguchi Seika.”

“Aaah…!”

Cậu ấy đã nói ra. Những lời tôi luôn muốn nghe. Những lời tôi luôn mơ ước.

“Làm bạn gái tớ nhé!”

Cuối cùng, cậu ấy kéo tôi vào lòng và ôm chặt đến mức đau.

Thật ra tôi cũng muốn nói rất nhiều, nhưng khó thở đến mức chỉ có thể thốt ra một âm tiết. Vì vậy, tôi tựa má lên vai cậu ấy và—

“Vâng.”

Trả lời như vậy. Ngắn gọn thôi, nhưng tôi đã dồn vào đó tất cả tình cảm sâu sắc nhất và cả quyết tâm cho tương lai.

Sau đó, cả hai đứa đều khóc nức nở đến mức chẳng biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Trong lúc ôm chặt lấy nhau.

.

.

.

Seika khẽ chỉnh lại lớp trang điểm rồi quay sang nhìn tôi. Dù nước mắt còn vương, cậu ấy vẫn đẹp. Nhìn lại, tôi cũng thấy kinh ngạc vì suốt thời gian qua mình có thể giữ bình tĩnh trước một người đẹp như vậy.

“Này, Kousei.”

“Gì vậy?”

“Từ khi nào cậu bắt đầu thích tớ?”

“…Thật ra tớ cũng không rõ. Chỉ là sau chuyện bốn ngày trước, tớ mới ý thức được.”

Nghĩ lại thì chuyện đó cũng xảy ra ở đây. Tôi thật sự mang ơn công viên này.

“Muu. Tớ thì từ tám năm trước rồi.”

“…Tớ cũng từng nghĩ nếu được như vậy thì tốt, nhưng vậy có nghĩa là tớ là mối tình đầu của cậu à?”

“…Thế không được sao?”

Ngay cả cách cậu ấy cố che giấu sự xấu hổ bằng chút giọng khó chịu cũng đáng yêu, tôi hoàn toàn mê mẩn rồi.

“Kiểu như, cậu nói được tớ cứu, nhưng từ góc nhìn của tớ thì tớ đã được cậu cứu từ lâu rồi. Cảm giác cậu có bốn ngày trước, tớ đã nếm trải từ tám năm trước cơ.”

N-nặng thật.

“Chúng ta không cùng một cấp đâu. Cậu có thể rất thích tớ, nhưng tớ thì y-êu cậu. Tớ là kiểu phụ nữ sẽ hạnh phúc đến phát khóc khi được mặc họa tiết hoa có ý nghĩa là k-kết hôn, màu trắng mà cậu từng khen.”

“Đáng yêu quá. Cậu dễ thương quá mức rồi.”

“…Nói trước nhé, tớ nặng tình lắm đấy? Chỉ sau khi gặp lại cậu tớ mới nhận ra, nhưng tớ có hơi khuynh hướng yandere, nên dù cậu có vứt bỏ tớ, tớ vẫn sẽ quay lại.”

Cậu là búp bê bị nguyền sao?

“Dù cậu có nói chia tay, tớ cũng sẽ bám lấy cậu.”

Tôi ôm Seika thật chặt. Tim tôi như sắp vỡ tung vì quá đỗi đáng yêu.

“Chúng ta sẽ không chia tay, bao giờ. Tớ sẽ luôn giữ cậu bên cạnh và trân trọng cậu. Như cách cậu nghĩ về tớ, tớ cũng thật sự rất thích cậu, Seika.”

“Haa? Tớ thích cậu nhiều hơn nhiều. Tối nào tớ cũng ôm thú bông của cậu ngủ. Tớ sưu tập đủ thứ màu xanh lục bảo, màu cậu thích. Tớ còn nhuộm tóc nữa.”

Vậy ra lọn highlight đó đúng là vì tôi.

“Hôm cậu đến đón tớ sau khi tớ nổi loạn, tớ vui đến phát khóc, và vì cậu nói mừng vì được gặp lại tớ, tớ không thể che giấu tình cảm nữa. Chỉ cần trò chuyện ở siêu thị địa phương thôi trong đầu tớ cũng là hẹn hò rồi, cú triple của cậu ngầu lắm, và Nobunaga là tình địch của tớ.”

Seika sắp khóc nữa rồi. Tôi cũng sắp bị kéo theo.

“Hôm cậu bị cảm, dễ thương đến mức tớ suýt chết vì moe, và có những ngày tớ không ngủ được vì lo cậu sẽ không công nhận tớ là bạn.”

“Tớ xin lỗi.”

“Không sao. Thật mà.”

Cậu ấy ôm lại tôi thật chặt.

“Vì thế khi cuối cùng cậừ cũng công nhận tớ, tớ đã nhảy múa trong phòng suốt. Và khi tìm thấy cậu trước Takeya, tớ thật sự rất vui. Tớ nghĩ cậu thật sự trân trọng tớ, cả chuyện lớp trang điểm sau đó nữa.”

“Seika…”

“Tớ đã thích cậu từ tám năm trước rồi, nhưng sau khi gặp lại, tớ còn thích cậu nhiều, nhiều hơn nữa… Cho nên, Kousei, làm ơn. Tớ không thể yêu ai hơn thế này. Tớ cũng không thể gặp ai mà tớ thích hơn cậu. Cho nên,”

Seika có lẽ không thể truyền đạt bằng lời thêm nữa, khẽ nhắm mắt lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!