216. Lời thề
Không thể đặt "Connection" trong dinh thự đang sụp đổ. Cũng không thể dùng "Default" vì có vật cản ở giữa. Chỉ còn cách chạy.
Dốc toàn lực chạy qua sảnh lớn (Entrance), tôi lập tức kích hoạt ma pháp tại trung tâm dinh thự.
"...Dimension: Đa Trùng Triển Khai (Multiple)!!"
Tập trung "Dimension" chỉ vào dinh thự, chuyên biệt hóa cho việc tìm người.
Bằng cách tiêu hao ma lực hào phóng, tôi tìm thấy ngay bóng dáng Liner. Cậu ấy đang nằm gục ở góc một căn phòng được dùng làm kho chứa đồ. Chiếc áo choàng (robe) rộng của Reynard-san được đắp lên như chăn để giữ ấm.
Chỉ có điều, do rung chấn của việc sụp đổ, đồ đạc xung quanh sắp đổ ập lên người Liner bất cứ lúc nào.
Vừa vật lộn với mặt đất rung chuyển vừa chạy hết tốc lực, tôi đến được nhà kho đó. Và hét lên ngay khi vào phòng.
"Liner! Dậy đi!!"
Tôi giật lấy chiếc áo choàng đang làm chăn, vỗ vào má cậu ấy. Vì đang gấp nên không có sự nương tay nào cả. Cú vỗ gần như là một cái tát.
Liner với một bên má đỏ ửng, nhăn nhó ngồi dậy.
"Đ-Đau quá!? Ch-Christ...? Vậy, đây là..."
"Xin lỗi nhưng không có thời gian nói chuyện đâu! Reynard-san đang gặp nguy hiểm! Đến cứu ông ấy ngay rồi quay về mặt đất!!"
Tôi chỉ truyền đạt những ý chính, nắm tay Liner kéo đứng dậy.
"...A, ừ. Chết tiệt, ra là vậy sao. Mình lại được cứu nữa à."
Dù không hiểu chi tiết, nhưng có vẻ cậu ấy tin chắc điều đó.
Nhưng cậu ấy cũng đoán được tình hình qua bối cảnh nên không có thời gian để hối hận. Không hề kháng cự, cậu ấy làm theo chỉ dẫn của tôi.
"Hiện giờ Reynard-san đang chiến đấu ở sảnh vào! Trước tiên chúng ta sẽ đến đó!!"
Kéo theo Liner, tôi quay lại đường cũ.
Sự sụp đổ đang diễn ra, trần và tường bắt đầu vỡ lở khắp nơi. Có những chỗ hành lang bị gạch đá chặn lối đi, nên tôi dùng "Dimension" để tính toán lộ trình ngắn nhất.
Vừa chạy, tôi vừa nắm bắt tình hình trong dinh thự.
Điều đó cũng có nghĩa là tôi biết rõ tình hình trận chiến giữa Reynard-san và Beth-chan tại sảnh vào.
Dù biết rằng phải mất thời gian mới quay lại được, nhưng tôi vẫn liên tục bị bắt phải chứng kiến cuộc chém giết ngày càng khốc liệt không hồi kết...
...Tại sảnh vào của nhà Volls, vô số tia lửa đỏ bắn ra tung tóe.
Trận chiến giữa hai người đã tuyên bố sẽ kết thúc trong nháy mắt, ngay từ đòn đầu tiên đã khốc liệt đến cùng cực.
Chỉ trong một hơi thở, đại ma pháp thuộc tính Hỏa và Thổ bay loạn xạ, kiếm và rìu bọc lửa vung lên khắp không gian chật hẹp.
Cả Reynard-san và Beth-chan đều là những mãnh tướng lưu danh sử sách, cấp độ của họ thuộc hàng phi nhân loại, nếu ở trên mặt đất thì chắc chắn là những quái vật không cần bàn cãi... Mọi đòn tấn công của họ đều có uy lực đủ thổi bay cả một dinh thự. Tuy nhiên, sảnh vào vẫn giữ được nguyên trạng. Lý do là vì những đòn tấn công cùng thuộc tính, cùng sức mạnh liên tục triệt tiêu lẫn nhau. Những khối dung nham va chạm rồi tan biến giữa không trung.
Sự triệt tiêu nối tiếp triệt tiêu đã giảm thiểu thiệt hại xung quanh xuống mức thấp nhất.
Trước tình huống bất thường đó, chỉ có Beth-chan cất tiếng thắc mắc.
"Tạ... Tại sao ngươi lại dùng ma pháp giống ta...!?"
"Cùng dòng máu thì đương nhiên rồi..."
So với Beth-chan đang lộ vẻ cay đắng, Reynard-san vẫn bình thản.
Sự điềm tĩnh của kẻ thù khiến sự bực bội của Beth-chan càng tăng lên.
"Cùng dòng máu với ta!? Đừng có nói nhảm! Kẻ thừa kế dòng máu này chẳng còn ai trên thế giới này nữa đâu! Chỉ có mình ta là người thừa kế dòng máu Volls đó thôi...!!"
====================
"A, ta biết chứ. Không phải các con trai, mà chính cháu, đứa cháu nội mới là kẻ thừa hưởng dòng máu của ta đậm đặc nhất. Chính vì thế mà ngàn năm sau, cũng chỉ còn hai ta sót lại trong dinh thự này..."
Vừa đáp lời, ông Raynold vừa tiếp tục kiến tạo thứ ma pháp chết chóc.
Lạnh lùng, ông chỉ đơn thuần muốn kết thúc mọi chuyện. Từ ma lực tỏa ra quanh người ông, tôi hiểu rằng ông không hề có ý định nương tay chỉ vì đối thủ là cháu gái mình.
Giữa cơn bão của những đòn nhất kích tất sát, hai người họ gào thét vào mặt nhau.
Biểu cảm của cả hai hoàn toàn trái ngược, nhưng dường như nếu không gào lên thì cả hai đều chẳng thể thở nổi.
Trông họ... đau đớn quá...
"Đúng vậy! Máu của tôi rất đậm! Và cũng chính vì dòng máu này mà tôi chẳng còn ai bên cạnh! Chiến tranh đã cướp đi tất cả! Cả gia đình, tất cả mọi người, chỉ vì cái vai trò 'Vols' chết tiệt này...!!"
"A, ta cũng biết điều đó. Không, phải đến khi chết đi rồi ta mới biết. Rằng tất cả đều là lỗi của ta...!"
Dù biết là đau khổ, bé Beth vẫn không ngừng lời.
Đương nhiên rồi. Chỉ cần nhìn là biết.
Bé Beth đang dần nhận ra.
Qua trận chiến này, dù chỉ lờ mờ nhưng cô bé bắt đầu nhận ra người trước mặt mình là ai.
