Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 1: Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa? - Chương 89: Mượn dao phạt gỗ

Khi nhân viên trường quay lại một lần nữa đập tấm bảng xuống.

Ông lão đóng vai cha xứ ở bên cạnh khẽ thở dài, dùng giọng điệu có phần bất đắc dĩ, một lần nữa nói: “Bây giờ, chú rể có thể hôn cô dâu.”

Không còn lúng túng và do dự như lần đầu, cũng chẳng còn căng thẳng như lần thứ hai, lần này Lạc Lam rất tự nhiên vuốt ve má Tuyết Nhược Dao, cúi đầu hôn lên.

Thế nhưng...

Vẫn là sau khoảng hai hơi thở, anh chàng quay phim bên cạnh lại một lần nữa hét lên thảm thiết, ngã ngửa ra đất.

“Oái!!!”

Lần này, đạo diễn đã mệt mỏi rồi, ông chẳng còn sức để mắng người nữa, thở hắt ra một hơi thật mạnh, vẫy vẫy tay, dùng loa phóng thanh nói bằng giọng bình thản: “Tiểu Hoàng, quá tam ba bận, đây là lần thứ ba rồi đấy.”

“A... xin lỗi xin lỗi, nhưng thật sự không phải...”

“Làm lại!”

Nhân viên trường quay bên cạnh dường như cũng đã quen rồi, lúc nãy khi quay đã dùng bút lông sửa trước con số trên bảng, sau tiếng “Làm lại!” của đạo diễn liền trực tiếp giơ tấm bảng lên trước máy quay.

Lúc này Lạc Lam cau mày, ngờ vực nhìn cô dâu trước mặt.

“Hồ ly, là ngươi làm à?”

“Ta làm gì cơ?” Tuyết Nhược Dao bĩu môi, giả vờ không hiểu, hỏi ngược lại: “Sao thế?”

“Ngươi còn hỏi sao thế?”

Lông mày Lạc Lam nhíu chặt lại, nhìn anh chàng quay phim bên cạnh đã đổi sang thế tấn mã bộ, mắt cũng híp lại thành một đường, lại chất vấn cô một lần nữa: “Có phải ngươi làm không?!”

Tuyết Nhược Dao né tránh ánh mắt của anh, đáp: “Không phải.”

“... ...”

Lúc này, đạo diễn cũng hơi ngại, dùng loa phóng thanh an ủi: “Tiểu Lạc, em Tuyết, chuẩn bị nhé. Hôn lần cuối cùng thôi, lần này chắc chắn qua.”

“À, không sao đâu ạ, tiếp tục đi.”

Lạc Lam đáp một tiếng, sau đó tách khỏi Tuyết Nhược Dao, lùi về sau một bước.

— Không ổn rồi.

Anh chàng kia ngã một lần anh có thể hiểu là sơ suất, lần thứ hai cũng có thể coi là trùng hợp, nhưng ngã liên tiếp ba lần, mà lần nào cũng là sau khi anh hôn lên rồi mới ngã.

“Ba, hai, một! Bắt đầu.”

Cha xứ nhắm mắt hít sâu một hơi, lại nói lại câu vừa rồi: “Bây giờ, chú rể có thể hôn cô dâu.”

Cùng lúc đó, Tuyết Nhược Dao lại một lần nữa lật con ốc vít đã chuẩn bị sẵn ra nắm trong tay, định bụng đợi Lạc Lam hôn lên sẽ cho anh chàng quay phim bên cạnh một phát nữa.

Nhưng lần này...

Lạc Lam suy nghĩ một chút, đổi động tác.

Anh tiến lên một bước, dùng sức nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào lòng, để thân thể cô hoàn toàn áp vào lồng ngực mình, còn dùng răng khẽ cắn môi dưới của cô.

Như vậy thì, ngươi hẳn là không động đậy được nữa.

Tuyết Nhược Dao nhất thời giật mình, theo phản xạ giãy giụa một chút, nhưng cô càng giãy, Lạc Lam càng nắm tay cô chặt hơn, cắn môi cô mạnh hơn.

