Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 1: Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa? - Chương 78: “Giới thiệu một chút, đây là chồng ta.”

Sau khi Tuyết Nhược Dao rời đi, Lạc Lam vốn định đuổi theo, nhưng đứng dậy nghĩ ngợi một lúc, anh lại thở dài một cách khó hiểu rồi ngâm mình vào nước, ngửa mặt lên trời than thở.

“Haiz... Thật sự không hiểu nổi mà!”

Lúc này, Châu Duyệt trong phòng thay đồ cũng bước ra.

Tuy lúc Lạc Lam xông vào cô có giật mình, nhưng sau màn kịch đó của Lạc Lam và Tuyết Nhược Dao, cô lại thấy cũng chẳng có gì to tát, bèn quấn khăn tắm rồi lại xuống hồ, lướt đến ngồi đối diện Lạc Lam.

Lạc Lam lúc này vẫn đang ngắm trời, dường như không phát hiện ra cô.

Thấy vậy, Châu Duyệt khẽ gọi anh một tiếng: “Tiểu Lạc à...”

Lạc Lam cúi đầu nhìn cô, nhưng dường như hoàn toàn không có hứng thú, chỉ liếc một cái để xác nhận là cô mà thôi.

“Hửm? Chị Châu, không phải chị đi rồi sao?”

“Hừ...”

Nghe câu này, Châu Duyệt bỗng cảm thấy ấm ức trong lòng.

Cô khá tự tin vào vóc dáng của mình, nhưng thái độ này của Lạc Lam lại khiến cô rất khó chịu, cứ như thể hoàn toàn không xem cô là phụ nữ vậy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, xét về tuổi tác, cô có thể làm cháu chắt chút chít đời thứ bao nhiêu của Lạc Lam cũng không biết nữa.

Châu Duyệt thở dài một hơi, dứt khoát ngồi lại gần hơn một chút, nói: “Tiểu Lạc, chị phát hiện ra rồi.”

“Hả? Phát hiện ra gì cơ?”

“Cậu... ở một số phương diện đúng là khúc gỗ thật.”

Nghe vậy, Lạc Lam nhíu mày, hỏi: “Sao chị cũng nói tôi là khúc gỗ?”

“Là khúc gỗ mà.”

“Khúc gỗ chỗ nào?”

“Thì vừa nãy...”

“Vừa nãy làm sao?” Lạc Lam nhún vai, lại thả lỏng người, nói: “Vừa nãy tôi có ý tốt như vậy, cũng không biết lại chọc giận cô ấy ở chỗ nào nữa.”

Nghe vậy, Châu Duyệt không khỏi thở dài thêm một hơi, trách: “Chị thấy cậu nên chủ động hơn một chút.”

“Tôi còn chưa chủ động à? Tôi đã nói muốn cọ lưng cho cô ấy rồi.”

“Thế cậu còn mắng Tiểu Tuyết không có cha.”

“Cô ấy vốn dĩ không có cha mà...”

Châu Duyệt lườm anh một cái: “...Thì cậu cũng không thể nói như vậy được! Lúc nãy nếu cậu chỉ nói giúp cọ lưng thôi thì đã chẳng có chuyện gì rồi, câu nói phía sau đó quá thừa thãi.”

Nói đến đây, Châu Duyệt ngẩn ra một lúc, rồi lại hỏi: “Mà nói lại, không có cha là sao? Tiểu Tuyết chui ra từ trong đá à? Nhưng hồ ly... cũng là động vật có vú mà phải không? Phải có cha mẹ chứ.”

“Ừm...”

Lạc Lam kéo dài giọng, suy nghĩ một chút, dù sao chuyện này cũng không phải bí mật gì, ở Cổ Lan rất nhiều người đều từng nghe qua, thế nên anh bèn nói: “Chuyện này cũng phải trách con Mị hồ kia.”

“Hả? Gì... gì cơ?”

“Mẫu thân của cô ấy là một con Mị hồ, chị biết Mị hồ là loại linh hồ gì đúng không?”

“Nghe tên thì... là...” Châu Duyệt rụt cổ lại, hỏi: “Hồ ly rất háo sắc à?”

“Mị hồ là một nhánh nhỏ của linh hồ, chúng lấy tinh khí của nam tử hoặc nữ tử làm đan dược tu luyện, thường sẽ hóa thành mỹ nam hoặc mỹ nữ, dùng mị thuật để mê hoặc tu sĩ bình thường, sau đó dùng hình thức song tu để vắt kiệt tinh khí của đối phương, nếu Mị hồ nào xấu tính hơn, còn ăn cả nội đan của tu sĩ, khiến tu sĩ trở thành phế nhân.”

“Ừm... Vậy, cha của Tiểu Tuyết là?”

“Cô ấy chỉ là không biết cha mình là ai thôi.” Lạc Lam nhún vai, nói: “Mẫu thân của cô ấy lúc mang thai cô ấy đã vắt kiệt tinh khí của bảy tám mươi nam tu sĩ. Vì chuyện này, mối quan hệ giữa cô ấy và mẫu thân vẫn luôn không tốt đẹp gì.”

“Vậy à.”

Châu Duyệt bĩu môi, dường như cảm thấy Tuyết Nhược Dao thật đáng thương.

Cô dừng lại một chút, nói: “Vậy cậu càng phải đối xử tốt với em ấy hơn nữa chứ!”

Lạc Lam bất giác lặp lại một lần: “Đối xử tốt với cô ấy hơn à.”

Châu Duyệt gật đầu, nói: “Đúng vậy, cưng chiều em ấy một chút đi. Cậu xem, hai người không phải ngủ chung một giường sao? Cậu chủ động hôn em ấy đi.”

“... ...”

“Vuốt tóc em ấy cũng được mà?”