Thế nên cô bé mới gào khóc, oán than. Và ông Raynold, người ông của cô bé, không thể nào không đáp lại.
"Tôi chỉ còn lại một mình! Cô đơn lắm chứ! Nhưng phẫn nộ còn lớn hơn thế! Tôi căm hận tất cả những gì đã cướp đoạt mọi thứ khỏi tôi, tôi trở thành hiệp sĩ, giết vô số kẻ thù, đã cố gắng hết sức mình! Vậy mà những kẻ xung quanh lại phản bội và bỏ rơi tôi! Họ bỏ chạy! Rốt cuộc đến phút cuối, tôi vẫn chỉ có một mình... chết trong cô độc!! Một cuộc đời như thế, tôi chỉ còn biết phẫn nộ mà thôi...!!"
"A, ta cũng biết điều đó...!"
Thú thật, tôi không thể hiểu tường tận những lời đối đáp của hai người họ. Có lẽ Thủy tổ Kanami của ngàn năm trước sẽ hiểu rõ cơn thịnh nộ của bé Beth, nhưng tôi của hiện tại chỉ lờ mờ nhận ra rằng giữa họ có một điều gì đó mà chỉ những người biết về ngàn năm trước mới thấu hiểu...
Điều đó... làm tôi bứt rứt.
Sự khốc liệt đã bị đẩy lên đến đỉnh điểm.
Sảnh chính không thể chịu đựng nổi dù chỉ là dư chấn.
Ma lực của đất và lửa, chẳng còn phân biệt được là của ai, đang lấp đầy toàn bộ không gian.
"Nhưng mà, bây giờ 'Đoàn trưởng' đang ở 'đây'! Người để tôi trút cơn thịnh nộ đã quay trở lại! Tôi cứ tưởng cuối cùng mình cũng được cháy hết và biến mất khỏi cái 'Địa ngục' này! Này!? Bắt Đoàn trưởng, kẻ đã phản bội chúng ta phải chịu trách nhiệm là việc sai trái đến thế sao!? Tôi không sai! Tuyệt đối không sai! Đoàn trưởng có nghĩa vụ phải chuộc tội! Thế nên! Tránh ra mau... Ông nội...!!!!"
"Ta không cho phép! Dù có là tên nhóc đó đi nữa, riêng vai trò này ta không thể nhường! Với tư cách là Raynold Vols, chỉ riêng điều đó là không...!"
Ông nội... Raynold Vols.
Cái tên được thốt ra cũng là lúc trận chiến đi đến hồi kết.
Hai người giãn khoảng cách, bắt đầu kiến tạo thứ ma pháp mà bản thân tin tưởng nhất.
Và cũng như một lẽ hiển nhiên, đó là cùng một câu niệm chú, cùng một loại ma pháp...
"...'Hãy run rẩy, ngọn lửa gầm thét'! 'Linh hồn băng qua tiêu thổ'!"
"...'Hãy run rẩy, ngọn lửa gầm thét'! 'Linh hồn băng qua tiêu thổ'!"
Thế nhưng, chất lượng ma lực được dệt nên lại hoàn toàn khác biệt.
Đối lập với ma lực muốn thiêu rụi kẻ thù của bé Beth, ma lực của ông Raynold lại thiêu đốt tất cả, bao gồm cả chính bản thân ông.
Bé Beth vắt kiệt toàn bộ ma lực để chiến thắng, còn ông Raynold vắt kiệt toàn bộ sinh mệnh để cùng chết.
Không cần 'Hiển thị' tôi cũng biết. Tôi biết rõ điều đó.
HP tối đa của ông Raynold đang bị bào mòn, bào mòn, bào mòn dần và chuyển hóa thành ma lực đậm đặc.
Giống như một con quái vật đang tan biến, cơ thể ông dần hóa thành những hạt sáng và bung ra.
Thứ ma lực đó là ánh sáng của linh hồn. Là ánh sáng của ngọn đèn trước khi tắt.
"...《Fall Blazing》!!"
"...《Fall Blazing》!!"
Cơ thể hai người phát ra ánh sáng đỏ rực.
Ma lực chứa đầy nhiệt lượng đang cố gắng đẩy năng lực cơ thể lên đến giới hạn. Và rồi, dư nhiệt ấy hóa thành ngọn lửa bao bọc lấy toàn thân họ. Giống như 《Flame Flamberge》, có thể thấy rõ hai người đang tự biến mình thành lưỡi kiếm, cường hóa sức mạnh đến vô tận.
Và rồi, cú lao vào tiếp theo còn nhanh hơn cả dã thú, dữ dội như một viên đạn pháo.
Đầu tiên, lực chân khi xuất phát đã khác biệt.
Với gia tốc bùng nổ khiến người ta liên tưởng đến nitroglycerin, cả hai cùng lúc lao đi.
Tiếp theo, lực tay vung vũ khí cũng khác biệt.
Mạch máu trên tay cả hai nổi lên cuồn cuộn như thể sắp đứt tung bất cứ lúc nào.
Và cuối cùng, nhiệt lượng bao quanh người cũng khác biệt.
Vũ khí va vào nhau, ngọn lửa của người này gặm nhấm cơ thể người kia.
Cả bé Beth và ông Raynold đều chọn đòn tấn công là một cú chém chéo toàn lực, tựa như muốn dùng cả thân mình đâm vào đối thủ.
Ma pháp và thời điểm ra đòn đều y hệt nhau.
Nhưng không hề có sự giằng co. Thắng bại đã được định đoạt chỉ trong một khoảnh khắc.
Đơn giản là sự chênh lệch về chất lượng ma lực.
Đúng là ma lực của bé Beth chứa đựng toàn bộ tâm sức. Nhưng nếu so với ma lực được đánh đổi bằng việc đốt cháy sinh mệnh của ông Raynold, thì buộc phải nói là kém hơn.
Kết quả là, thanh kiếm của bé Beth vỡ tan trước tiên.
Ông Raynold không hề né tránh những mảnh vỡ đang bắn ra mà dùng thân mình hứng trọn, đồng thời găm lưỡi rìu lớn vào hõm vai bé Beth.
Lưỡi rìu chạm đến tận tim, chắc chắn là vết thương chí mạng.
Sức lực rời khỏi cơ thể bé Beth. Dù vậy, đà lao tới của ông Raynold vẫn chưa dừng lại.
Ông Raynold ủi cả cơ thể bé Beth đi, phá tan bức tường sảnh chính và lao ra ngoài sân vườn. Phải đến khi xuyên qua một bức tường và chạy thêm vài chục mét nữa, đà quán tính ấy mới chịu dừng lại.
Tại trung tâm khu vườn nhà Raynold, trận chiến của hai người đã kết thúc.
