Chương 135 – Hội thao Săn bắn (8)
"Yuri...! Em đang ở đâu, Yuri?!"
Rõ ràng là tên tôi đang được gọi, nhưng giọng nói này lại hoàn toàn xa lạ.
Là ai được nhỉ...?
Ngoài Sharne ra, chẳng còn ai gọi tôi là Yuri cả. Tôi chỉ cho phép mỗi mình cô ấy dùng biệt danh đó thôi mà.
Vậy thì ai đang gọi tôi lúc này?
Giọng nói ngày càng đến gần, hướng thẳng về phía chúng tôi. Khi âm thanh gần như ngay trước mặt, chủ nhân của giọng nói bước ra từ bụi rậm, và ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
"Yu... Ồ..."
Người vừa gọi tên tôi đứng sững lại khi nhìn thấy tôi, và bản thân tôi cũng há hốc mồm kinh ngạc.
Một cô bé nhỏ nhắn đang đứng trước mặt tôi, và cô bé ấy là... Công chúa Đế quốc. Tôi chưa từng gặp cô bé ngoài đời, nhưng tôi biết cô bé là ai.
Mái tóc đỏ và đôi mắt vàng kim, những dấu hiệu đặc trưng của hoàng tộc, không thể lẫn đi đâu được. Cô bé đi một mình mà không có bất kỳ tùy tùng nào, chuyện này thật bất thường.
Ánh mắt cô bé chuyển từ tôi xuống thứ gì đó dưới chân tôi, rồi lại cất tiếng gọi.
"Yuri!"
Tại sao cô bé lại gọi tôi là Yuri... và dùng biệt danh của tôi một cách tự nhiên như thế... dù cô bé có là công chúa đi chăng nữa...
Rồi tôi chợt nhận ra. Con mèo trên đùi tôi đứng dậy và đi về phía cô bé.
"Meo~"
"Yuri!"
Công chúa bế con mèo lên và gọi nó là Yuri. Hóa ra, tên của con mèo là Yuri, chứ không phải tôi.
Sự thật vỡ lẽ khiến mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ. Đó là một sự nhầm lẫn dễ hiểu, nhưng tôi vẫn không khỏi cảm thấy ngượng chín mặt.
Ơn trời là tôi chưa kịp lên tiếng gì về cái tên đó. Nếu không thì đúng là muốn độn thổ mất.
"Yuri... Chị đã tìm em khắp nơi đấy..."
"Meo~"
Sau một lúc, tôi cũng nắm bắt được tình hình. Con mèo này thuộc về công chúa. Thảo nào nó lại sạch sẽ và béo tốt đến vậy.
Mặc dù thấy nhẹ nhõm vì chú mèo đã tìm lại được chủ, nhưng tôi cũng không khỏi cảm thấy chút hụt hẫng. Nhưng biết làm sao được? Mèo đã có chủ rồi mà.
Tôi đứng dậy và khẽ nhún người chào trước công chúa, rồi tự giới thiệu vì có vẻ như cô bé không biết tôi là ai.
"Xin kính chào Điện hạ, tôi là Yurisiel Lilium của Đại Công quốc Lilium."
Nghe thấy tên tôi, đôi mắt công chúa mở to, cô bé nhìn chằm chằm vào tôi một lúc trước khi vội vàng đáp lễ.
"Ta là Ariel."
Lời giới thiệu của cô bé rất ngắn gọn, và cô bé cũng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi lâu. Cô bé có vẻ rất nhút nhát, có lẽ vì hiếm khi rời khỏi cung điện. Trông cô bé vô cùng không thoải mái.
Sao cô bé lại có thái độ như vậy nhỉ?
"Thưa Công chúa?"
"D-Dạ...?"
Câu trả lời rụt rè của cô bé càng khẳng định nghi ngờ của tôi rằng cô bé rất nhút nhát.
Khi tôi gọi, cô bé nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.
Và tất nhiên, cô bé nhanh chóng lảng tránh ánh mắt của tôi.
"Người không sao chứ?"
"Ta... Ta không sao."
Khi tôi tiến lại gần, cô bé lùi lại một bước.
Tôi dừng lại, sợ rằng cô bé sẽ bỏ chạy nếu tôi đến gần hơn nữa.
Giữ một khoảng cách nhất định, tôi bắt đầu trò chuyện với cô bé.
"Tại sao người lại ở đây một mình thế ạ?"
"Dạ? À thì... chuyện là..."
