Chương 60 – Hôn nhân sắp đặt (10)
"Hà..."
Tôi ngã gục xuống sàn.
Tôi phải làm gì đây?
Tôi có thể làm gì được chứ?
"Chị xin lỗi, Ri... Chị xin lỗi..."
Nước mắt rơi xuống sàn, tạo thành những vòng tròn nhỏ.
"Đừng đi mà..."
"Ri..."
"Làm ơn đừng đi... Em sẽ đi thay chị... Nên làm ơn, đừng đi mà."
Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tôi. Unnie nhìn tôi với ánh mắt đượm buồn.
"Chị xin lỗi, Ri... Chị xin lỗi..."
Tại sao chị ấy cứ xin lỗi mãi thế?
Tại sao... tại sao... trông chị ấy như đã bỏ cuộc rồi...
Két...
"Đừng đi. Chúng ta hãy cùng nhau bỏ trốn đi."
Tôi nắm chặt tay Unnie khi nói điều này.
Nhưng Unnie lắc đầu.
"Ri... em biết chúng ta không thể mà."
Tôi biết. Nếu chúng tôi bỏ trốn, chuyện gì sẽ xảy ra với gia đình Bá tước...
Nhưng... với tôi, Unnie quan trọng hơn bất cứ ai khác.
Nếu Unnie muốn, tôi có thể cân nhắc tất cả. Tôi có thể chịu đựng mọi người đổ lỗi và oán hận mình.
Nhưng nếu Unnie không muốn điều đó...
Tôi thấy tức giận.
"Tại sao... tại sao chứ...! Chị thậm chí còn không biết phương Bắc như thế nào mà!!"
"..."
"Chị nghĩ mình có thể sống sót ở đó sao?!!"
Dù tôi cứ hét lên, Unnie vẫn cúi đầu thấp trước mặt tôi, như thể chị ấy đã phạm phải tội tày đình, không nói một lời.
Thấy chị ấy như vậy càng làm tôi tức giận hơn.
Chị ấy chẳng làm gì sai cả, vậy mà lại hành xử như thế này.
Chị ấy bị cuốn vào chuyện mà lẽ ra tôi phải đối mặt, và chị ấy là người đang chịu khổ. Tại sao... tại sao... chị ấy lại ngồi đó với vẻ mặt như thế?
Cứ nổi giận đi. Hét lên rằng thật bất công, tại sao chị phải đi. Đổ lỗi cho em đi, bắt em chịu trách nhiệm đi...
"Chị xin lỗi, Ri..."
Nhưng, như thường lệ, Unnie không hề giận tôi. Chị ấy cứ xin lỗi mãi.
"Làm ơn... làm ơn đi...! Đừng nói xin lỗi nữa! Em chán ngấy khi phải nghe điều đó rồi!!"
Trong cơn thịnh nộ, tôi đẩy Unnie ra khi chị ấy đưa tay về phía tôi, hét lên.
A...
Unnie giữ lấy tay mình, cắn môi như cố kìm nén điều gì đó.
Đó là một sai lầm.
Unnie chẳng làm gì sai cả, và tôi đã trút giận lên chị ấy.
Tôi cảm thấy hối hận. Tôi muốn xin lỗi... nhưng lời nói cứ mắc nghẹn trong họng.
Sự im lặng bao trùm căn phòng tôi trong giây lát.
Thấy tôi không nói gì thêm, Unnie do dự một chút rồi đứng dậy.
"Ri... Chị về đây. Đợi đến khi trời sáng chúng ta nói chuyện tiếp nhé..."
Đừng đi...
Đừng bỏ em lại một mình.
Chị đã hứa sẽ không bỏ em lại một mình mà.
Nhưng giờ chị lại bỏ em lại phía sau.
Cạch...
"Đừng... đi... hức..."
Tôi cứ đứng chôn chân tại chỗ đó, gọi tên Unnie mãi cho đến khi mặt trời mọc.
...
Đã bao nhiêu ngày trôi qua rồi nhỉ...
Tôi chỉ nằm dài trên giường.
Nước mắt đã cạn khô.
Cốc cốc cốc...
"Ri, làm ơn mở cửa đi. Cho chị nhìn mặt em một chút thôi, được không? Em đã không ăn gì mấy ngày rồi. Nếu cứ thế này, em thực sự sẽ..."
Ngày nào Unnie cũng đến trước cửa phòng tôi, gõ cửa như thế.
Khi nghe giọng chị ấy, tôi bịt tai lại.
Tôi muốn mở cửa và nhìn thấy Unnie ngay bây giờ. Tôi muốn chạm vào chị ấy. Tôi muốn cùng chị ấy bỏ trốn.
Nhưng tôi biết rõ hơn ai hết là tôi không thể. Rằng điều đó là không thể.
Tôi ghét Unnie quá đi mất.
Tôi ghét cái cách chị ấy chấp nhận mọi thứ mà không một lời than vãn.
