C13 Pháp Sư Trừ Tà Và Nghi Thức Trừ Tà
Sau khi điểm danh xong, Eline đặt máy tính bảng xuống và quay sang lớp học, bắt đầu nói chuyện với các em học sinh.
"Như tôi đã đề cập, ta sẽ là giáo viên chính — hay giáo viên chủ nhiệm của các em, nếu các em muốn gọi như vậy. Năm nay, tôi phụ trách toàn bộ học sinh năm nhất trong lớpTinh Anh. Nếu có bất kỳ thắc mắc hay gặp phải vấn đề gì, các trò có thể tìm đến ta để được hỗ trợ. Tuy nhiên, hãy ghi nhớ điều này: các cậu có mặt ở đây vì các trò là 'Tinh Anh' — hay ít nhất là những Pháp sư Trừ tà cấp cao trong tương lai... có lẽ thế.
Chỉ cần sở hữu dù chỉ một chút tham vọng thôi, các em hẳn phải tự mình vượt qua được mọi trở ngại trong quãng thời gian tại Ocryphia này. Suy cho cùng, mọi sự đều phụ thuộc vào chính bản thân các cậu. Dĩ nhiên, nếu có bất kỳ mối bận tâm nào liên quan đến lớp học hoặc các vấn đề cấp bách khác, tôi vẫn luôn sẵn sàng giải đáp. Có ai thắc mắc gì về những điều tôi vừa nói không?"
Cả căn phòng im lặng, không ai giơ tay. Các học sinh đều giữ im lặng, điềm tĩnh – mỗi người đều nhận thức rõ mục đích của mình. Hầu hết trong số họ đều xuất thân từ những gia đình quyền lực hoặc là những người có năng khiếu bẩm sinh. Gia nhập Ocryphia không phải là điều họ lựa chọn một cách mù quáng; họ biết điều gì đang chờ đợi mình ngay từ giây phút đặt chân đến ngôi trường danh giá này.
"Tốt," Eline nói, hài lòng với sự im lặng của họ. "Trước khi tiếp tục, chúng ta hãy cùng điểm qua một số điều cần thiết." Cô gõ nhẹ vào mặt bàn trong suốt, bóng bẩy trước mặt – một bề mặt vừa là bàn phím vừa là máy tính công nghệ cao.
Chỉ với vài thao tác chạm nữa, màn hình lớn phía sau cô ấy bật sáng, hiển thị hai hình ảnh riêng biệt cạnh nhau.
"Tôi chắc rằng nhiều người trong số các cậu đã quen thuộc với những gì tôi sắp nói, nhưng tôi muốn đảm bảo rằng mọi người, bất kể các em đến từ 'thế giới' nào, đều hiểu những điều cơ bản. Bên trái là Thế giới Arcadia." Cô ra hiệu về phía bản đồ trên màn hình. "Đây là nơi chúng ta đang ngồi hiện tại, cụ thể là Aurion, một trong những quốc gia của Arcadia. Hầu hết các em hẳn đã biết điều này rồi.
Tuy nhiên, ở phía bên phải là một tấm bản đồ có thể không quen thuộc với những người sinh ra ở Arcadia. Đây là Tân Trái Đất."
Một tiếng xì xào nhỏ nhưng dễ nhận thấy vang lên khắp căn phòng. Ánh mắt Ivan đảo qua lại giữa hai tấm bản đồ. Tấm bản đồ đầu tiên, Arcadia, dày đặc những đường nét xa lạ, tràn ngập những nơi Ivan chưa từng khám phá nhưng hắn biết hầu hết trong số đó vì đã từng ghé thăm. Ivan được trao tấm bản đồ này vì là một trong những quan chức cấp cao của Gevurah.
Tân Trái Đất có nhiều điểm tương đồng với Trái Đất mà anh từng biết, mặc dù vẫn có những khác biệt nhỏ.