Thậm chí, cô cảm thấy môi mình sắp bị Lạc Lam cắn rách đến nơi rồi.

“... ...”

Nhưng ngay sau đó, Tuyết Nhược Dao dứt khoát từ bỏ giãy giụa, thả lỏng cơ thể.

Nụ hôn hung hãn thế này.

Lại có một hương vị rất riêng, cô không ghét, ngược lại còn khá thích.

Bây giờ tên Lạc Lam này ôm cô chặt như vậy, cứ như thể hắn đã khai khiếu rồi, đang thể hiện tình yêu chân thành với cô vậy.

— Không muốn buông ta ra.

— Ta là của một mình hắn!

“Hửm?”

Cũng không biết đã qua bao lâu, đạo diễn bên màn hình giám sát cuối cùng cũng thở phào một hơi, dùng loa phóng thanh hô: “Ok ok! Cắt!”

Nghe vậy, Lạc Lam mới từ từ buông Tuyết Nhược Dao ra, lùi lại một bước, lật tay lại, chìa ra mấy con ốc vít nhỏ vừa lấy được từ trong lòng bàn tay cô, nhíu mày hỏi: “Đây là cái gì?”

Tuyết Nhược Dao liếm đôi môi còn hằn dấu răng của Lạc Lam, mặt hơi ửng hồng, thành thật đáp: “Ốc vít.”

“Còn nói không phải ngươi làm? Người ta chọc giận gì ngươi à?”

“Ừm...”

Đối mặt với sự chất vấn của Lạc Lam, Tuyết Nhược Dao dừng lại một chút, hỏi ngược lại: “Lạc Lam.”

“Hả?”

Cô nghiêng đầu sang trái, hỏi: “Môi của ta có vị thế nào?”

“... ...”

Lạc Lam ấp úng mở miệng, hồi tưởng lại một chút, rồi lại lắc mạnh đầu, còn ngấm ngầm uy hiếp “tiểu huynh đệ” của mình.

“Cũng được...”

“Cũng được?” Tuyết Nhược Dao lại nghiêng đầu sang phải, chỉ chỉ môi, hỏi tiếp: “Thích không?”

Tiểu huynh đệ: Thích!!

“Tiểu huynh đệ” của Lạc Lam dường như không chịu nổi nữa, nhưng ngay sau đó đã bị Lạc Lam lườm cho một cái: Liên quan gì đến ngươi, có phải ngươi gặm đâu, rụt lại mau!

Tiểu huynh đệ lườm anh một cái, tự mình rụt lại.

“Phì phì phì...” Lạc Lam vội vàng nhổ nước bọt sang bên cạnh, nói: “Ta đang nói chuyện ốc vít.”

“Ừm, nhưng ta đang hỏi ngươi...”

Lạc Lam cao giọng ngắt lời: “Nói chuyện ốc vít trước đã! Người ta chọc giận gì ngươi mà ngươi lại dùng thứ này bắn vào chân người ta.”

“... ...”

Tuyết Nhược Dao nhìn Lạc Lam đang cau mày, sau đó lại quay đầu nhìn “Tiểu Hoàng” đang ngồi xổm ôm chân ở bên cạnh, vẻ mặt đầy uất ức.

Anh ta dường như cảm thấy mình chắc chắn sẽ bị trừ lương, trông đáng thương vô cùng.

Tuyết Nhược Dao thở dài một hơi, đi thẳng tới, ngồi xổm xuống và mỉm cười với anh ta.

“Xin lỗi.”

“A?” Nghe thấy giọng của Tuyết Nhược Dao, Tiểu Hoàng quay đầu lại, ngẩn ra một lúc, vội vàng đứng dậy, xua tay đáp: “A, em Tuyết, em xin lỗi tôi làm gì.”

“Ừm... Vừa rồi là do tôi làm.”

“Hửm?”

“Giống như thế này.”