Tôi ghét cái cách chị ấy không bao giờ nổi giận, dù chuyện gì xảy ra.
Tôi ghét cái cách chị ấy dường như chẳng quan tâm gì đến hạnh phúc của bản thân... ghét... ghét vô cùng.
A... không...
Không... tôi ghét chính bản thân mình.
Tôi ghét việc mình chẳng thể làm gì cho Unnie trong tình cảnh khốn khổ này.
Tôi khinh bỉ bản thân vì đã nghĩ mình có thể làm cho Unnie hạnh phúc khi trở thành quý tộc.
Tôi chẳng có quyền lực thực sự nào cả...
Tôi ghét bản thân mình vì đã không thể giúp ích gì khi thực sự cần thiết.
"Không..."
Có phải vì đây là lần đầu tiên tôi nói sau nhiều ngày không? Hay vì tôi đã khóc suốt đêm trong nhiều đêm liền? Giọng tôi khàn đặc và không rõ ràng như thường lệ.
"Chắc chắn là lỗi của mình..."
Tôi đã suy nghĩ về chuyện này suốt mấy ngày qua, nhưng dù nghĩ thế nào đi nữa, rõ ràng là Unnie đang kết hôn thay tôi.
Unnie chắc chắn đã làm gì đó để thế chỗ tôi.
Nếu không thì chẳng có lý do gì hợp lý cả.
Theo nghĩa đó, tôi chỉ là gánh nặng cho Unnie.
"Ri, chị để đồ ăn ngoài cửa nhé..."
Tôi nghe thấy giọng Unnie và sau đó là tiếng bước chân chị ấy xa dần.
Lắng nghe tiếng bước chân đó, hôm nay tôi lại thì thầm khe khẽ.
"Đừng... đi..."
...
"Ri... Hôm nay chị đi rồi... Em không ra tiễn chị sao? Làm ơn mở cửa đi..."
Hôm nay sao? Chị ấy đi hôm nay sao...? Nhanh vậy ư...?
"Ri... làm ơn mở cửa đi..."
Giọng Unnie bên ngoài cửa nghẹn ngào nước mắt.
Unnie đang khóc. Vì tôi.
Là tại tôi...
"Unnie..."
Một lần nữa, nước mắt lại tuôn rơi ướt đẫm gối.
Tôi tưởng chúng đã cạn khô rồi... nhưng hóa ra chưa.
"Giờ chị đi đây..."
Không... không thể như thế này được.
Nghe Unnie nói chị ấy sắp đi, tôi bật dậy ngay lập tức.
Tôi lao ra khỏi giường và chạy thẳng ra cửa.
Rầm!!
"Ui da..."
Không còn thời gian để nằm ườn ra đó nữa.
Rầm!
Khi tôi mở cửa, tôi thấy Unnie đang bước đi xa dần.
"Unnie!"
"Hả...?"
Trước khi Unnie kịp quay lại, tôi chạy đến và ôm chầm lấy chị ấy từ phía sau.
"Ri...?"
"Unnie, em xin lỗi... Em thực sự xin lỗi..."
Vòng tay tôi siết chặt quanh người Unnie. Tôi không muốn buông chị ấy ra. Tôi không muốn chị ấy đi.
Tôi sợ.
Làm sao tôi có thể sống thiếu Unnie được chứ...?
Unnie là tất cả của tôi...
Ngay lúc đó, tôi cảm thấy vòng tay Unnie ôm lấy tôi.
"Em hết giận rồi sao...? May quá. Chị đã lo mình sẽ phải đi mà không được nhìn thấy mặt em."
"Hức... em xin lỗi... em xin lỗi..."
Nghe những lời của Unnie khiến tôi nhận ra mình đã ngu ngốc đến nhường nào...
Tôi hối hận quá.
Lẽ ra tôi nên dành thời gian đó bên cạnh Unnie. Tôi cảm thấy thật xấu hổ vì chỉ biết nằm đó và khóc lóc.
Nước mắt vẫn cứ tuôn rơi.
Tôi muốn nhìn Unnie, nhưng nước mắt cứ làm nhòe tầm nhìn.
"Đừng khóc. Chẳng phải em sẽ đến thăm chị sao? Sao em làm như thể sẽ không bao giờ gặp lại chị nữa thế?"
Unnie nâng đầu tôi lên và lau nước mắt cho tôi.
Nhờ đó, tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt Unnie.
Chị ấy đang mỉm cười.
"Không... không, em sẽ đến. Em sẽ đến thăm chị. Hãy đợi em nhé."
Phải... tôi chỉ cần tìm chị ấy. Ngay cả khi Unnie đi, tôi vẫn có thể đến thăm chị ấy.
...
Góc nhìn của Claire
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao Yurisiel cứ ra vào phòng làm việc của Bá tước và tại sao lần đó cô ấy lại khóc khi đi ra.
"Đến dinh thự Đại Công tước..."