Eline tiếp tục: "Sự khác biệt giữa hai nơi này rất đơn giản: Tân Trái Đất là một thế giới 'hòa bình'. Chín mươi lăm phần trăm dân số ở đấy không hề biết đến sự tồn tại của Arcadia. Đối với họ, Arcadia chẳng hơn gì một câu truyện huyền thoại về ma quỷ, những người trừ tà, tất cả chỉ là những câu chuyện để dọa trẻ con. Họ sống mà không hề hay biết về những thế lực mà chúng ta đang đối mặt ở đây."
Ivan lắng nghe và cảm thấy một sự quen thuộc ùa về. Khái niệm về hai thế giới, song song nhưng khác biệt, không phải là điều mới mẻ đối với cậu.
Đặc biệt, Tân Trái Đất mang lại chocậu cảm giác như ở nhà. Mặc dù không hoàn toàn giống Trái Đất mà Yvan đã sống, nhưng nó đủ giống để Ivan không thể không so sánh. Những cảnh quan quen thuộc, nền văn hóa, thậm chí cả tên quê hương anh Ruthenia, một bản sao của nước Nga đều gợi nhớ cho mình về cuộc sống mà cậu gần như đã quên mất.
Suy nghĩ của Ivan bắt đầu lan man, những ký ức về ngôi làng nhỏ bé của cậu ở Ruthenia dần hiện về trong tâm trí. Ivan sinh ra ở đó mười bảy năm trước và cậu đã sống được năm năm cho đến khi… sự cố đã phá hủy cuộc sống yên bình của mình.
"Trách nhiệm của chúng ta với tư cách là những người trừ tà là loại bỏ các thực thể ma quỷ, dù là ở Arcadia hay, khi cần thiết, ở Tân Trái Đất," Eline bắt đầu. "Mặc dù hoạt động của ma quỷ hiếm khi xảy ra ở Tân Trái Đất, nhưng một vài trường hợp xảy ra có thể cực kỳ nguy hiểm. Nhưng đừng nhầm lẫn - những con quỷ nguy hiểm nhất cư ngụ ở đây, tại Arcadia. Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ những người vô tội khỏi những mối đe dọa này."
Ivan lắng nghe, nhưng những lời Eline nói hầu như không lọt vào tai. Chủ đề trừ tà, ma quỷ và bảo vệ con người khỏi những mối nguy hiểm siêu nhiên chẳng có ý nghĩa gì với cậu. Ivan chẳng quan tâm đến sứ mệnh cao cả của các pháp sư trừ tà hay cái gọi là bổn phận thiêng liêng của họ. Thực tế, không giống như mọi người trong lớp – những người rõ ràng đã được đào tạo và nuôi dưỡng ngay từ nhỏ với những kiến thức này . Rõ ràng cậu là một người ngoài cuộc.
Hầu hết những học sinh này đều lớn lên với những kiến thức về trừ tà và ma thuật, nhưng Ivan thì sao? Cậu ta chẳng biết gì về những điều đó cả.
Nhưng điều đó chẳng quan trọng với hắn. Hắn không cần biết cách trừ tà để đánh bại một con quỷ. Chỉ riêng sức mạnh của hắn cũng đủ để tiêu diệt bất kỳ thực thể ma quỷ nào mà không cần đến các phép thuật trừ tà hay ảo ảnh.
Hơn nữa, Ivan rất khinh thường những người trừ tà.
Với hắn, đám Pháp sư Trừ tà chẳng phải anh hùng gì cho cam; chúng chỉ là những kẻ đạo đức giả, ẩn mình sau cái gọi là 'chính nghĩa' đầy nực cười. Đã bao nhiêu lần chúng mượn danh sứ mệnh thiêng liêng để thỏa mãn thú tính, tra tấn và sát hại những kẻ như hắn?
Chỉ vì thờ phụng một Nữ thần Sa ngã mà bị coi là quỷ nhập — một cái cớ quá đỗi ngọt ngào cho sự tàn bạo. Người của hắn đã phải quằn quại dưới bàn tay của lũ Pháp sư ấy quá lâu rồi.
Thực tế, Ivan căm ghét các thầy trừ tà hơn cả chính lũ quỷ. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn có thiện cảm với chúng. Nhưng xét cho cùng, họ cũng chẳng đáng tin cậy hơn là bao so với lũ Trừ Tà vẫn hằng đêm săn đuổi họ.
