Chương 111 Tôi chưa nên bước vào thế giới của Inkya
<Góc nhìn Seika>
Tôi về đến nhà, tắm rửa xong rồi lao thẳng lên giường. Vẫn nằm úp mặt xuống, tôi từ từ thở ra.
“Cuối cùng… cậu ấy cũng nói rồi.”
Nhưng mà… kiểu như… tôi không biết diễn tả sao cho đúng. Dù mất rất nhiều thời gian, nhưng lúc nói ra cậu ấy lại nói khá trơn tru và thẳng thắn… Không, chắc là cậu ấy đang nói thật. Chỉ là cảm giác này khó nói thành lời.
Giống như lời nói của tôi vẫn chưa chạm tới tận đáy sâu nhất trong lòng Kousei. Hay là tôi đang nghĩ quá nhiều? Ít nhất thì cậu ấy cũng nói rằng, ngoài gia đình ra, tôi là người duy nhất được nghe câu chuyện đó. Như vậy tức là tôi đã thực sự nhận được sự tin tưởng của cậu ấy rồi. Như thế vẫn chưa đủ sao?
Là bạn bè thì không nhất thiết phải kể cho nhau mọi thứ. Điều đó là đúng, và tôi vẫn nghĩ như vậy.
Nhưng… còn người yêu thì sao, không, còn vợ chồng thì sao? Không thể giữ khoảng cách như với người xa lạ được. Phải bước vào, với quyết tâm cùng nhau chia sẻ cả nỗi buồn.
“Mình…”
Tôi có quyết tâm đó không? Liệu tôi có thể tiến lên, khiến cậu ấy chia sẻ cùng tôi, cho dù điều đó có thể khiến mọi thứ trở nên gượng gạo?
Chỉ cần nghĩ đến việc bị từ chối thôi là tôi đã thấy sợ. Tôi có thể nói đến mức độ như hiện tại. Cho đến lúc bị bảo rằng đừng bước vào sâu hơn nữa.
“Cứ quan sát tình hình trước vậy.”
Hoặc có khi đúng như cậu ấy nói, sự tồn tại của tôi chính là một dạng cứu rỗi đối với cậu ấy, và cậu ấy có thể tự mình rũ bỏ quá khứ. Nếu đúng là vậy, thì có lẽ điều đúng đắn nhất tôi nên làm là lặng lẽ dõi theo.
Nếu Kousei có thể trở nên mạnh mẽ hơn nhờ việc ở bên tôi, thì không gì khiến tôi hạnh phúc hơn. Có người có thể nói đó là sự lệ thuộc, nhưng thì sao chứ?
Nhưng nếu vẫn còn những cảm xúc mà cậu ấy không thể tự mình xử lý hết, thì… lúc đó hãy bước vào. Tôi chỉ mong rằng, dù như vậy, cậu ấy cũng sẽ không ghét tôi. Dù thế nào, hãy để tôi nói rằng: “Tớ muốn giúp cậu.”
“Rồi sẽ ổn thôi.”
Dĩ nhiên tôi vẫn cảm thấy sợ. Nhưng đây là cậu con trai đã không hề trách móc cơn bộc phát khi nãy của tôi, còn nói rằng đó là vì tôi quá giàu tình cảm. Nếu là hành động xuất phát từ cảm xúc, chắc chắn cậu ấy sẽ hiểu.
“Vậy mà một người con trai dịu dàng như thế lại…”
Chỉ cần nhớ lại thôi là cơn giận đã trào lên. Sao họ dám lợi dụng lòng tốt của Kousei để làm chuyện quá đáng như vậy?
“Tất cả bọn chúng, xuống địa ngục hết đi.”
Đám ép cậu ấy làm việc, đám nói xấu cậu ấy trên bảng tin ẩn danh, và cả những kẻ đem tác phẩm của cậu ấy đi bán lại.
“Đồ khốn.”
Tôi thấy muốn đấm vào thứ gì đó. Nhưng không may, khi nhìn quanh phòng, thứ lọt vào mắt tôi chỉ là những món đồ mà Kousei đã dốc hết tâm huyết làm ra.