Tuyết Nhược Dao xòe mấy con ốc vít còn lại trong tay ra, biểu diễn cho anh ta xem, cô dùng ngón áp út nhẹ nhàng búng một cái, một con ốc vít bay thẳng về phía tấm thép bên cạnh, tạo ra một tiếng “keng” vang dội.

“... ...”

Anh chàng kia nhìn tấm thép lõm một lỗ, ngẩn người hồi lâu, nín mãi mới nặn ra được một chữ: “Đây...”

“Tôi chỉ muốn NG thêm mấy lần...” Tuyết Nhược Dao nói đến đây, quay đầu liếc Lạc Lam một cái, nhỏ giọng nói: “Để có thể hôn anh ấy thêm mấy lần, bình thường anh ấy không hôn tôi.”

“... ...”

“Lát nữa tôi sẽ nói giúp với bên kia, sẽ không trừ tiền của anh đâu.”

Nói xong, Tuyết Nhược Dao đứng dậy, quay đầu lại nở một nụ cười nhạt với Lạc Lam, rồi đi vào phòng trang điểm thay đồ chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo, bỏ lại anh chàng quay phim ngồi trên đất, ngơ ngác nhìn bóng lưng cô xa dần.

Lạc Lam ở bên cạnh tuy không nghe thấy Tuyết Nhược Dao nói gì với anh ta, nhưng thấy người nọ cứ nhìn chằm chằm Tuyết Nhược Dao, anh bỗng thấy khó chịu vô cớ, bèn vội vàng đi tới nắm vai anh ta, xốc anh ta từ dưới đất lên.

“Sao rồi? Chân không sao chứ?”

“A... không sao ạ.”

“Cô ấy ra tay không biết nặng nhẹ, để tôi đi mua ít thuốc cho cậu bôi nhé?”

“Không... không cần đâu ạ...” Anh ta lúc này mới quay đầu nhìn Lạc Lam, hỏi: “Mà này, anh Lam à.”

“Hả?”

“Bình thường anh không hôn em Tuyết à?”

“... ...”

“Không đúng nhỉ, không phải tôi nghe nói hai người sống chung rồi sao?”

Lạc Lam nhíu mày, hít một hơi khí lạnh, hỏi: “Không phải... sao cậu lại nói chuyện này?”

Anh chàng quay phim thấy vẻ mặt này của Lạc Lam, thở dài một hơi, khoác vai anh, trịnh trọng nói: “Anh Lam, anh như vậy là không được rồi, em Tuyết vừa nói với tôi, là vì muốn được anh hôn thêm mấy lần nên mới dùng ốc vít bắn tôi đó.”

“Hả? Cô ấy vì cái gì mà bắn cậu?”

“Haiz...” Tiểu Hoàng thở dài một hơi thật mạnh, vỗ vai Lạc Lam, dùng giọng điệu trách móc nói: “Anh Lam, anh là đàn ông con trai, sao lại có thể như vậy được!”

“...Ý gì?”

“Chính là...” Anh ta do dự một lát, dường như đã hiểu ra điều gì, vỗ tay một cái, nói: “Em Tuyết thích anh như vậy, anh không cần lo lắng mấy chuyện linh tinh đâu! Cứ yên tâm mà yêu thôi! Phải chăm sóc người ta nhiều vào chứ, vừa rồi tôi nghe em ấy nói câu đó, cứ cảm thấy tội nghiệp sao ấy.”

“Tội... tội nghiệp?”

Trên đầu Lạc Lam hiện ra một đống dấu chấm hỏi, anh rụt cổ lại, mở to mắt.

“Đúng vậy, anh xem bạn gái anh xinh đẹp như thế. Mà anh cứ rụt rè e thẹn... chậc... Ôi chao, không được đâu, anh Lam.”

“... ...”

Lạc Lam dừng lại một chút, lườm anh ta một cái, sau đó thở dài một hơi, xua tay nói: “Tôi đi thay đồ đây, lát nữa còn một cảnh nữa đúng không?”

Bây giờ thì anh đã hiểu, rõ ràng là, cậu chàng này đã bị mị khí của hồ ly mê hoặc rồi.

Đến mức nói năng lung tung cả lên.