Ivan hiện diện tại Ocryphia này chẳng phải để trở thành một Pháp sư Trừ tà tầm thường. Mục tiêu tối thượng của cậu chỉ có một: Thánh di vật Seraphiel. Báu vật ấy nắm giữ quyền năng xoay chuyển mọi cục diện. Nếu có thể sở hữu nó, công cuộc truyền bá đức tin của Seraphiel sẽ sớm nở rộ, đưa viễn cảnh về một thế giới trong tâm tưởng của Ivan tiến gần hơn tới hiện thực. Nhưng quan trọng hơn cả, nó sẽ là tấm khiên vững chãi che chở cậu khỏi những món linh khí huyền thoại vốn mang mầm mống tử thần — như thanh Thánh kiếm Excalibur chẳng hạn
Có lẽ trái tim Ivan đã quá đỗi lo âu, nhưng Ivan hiểu rõ hơn ai hết rằng những người đồng hành cùng cậu vốn dĩ mang một số mệnh nghiệt ngã. Thế nhưng, việc họ phải rời bỏ thế gian này là điều Ivan vĩnh viễn không thể cam lòng, một nỗi đau mà hắn tuyệt đối không bao giờ chấp nhận. Bởi với anh, họ không phải những quân cờ, mà là những hơi ấm hiếm hoi mà cậu nhất định phải giữ lại bên mình
"Điều tối quan trọng là tất cả các em phải hiểu được một dieeuf: Chỉ cần có đủ khát vọng, thời gian và sự tận hiến, thành công trong quá trình rèn luyện là điều hiển nhiên nằm trong tầm tay." Eline tiếp lời, đôi mắt cô lướt qua đám học sinh như một vị giám khảo đang cân đo từng giá trị sống
Với một cái vuốt nhẹ trên bàn phím trong suốt, Eline đã hiển thị một màn hình khác. Lần này, một sơ đồ xuất hiện, mô tả chi tiết các cấp độ chiếm hữu khác nhau.
"Có bảy giai đoạn nhập hồn, từ giai đoạn 0 đến giai đoạn 7. Có ai giải thích giai đoạn 0 cho tôi được không?" Cô ấy hỏi, mắt đảo khắp giảng đường.
Đó là câu hỏi mà lẽ ra mọi sinh viên đều có thể trả lời ngay trong ngày đầu tiên. Hầu hết họ đều đã có kiến thức sâu rộng về trừ tà, nhờ vào nền tảng kiến thức của mình. Nhưng đối với Ivan, khái niệm này xa lạ với cậu như bất cứ điều gì khác trên thế giới này. Cậu không hề biết gì về các giai đoạn bị ma ám, và thành thật mà nói, cậu cũng chẳng quan tâm đến việc đó.
"Giáo sư."
Người đầu tiên giơ tay là Theresa, nguồn năng lượng vui vẻ của cô ấy trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt chán nản của người ngồi kế, Travis. Eline gật đầu đáp lại, và Theresa hào hứng bắt đầu nói.
"Giai đoạn 0 thường được gọi là Nhận dạng. Đó là giai đoạn ban đầu khi một Thực thể ma quỷ xác định và nhắm mục tiêu vào nạn nhân của nó," cô giải thích.
"Chính xác," Eline trả lời. "Vậy những triệu chứng hoặc dấu hiệu nào có thể cho thấy ai đó đã bước vào Giai đoạn 0?"
Theresa mỉm cười. "May mắn, may mắn đến bất ngờ và quá mức là một trong những dấu hiệu phổ biến nhất. Các thực thể ma quỷ sử dụng chiến thuật này để khiến nạn nhân cảm thấy thoải mái, để họ mất cảnh giác."