Bé Beth trong khoảnh khắc hấp hối, máu trào ra từ miệng, cất giọng nghẹn ngào hỏi.
"Ông... nội..., tại sao... chứ...? Tại, sao..."
"Xin lỗi cháu, Beth. Phút lâm chung của cháu đã chẳng có ai ở bên. Lần này, ta sẽ đi cùng cháu. Dù tất cả đã quá muộn màng."
"A, a a..., a a a a A A A A...!"
Kẻ bại trận, bé Beth, nước mắt trào ra từ đôi mắt.
Ông Raynold chỉ có thể đứng đó nhìn cháu mình.
Giờ thì chỉ còn chờ tan biến mà thôi...
"Ta đã luôn sợ hãi việc chạm vào cháu... Vì ta biết dù có làm gì cũng không thể xoa dịu cơn thịnh nộ đó, nên ta chỉ biết đứng nhìn..."
"A a, a a a a, a a a a A A A A A A A A...!!!!"
Kết cục này, bé Beth có lẽ không thể chấp nhận được. Có lẽ chỉ còn lại toàn bất mãn và hối tiếc.
Cô bé khóc lóc như một đứa trẻ, và hòa cùng tiếng khóc than ấy, cơ thể cô bé dần chuyển hóa thành những hạt sáng.
Cơ thể mờ dần từng chút một, cái chết đang đến gần.
Ôm chặt lấy cô bé, ông Raynold cũng nhắm mắt lại. Ông chấp nhận việc bản thân cũng đang hóa thành những hạt sáng mà không hề kháng cự.
"A, các ngươi không cần phải tha thứ cho ta đâu..."
Trận chiến giữa ông và cháu đã kết thúc.
Thực sự chỉ là một trận chiến trong chớp mắt. Phút cuối của hai người, vốn dĩ phải kéo dài đằng đẵng, lại diễn ra quá chóng vánh.
Không chỉ là bứt rứt nữa. Một kết thúc như thế này, tôi không thể chấp nhận được.
"Ông Raynold!!"
Cuối cùng thì tôi và Liner cũng quay lại được lối vào.
Chúng tôi lao ra khỏi tòa dinh thự sắp sụp đổ, chạy vào khu vườn đang bắt đầu bốc cháy bởi những tàn lửa bắn ra, và chạy đến bên hai người đang dần tan biến.
Chúng tôi đã chạy hết tốc lực.
Trong dinh thự, chúng tôi không hề lạc đường dù chỉ một lần.
Tôi đã chọn những nước đi tối ưu nhất có thể nghĩ ra... tôi cứ ngỡ là vậy.
Nhưng vẫn không đủ. Vẫn không kịp.
Nhìn thấy chúng tôi xuất hiện từ trong dinh thự, ông Raynold lộ vẻ an tâm.
Trái ngược lại là tôi. Tôi không thể chấp nhận cảnh tượng trước mắt, gương mặt méo xệch đi.
Bỏ lại tôi đang bàng hoàng, Liner vừa kích hoạt ma pháp hồi phục vừa định tiến lại gần hai người họ. Nhưng ông Raynold lắc đầu từ chối. Liner gật đầu trong im lặng và dừng bước.
Có lẽ cả ông Raynold và Liner đều hiểu rằng đã quá muộn.
Thời khắc chia ly đã điểm, ông Raynold cố gắng để lại những lời cuối cùng.
"Nhóc... không, 'Kanami'. Như cậu thấy đấy. Cuối cùng thì ta cũng có thể biến mất. Quả nhiên là chẳng thể thay đổi được quá khứ... Nhưng mà, ta cũng thấy khá mãn nguyện rồi. Lần kết thúc thứ hai này, ta đã được ở bên cạnh cháu gái mình."
Đến nước này rồi mà ông Raynold vẫn mỉm cười hiền hậu.
Mãn nguyện ư... ông định nói là tôi không cần phải bận tâm gì sao? Ông định nói kết thúc thế này là ổn sao?
"A, a a, a a a... sao có thể..."
Làm sao mà tôi thấy ổn cho được.
Hai người là gia đình mà.
Lẽ ra phải còn nhiều hơn nữa.
Lẽ ra phải còn nhiều, nhiều, nhiều chuyện để nói với nhau hơn nữa chứ.
Vậy mà hai người lại sinh ly tử biệt với cái kết cục này sao?
Sau cuộc đối thoại như thế kia ư?
"Được rồi. Ta mãn nguyện rồi. Không còn gì luyến tiếc... à không, vẫn còn một điều nhỉ. Ở 'nơi này' vẫn còn một cô bé giống như con gái ta, mang cùng nỗi niềm trăn trở như đứa cháu gái này. ...Phải rồi, ở 'nơi này', con bé đó vẫn còn một mình."
Giọng ông khàn đi từng chút một.
Ngay cả lúc sắp chết, ông Raynold vẫn chẳng thay đổi, vẫn lo lắng cho người khác thay vì bản thân mình.
"Đến lúc này rồi, chỉ còn con bé là ta... ......"
Dù không còn thời gian, ông Raynold vẫn nghẹn lời.
Ông làm vẻ mặt khó xử, ngập ngừng một nhịp.
"...Kanami. Mặc kệ con bé đi, hãy mau chạy lên mặt đất."
Và rồi, ông ngắt lời trăng trối bằng hai chữ "Chạy đi".
"Vậy... nhé... tạm biệt..."
Khuôn mặt nhăn nheo ấy nhăn lại, đôi mắt nheo đi, và ông nói lời từ biệt.
Cùng với những lời ấy, cơ thể của ông Raynold và bé Beth hoàn toàn hóa thành những hạt sáng.
Không phải 'Ma thạch', mà trở thành những hạt sáng.
Thứ ánh sáng lung linh bay vút lên cao.
Những linh hồn từng ở nơi đây đang rời xa.
Trở thành những ngôi sao trên bầu trời đen thẫm, xa xăm nơi tận cùng.
Tôi vội vã đưa tay ra nắm lấy một ít hạt sáng, nhưng chúng trôi tuột qua kẽ tay như nước. Nhìn cảnh đó, tôi hiểu rằng việc ngăn cản sự biến mất này là bất khả thi.
"Biến, mất... rồi sao? Không, chết rồi ư...?"
Tôi vẫn nắm chặt tay giữa không trung, miệng thốt lên câu hỏi đầy nghi hoặc.
Vốn dĩ, hai người họ là tồn tại được tái sinh từ ma thạch. Và giờ, ngay cả ma thạch cũng không còn, họ đã tan thành bụi phấn.
Tôi không biết dùng từ gì để diễn tả sự kết thúc đó cho phù hợp. Chỉ trực giác mách bảo rằng, họ đã đón nhận một kết thúc còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Dù đang hỗn loạn, tôi vẫn cố xác nhận tình hình để chấp nhận hiện thực ấy.
