How to Keep a Distance from a Beautiful Girl

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

211 1697

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

55 192

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

(Đang ra)

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

sajerak (사제락)

Còn hiện tại thì tất cả những gì tôi muốn làm là nghỉ ngơi.

54 733

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

52 614

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

93 343

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

122 2836

Volume 1 - Chương 3.2: "Tớ có thể nhờ cậu chuyện này được không?"

“Gián á?”

“Phải.”

“...”

“Có tận 3 con.”

“Khá nhiều đó nhỉ.”

“Thật bất lợi khi số lượng của chúng nhiều như thế. Tớ buộc phải ra bên ngoài.”

“Cái này…”

Khi tôi cất tiếng nói, khuôn mặt của Tachibana trở nên cứng nhắc.

“Sự kinh dị của tụi gián là khi cậu nghĩ chúng có một con, nhưng thực tế là vẫn còn cả bầy đấy. Cậu có hiểu không?”

“Kể cả khi có nhiều con đi nữa thì chúng cũng chỉ ghê tởm thôi, không có kinh dị chút nào.”

“Dù sao thì tớ cũng không thể ngủ ở nơi toàn gián được. Tớ còn chẳng biết chúng ở đâu nữa, thế nên tớ mới đứng ngoài này.”

Giờ thì tôi đã nắm được tình hình rồi.

Bọn gián rất khó tìm nếu chúng trốn chui trốn lủi.

Mà lại còn đông nữa.

Không thể nào bỏ qua được.

Nó sẽ là cả một vấn đề đấy.

“Vậy cậu định làm gì?”

“Tớ vẫn đang nghĩ. Xui xẻo thật, đêm nay khá là lạnh.”

Trước khi kịp nhận ra, Tachibana đã đàng hoàng mặc chiếc áo khoác của tôi rồi.

“Cậu không thể liên lạc với bạn bè à?”

“Tớ chỉ có hai người bạn để có thể liên lạc bây giờ thôi, nhưng cả hai đều sống ở xa nơi này. Điện thoại của tớ cũng để trong nhà nữa.”

Tôi thắc mắc có phải là người mà tôi thấy ngoài cửa lớp hôm trước không.

Một trong số họ là bạn gái của Kyoya, Hinata Satsuki.

Còn người kia chắc là cô gái đeo kính đứng cạnh Tachibana.

“Thật bất ngờ khi cậu không có nhiều bạn đấy.”

“Số lượng chẳng liên quan gì cả. Sự thân thiết và tin tưởng mới là quan trọng.”

Câu trả lời của Tachibana thật hoàn hảo.

Chà, tôi hoàn toàn đồng ý.

Kyoya là người duy nhất tôi coi là bạn.

“Cậu có “Barusan” không?”

“Ba-ru-sa-n?”

“...Cậu không biết Barusan là gì à?”

“Tớ không biết.”

Ế? Thật đấy à?

Barusan là gì ư? Đấy là vũ khí tốt nhất để chống lại bọn côn trùng đấy.

“Ừm...với nó, cậu có thể diệt sạch côn trùng trong phòng cậu.”

“THẬT SAO? Tuyệt quá!”

“Phải, tôi có loại không khói ở nhà. Dùng nó thì sẽ không làm cho chuông báo cháy kêu lên đâu, quá hoàn hảo cho những căn hộ luôn.”

Tachibana trông có vẻ ấn tượng với lời tôi nói.

Tôi không có ý muốn nói chuyện này để tỏ ra mình là một người tuyệt vời đâu, mà tôi nói vì tôi cảm thấy hơi lạnh thôi.

“Nó cũng tốn khá nhiều thời gian, khoảng hai tiếng gì đó.”

“Hmm….hai tiếng à...”

Tachibana suy nghĩ nghiêm túc trong khi đặt tay lên cằm.

Đó không phải là khoảng thời gian vô lý gì cho cam.

Nhưng nếu nghĩ kĩ thì có nhiều vấn đề lắm.

“Trước tiên thì, ai sẽ dùng nó? Và chúng ta nên đợi ở đâu?”

“Nó hoạt động ra sao vậy?”

“Cậu chỉ cần đặt ở giữa phòng và bật công tắc thôi. Ồ, cũng phải che TV lại nữa, cậu hiểu không?”

Khi tôi hỏi xem cô ấy đã hiểu chưa, Tachibana gật đầu.

Khuôn mặt cô nàng tái nhợt.

Dường như cô ấy thực sự ghét gián.

“Vậy thì cậu không có lựa chọn nào ngoài việc nhờ ai đó không ngại lũ gián. Cậu có muốn gọi ai trên điện thoại của tôi không?

“Không, tớ không nhớ số của bạn bè. Và thật tệ khi gọi ai đó vào giờ này.”

“Tôi hiểu rồi...vậy thì…”

“...”

Cả hai chúng tôi yên lặng.

Có lẽ chúng tôi có chung một suy nghĩ.

Có nghĩa là tôi phải đi vào thay cô ấy.

Nhưng, chẳng cần nói cũng biết có một vài vấn đề.

Chủ yếu là quần áo mới giặt ấy….

Đúng vậy, không phải là một ý kiến hay khi tôi mở lời.

Nếu hỏi sai cách, chuyện này sẽ thành tôi lợi dụng tình hình để vào nhà cô ấy mất.

Để giữ mình trong sạch, tôi sẽ nhường quyền quyết định cho Tachibana vậy.

Ngay khi tôi nghĩ mình sẽ tiếp tục giữ im lặng…

“Kusuba-san này. Tớ xin lỗi, nhưng tớ có thể nhờ cậu một chuyện được không...?

Tôi gật đầu theo phản xạ.

Nhưng...đây có thực sự là một ý tưởng hay?