Đúng như dự đoán, cô bé không thể trả lời câu hỏi của tôi.
Có lẽ cô bé đã lẻn ra ngoài hoặc bị lạc mất người hầu giữa đường.
"Người có biết đường về không?"
"Ưm..."
Cô bé lắc đầu thay cho câu trả lời, ý bảo rằng không biết.
"Vậy người có muốn đi cùng chúng tôi không?"
"A..."
Cô bé ôm chặt con mèo vào lòng và không trả lời tôi.
Cô bé chừng mười lăm tuổi chăng?
Không, có lẽ còn nhỏ hơn nữa...
Trông cô bé nhỏ hơn Ri nhiều, nên tôi mỉm cười dịu dàng hơn và cố gắng tiến lại gần thêm chút nữa.
Nhưng dường như vô ích khi khoảng cách giữa chúng tôi vẫn không thay đổi.
Phải làm sao đây...
Tôi không thể cứ thế bỏ mặc cô bé ở lại đây được.
Không chỉ vì cô bé là công chúa đế quốc. Dù nơi này được coi là an toàn, nhưng để một cô bé ở lại một mình như thế này thì vẫn rất nguy hiểm.
Trong khi tôi đang đắn đo suy nghĩ, con mèo bỗng trườn khỏi vòng tay cô bé.
"Ôi không! Yuri...!"
Rồi con mèo chạy đến bên tôi và bắt đầu cọ người vào tôi đầy âu yếm.
"Ơ... ơ... Yuri..."
Cô bé có vẻ hoang mang khi nhìn tôi rồi lại nhìn con mèo, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại, người hơi run lên.
Có lẽ cô bé muốn lại gần nhưng không dám vì có tôi ở đây.
Thấy sự do dự của cô bé, tôi cúi xuống và bắt đầu vuốt ve con mèo. Chú mèo có vẻ thích thú, đòi được vuốt ve nhiều hơn.
Cô bé có vẻ hơi ngạc nhiên khi thấy con mèo của mình hành động như vậy.
"Ôi chao, dễ thương quá."
"Meo~"
Con mèo càng thư giãn bao nhiêu thì sự đề phòng của cô bé dường như càng giảm bớt bấy nhiêu.
Và khi cô bé bước từng bước một và cuối cùng cũng đến bên cạnh tôi.
"Con mèo này thực sự rất dễ thương đấy ạ."
"Đúng không ạ!? Vâng! Yuri là chú mèo dễ thương nhất trên đời đấy!"
Có vẻ như chú mèo chính là cầu nối quan trọng giữa chúng tôi.
Khi chúng tôi bắt đầu nói chuyện về con mèo, cô bé dường như cởi mở với tôi hơn.
Lúc nãy, cô bé còn chẳng dám nhìn vào mắt tôi, nhưng giờ đây, trong suốt cuộc trò chuyện, cô bé đã nhìn thẳng vào tôi.
"Đây là lần đầu tiên ta thấy Yuri phản ứng như vậy với người lạ đấy."
À... thảo nào lúc nãy cô bé lại ngạc nhiên đến thế.
"Nhưng tại sao Điện hạ lại ở đây một mình vậy?"
"À thì... ta thấy ngột ngạt khi cứ phải ở trong nhà mãi, nên ta chỉ muốn đi dạo một chút thôi..."
Sau đó, cô bé bắt đầu kể cho tôi nghe từng chút một về việc làm sao cô bé lại lạc đến đây.
Hóa ra là cô bé đang đi dạo cùng Yuri thì lạc mất con mèo, và cuối cùng lang thang đến tận chỗ này trong lúc tìm kiếm nó.
Có vẻ như con mèo rất quan trọng đối với cô bé. Chắc hẳn cô bé đã phải đi khắp nơi để tìm Yuri.
"Yuri là... một người bạn rất quý giá đối với ta. Em ấy luôn an ủi ta."
Nhìn vẻ mặt buồn bã của cô bé khi nói vậy, tôi không kìm được mà đưa tay ra xoa đầu cô bé thay vì con mèo.
Tôi chỉ muốn cô bé cảm thấy được an ủi một chút.
Tôi cứ nghĩ cô bé sẽ né tránh ngay khi cảm nhận được cái chạm của tôi, nhưng dù ban đầu có chút ngạc nhiên, cô bé vẫn chấp nhận nó. Cô bé nhắm mắt lại, đặt tay lên tay tôi và ngồi yên lặng.
Cứ như thể cô bé đang thẩm thấu sự an ủi từ cái chạm của tôi vậy.