Lời trăng trối của ông Raynold bị đứt đoạn, nhưng dù ông không nói hết tôi vẫn hiểu. Lúc nào cũng vậy, ông Raynold luôn lo lắng cho người khác chứ không phải bản thân. "Con bé đó vẫn còn một mình", chắc chắn là đang nói về Lord.
Chắc chắn ông muốn nhờ tôi lo cho Lord.
Nhưng ông đã nuốt những lời đó vào trong. Để không tạo gánh nặng cho tôi.
Chắc chắn trong số những người mà ông Raynold lo lắng, có cả tôi và Liner. Ông đã lo lắng cho cả hai thằng nhóc chỉ vừa mới gặp nhau gần đây.
Cảm nhận được tình cảm sâu nặng ấy bao nhiêu, tôi càng thấm thía nỗi đau của sự mất mát bấy nhiêu.
Mới hôm qua còn nói chuyện vui vẻ. Đã hứa là sẽ cùng nhau lên mặt đất... vậy mà vẫn chết. Chính vì đã am hiểu về ma pháp và mê cung nên tôi mới hiểu. ...Rằng họ sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
"A a, a a, chết tiệt... Lại nữa rồi..."
Cảnh tượng gần nhất hiện lên trong ký ức là hình bóng của Hairi.
Biểu cảm của cô gái ấy sau khi cùng Palinchron đâm xuyên tim nhau rồi chết đi.
Hiểu rằng mình lại mất đi một người quan trọng, tôi suýt nữa thì quỵ ngã, nhưng vẫn cố gắng gượng.
Nếu kỹ năng 『Di Covenanter』 vẫn còn là kỹ năng 『???』, có lẽ tôi đã lại mất kiểm soát. Cảm giác ngột ngạt đến mức khiến tôi nghĩ như vậy đang ập tới.
Nhưng tôi dồn lực vào đầu gối, bước lên một bước.
Tôi đã khác trước rồi.
Dù không dùng kỹ năng, nếu chỉ thế này thì tôi vẫn có thể bước tiếp.
"Đừng khóc, đừng nản lòng...! Đừng dừng bước...! Mau lên mặt đất...!!"
Tôi tự vực dậy bản thân.
Không được dừng lại.
Và phải mau chóng chạy trốn.
Phải đưa Liner lên mặt đất.
Nhanh lên... nhanh lên mặt đất thôi.
Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là hành động thật nhanh. Ông Raynold cũng đã trăng trối bảo "Chạy đi". Để thực hiện điều đó, phải nhanh chóng chạy lên mặt đất, đưa Eid quay lại... nhờ cậu ta thuyết phục Lord, rồi tìm cách nói chuyện với Nosfy, rồi... rồi thì...
"...Không phải (....)...!"
Sau khi vực dậy ý chí, thứ buột ra khỏi miệng tôi lại là lời phủ định.
Một khi đã nói ra lời phủ định ấy, tôi không thể dừng lại được nữa. Tôi vung hai tay xuống, đấm mạnh vào đôi đầu gối vừa mới dồn lực.
"Mình là thằng ngu sao! Biết thừa rồi còn gì! Không phải thế! Chạy trốn cũng chẳng thay đổi được gì cả! Việc mình cần làm không phải là thế đâu!!"
Không nghe thấy tiếng gào thét của bé Beth lúc nãy sao? Trong đó có tên của mình mà! Nghe thấy rồi mà vẫn định giả vờ không thấy sao...!?
Ở tầng 50 đã chạy trốn khỏi Nosfy! Ở phòng ngai vàng đã chạy trốn khỏi Lord! Chạy trốn khỏi lời trách mắng của người dân phương Bắc ngàn năm trước, chạy trốn khỏi cả bé Beth, chạy, chạy, chạy mãi! ...Rồi kết quả thế nào!
Kết quả là thế này đây (.....)! Nếu tôi không chạy trốn khỏi bé Beth, thì ông Raynold đâu có phải đón nhận cái kết cục như thế này!?
Có lẽ, tôi đã chạy trốn suốt một ngàn năm rồi.
Chắc chắn tôi đã bỏ lại 'nơi này' mà chạy trốn.
Giờ đã qua một ngàn năm, nếu còn lặp lại điều đó thì không được.
Nếu cứ làm y hệt 'quá khứ' thì chẳng có gì thay đổi cả. Thậm chí, nhìn hiện tại mà xem, tôi thấm thía rằng mình sẽ chỉ mất mát thêm thôi.
Tôi càng chạy trốn bao nhiêu, thì sẽ có người khác phải trả món nợ đó bấy nhiêu! Tôi định cứ đứng nhìn như thế sao!? Cái chết của Hairi trên mặt đất không dạy cho tôi bài học nào sao, hả tôi ơi!?
Cái gì mà... "Việc duy nhất mình có thể làm bây giờ là đưa 'Viaicia' này trở lại nguyên trạng nhanh nhất có thể, để mọi người trở về thế giới bình yên"... chứ.
Không phải. Không phải thế. Đó chỉ là sự lười biếng mà thôi.
A, cuối cùng tôi cũng nhận ra.
"Người được nhờ cậy lo cho Lord là tôi (..)...! Eid thì có liên quan quái gì đến 'nơi này' của hiện tại đâu chứ...!!"
Ban đầu, ông Raynold đã nhờ tôi.
Không phải Eid, mà ông đã nhờ Aikawa Kanami.
"Không phải ai khác (Eid)...! Đó là việc mà tôi phải làm...! Người cần phải giải quyết dứt điểm tại 'Viaicia của ngàn năm trước' này là tôi! Chính là tôi!!"
... "Sẽ đưa Eid tới".
Đó chỉ là cái cớ, tôi chỉ muốn chạy trốn lên mặt đất mà thôi.
Để Eid và Lord gặp nhau, rồi coi như mình đã làm xong việc, phó mặc cho người khác và kết thúc, tôi thực sự nghĩ như thế sẽ giải quyết được vấn đề sao?
Vốn dĩ, tôi định mang vấn đề này lên tận mặt đất, rồi lại gây phiền phức cho đồng đội nữa sao?
... "Không có ký ức ngàn năm trước".
Nên chuyện này không liên quan đến mình, tôi thực sự nghĩ vậy sao?
Cả ông Raynold và Lord đều chỉ nhìn tôi, nói chuyện với tôi.
Người dân ở 'nơi này' và cả bé Beth cũng chỉ đuổi theo tôi, nguyền rủa tôi.
Đối với họ, việc tôi không có ký ức ngàn năm trước chẳng liên quan gì cả. Suốt bấy lâu nay, họ đã dốc toàn lực để kêu gào với tôi... vậy mà tôi lại nhìn điều đó như chuyện của ai khác.