Với tình hình này, có vẻ như Yurisiel đang bị bán đến dinh thự Đại Công tước thay cho Tiểu thư.
Không, có thể đó thực sự là sự thật.
Khả năng cao là vậy.
Két...
Chuyện này khiến tôi tức giận.
Sao họ có thể nghĩ đến việc gửi Yurisiel đi khi biết sức khỏe cô ấy không tốt chứ?
Nhưng rồi tôi phải thả lỏng nắm tay đang siết chặt.
Tôi chẳng làm được gì cả.
Tôi chỉ là một người hầu.
Tôi chẳng thể giúp được gì.
Cảm giác bất lực bao trùm lấy tôi.
"Haizz..."
Điều duy nhất tôi có thể làm là ở bên cạnh cô ấy...
Cô ấy hỏi tôi câu đó vì biết mình sắp đến dinh thự Đại Công tước.
Tôi là người hầu duy nhất cô ấy biết trong nhà Bá tước.
Dù Yurisiel có muốn hay không, tôi cũng sẽ đi theo cô ấy.
Tôi muốn đi cùng cô ấy.
Tôi muốn ở bên cạnh cô ấy.
Đó là điều duy nhất tôi có thể làm cho cô ấy.
Nghĩ rằng cô ấy muốn tôi đi cùng khiến tôi cảm thấy khá hơn một chút.
"Nhưng vấn đề là liệu Yurisiel có sống tốt ở phương Bắc được không..."
Sức khỏe của cô ấy vốn đã yếu, và nếu ở đó bệnh tình trở nên tồi tệ hơn...
"Không... mình không nên nghĩ tiêu cực như thế."
Tôi không nên lo lắng thái quá, thay vào đó hãy nghĩ cách chăm sóc Yurisiel.
Dù sao thì Bá tước cũng đã đưa cho tôi đủ tiền để mua đồ cho Yurisiel, nên tôi đã mua đủ quần áo dày cho mùa đông phương Bắc.
Tôi nên kiểm tra lại xem chúng tôi có đủ thảo dược chưa...
Nghĩ về Yurisiel, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Tôi không có nhiều đồ để mang theo, nhưng vẫn cần chuẩn bị.
Rầm!
"Claire!"
"Haizz... Lại gì nữa đây."
Annie vẫn xông vào phòng tôi mà không gõ cửa, bất chấp tôi đã nhắc nhở nhiều lần.
"Cậu nghĩ là chuyện gì?! Người phụ nữ đó... ý tớ là, Tiểu thư Yurisiel sắp đến dinh thự Đại Công tước! Cả nhà đang bàn tán ầm lên kìa!"
"Tớ biết."
"Gì cơ...? Vậy tại sao cậu lại thu dọn đồ đạc...?"
"Tất nhiên là tớ đi cùng cô ấy rồi. Tớ là hầu gái riêng của Tiểu thư Yurisiel mà."
"Cái gì?!!"
Sao chuyện này lại là vấn đề chứ? Mặt Annie tràn ngập vẻ bối rối.
Cậu ấy bị làm sao thế?
"Tại sao cậu lại đi cùng cô ta?!"
"Haizz... Sao cậu cứ hỏi mấy câu hiển nhiên thế? Đừng làm phiền tớ nữa, ra ngoài đi."
Vì để Annie ở đây chỉ tổ thêm phiền phức, tôi đẩy cậu ấy ra khỏi phòng.
"Khoan đã...!"
"Ra ngoài nhanh lên."
"Tớ... tớ cũng muốn đi! Cho tớ đi cùng với!"
"Hả...?"
"Cậu là hầu gái duy nhất Tiểu thư Yurisiel mang theo đúng không? Cho tớ đi cùng với."
"Haizz... Đừng có đùa..."
"Tớ không đùa..! Cậu thân với Tiểu thư Yurisiel mà! Nói giúp tớ một tiếng đi."
Annie có vẻ không nói đùa.
Tại sao cậu ấy lại muốn đến phương Bắc, nơi lạnh lẽo và khắc nghiệt hơn ở đây chứ?
Tôi không hiểu, nhưng tôi không có quyền phán xét quyết định của cậu ấy.
Hơn nữa, đó là quyết định của Yurisiel, không phải của tôi.
"Tớ chỉ chuyển lời thôi đấy."
"Tại sao? Cậu thân với cô ấy mà. Cứ xin giúp tớ đi."
Như một thói quen, Annie bám chặt lấy tôi khi nhờ vả, gần như trèo lên người tôi.
"Này, buông ra. Nặng quá."
"Được rồi! Thế này được chưa? Vậy nhé, làm ơn đi mà?"
Chẳng hiểu sao, cậu ấy buông ngay ra và nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.
"Haizz... Được rồi."
"Tuyệt quá! Tớ cũng đi thu dọn đồ đạc đây! Cảm ơn cậu!"
Nói rồi, Annie chạy biến ra khỏi phòng tôi.
"Haizz... lại thêm việc..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