Dù là thành viên hoàng tộc, hay có lẽ chính vì thân phận đó, cô bé hẳn đã cảm thấy vô cùng cô đơn. Đặc biệt là ở độ tuổi còn nhỏ như thế này, nỗi cô đơn đó càng sâu sắc hơn.
Nhìn cô bé như vậy, tôi cười cay đắng và ôm cô bé vào lòng ấm áp hơn, hy vọng có thể truyền tải được cảm xúc an ủi của mình.
…
"Từ đây em có thể tự đi được rồi! Cảm ơn chị đã đưa em về nhé!"
Cô bé hoàn toàn khác hẳn so với lúc chúng tôi mới gặp nhau.
"Được rồi, nhớ đừng để bị lạc nữa và về an toàn nhé."
"Đương nhiên rồi ạ!"
Chúng tôi đã thân thiết đến mức có thể trao đổi những câu đùa nhẹ nhàng.
Một khi cô bé cho phép ai đó bước vào ranh giới của mình, cô bé sẽ thoải mái hơn rất nhiều. Tuy nhiên, có vẻ như để vượt qua được ranh giới đó là điều rất khó khăn với cô bé.
Khi tôi chuẩn bị chào tạm biệt, cô bé nắm lấy tay tôi.
"Ưm..."
Cô bé, người vừa mới nói chuyện rất lưu loát cách đây vài giây, bỗng bắt đầu ấp úng, gần giống như lúc chúng tôi mới gặp.
"Sao thế?"
"Em... em có thể gọi chị là Unnie được không?"
"Sao cơ?"
Tôi ngạc nhiên trước lời đề nghị của cô bé.
Thế này có phải là tiến triển hơi nhanh quá không? Gọi tôi là Unnie ư... Chỉ vài tiếng trước thôi, cô bé còn không dám nhìn vào mắt tôi. Và cô bé là công chúa, chuyện này có phù hợp không nhỉ?
Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, cô bé trông xụ xuống và mắt bắt đầu rưng rưng.
"K... không được ạ?"
"Không, không! Được chứ!"
"Hehe, Unnie..."
Khi tôi vội vàng gật đầu đồng ý, cô bé mỉm cười rạng rỡ, khẽ lặp lại từ "Unnie".
"Unnie."
"Ừ."
"Unnie~"
"..."
"Unnie, Unnie~"
Cô bé cứ gọi tôi là Unnie mãi, nụ cười càng lúc càng tươi hơn sau mỗi lần gọi.
Thôi thì, nếu điều đó làm cô bé vui thì đó là tất cả những gì quan trọng.
"Unnie, chị cũng có thể gọi em bằng tên đấy!"
"Hả? Nhưng mà... người là công chúa. Sao tôi có thể..."
"Không sao đâu mà! Em muốn được gọi bằng tên... Chẳng còn ai gọi em bằng tên nữa cả..."
Sau câu nói đó thì tôi làm sao có thể từ chối được chứ?
"Được rồi... Chị hiểu rồi."
"Cảm ơn chị, Unnie!"
Khuôn mặt cô bé bừng sáng với nụ cười rạng rỡ, rõ ràng là đang vui sướng tột độ.
Chà, gọi cô bé bằng tên cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Tôi mỉm cười đáp lại cô bé.
Nhưng giờ có vẻ hội thao săn bắn sắp kết thúc rồi, tôi cần phải quay lại thôi.
"Vậy hẹn gặp lại em sau nhé."
"Vâng! Nhất định ạ! Nhất định chúng ta phải gặp lại nhau nhé!"
"Được rồi."
Khi tôi định rời đi sau lời chào tạm biệt, cô bé lại nắm lấy cánh tay tôi.
"Chị thực sự phải đi bây giờ đây. Chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé."
"Unnie, chỉ một chuyện nữa thôi... một chuyện nữa thôi ạ."
Nụ cười rạng rỡ ban nãy đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt đầy lo lắng.
"Hãy cẩn thận với anh trai em... Anh ấy không thích chị đâu. Sẽ nguy hiểm lắm đấy..."
"Chị hiểu rồi. Chị sẽ cẩn thận. Cảm ơn em đã nói cho chị biết."
Khi tôi mỉm cười đáp lại, cô bé siết chặt tay tôi hơn, giọng điệu trở nên khẩn thiết.
"Em nói nghiêm túc đấy! Anh trai em là một con quái vật! Anh ấy nói là anh ấy định làm gì đó...!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