"Chính xác," Eline đồng ý và đáp lại bằng một nụ cười. "Hạ thấp cảnh giác là chìa khóa. Ngay cả đối với ma quỷ, việc chiếm hữu cũng khó khăn, nhưng chúng lại phát triển mạnh nhờ những cơ hội vật chủ tạo ra khi họ mất cảnh giác. Một vận may bất ngờ? Đó có thể là bất cứ điều gì - trúng xổ số, tình cờ tìm thấy một gia tài bị lãng quên, hoặc thậm chí là nhặt được tiền trên đường phố. Hoặc đối với những thanh thiếu niên như các cậu, đó là gặp được tình yêu của đời mình một cách bất ngờ.
Quá nhiều sự trùng hợp ngẫu nhiên? Đó là một dấu hiệu đáng báo động. Ma quỷ sẽ tìm mọi cách để khiến bạn dễ bị tổn thương, dù chỉ trong chốc lát. Hãy luôn ghi nhớ điều đó."
"Nhưng thưa giáo sư," một cánh tay giơ lên từ phía sau, "nếu đó thực sự chỉ là may mắn thì sao? Ý tôi là, đôi khi mọi việc cứ diễn ra theo ý muốn của chúng ta mà, phải không?"
Eline khẽ mỉm cười và gật đầu. "Đúng vậy, đó có thể là may mắn thật sự. Nhưng với tư cách là những người đang được đào tạo để trở thành pháp sư trừ tà, các em phải học cách nhận ra khi nào mọi thứ có vẻ quá tốt để có thể là sự thật. Nhiệm vụ của các cậu là phải luôn cảnh giác, vì lợi ích của chính mình và những người xung quanh. Suy cho cùng, ảnh hưởng của ma quỷ không chỉ nhắm vào các em mà còn có thể ảnh hưởng đến những người thân thiết nhất với các em nữa."
Lời nói của cô ấy mang một thông điệp sâu sắc hơn.
Ngoài sức mạnh thể chất, Eline muốn truyền đạt rằng sức mạnh tinh thần cũng quan trọng không kém—thậm chí có thể còn quan trọng hơn. Một cơ thể khỏe mạnh có thể giúp ích trong chiến đấu, nhưng nếu tâm trí không được củng cố, bạn vẫn có thể dễ bị tổn thương. Ma quỷ sống nhờ những điểm yếu về tâm lý, chúng lợi dụng những khoảnh khắc nghi ngờ hoặc bất an để xâm nhập.
Đối với một số người trong phòng, bài học này đã thấm thía, nhưng đối với những người khác—như Ivan và Aaron thì nó hầu như không có ý nghĩa gì.
Ví dụ, Aaron là sự kết hợp hiếm có giữa sức mạnh thể chất và trí tuệ xuất chúng. Anh không chỉ giỏi chiến đấu mà còn xuất sắc trong nghệ thuật trừ tà, một thần đồng hầu như không lo lắng về việc bảo vệ bản thân hay những người thân yêu khỏi bị quỷ ám.
Ivan, ngược lại, lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Khả năng phục hồi của cậu gần như không thể lay chuyển, và nó vượt xa cả sức mạnh tinh thần đơn thuần. Lớn lên trong Nhà thờ cùng với Ludmila, Mikhail, Dimitri và Kamila, tâm trí của Ivan đã được tôi luyện theo những cách mà hầu hết mọi người không thể nào hiểu được.
Không một con quỷ nào, dù xảo quyệt hay mạnh mẽ đến đâu, dám mưu chiếm hữu hắn—hay bất cứ ai trong vòng tròn của hắn. Tất cả bọn họ đều được nuôi dưỡng trong một môi trường mà sức mạnh tinh thần được khắc sâu vào tâm trí, được rèn giũa qua nhiều năm huấn luyện nghiêm khắc.
Nhưng trường hợp của Ivan còn phi thường hơn nữa. Cơ thể cậu không chỉ chống lại ma quỷ mà còn chứa chấp một con quỷ. Tuy nhiên, không giống như những người bất hạnh khác bị ma quỷ chiếm hữu, Ivan đã không bị thực thể bên trong mình chế ngự.
Ivan đã làm được một điều mà giới trừ tà cho là không thể:
Hắn đã buộc Ác quỷ phải khuất phục trước ý chí của mình, uốn nắn nó để phục vụ Ivan chứ không phải ngược lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