Tôi đành phải đấm vào gối.
Aargh, tôi muốn chia sẻ cảm xúc này.
Tôi bấm số gọi cho Chika. À đúng rồi, trước tiên phải xin lỗi chuyện bỏ mặc cậu ấy đã.
“Này, có chuyện gì?”
Cuộc gọi được bắt máy sau hai hồi chuông, giọng cậu ấy vẫn như mọi khi. Dù chắc hẳn trong lòng cũng có nhiều suy nghĩ, nhưng cậu ấy không hề thể hiện ra. Thành thật mà nói, tôi nghĩ đây là một điểm mạnh của Chika.
“Ừ, trước hết là xin lỗi chuyện hôm nay.”
“Không sao. Lần sau cứ để chồng cậu làm đồ ngọt cho tớ là được.”
“K. Tớ sẽ nói với cậu ấy.”
Cảm giác Kousei chắc còn vui hơn nếu được làm, nên cũng chẳng phải đền bù gì ghê gớm lắm.
“…Thế?”
“Ừ, thật ra là,”
Tôi đã xin phép Kousei để kể cho Chika nghe. Không, đúng hơn là chính cậu ấy chủ động nhắc đến. Có lẽ cậu ấy bận tâm chuyện để Chika về một mình.
Vì vậy, tôi kể lại đại khái mọi chuyện. Hai người họ chắc chắn sẽ còn tiếp xúc với nhau thông qua tôi trong tương lai, nên việc Chika biết trước cũng tiện đủ đường.
“Ra vậy… nên hôm qua cậu ấy phản đối chuyện quà tặng là vì có sang chấn đó hả?”
Ý tưởng phát phụ kiện tôi làm chỉ dành cho fan, nên nguy cơ bị bán lại chắc cũng khá thấp, nhưng…
“Chắc cậu ấy lo Seika sẽ bị tổn thương giống như cậu ấy thôi.”
À, ra là vậy. Đúng rồi. Cậu ấy chỉ lo cho tôi…
“Tớ định tạm thời cứ quan sát đã. Vì trên đường về thì mọi thứ đều rất bình thường. Nhưng kiểu… chính vì quá bình thường nên lại thấy vướng.”
“Ừ, đúng thật. Đôi khi bị tổn thương quá nặng, người ta lại bắt đầu khép trái tim mình lại.”
“Ừ.”
Tớ thấy mình hiểu được. Giống như đang nhìn mọi thứ từ trên cao xuống, như chuyện của người khác vậy.
“Dù sao thì, cậu cũng thay đổi rồi đấy.”
“Hả?”
“Nếu là trước đây, chẳng phải cậu đã lao vào ngay mà không nghĩ đến hậu quả sao?”
“Không có đâu…”
Thực ra là… có thể.
“Tớ nghĩ, nhờ tiếp xúc với Kutsuu, cậu đã học được cách giữ khoảng cách phù hợp với những người trầm lặng, và biết dừng lại suy nghĩ một chút.”
“Không biết nữa.”
Bản thân tôi cũng không tự nhận ra.
“Giống như Kutsuu dần dần trở nên tích cực hơn nhờ cậu vậy. Khi con người tương tác với nhau, họ tự nhiên sẽ ảnh hưởng lẫn nhau và thay đổi từng chút một. Đó là lý do vì sao người ta hay nói vợ chồng giống nhau.”
Vợ chồng à. Nghe cũng hay đấy.
“Khoan, giờ không phải lúc để mơ mộng. Trước mắt tớ sẽ tiếp tục để ý Kousei… nhưng tớ vẫn muốn làm gì đó với đám khốn nạn hồi cấp hai của cậu ấy. Bực mình quá.”
“Ha ha. Cái phần đó của cậu thì vẫn chưa thay đổi… tớ nghĩ như vậy cũng tốt. Lần sau họp bàn chiến lược nhé.”
Dù không gọi video, tôi vẫn có thể tưởng tượng rất rõ gương mặt cười gian của cô bạn thân tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