Tất cả đều là chuyện của tôi. Là câu chuyện của tôi mà...!
"Kẻ hiện diện ở ngàn năm trước là tôi, kẻ đến 'nơi này' cũng là tôi! Và người gặp ông Raynold ở 'nơi này', gặp bé Beth, gặp Lord, gặp Nosfy cũng đều là tôi cả! Vậy thì, người phải chịu 'Thử thách' của 'nơi này' phải là tôi, chứ không phải ai khác!!"
Đúng là bị trách cứ vì một tội lỗi mà mình không nhớ thì quá vô lý.
Nhưng tôi biết rồi. Dù là ở thế giới cũ hay dị giới thì chân lý đó vẫn không đổi. Ở thế giới nào cũng vậy thôi. Toàn là những chuyện vô lý.
Nhưng nếu vì vô lý mà chạy trốn hiện thực, thì sẽ chỉ rơi vào một hiện thực còn đau khổ hơn.
Tôi biết điều đó.
"A, chạy trốn cũng không giải quyết được gì...! Chắc chắn, trước kia (..) cũng không giải quyết được (.......)...! Thế nên 'nơi này' mới được sinh ra...!!"
Điều đơn giản như thế, lẽ ra tôi phải biết từ đầu. Vậy mà vẫn định chạy trốn lên mặt đất là vì tôi đã lờ mờ nhận ra bản chất của 'nơi này' ngay từ đầu. Vì tôi biết 'nơi này' không chỉ là nơi thanh toán tội lỗi của Lord, mà còn là tội lỗi của 'Thủy tổ Kanami'.
Nên tôi mới định chạy trốn.
A, cứ như trẻ con vậy. Chẳng có tư cách gì mà nói người khác.
Trốn tránh những điều khó chịu, chỉ làm những gì mình làm được là xong chuyện... quá trẻ con rồi.
Cảm xúc cuộn trào dữ dội... Sự hy sinh của ông Raynold đã khiến mọi thứ bùng nổ.
"Vẫn còn kịp (......). Không, tôi sẽ khiến nó phải kịp. Vẫn chưa có gì kết thúc cả...! Hãy nhìn xem, ông Raynold. Dù không thể thay đổi quá khứ, nhưng tôi sẽ thay đổi tương lai cho ông xem. Chắc chắn, đó là vai trò của tôi...!"
Tôi thề với những hạt ma lực đang nắm trong tay.
Khác với Hairi là người bằng xương bằng thịt, ở đây vẫn còn khả năng. Trong môi trường quá đỗi đặc biệt này thì vẫn còn một tia hy vọng.
Có lẽ, ngay cả bây giờ, cả ông Raynold và bé Beth vẫn (..)...
Giống như khi chiến đấu với Palinchron, còn lâu tôi mới chịu quỳ gối dễ dàng.
Cái bộ dạng thảm hại đó, đừng hòng tôi phơi bày ra lần thứ hai.
Ước nguyện, bản thân, đồng đội và cả những người quan trọng... đừng hòng tôi đánh mất họ hết lần này đến lần khác!!
"Chri, Christ...?"
Thấy tôi cứ gào lên tự hỏi tự trả lời, cuối cùng Liner cũng cất tiếng lo lắng.
Xin lỗi nhé, nhưng chờ tôi thêm chút nữa.
Tôi sẽ không giữ sức nữa.
Tôi sẽ dùng ma pháp đó (....) ngay tại đây.
Nào là gánh nặng lên cơ thể em gái, nào là tỷ lệ thành công, nào là kẻ địch còn chưa xuất hiện, dẹp hết mấy cái lý do đó đi.
Và trận chiến này cũng chẳng cần phép tắc gì sất. Đây là cuộc cãi lộn của lũ trẻ con, mà đối phương lại là hai kẻ trên cơ.
Vậy thì, hãy tung ra ma pháp mạnh nhất ngay từ đầu... không, hãy tung ra ma pháp mạnh nhất ngay từ trước khi đánh (......)!
"Status, Skill, 『Hiển thị』......"
【Status】
Tên: Aikawa Kanami HP340/353 MP623/1165-200 Class: Thám hiểm giả
Cấp độ 25
Sức mạnh 14.01 Thể lực 15.54 Kỹ thuật 20.77 Tốc độ 25.87 Trí tuệ 20.79 Ma lực 45.23 Tố chất 6.21
【Skill】
Skill Tiên thiên: Kiếm thuật 3.79
Skill Hậu thiên: Thể thuật 1.56 Ma pháp Dimension 5.33+0.40 Ma pháp chiến đấu 0.79
Cảm ứng 3.56 Chỉ huy 0.89 Kỹ thuật hậu vệ 1.01
Đan len 1.15 Lừa đảo 1.34 Rèn 1.00 Rèn thần thiết 0.56
So với hồi ở mặt đất, tố chất chỉ số đã giảm, tài năng chiến đấu và kỹ năng cũng ít đi.
Vì thế nên không đánh lại Thủ Hộ Giả (Guardian) sao? Liên quan gì chứ. Cái 『Hiển thị』 này, rốt cuộc cũng chỉ là thước đo do tôi của quá khứ tạo ra. Nếu 『Hiển thị』 vạn năng đến mức quyết định được toàn bộ giá trị của một cá nhân, thì tôi của hiện tại đã chẳng ra nông nỗi này.
Quan trọng là 『Chỉ số không hiển thị bằng con số』.
Tôi có thứ vũ khí không nằm trong 『Tố chất』 hay 『Skill』.
Hãy nhớ lại những gì mà các Thủ Hộ Giả (Guardian) đã chiến đấu đến giờ dạy cho mình...
"K, khoan đã, Christ... Cậu đang nói gì, không, cậu định làm gì vậy...?"
Thấy tôi bắt đầu luyện ma lực trong người, Liner hỏi đầy bất an.
Nhưng bây giờ đến thời gian giải thích cho Liner cũng tiếc. Có lẽ Nosfy sẽ đưa Lord tới ngay thôi. Phải làm xong trước lúc đó.
"Liner, cho tôi chút thời gian chuẩn bị. Tôi cần dùng Ma pháp Dimension để nhìn một chút..."
"Dùng Ma pháp Dimension... nhìn...? Nh, nhìn cái gì...?"
"...《Dimension》"
Tôi lập tức giải phóng ma lực đã luyện, mở rộng ra toàn bộ 'Viaicia'. Thứ cần thiết nhất cho những việc sắp tới là thông tin.