“... ...”

“Giúp em ấy xoa bóp chân đi?”

“Lát nữa xem sao.” Lạc Lam xua tay với cô, sau đó nhắm mắt lại, nói: “Tôi ngâm một lát, chị Châu ngâm đủ rồi thì về trước đi.”

“... ...”

Châu Duyệt nghe vậy, lắc đầu thở dài một cách khó hiểu, sau đó cũng ngâm cả người vào trong nước, thả lỏng.

Cứ như vậy, ngâm trong hồ khoảng hai mươi phút, Châu Duyệt hơi buồn ngủ, bèn đứng dậy thay quần áo về phòng trước, còn Lạc Lam sau khi cô đi, lại một mình ngâm trong suối nước nóng thêm hai mươi phút nữa mới đứng dậy, đi dép lê về căn phòng của anh và Tuyết Nhược Dao.

Đi đến trước cửa phòng, Lạc Lam nhớ lại những lời Châu Duyệt nói lúc trước “xoa bóp chân”, “vuốt tóc”, cảm thấy dường như cũng khá hay, dù sao thì bàn chân của con hồ ly đó còn thơm phức.

Dừng lại một chút, anh đẩy cửa ra, sau khi vào phòng liền nói: “Nhược Dao, ta giúp ngươi xoa bóp chân nhé?”

“... ...”

Tuyết Nhược Dao lúc này đang nằm trên giường, tựa vào đầu giường, chăm chú chơi điện thoại, dường như không nghe thấy anh nói.

Thấy vậy, Lạc Lam rụt cổ lại, lại nói nhỏ một câu: “Ngươi không nói gì, ta xem như ngươi đồng ý rồi nhé.”

“... ...”

Tuyết Nhược Dao dường như vẫn không nghe thấy, vẫn không ngẩng đầu lên mà tiếp tục chơi điện thoại.

Lúc này, Lạc Lam mới phát hiện, cô đang đeo thứ gọi là “tai nghe”, dường như không nghe thấy anh nói.

Cặp tai nghe đó là lúc mua điện thoại, Châu Duyệt tiện tay mua giúp họ, mỗi người một cặp, nói là có chức năng chống ồn gì đó, nhưng anh đeo một hai lần vẫn không quen, thế là đưa hết cho Tuyết Nhược Dao.

Vừa hay Tuyết Nhược Dao có bốn cái tai, hai cặp tai nghe đúng là được tận dụng triệt để.

Lạc Lam thở ra một hơi, sau đó đi thẳng đến bên giường, vén một góc chăn lên, nhớ lại kỹ thuật của các tiên sư trong tiệm mát-xa chân ở Tiên Thành, rồi nắm lấy một bàn chân vừa thơm vừa mềm của Tuyết Nhược Dao mà bắt đầu xoa bóp.

Đúng lúc khớp ngón trỏ của anh ấn vào huyệt đạo dưới lòng bàn chân cô, Tuyết Nhược Dao mới ngẩng đầu lên nhìn anh một cái, nhưng cũng chỉ là nhìn một cái mà thôi.

Sau cái nhìn đó, cô không nói gì, lại cúi đầu chơi điện thoại tiếp.

Lạc Lam bóp chân cho cô một lúc, giữa chừng còn nói mấy câu, nhưng Tuyết Nhược Dao vẫn không hé răng nửa lời.

Âm thanh trong tai nghe của cô khá lớn, Lạc Lam ở cuối giường cũng có thể loáng thoáng nghe thấy một chút.

Và đúng lúc này, anh đột nhiên nghe thấy một giọng nam phát ra từ tai nghe của Tuyết Nhược Dao.

— “Không được nhìn người khác, không được rời xa tôi.”

— “Em là của tôi, chỉ có thể là của tôi.”

— “Em là ánh sáng khi tôi bay lượn và là tương lai duy nhất tôi muốn ôm vào lòng.”

“... ...”

Lạc Lam nghe ba câu này thì hơi ngẩn ra, phản ứng một lúc, lập tức nhíu mày nhìn về phía Tuyết Nhược Dao.

Mà lúc này, Tuyết Nhược Dao lại đang mím môi, nhìn màn hình mà tủm tỉm cười.

“Hì hì~~”

“... ...”

Thấy vậy, Lạc Lam vội vàng buông chân cô ra, trèo thẳng lên giường, dịch đến bên cạnh cô, nhìn vào màn hình điện thoại.

Một người đàn ông có thân hình cực chuẩn đang tạo một tư thế vô cùng quyến rũ, dường như đang liếc mắt đưa tình với anh và Tuyết Nhược Dao ở ngoài màn hình.

Nhìn người đàn ông đó, lửa giận trong lòng Lạc Lam bùng lên ngay tức khắc.

Anh vội vàng tháo một bên tai nghe của Tuyết Nhược Dao ra, hỏi: “Đây là ai?”

“Hửm?” Tuyết Nhược Dao lúc này dường như mới nhận ra anh đã về, nhìn anh một cái, nói: “Hóa ra ngươi ở đây à?”

“... ...”

Lạc Lam không nói nên lời, nhíu mày.

— Chẳng phải vừa nãy ngươi còn ngẩng đầu lên nhìn ta một cái sao?

Dừng lại một chút, Lạc Lam chỉ vào màn hình điện thoại của cô, lại hỏi một lần nữa: “Ngươi nói xem, đây là cái gì?”

“Cái này à?” Tuyết Nhược Dao cũng dừng lại một chút, sau đó vẫy vẫy chiếc điện thoại của mình với anh, mỉm cười đáp: “Ồ, giới thiệu với ngươi một chút, đây là chồng ta. Công tử nhà họ Bạch, Bạch Khởi.”

“... ...”