I Became The Childhood Friend of the Obsessive Second Male Lead

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1405

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1868

WN - Chương 01:

 “Công chúa.”

Nghe thấy chất giọng điềm tĩnh vang lên từ phía sau, Rieta Liz ngay lập tức quay ngắt lại.

Phía sau cô là một cậu bé khôi ngô với biểu cảm đôi nét không hài lòng.

Noel Mayer.

Cậu ta sở hữu vẻ ngoài tuấn tú cùng trí thông minh đáng nể và gia thế không thể xem thường nhưng tuyệt nhiên cậu ta lại không được chọn vào vị trí ‘Nam chính’.

Có thể hiểu thì cậu ta chính là nam phụ của thế giới này.

“Trong phép tắc của Đế quốc Makidia, có một điều lệ bất hành văn như ‘Chúng ta phải cân nhắc đến cảm xúc của đối phương’. Tôi cũng không ngờ công chúa lại biết đến cái thường thức đó luôn cơ đấy.”

Ờ phải ha.

Cái ý nghĩ vì sao cậu ta lại không được chọn vào ghế nam chính xoẹt qua đầu Rieta.

Nhìn kiểu gì thì cái tên này hoàn toàn chẳng có tí ‘tốt đẹp’ nào trong người.

Noel Mayer khá giỏi trong việc giữ cái tính cách ‘cáu gắt’ ấy trong người từ năm cậu ta lên mười và cũng là khoảng thời gian mà cô gặp cậu ta.

“Thì tôi cũng nắm được hết mấy cái Nghi thức đó mà,”

Noel lập tức chỉ ra lỗi trong cầu trả lời của cô.

“Đó là Thường thức chứ không phải Nghi thức đâu ạ.”

“Thì là Nghi thức.”

“Khả năng phát âm từ ngữ đế quốc của người vẫn chưa có dấu hiệu cải thiện sau chừng ấy năm nhỉ? Từ người đang nói là nghi thức và phát âm đúng phải là thường thức.”

“Biết rùi mà, Tứ Vương.”

Rieta đã có thể bắt kịp cậu ta một cách hoàn hảo nhưng cách phát âm có phần tròn trịa hơn.

Đương nhiên thì Noel lại không nghĩ như thế.

Cô nhận ra điều đó khi thấy điệu cười hơi méo xệch của cậu.

“Công chúa lại đây đi ạ.”

Khi Rieta tiến lại gần, cậu ta xoay chiếc ghế lại và ngối đối diện với cô.

“Giờ thì thử lại nào.”

Nghi thức.”

Cậu cẩn thận nhìn vào môi Rieta rồi bảo cô thử lại.

“Lần này đọc chậm thôi ạ.”

“Nghiii….”

“Khi người nói như vậy thì ở đây.”

Bàn tay cậu chạm vào môi Rieta.

Cậu nhẹ nhàng ấn vào giữa.

“Quay lại khúc này.”

“Thường thức.”

Có vẻ như cậu ta cuối cùng cũng ưng cách phát âm của cô.

Một nụ cười rạng rỡ hiện lên khuôn mặt cậu nhóc vì cuối cùng cô cũng đã phát âm đúng.

“Nói lại lần nữa đi ạ.”

Cô lặp lại từ đó và quay mặt lại về phía cậu.

Cậu ta cười như thể lần này cô phát âm không tệ cho lắm.

“Người làm tốt lắm ạ.”

Cô thầm ước giá như cậu ta sẽ luôn như vậy vào những ngày bình thường.

Không, cô không nên ước như thế.

Ít nhất thì cô chỉ mong rằng cậu ta sẽ không đâm chết người khác bằng những lời lẽ sắc bén tựa như dao cạo trước khi ánh sáng của nụ cười đó phai nhạt.

“Nhưng tôi đang nghĩ người đang học chậm hơn người khác đấy.”

“....”

Cậu rút tay khỏi mặt Rieta và quay lại công việc trước đó của mình.

Đó là lý do vì sao cậu gọi một Rieta đang định quay người đi và ra ngoài để cô dừng lại.

“Tôi muốn người ngừng để cái cục đường này trên bàn làm việc của tôi vào mỗi buổi sáng.”

Thứ mà Noel gọi là ‘cục đường’ thực chất là một chiếc ‘Macaron’.

“Noel, cậu không thích cái này sao?

“Đúng vậy, tớ không thích nó.”

Mặc dù Rieta cau mày nhưng cậu ta vẫn đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.

“Rồi rồi, giờ thì mau mau ăn nó đi.”

“....”

Noel đáp lại bằng biểu cảm trên khuôn mặt thay cho lời nói.

Nói cách khác thì bây giờ khuôn mặt của cậu ta đang nhăn nhó cực kỳ.

Tuy nhiên, Rieta vẫn nhất quyết không chịu lùi bước.

Cậu ta buộc phải làm quen với đồ ngọt từ giờ.

Nam chính tương lai sẽ phải học cách tặng cho nữ chính những món đồ ngọt mà cô ấy thích vào thời điểm bữa tiệc diễn ra.

Nam chính buộc phải là người không ngại những phiền phức khi tự tay chọn những món ngon nhất để tặng nữ chính.

Điều có vẻ nhỏ nhặt thế thôi nhưng chính nó lại là thứ giúp mối quan hệ nam nữ phát triển.

Rieta cầm một chiếc macaron.

Cậu ấy dù sao cũng đã giúp cô cải thiện cách phát âm nên cô đang nghĩ đến việc cải thiện khẩu vị của cậu ta coi như đáp lễ vậy.

Noel nhìn chiếc macaron nhỏ gần miệng mình rồi cười tinh quái và hỏi:

“Người muốn đút tôi ăn mức này luôn sao?”

Khi Rieta gật đầu với thái độ thản nhiên lộ rõ trên mặt, cậu cắn miếng macaron như thể đang tỏ ra rộng lượng với cô.

Nhẩm đoán hôm nay khó mà hoàn thành xong nốt bài tập nên chắc giờ cũng nên dừng rồi nghỉ giải lao luôn vậy.

Rieta nhét chiếc macaron phiên bản giới hạn đã bị Noel cắn dở vào miệng.

Lớp vỏ bên ngoài giòn rụm còn nhân bên trong thì mềm mại vô cùng! Cô vô cùng thích thú kết cấu dễ chịu kết hợp với vị ngọt nhẹ mà cô cảm nhận được từ chiếc macaron.

Đúng như mong đợi, đồ ngọt quả là ngon nhất mà.

Rieta, người vẫn đang hưởng thức những mẩu macaron cuối cùng chợt cảm nhận được ánh nhìn quái lạ của Noel đang nhắm thẳng vào cô.

Bộ chiếc macaron không phù hợp với khẩu vị của cậu ấy sao?

“Noel?”

Khi Rieta thận trọng gọi tên cậu, Noel bỗng chốc thở dài và cố gắng không nói gì.