Mây đen bao phủ toàn bộ thế giới 'nơi này'... vô số ngôi sao ma thạch lấp lánh trên bầu trời đen... đất nước đang bốc cháy dưới thứ ánh sáng mỏng manh nhưng ấm áp ấy... tiếng gào thét vang vọng, khói bốc lên từ giữa vòng xoáy chiến tranh... vô số ngôi nhà đã biến thành đống đổ nát... bên cạnh đó là những hiệp sĩ giáp sắt kêu loảng xoảng chạy khắp nơi... tàn lửa bay khắp chốn... từng đốm tàn lửa ấy lấp lánh như bụi hồng ngọc...
Với ý định 『Hiển thị』 thế giới, tôi phân tích hiện trạng của 'nơi này'.
Phía sâu con đường tàn lửa bay mịt mù... gần tòa thành cao chót vót kia không có hai người họ... họ ở xa hơn một chút... tôi thấy cánh cửa dẫn xuống tầng 66 đã bị phá hủy... và từ đó, hai Thủ Hộ Giả (Guardian) đang thân thiết cùng nhau đi về phía này... là Lord 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Gió' và Nosfy 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Ánh Sáng'... chỉ còn chút nữa là đến đây... chậm rãi, như muốn nói rằng Ma vương và Dũng giả sẽ không cho chúng tôi chạy thoát đi đâu cả...
Dù đã biết từ đầu, nhưng chúng tôi đã bị chiếu bí.
Đường lui bị phá hủy, tôi biết mình đang bị nhốt trong không gian này.
Vòng vây kỹ lưỡng và thận trọng của Lord và Nosfy đã hoàn tất. Việc đột phá là bất khả thi về mặt vật lý.
Nhưng nếu không có đường, thì chỉ việc mở đường là xong.
Thuật thức sẽ do ma thạch 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Không Gian' trong người tự động dệt nên.
Tôi chỉ việc xướng lên thôi.
"...Ma pháp Dimension 《Quyết Chiến Diễn Toán (Dimension Gladiate) 'Tiên Đàm (Realize)'》"
Đó là Ma pháp Dimension tôi đã dùng trong trận chiến với Palinchron.
Ma pháp 『Dự đoán tương lai trong không gian xác định』.
Ngay khi kích hoạt... số chiều không gian có thể tri giác tăng thêm một.
Lờ mờ, những tương lai (khả năng) phân nhánh bắt đầu hiện ra.
Vô hạn thế giới... nảy mầm. Không gian tư duy (space) vốn dĩ vô hạn đang bị lấp đầy bởi những nhánh tương lai (khả năng). Cảnh tượng đó giống như một cái cây đại thụ đang lớn lên... chỉ là tăng thêm một chiều nhận thức thôi, vậy mà nó quá đỗi vô tận... những khả năng mở rộng đến bất tận ấy khiến đầu tôi bão hòa... và sắp nổ tung. Ma lực... xử lý... hoàn toàn không theo kịp. Chỉ trong một khoảnh khắc, đầu tôi như sắp vỡ... ra...!
"Vẫn chưa đủ lực... vậy thì (..)...!"
Thì dùng cách khác để xoay sở.
Thủ đoạn mà ai cũng (...) biết.
Và là thủ đoạn mà tôi biết rõ hơn bất kỳ ai.
Mới đây thôi, Lord đã dạy cho tôi. Đã nhắc cho tôi nhớ.
Rằng tôi là chuyên gia về Chú thuật còn hơn cả Ma pháp Dimension...!
【Skill】
Skill Tiên thiên: Kiếm thuật 3.79
Skill Hậu thiên: Thể thuật 1.56 Ma pháp Dimension 5.33+0.40 Ma pháp chiến đấu 0.79 Chú thuật (..) 5.33
Cảm ứng 3.56 Chỉ huy 0.89 Kỹ thuật hậu vệ 1.01
Đan len 1.15 Lừa đảo 1.34 Rèn 1.00 Rèn thần thiết 0.56
Khoảnh khắc tôi thừa nhận điều đó một cách chính xác, dòng skill cũ 『Chú thuật』 đã được viết thêm vào cột skill của 『Hiển thị』.
"...Chú thuật (..) 《Connection》, ...Chú thuật (..) 《Dimension》!!"
Thứ thốt ra không phải là 『Ma pháp』 mà là 『Lời nguyền』.
『Lời nguyền』 đục lỗ thế giới và 『Lời nguyền』 chi phối thế giới.
Tôi kết hợp hai thứ đó lại với cảm giác quen thuộc... tiếp tục dệt nên những lời quen thuộc.
"...Phức hợp Chú thuật (....) 《Niệm Chú (..)》.
'Tôi thề sẽ chuộc lại mọi tội lỗi'... !
'Dù cho thế giới này có đi đến hồi kết, nhất định'... !!"
Nguyên bản của 『Niệm Chú』 đã thẩm thấu vào thế giới... tên chính thức của nó là Phức hợp Chú thuật 《Niệm Chú》.
Với tư cách là Tổ, tôi thực hiện 『Niệm Chú』 một cách chính thức.
Phải.
Như mọi khi, hãy phơi bày toàn bộ trái tim hiện tại... và cứ thế gào lên theo cách mà bản thân cho là ngầu nhất...!
Và rồi, từ cái lỗ hổng của thế giới bị đục thủng bởi 『Niệm Chú』 ấy, tôi rút ra nhiệt lượng (năng lượng) vô hạn...!
"Thế nên! 'Hãy để tôi cứu tất cả mọi người'... !!"
Tôi gào lên rằng muốn cứu tất cả mọi người ở 'nơi này'.
Tôi thề rằng dù bây giờ không trả được, thì đến phút cuối cùng nhất định sẽ trả đủ 『Cái giá』.
Và rồi, 『Niệm Chú』 theo đúng nghĩa thực sự được thành lập, một sức mạnh tương đương với sức nặng của lời thề ấy trào dâng từ tận đáy cơ thể tôi.
Đó là thứ ma lực sền sệt như nguyên dịch. Tất nhiên, thứ đậm đặc đến mức có thể gọi là độc ấy đang chực chờ ăn mòn cơ thể tôi. Nó tấn công định làm tan chảy không phải cơ thể mà là trái tim tôi... nhưng tôi kích hoạt skill 『Di Covenanter』 để xử lý... trì hoãn cơn đau của sự tan chảy trái tim đó.
"...Hự, a a!!"
Phó mặc cho lượng ma lực khổng lồ đang trào dâng, tôi nắm lại ma pháp 《Quyết Chiến Diễn Toán (Dimension Gladiate) 'Tiên Đàm (Realize)'》.
Ngay lập tức tái khởi động việc dự đoán tương lai.
Tôi bình tĩnh quan sát các thế giới khả năng đa dạng của 'nơi này (Viaicia)' đang bão hòa trong suy nghĩ.
Thứ nhìn thấy là... tương lai bại trận mà không thể chạm nổi vào Lord... tương lai hoàn toàn bị bẻ gãy ý chí, khuất phục trước Nosfy... tương lai ý chí phản kháng không gãy nhưng bị giam cầm sâu dưới lòng đất... tương lai Liner phải chết... tương lai cả bốn người cùng gục ngã, Viaicia hoàn toàn sụp đổ... tương lai chiến tranh giữa Bắc và Nam kéo dài vĩnh viễn như trò chơi đồ hàng... thứ nhìn thấy là, tương lai nhuốm máu, tương lai nhuốm máu, tương lai nhuốm máu... tương lai đen kịt... a, tương lai nào cũng bi thảm.
Chẳng có cái nào gọi là chiến thắng cả.
Tôi hiểu rằng tìm kiếm một chiến thắng hoàn hảo là bất khả thi. Tìm kiếm một thế giới thuận tiện nơi mọi thứ đều suôn sẻ có vẻ vẫn là quá sức với tôi lúc này. Nhưng quan trọng không phải là nắm bắt tất cả. Tôi cũng chẳng muốn trở thành vị thần toàn năng.
Hiện tại, thứ tôi muốn chỉ có một.
Chỉ cần khả năng là đủ.
Dù có hiểm trở, có mong manh đến đâu cũng được.
Hãy cho tôi một khả năng đủ để tôi có thể nói rằng mình được phép chiến đấu...!
"《Quyết Chiến Diễn Toán (Dimension Gladiate) 'Tiên Đàm (Realize)'》 ư ư ư...!!!!"
Sau 『Niệm Chú』, tôi gào tên ma pháp một lần nữa.
Và rồi, thứ tôi nhìn thấy không phải là tương lai trải rộng vô hạn... mà là một tương lai duy nhất.
Dù chỉ thoáng qua như tia chớp, nhưng tôi thực sự đã nhìn thấy quang cảnh tương lai ấy, dù chỉ lờ mờ.
Đó là khả năng quá đỗi ít ỏi, chưa đến một phần trăm triệu.
Nhưng là một thế giới dịu dàng với tôi dù chỉ một chút. Thế giới mà Aikawa Kanami và Liner Helwilshine chiến đấu với 『Thống Lãnh Vương (Lord)』 và 『Quang Ngự Kỳ (Nosfy)』, và giành chiến thắng.
Tôi xác nhận rằng con đường... khả năng ấy chắc chắn có tồn tại.
"Hộc!! Hộc, hộc, hộc...!"
Tôi hít thở trở lại sau một hồi nín thở.
Cùng lúc đó, ma lực thuộc tính Dimension của tôi đang lấp đầy Viaicia cũng biến mất (........) như thể đã thấm vào thế giới (.......).
Vai rung lên, tôi hít thở sâu liên tục, lau đi những giọt mồ hôi lớn đã túa ra trên trán từ lúc nào.
Đã tiêu hao khá nhiều thể lực và ma lực.
Nhưng chắc chắn, Chú thuật 《Connection》 đã đục lỗ không gian... Chú thuật 《Dimension》 đã nắm bắt phía bên kia cái lỗ... Chú thuật 《Niệm Chú Chính Thức》 đã cưỡng đoạt ma lực thiếu hụt từ lỗ hổng gió ấy... 『Cái giá』 phát sinh đã được skill 『Di Covenanter』 trì hoãn... và ma pháp Dimension đặc hữu của tôi 《Quyết Chiến Diễn Toán (Dimension Gladiate) 'Tiên Đàm (Realize)'》 đã thành công... chắc là vậy (...).
Chỉ là, con đường tương lai mới có được còn xa mới gọi là tuyệt vời, nó mờ mịt như khói.
Là con đường đầy rẫy đá sỏi chướng ngại, mỏng manh đến mức không đặt nổi một bàn chân, giòn tan như thể chỉ cần vấp nhẹ là sụp đổ ngay lập tức.
"Christ...?"
Thấy tôi tập trung vào ma pháp, Liner cất tiếng gọi.
Trước tiên, vừa điều chỉnh hơi thở, tôi vừa xin lỗi vì đã làm cậu ấy lo lắng.
"Xin lỗi, tôi ổn rồi... Chỉ là dùng chút ma pháp hỗ trợ thôi... Nhưng mà, chuẩn bị xong rồi. Lúc nào cũng có thể chiến đấu với bọn họ... không, có thể thắng (...)."
Tuy nhiên, tôi nói rõ cho cậu ấy biết rằng nhờ sự liều lĩnh đó mà tôi đã nhìn thấy cơ hội thắng.
Có lẽ, đây là ma pháp tối thượng trong số các ma pháp hỗ trợ có thể dùng trước trận đấu. Dù không hoàn hảo, nhưng việc có thể xác nhận những sự kiện sắp xảy ra rồi mới chiến đấu thì quả là gian lận quá mức. Dù vậy, đối đầu với hai người kia thì vẫn chưa thể yên tâm được...
Nghe vậy, Liner thoáng lộ vẻ đau buồn, rồi ngay lập tức đáp lại với giọng điệu quyết tâm y như tôi.
"Cậu đã giác ngộ rồi nhỉ, Christ. Cậu định kết thúc mọi chuyện tại 'nơi này' nhỉ... Vậy thì..."
Thứ cậu ấy nhìn tiếp theo sau gương mặt tôi là thanh kiếm của chính mình.
Cậu ấy nhìn chằm chằm vào thanh 『Sylph Ruff Bringer』 được trao bởi ông Raynold vừa mới ra đi. Có vẻ Liner cũng có nhiều cảm xúc với tình hình hiện tại.
Cậu ấy nắm chặt thanh kiếm và bắt đầu niệm chú.
"Với lời thề đó, Hiệp sĩ Liner Helwilshine cũng xin chung sức.
'Tôi cũng (..) thề sẽ chuộc lại mọi tội lỗi' 'Dù cho thế giới này có đi đến hồi kết, nhất định'..."
Một bài 『Niệm Chú』 chỉ khác một chữ.
Tất nhiên khác với Chú thuật 《Niệm Chú》, hiệu quả của bài 『Niệm Chú』 đó rất nhẹ. ...Chỉ là, khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được sự hoàn thành của một 『Khế ước』 nào đó. Có thể thấy rõ ngay cả từ bên ngoài rằng một 『Cái giá』 không thể xem thường đang đè nặng lên Liner.
"Liner..."
Tôi thực hiện Chú thuật 《Niệm Chú》 là để dùng ma pháp. Nhưng 『Niệm Chú』 của Liner thì gần như có thể nói là bắn trượt. Chỉ tăng thêm chút dự trữ ma lực mà thôi.
Nhưng cậu ấy đã 『Niệm Chú』 chỉ để thề nguyện.
Định trách cứ sự liều lĩnh đó, nhưng tôi lập tức ngậm miệng lại.
Thay vào đó, Liner cất lời.
"Christ đã dạy tôi rằng hai người cùng giúp đỡ nhau tìm ra con đường để cả hai cùng sống sót mà, phải không?"
Chuyện mới nói trong mê cung cách đây không lâu... Liner chỉ thực hiện điều đó thôi.
Nên tôi chẳng thể nào trách cứ cậu ấy được.
"...Cảm ơn cậu."
Tôi chỉ nói lời cảm ơn.
Bài 『Niệm Chú』 đó của Liner, tôi cảm giác như một minh chứng rằng cậu ấy sẽ theo tôi đến cùng trong trận chiến sắp tới (........). Để tiến bước trên con đường mỏng manh dễ vỡ mà tôi tìm thấy bằng 《Quyết Chiến Diễn Toán (Dimension Gladiate) 'Tiên Đàm (Realize)'》, không còn gì đáng tin cậy hơn điều này.
"Cần gì cảm ơn. Hiệp sĩ nhà Helwilshine tồn tại là vì những lúc thế này mà..."
Đồng đội tôi nói như thể đó là điều hiển nhiên.
Có vẻ không cần thêm lời cảm ơn nào nữa.
"Vậy thì, tôi xin không khách khí mà nhờ cậy nhé. Vào chàng hiệp sĩ mà tôi tin tưởng, Liner Helwilshine..."
Tin tưởng và nhờ cậy.
Tôi tin rằng nếu là Liner thì có thể thực hiện được mệnh lệnh gần như vô lý này.
Nghĩ lại thì, có lẽ tôi đã rèn luyện cậu ấy trong những chuyến thám hiểm mê cung dưới lòng đất suốt thời gian qua là vì khoảnh khắc này. Vì thời khắc của trận chiến mà tôi đã lờ mờ dự cảm này...
"Ph, phu phu, nghe được chuyện thú vị thật đấy. Lord, Ngài Kanami bảo sẽ thắng chúng ta kìa?"
Trước khi mệnh lệnh được đưa ra, một giọng nói trong trẻo từ xa vọng lại.
Nhờ 《Dimension》 tôi đã nhận ra sự tiếp cận.
Xuất hiện trong khu vườn nhà Vols là hai thiếu nữ.
Đầu tiên, từ phía Nam, Nosfy xuất hiện với lá cờ ánh sáng trên tay. Và,
"Ha ha, Kanami bảo thắng sao? Thắng thiếp (Warawa) ư? Ha ha ha ha!"
Từ phía Bắc, Lord xuất hiện với khẩu súng lưỡi lê gió.
Chúng tôi bị kẹp giữa hai đại anh hùng.
Hai người này chính là chiến lực mạnh nhất của 'Bắc' và chiến lực mạnh nhất của 'Nam' ngàn năm trước.
Sinh ra đã là dị biệt, chết đi vẫn được truyền tụng, 『Thống Lãnh Vương (Lord)』 và 『Cứu Thế Ngự Kỳ』...
Cảm giác như bị kẹp giữa cơn sóng thần ma lực.
Cả hai đều đang tỏa ra ma lực chưa từng thấy, vào thế sẵn sàng chiến đấu nghiêm túc. Bản năng mách bảo chúng tôi rằng tất cả những trận chiến trước đây đều chưa là gì cả, và từ đây mới là màn chính.
Cơ thể tôi run lên. Đối thủ là 『Ma Vương』 và 『Dũng Giả』 ngàn năm trước được truyền tụng như huyền thoại trên mặt đất. Run sợ cũng là đương nhiên.
Nhưng dù có run rẩy, tôi tuyệt đối sẽ không chạy trốn nữa.
Hôm nay, tại 'nơi này (Viaicia)', tôi sẽ giải quyết tất cả.
Giờ nghĩ lại, chiến thắng hai người này mới chính là con đường thực sự để trở về 『Mặt đất / Tương lai』 từ 『Lòng đất / Quá khứ』.
Chỉ leo lên mê cung thôi thì chưa đủ, nếu không thực hiện được sự trở về mặt đất theo đúng nghĩa thực sự thì chẳng có ý nghĩa gì. Sẽ vĩnh viễn không thể trở về từ 『Quá khứ』.
Vì thế, mặc kệ hai Thủ Hộ Giả (Guardian) đang cười nhạo, tôi tiếp tục đưa ra mệnh lệnh.
"...Hiệp sĩ Liner. Giờ tôi sẽ nói chuyện (chiến đấu) với Lord, trong lúc đó, hãy kiềm chân Nosfy thật hoàn hảo cho tôi. Để kết thúc tại đây, cô ta là vật cản."
Đã không còn chút khách khí nào với ba người đang ở đây nữa.
Tôi đưa ra mệnh lệnh nghe có phần ngạo mạn.
Nghe vậy, Nosfy nhíu mày, còn Lord mở to mắt ngạc nhiên.
Chỉ có Liner là cười vui vẻ, đáp lễ đúng chuẩn hiệp sĩ.
Và rồi, không chút nao núng, cậu ấy đáp ngay lập tức.
"Đã rõ. Chủ nhân của tôi."
Cùng với câu trả lời ngắn gọn ấy, Liner nhếch mép cười, vứt bỏ những chiếc nhẫn và vòng tay màu xỉn... những ma đạo cụ đã dùng hết xuống đất. Và cuối cùng, cậu ấy rút thanh 『Sylph Ruff Bringer』 và 『Bảo kiếm gia tộc Aleith - Lowen』 ra, vứt luôn cả vỏ kiếm để cơ thể nhẹ nhất có thể, rồi quay sang đối mặt với Nosfy ở phía Nam.
Tôi cũng tiếp bước. Tôi vung rộng chiếc áo choàng (robe) mà ông Raynold đã đắp thay chăn cho Liner, thứ tôi vẫn nắm chặt trong tay nãy giờ, và khoác lên người.
Hình dáng khoác chiếc áo choàng đen rộng thùng thình ấy có chút giống tôi của quá khứ. Với tâm thế trở lại làm ma pháp sư Dimension được gọi là Thủy tổ, tôi bao bọc quanh mình ma lực thuộc tính Dimension đậm đặc, đối mặt với Lord ở phía Bắc.
Giao phó lưng cho nhau.
Đối thủ có là cứu thế chủ huyền thoại hay gì đi nữa cũng mặc kệ.
Sẽ không quay đầu, cũng chẳng đi đường vòng nữa.
Ngũ Thập Thủ Hộ Giả (Fifty Guardian) và Lục Thập Thủ Hộ Giả (Sixty Guardian), chúng tôi sẽ vượt qua ngay tại đây...
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
